Chương 1: Trầm Tích Vật Vực Sâu (2 Ounce).

⏱ ~16 min read

Chương 1: Trầm Tích Vật Vực Sâu (2 Ounce).

Trong phòng riêng, Tô Hiểu đang ngồi trước bàn dài, trên bàn bày một chiếc hộp gỗ màu đen. Hắn mở nắp hộp, bên trong là một loại bột màu xám đen, tỏa ra mùi hôi thối nhè nhẹ.

"Đây chính là trầm tích vật vực sâu sao?"

Tô Hiểu cầm lấy một nắm bột, cảm nhận độ ẩm và kết cấu của nó. Thứ này nhìn giống như cát mịn trộn lẫn với tro tàn, nhưng lại ẩn chứa một loại năng lượng kỳ dị.

Hắn đặt bột xuống, lấy ra một cuốn sách cổ từ trong không gian. Cuốn sách này là do Sắt Phi Lợi Á đưa cho hắn trước khi rời khỏi thế giới lần trước, bên trong ghi chép rất nhiều tri thức về luyện kim.

Lật đến trang có đánh dấu, Tô Hiểu nhìn thấy đoạn mô tả về trầm tích vật vực sâu:

"Trầm tích vật vực sâu, vật liệu hiếm có hình thành từ sự ăn mòn của năng lượng vực sâu đối với vật chất. Thường xuất hiện ở khu vực ranh giới giữa vực sâu và thế giới hiện thực. Có thể dùng làm vật liệu phụ trợ cho việc chế tạo trang bị cấp cao, cũng có thể dùng để cường hóa một số kỹ năng đặc thù."

"Chỉ có 2 ounce, hơi ít."

Tô Hiểu nhíu mày. Số lượng này căn bản không đủ để làm bất cứ điều gì. Xem ra lần này hắn phải tự mình đi tìm thêm.

Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra phong cảnh bên ngoài Luân Hồi Lạc Viên. Nơi này là khu vực an toàn, nhưng bên ngoài khu vực an toàn, nguy hiểm luôn rình rập.

"Đã lâu rồi không đi săn, cũng nên hoạt động một chút."

Tô Hiểu xoay cổ tay, khớp xương kêu răng rắc. Hắn lấy ra bảng điều khiển cá nhân, kiểm tra nhiệm vụ hiện tại.

【Nhiệm vụ săn giết: Trầm tích vật vực sâu (2 ounce)】
【Loại nhiệm vụ: Thu thập】
【Độ khó: Cấp Lv.55】
【Giới hạn thời gian: 72 giờ】
【Phần thưởng: 1 điểm kỹ năng diệt pháp, 5000 tiền xu lạc viên】
【Điều kiện thất bại: Hết thời gian】
【Hình phạt thất bại: Trừ 2 điểm thuộc tính chân thực】

"Phạt nặng thật."

Tô Hiểu nhìn hình phạt thất bại, khẽ lắc đầu. Hai điểm thuộc tính chân thực, đây không phải con số nhỏ. Xem ra nhiệm vụ lần này không hề đơn giản.

Hắn đóng bảng điều khiển, đi đến góc phòng, nơi đó đặt một cây đại đao dài hơn một mét. Thân đao màu đen tuyền, trên lưỡi đao có hoa văn màu xanh lam nhàn nhạt, chính là Nhận Đạo Đao · Thanh Quỷ.

Tô Hiểu cầm đao lên, cảm nhận trọng lượng và cảm giác thoải mái quen thuộc. Cây đao này đã đi cùng hắn qua vô số trận chiến, là vũ khí đáng tin cậy nhất của hắn.

"Lần này, lại phải nhờ ngươi rồi."

Hắn nhẹ nhàng vuốt ve lưỡi đao, sau đó cắm đao vào bao sau lưng.

Rời khỏi phòng riêng, Tô Hiểu đi đến khu trung tâm của Luân Hồi Lạc Viên. Nơi này tấp nập người qua lại, đều là khế ước giả đến từ các thế giới khác nhau.

