Chương 2: Alicia (Phất Hồng).

⏱ ~6 min read

Chương 2: Alicia (Phất Hồng).

Trong phòng riêng của Tô Hiểu, hắn đang ngồi trên ghế, trước mặt là một tấm bản đồ cũ kỹ, trên đó có rất nhiều ký hiệu phức tạp. Hắn cau mày, ánh mắt tập trung cao độ.

"Đã xác nhận vị trí của mục tiêu chưa?" Tô Hiểu lên tiếng, giọng nói trầm ổn.

Bên cạnh hắn, một bóng dáng mơ hồ dần hiện ra, đó là Bà Ha với bộ lông đen tuyền, đôi mắt sắc bén như diều hâu.

"Đã xác nhận, ông chủ. Mục tiêu đang ở khu vực phía đông của Phong Hải Đại Lục, cách chúng ta khoảng ba ngày di chuyển." Bà Ha đáp, giọng nói mang chút khàn đặc trưng của loài chim.

Tô Hiểu gật đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào tấm bản đồ. Hắn đưa tay chỉ vào một điểm được đánh dấu màu đỏ.

"Nơi này, chúng ta sẽ đặt chân đến trước. Sau đó, tùy cơ ứng biến."

"Rõ, ông chủ." Bà Ha gật đầu, sau đó thân hình lại dần tan biến vào không trung.

Tô Hiểu đứng dậy, thu lại tấm bản đồ vào trong không gian trữ vật. Hắn bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh bên ngoài. Đây là một thị trấn nhỏ yên tĩnh, nhưng hắn biết rõ, sự yên tĩnh này chỉ là tạm thời.

"Phất Hồng..." Tô Hiểu lẩm bẩm, ánh mắt trở nên sâu thẳm. "Xem ra, lần này sẽ có một màn kịch hay."

Hắn xoay người, bước ra khỏi phòng. Hành lang vắng vẻ, chỉ có tiếng bước chân của hắn vang lên đều đặn. Đi đến cuối hành lang, hắn đẩy cửa bước vào một căn phòng lớn hơn. Bên trong, vài người đang đứng đợi sẵn.

"Đại ca, đã chuẩn bị xong hết rồi." Một người đàn ông lực lưỡng lên tiếng, đó là A Mỗ.

Tô Hiểu gật đầu, ánh mắt quét qua từng người trong phòng. Tất cả đều là những gương mặt quen thuộc, những chiến hữu đã cùng hắn trải qua vô số trận chiến sinh tử.

"Lần này, nhiệm vụ của chúng ta là truy tìm một mục tiêu có tên là Alicia, biệt danh Phất Hồng." Tô Hiểu nói, giọng điệu bình tĩnh nhưng mang theo uy áp không thể nghi ngờ. "Mục tiêu này không đơn giản, các ngươi phải cẩn thận."

"Rõ!" Tất cả đồng thanh đáp.

Tô Hiểu lại nhìn về phía cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Hắn cảm nhận được, lần hành trình này sẽ không hề yên bình. Nhưng chính vì vậy, hắn mới càng thêm hứng thú.

"Xuất phát." Hắn phất tay, dẫn đầu bước ra khỏi căn phòng.

Đoàn người nhanh chóng rời khỏi thị trấn, tiến về phía đông của Phong Hải Đại Lục. Trên đường đi, Tô Hiểu vẫn luôn trầm mặc, trong đầu không ngừng tính toán các khả năng có thể xảy ra.

"Ông chủ, phía trước có một đội kỵ binh đang tiến về phía chúng ta." Bà Ha đột nhiên xuất hiện, báo cáo.

Tô Hiểu khẽ nhíu mày, ra hiệu cho mọi người dừng lại. Hắn đứng yên tại chỗ, ánh mắt nhìn về phía xa. Quả nhiên, không lâu sau, một đội kỵ binh với trang bị chỉnh tề xuất hiện trong tầm mắt.

Đội kỵ binh này có khoảng hai mươi người, dẫn đầu là một nam tử trung niên với khí chất bất phàm. Hắn ta thấy Tô Hiểu và đoàn người, liền ra hiệu cho đội ngũ dừng lại.

"Các vị, xin hỏi có phải là người của Đoàn Mạo Hiểm Thần Hoàng không?" Nam tử trung niên lên tiếng, giọng nói mang theo chút dò hỏi.

Tô Hiểu không trả lời ngay, ánh mắt đánh giá đối phương một lượt. Hắn nhận ra, trên người nam tử này có một loại khí tức đặc biệt, không giống với người thường.

"Ngươi là ai?" Tô Hiểu hỏi ngược lại.

Nam tử trung niên mỉm cười, xoay người xuống ngựa, bước về phía Tô Hiểu. Hắn ta chắp tay hành lễ, thái độ khá cung kính.

"Tại hạ là Lý Đức, là thành viên của Gia Tộc Đô Ca Nhân. Lần này đến đây, là muốn nhờ các vị giúp một việc."