"Ơ kìa, Bạch Dạ!"

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau. Tô Hiểu quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông trung niên mặc trang phục sang trọng đang đi tới, trên mặt nở nụ cười nhiệt tình.

"Khải Tát."

Tô Hiểu gật đầu chào hỏi. Người này là Khải Tát, một thương nhân chuyên buôn bán các loại vật liệu hiếm, cũng là một trong số ít người mà hắn quen biết ở Luân Hồi Lạc Viên.

"Nghe nói cậu nhận nhiệm vụ thu thập trầm tích vật vực sâu?" Khải Tát đến gần, hạ giọng nói: "Tôi có chút tin tức, không biết cậu có hứng thú không?"

"Nói nghe thử xem."

"Ở khu vực biên giới của thế giới nguyên sinh lần trước cậu đi, có một khe nứt vực sâu. Theo tôi được biết, gần đây ở đó xuất hiện một lượng lớn trầm tích vật vực sâu."

Tô Hiểu nhíu mày. Khe nứt vực sâu ở thế giới nguyên sinh? Hắn nhớ rõ lần trước khi rời đi, khu vực đó đã được thanh lý sạch sẽ.

"Tin tức này từ đâu ra?"

"Từ một người bạn cũ, hắn vừa từ bên đó trở về." Khải Tát cười híp mắt: "Nếu cậu muốn đi, tôi có thể cung cấp tọa độ. Đương nhiên, phí tình báo..."

Tô Hiểu lấy ra một túi tiền xu lạc viên, ném cho Khải Tát. Đối phương bắt lấy, cười càng tươi hơn.

"Thoải mái! Đây là tọa độ."

Khải Tát đưa cho Tô Hiểu một mảnh giấy da, trên đó vẽ một bản đồ đơn giản, đánh dấu vị trí cụ thể.

Tô Hiểu nhìn thoáng qua, ghi nhớ tọa độ, sau đó xoay người rời đi.

"Khoan đã, Bạch Dạ!" Khải Tát gọi với theo: "Nghe nói gần đây có mấy kẻ không an phận cũng đang nhắm vào chỗ đó. Cậu phải cẩn thận đấy."

"Ừm."

Tô Hiểu không quay đầu lại, chỉ giơ tay lên ra hiệu đã biết.

Rời khỏi khu trung tâm, Tô Hiểu đi thẳng đến cổng truyền tống. Hắn dừng lại trước một cánh cổng lớn phát ra ánh sáng màu xanh lam, bên cạnh có một nhân viên mặc đồng phục đang đứng.

"Đi thế giới nguyên sinh, khu vực khe nứt vực sâu."

"Xin hỏi ngài có cần chuẩn bị vật phẩm gì không? Bên chúng tôi có bán thuốc hồi phục, bình năng lượng..."

"Không cần."

Tô Hiểu lắc đầu, bước vào cổng truyền tống. Một luồng ánh sáng trắng bao phủ lấy hắn, cảnh vật trước mắt bắt đầu mơ hồ.

Khi tầm nhìn trở lại rõ ràng, Tô Hiểu đã đứng trên một vùng đất hoang vu. Bầu trời xám xịt, mặt đất nứt nẻ, không khí tràn ngập mùi lưu huỳnh nồng nặc.

"Đúng là nơi này."

Tô Hiểu quan sát bốn phía, xác nhận phương hướng, sau đó bắt đầu di chuyển về phía khe nứt vực sâu. Trên đường đi, hắn gặp phải vài con dã thú bị năng lượng vực sâu ăn mòn, nhưng đều bị hắn giải quyết trong nháy mắt.

Đi khoảng nửa giờ, Tô Hiểu dừng bước. Phía trước xuất hiện một khe nứt khổng lồ, sâu không thấy đáy, từ bên trong tỏa ra hơi thở âm lãnh.

"Đây chính là khe nứt vực sâu sao?"

Tô Hiểu cúi người nhìn xuống, chỉ thấy bên trong khe nứt tối đen như mực, thỉnh thoảng có những tia sáng màu tím lóe lên.

Hắn lấy ra một viên đá phát sáng, ném xuống khe nứt. Ánh sáng rơi xuống, chiếu rọi một vùng nhỏ, để lộ ra những bức tường đá xung quanh có dính một lớp bột màu xám đen.

"Tìm thấy rồi."

Tô Hiểu khẽ nhếch mép, chuẩn bị leo xuống. Nhưng đúng lúc này, hắn đột nhiên cảnh giác, xoay người né sang một bên.

Một mũi tên màu đen cắm phập vào vị trí hắn vừa đứng, đuôi tên run rẩy.

"Có người?"

Tô Hiểu nheo mắt, nhìn về phía mũi tên bay tới. Ở một tảng đá lớn cách đó không xa, ba thân ảnh đang đứng, trên người tản mát ra khí tức nguy hiểm.

"Khế ước giả? Không, không giống."

Tô Hiểu quan sát kỹ, phát hiện ba người này có khí tức hơi khác thường, không giống khế ước giả bình thường, cũng không giống sinh vật bản địa.

"Tiểu tử, nơi này là địa bàn của bọn ta." Một gã đàn ông cơ bắp lên tiếng, giọng trầm thấp: "Muốn sống thì cút ngay."

Tô Hiểu không trả lời, chỉ lặng lẽ rút đại đao sau lưng ra. Hắn không phải người thích nói nhiều, nhất là khi đối phương đã chủ động tấn công trước.

"Xem ra ngươi muốn chết."

Gã đàn ông cơ bắp cười lạnh, vung vũ khí trong tay xông lên. Hai người còn lại cũng theo sau, tạo thành thế bao vây.

Tô Hiểu đứng yên tại chỗ, đợi đến khi đối phương lao vào phạm vi tấn công, lúc này mới đột nhiên xuất đao.

Nhận Đạo Đao · Thanh Quỷ vạch ra một đường cong màu xanh lam, mang theo tiếng gió rít the thé. Gã đàn ông cơ bắp kinh hãi, vội vàng giơ vũ khí lên đỡ.

Choang!

Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai. Gã đàn ông cơ bắp cảm thấy một cỗ lực lượng khổng lồ truyền đến, suýt chút nữa làm hắn văng ra ngoài.

"Thực lực không tệ!"

Gã đàn ông cơ bắp nghiến răng, ổn định thân hình, tiếp tục tấn công. Hai người còn lại cũng đã đến gần, một người cầm dao găm đâm vào sườn Tô Hiểu, người còn lại niệm chú ngữ, phóng ra một quả cầu lửa.

Tô Hiểu nghiêng người tránh mũi dao găm, đồng thời vung đao chém về phía quả cầu lửa. Lưỡi đao xé toạc quả cầu lửa, nhưng cũng bị lực phản chấn làm chậm lại một nhịp.

Ngay lúc này, gã đàn ông cơ bắp thừa cơ xông lên, vũ khí trong tay mang theo tiếng gió mạnh mẽ chém thẳng vào đầu Tô Hiểu.

Tô Hiểu không hề hoảng loạn, thân hình đột nhiên hóa thành một đạo tàn ảnh, xuất hiện sau lưng gã đàn ông cơ bắp.

"Long Ảnh Chớp."

Thanh âm lạnh nhạt vang lên, Nhận Đạo Đao · Thanh Quỷ đã xuyên qua ngực gã đàn ông cơ bắp.

"Ngươi..."

Gã đàn ông cơ bắp trừng mắt, không thể tin nhìn lưỡi đao xuyên qua ngực mình. Hắn há miệng muốn nói gì đó, nhưng máu tươi đã trào ra khỏi miệng.