Tô Hiểu nhướng mày, không vội đáp. Hắn biết rõ, trên Phong Hải Đại Lục này, Gia Tộc Đô Ca Nhân cũng coi như là một thế lực có chút danh tiếng. Chỉ là, hắn không quen biết gì với gia tộc này.

"Chuyện gì?" Tô Hiểu hỏi.

Lý Đức nhìn quanh một lượt, rồi hạ giọng nói: "Chuyện này... không tiện nói ở đây. Không biết các vị có thể di chuyển đến một nơi khác để nói chuyện không?"

Tô Hiểu trầm ngâm một chút, rồi gật đầu. Hắn ra hiệu cho mọi người đi theo Lý Đức, tiến vào một khu rừng gần đó.

Trong rừng, Lý Đức dừng lại, quay người nhìn Tô Hiểu với vẻ mặt nghiêm túc.

"Thật ra, lần này ta đến là để báo cho các vị một tin tức quan trọng." Lý Đức nói, giọng trở nên trầm thấp. "Có liên quan đến mục tiêu mà các vị đang truy tìm - Alicia, biệt danh Phất Hồng."

Tô Hiểu khẽ nheo mắt, ánh mắt trở nên sắc bén. Hắn không ngờ, đối phương lại chủ động nhắc đến mục tiêu của mình.

"Ngươi biết nàng ta?" Tô Hiểu hỏi.

Lý Đức gật đầu, vẻ mặt có chút phức tạp.

"Không chỉ biết, mà còn rất quen thuộc. Bởi vì... nàng ta chính là con gái của gia chủ Gia Tộc Đô Ca Nhân chúng ta."

Lời này vừa nói ra, không khí trong rừng lập tức trở nên căng thẳng. Tô Hiểu không nói gì, chỉ im lặng nhìn Lý Đức, chờ đợi đối phương nói tiếp.

"Chuyện này... nói ra thì dài." Lý Đức thở dài, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ. "Alicia vốn là thiên chi kiêu nữ của gia tộc, nhưng từ khi nàng ta tiếp xúc với một thế lực thần bí nào đó, liền trở nên hoàn toàn khác lạ. Nàng ta không chỉ phản bội gia tộc, mà còn mang theo một kiện trọng bảo của gia tộc bỏ trốn."

"Trọng bảo gì?" Tô Hiểu hỏi.

Lý Đức do dự một chút, rồi mới lên tiếng: "Là một khối Khởi Nguyên Thạch · Thế Giới."

Ánh mắt Tô Hiểu khẽ động. Khởi Nguyên Thạch · Thế Giới, đây chính là một trong những vật phẩm mà hắn đang tìm kiếm. Không ngờ, lại có thể thu được tin tức từ chỗ này.

"Ý của ngươi là, muốn chúng ta giúp ngươi lấy lại khối Khởi Nguyên Thạch đó?" Tô Hiểu hỏi.

Lý Đức gật đầu: "Không sai. Chỉ cần các vị chịu ra tay, gia tộc chúng ta nhất định sẽ trọng thưởng."

Tô Hiểu trầm ngâm một lúc, rồi khẽ gật đầu.

"Được, chuyện này ta nhận. Nhưng ngươi phải cung cấp cho ta tất cả tình báo về Alicia."

Lý Đức nghe vậy, vẻ mặt lộ rõ sự vui mừng. Hắn ta vội vàng lấy ra một cuộn giấy da, đưa cho Tô Hiểu.

"Đây là tất cả những gì ta biết về Alicia. Hy vọng có thể giúp ích cho các vị."

Tô Hiểu nhận lấy cuộn giấy da, mở ra xem qua một lượt. Trên đó ghi chép khá chi tiết về thói quen, năng lực, cùng những nơi Alicia thường lui tới.

"Được, ta đã rõ." Tô Hiểu gật đầu, thu lại cuộn giấy da. "Ngươi cứ yên tâm, chuyện này ta sẽ xử lý thỏa đáng."

Lý Đức nghe vậy, vội vàng chắp tay hành lễ: "Vậy thì đa tạ các vị. Nếu có gì cần phối hợp, xin cứ việc phân phó."

Nói xong, Lý Đức liền dẫn đội kỵ binh rời đi. Tô Hiểu nhìn theo bóng dáng bọn họ khuất dần, ánh mắt trở nên sâu thẳm.

"Xem ra, chuyến đi này càng ngày càng thú vị." Hắn lẩm bẩm, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh.

"Ông chủ, ngươi tin lời hắn ta nói sao?" Bà Ha đột nhiên xuất hiện, lên tiếng hỏi.

Tô Hiểu lắc đầu: "Không hoàn toàn tin. Nhưng những gì hắn ta cung cấp, xác thực có chút giá trị. Dù sao, mục tiêu của chúng ta vẫn là Alicia, những thứ khác chỉ là thêm vào mà thôi."

Nói xong, hắn nhìn về phía xa, ánh mắt kiên định.

"Tiếp tục hành trình."