Tô Hiểu rút đao ra, thi thể gã đàn ông cơ bắp ngã xuống đất, bụi mù mịt.

"Còn hai người."

Tô Hiểu xoay người, nhìn về phía hai kẻ còn lại. Bọn họ thấy đồng bọn bị giết, sắc mặt đại biến, xoay người bỏ chạy.

"Muốn chạy?"

Tô Hiểu giơ tay phải lên, một luồng năng lượng màu xanh lam ngưng tụ trong lòng bàn tay, hóa thành một mũi tên ánh sáng bắn ra.

Phụt!

Mũi tên ánh sáng xuyên qua đầu một kẻ, kẻ đó ngã vật ra đất. Kẻ còn lại thấy vậy, chạy càng nhanh hơn, nhưng tốc độ của hắn so với Tô Hiểu vẫn còn kém xa.

Tô Hiểu khẽ động thân hình, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt kẻ chạy trốn. Hắn vung đao chém ngang, lưỡi đao mang theo hàn quang chém vào cổ đối phương.

Kẻ đó trợn mắt, ôm cổ ngã xuống, máu tươi phun ra như suối.

"Ba kẻ này... là ai?"

Tô Hiểu cúi người kiểm tra thi thể, phát hiện trên người bọn họ có một loại ấn ký kỳ lạ, giống như một con mắt đang mở.

"Ấn ký của vực sâu?"

Tô Hiểu nhíu mày. Hắn nhớ rõ ấn ký này, trước đây từng gặp ở một số sinh vật vực sâu. Xem ra ba kẻ này không phải khế ước giả, mà là hậu duệ vực sâu hoặc sinh vật vực sâu cải trang thành người.

"Không quan trọng, dù sao cũng đã chết."

Tô Hiểu đứng dậy, đi về phía khe nứt vực sâu. Hắn lấy ra một sợi dây thừng dài, cố định vào một tảng đá lớn, sau đó bắt đầu leo xuống.

Càng xuống sâu, nhiệt độ càng thấp, không khí càng thêm ẩm ướt. Trên vách đá xung quanh, trầm tích vật vực sâu càng lúc càng dày.

"Ở đây có khá nhiều."

Tô Hiểu dừng lại, lấy ra một chiếc thìa nhỏ và một chiếc bình thủy tinh, bắt đầu cẩn thận thu thập trầm tích vật vực sâu trên vách đá.

Hắn làm việc rất nhanh, nhưng cũng rất cẩn thận, tránh để trầm tích vật vực sâu rơi vãi. Dù sao thứ này cũng là vật liệu hiếm, lãng phí một chút cũng đáng tiếc.

Thu thập được khoảng một giờ, Tô Hiểu kiểm tra bình thủy tinh, bên trong đã có khoảng một ounce rưỡi trầm tích vật vực sâu.

"Còn thiếu một chút nữa."

Tô Hiểu nhìn xuống phía dưới khe nứt, nơi sâu hơn dường như có nhiều trầm tích vật vực sâu hơn. Nhưng càng xuống sâu, nguy hiểm càng lớn.

"Xuống xem sao."

Tô Hiểu do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định tiếp tục đi xuống. Dù sao nhiệm vụ có giới hạn thời gian, không thể lãng phí quá nhiều thời gian.

Hắn tiếp tục leo xuống, khoảng mười phút sau, đáy khe nứt hiện ra trước mắt. Nơi này có một vũng nước nhỏ, mặt nước phản chiếu ánh sáng màu tím kỳ dị.

"Đây là..."

Tô Hiểu nhìn chằm chằm vào vũng nước, phát hiện dưới đáy có một lớp trầm tích vật vực sâu dày, ít nhất cũng phải có ba đến bốn ounce.

"Đủ rồi."

Tô Hiểu khẽ mỉm cười, cẩn thận trèo xuống, quỳ một gối bên cạnh vũng nước, bắt đầu thu thập trầm tích vật vực sâu dưới đáy.

Đúng lúc này, mặt nước đột nhiên gợn sóng, một bóng đen khổng lồ từ dưới đáy nước lao lên.

"Có gì đó!"

Tô Hiểu cảnh giác, lùi nhanh về sau. Ngay sau đó, một con quái vật khổng lồ toàn thân đen kịt từ dưới nước nhảy lên, há cái miệng đầy răng nhọn cắn về phía hắn.

"Sinh vật vực sâu?"

Tô Hiểu nheo mắt, vung đao chém về phía con quái vật. Lưỡi đao chém vào thân con quái vật, phát ra âm thanh như chém vào kim loại.

"Phòng ngự khá cứng."

Tô Hiểu nhíu mày, lui thêm vài bước, quan sát con quái vật. Đây là một loài sinh vật vực sâu hình dạng giống con rết, toàn thân được bao phủ bởi lớp giáp đen, chỉ có phần bụng là lộ ra khe hở.

"Nhận Đạo Đao · Thời."

Tô Hiểu thì thầm, thân hình đột nhiên biến mất tại chỗ. Khi hắn xuất hiện lần nữa, đã ở ngay dưới bụng con quái vật.

Lưỡi đao mang theo hàn quang, chém vào phần bụng không được bảo vệ của con quái vật.

Xoẹt!

Máu tươi màu xanh đen bắn ra, con quái vật phát ra tiếng gào thảm thiết, thân hình khổng lồ ngã xuống, đập xuống mặt đất làm bụi đá bay mù mịt.

Tô Hiểu tránh sang một bên, chờ con quái vật hoàn toàn ngừng giãy giụa, lúc này mới tiến lên kiểm tra.

"Không tệ, còn rơi ra một viên tinh hạch linh hồn."

Tô Hiểu nhặt lên một viên tinh thể màu tím từ trong thi thể con quái vật, bỏ vào trong không gian.

Thu thập xong trầm tích vật vực sâu dưới đáy vũng nước, Tô Hiểu kiểm tra tổng số, đã có hơn ba ounce, vượt xa yêu cầu nhiệm vụ.

"Xong việc."

Tô Hiểu đứng dậy, leo lên theo sợi dây thừng. Lần này nhiệm vụ coi như thuận lợi, ngoài việc gặp phải ba kẻ không biết tự lượng sức kia, còn có thêm một con sinh vật vực sâu.

Trở lại mặt đất, Tô Hiểu thu hồi dây thừng, xác nhận phương hướng, chuẩn bị rời đi.

Nhưng đúng lúc này, hắn đột nhiên dừng bước, ánh mắt trở nên sắc bén.

"Ra đi, đã theo ta lâu như vậy rồi."

Một lúc sau, từ phía sau tảng đá lớn, một bóng người chậm rãi bước ra. Đó là một nữ tử mặc áo choàng đen, khuôn mặt bị che giấu trong bóng tối, chỉ lộ ra đôi mắt màu tím.

"Ngươi phát hiện ra ta từ khi nào?"

Giọng nữ tử có chút kinh ngạc.

"Ngay từ đầu." Tô Hiểu bình tĩnh nói: "Ba kẻ vừa rồi, là do ngươi phái tới?"

"Không, bọn họ chỉ là đám rác rưởi tự ý hành động." Nữ tử lắc đầu: "Ta chỉ là tình cờ đi ngang qua, phát hiện ngươi đang thu thập trầm tích vật vực sâu, nên muốn xem thử."

"Xem thử?"

"Đúng vậy." Nữ tử khẽ mỉm cười: "Ta rất tò mò, một khế ước giả của Luân Hồi Lạc Viên, tại sao lại cần trầm tích vật vực sâu?"

"Chuyện này không liên quan đến ngươi."

Tô Hiểu lạnh lùng nói, tay phải đã đặt lên chuôi đao.

"Đừng căng thẳng, ta không có ác ý." Nữ tử giơ hai tay lên, ra hiệu mình vô hại: "Ta chỉ muốn trao đổi một chút, ta có thể cung cấp cho ngươi nhiều trầm tích vật vực sâu hơn, đổi lấy một thứ."

"Thứ gì?"

"Tinh hạch linh hồn của con sinh vật vực sâu vừa rồi."

Tô Hiểu nhíu mày. Viên tinh hạch linh hồn kia đúng là có chút giá trị, nhưng cũng không phải thứ quá hiếm. Nữ tử này vì nó mà chủ động ra mặt, xem ra có mục đích khác.

"Ngươi cần nó để làm gì?"

"Chuyện này không liên quan đến ngươi." Nữ tử dùng lại đúng câu nói của Tô Hiểu: "Đổi hay không?"

Tô Hiểu trầm ngâm một chút, lấy viên tinh hạch linh hồn ra, ném về phía nữ tử.

"Cầm lấy đi."

Nữ tử đưa tay bắt lấy, có chút kinh ngạc nhìn Tô Hiểu: "Ngươi không sợ ta lừa ngươi?"

"Ngươi nói ngươi có trầm tích vật vực sâu, vậy thì đưa ra đây."

Nữ tử cười khẽ, lấy ra một chiếc túi nhỏ từ trong áo choàng, ném cho Tô Hiểu.

Tô Hiểu mở túi ra, bên trong đựng đầy trầm tích vật vực sâu, nhìn sơ qua cũng phải có năm đến sáu ounce.

"Đủ chưa?"

"Đủ rồi."

Tô Hiểu gật đầu, cất túi vào trong không gian.

"Ngươi là người thú vị." Nữ tử nhìn Tô Hiểu, ánh mắt lộ ra vẻ tán thưởng: "Hy vọng lần sau còn gặp lại."

Nói xong, thân hình nữ tử dần trở nên mờ ảo, cuối cùng biến mất trong không trung.

Tô Hiểu nhìn theo hướng nữ tử biến mất, khẽ nhíu mày. Hắn cảm nhận được khí tức trên người nữ tử kia rất kỳ lạ, không giống khế ước giả, cũng không giống sinh vật bản địa, càng không giống hậu duệ vực sâu.

"Càng ngày càng nhiều chuyện kỳ lạ."

Tô Hiểu lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa. Dù sao nhiệm vụ đã hoàn thành, những chuyện khác không liên quan đến hắn.

Hắn mở bảng điều khiển cá nhân, xác nhận nhiệm vụ đã hoàn thành, sau đó kích hoạt cổng truyền tống, chuẩn bị trở về Luân Hồi Lạc Viên.

Khi ánh sáng trắng bao phủ lấy hắn, Tô Hiểu chợt nhớ ra điều gì đó, nhìn lại khe nứt vực sâu một lần nữa.

"Xem ra lần sau phải cẩn thận hơn."

Hắn thì thầm, sau đó biến mất trong luồng ánh sáng.

Trở lại Luân Hồi Lạc Viên, Tô Hiểu đi thẳng đến khu giao nộp nhiệm vụ. Hắn đưa trầm tích vật vực sâu cho nhân viên, xác nhận hoàn thành nhiệm vụ.

【Nhiệm vụ hoàn thành】
【Phần thưởng: 1 điểm kỹ năng diệt pháp, 5000 tiền xu lạc viên】

Tô Hiểu nhận phần thưởng, kiểm tra điểm kỹ năng diệt pháp của mình. Hiện tại hắn đã tích lũy được ba điểm kỹ năng diệt pháp, có thể dùng để cường hóa một số kỹ năng đặc thù.

"Nhưng trước tiên, hãy xử lý đống trầm tích vật vực sâu còn dư này."

Tô Hiểu lấy túi trầm tích vật vực sâu mà nữ tử kia đưa cho, nghĩ ngợi một chút, quyết định đi tìm Khải Tát.

Tại cửa hàng của Khải Tát, Tô Hiểu đặt túi trầm tích vật vực sâu lên bàn.

"Giúp ta xem, thứ này có thể bán được bao nhiêu tiền?"

Khải Tát cầm lấy túi, mở ra xem, hai mắt lập tức sáng lên.

"Trời ạ, nhiều trầm tích vật vực sâu chất lượng tốt như vậy sao?" Khải Tát cẩn thận kiểm tra, gật gù: "Ít nhất cũng phải 8000 tiền xu lạc viên."

"Bán."

"Được, để tôi tính tiền cho cậu."

Khải Tát nhanh chóng kiểm đếm, đưa cho Tô Hiểu một túi tiền xu lạc viên.

"Cậu đếm thử xem."

"Không cần, ta tin ngươi."

Tô Hiểu cất tiền xu, xoay người rời đi.

"Khoan đã, Bạch Dạ!" Khải Tát gọi với theo: "Lần sau nếu còn hàng tốt như vậy, nhớ tìm tôi trước nhé!"

"Xem tình hình."

Tô Hiểu không quay đầu lại, chỉ giơ tay lên ra hiệu đã biết.

Trở lại phòng riêng, Tô Hiểu ngồi xuống ghế, mở bảng điều khiển cá nhân, bắt đầu xem xét các lựa chọn cường hóa kỹ năng.

"Ba điểm kỹ năng diệt pháp..."

Ánh mắt Tô Hiểu đảo qua các lựa chọn, cuối cùng dừng lại ở một kỹ năng.

【Nhận Đạo Đao · Cực: Tiêu hao 2 điểm kỹ năng diệt pháp, tăng thêm 30% uy lực, đồng thời rút ngắn thời gian hồi chiêu】

"Đáng giá."

Tô Hiểu không do dự, trực tiếp lựa chọn cường hóa.

【Cường hóa thành công】
【Nhận Đạo Đao · Cực: Uy lực +30%, thời gian hồi chiêu -20%】

Tô Hiểu cảm nhận luồng năng lượng mới trong cơ thể, hài lòng gật đầu. Còn lại một điểm kỹ năng diệt pháp, tạm thời giữ lại, chờ cần thiết rồi dùng.

Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra phong cảnh bên ngoài Luân Hồi Lạc Viên. Lần hành động này coi như thu hoạch không ít, ngoài việc hoàn thành nhiệm vụ, còn kiếm thêm được một khoản tiền xu lạc viên.

"Tiếp theo, nên làm gì đây?"

Tô Hiểu trầm ngâm một chút, mở bảng nhiệm vụ, xem xét các nhiệm vụ có sẵn.

【Nhiệm vụ săn giết: Truy tìm kẻ phản bội (Cấp Lv.58)】
【Nhiệm vụ thu thập: Linh hồn tinh phách (3 phần)】
【Nhiệm vụ thám hiểm: Khu vực chưa được khai phá (Cấp Lv.60)】

Tô Hiểu nhìn lướt qua, cuối cùng chọn nhiệm vụ truy tìm kẻ phản bội. Nhiệm vụ săn giết luôn là sở trường của hắn, hơn nữa phần thưởng cũng không tệ.

"Được, cứ vậy đi."

Tô Hiểu nhận nhiệm vụ, thu thập trang bị, lần nữa rời khỏi phòng riêng.

Đi qua khu trung tâm, hắn chợt nghe thấy một trận ồn ào. Nhìn sang, thì thấy một đám người đang vây quanh một bảng thông báo, không ngừng bàn tán.

"Có chuyện gì vậy?"

Tô Hiểu tò mò tiến lại gần, nhìn thoáng qua nội dung trên bảng thông báo.

【Thông báo khẩn: Gần đây xuất hiện một nhóm kẻ vi phạm tại khu vực biên giới của thế giới nguyên sinh, chuyên cướp đoạt tài nguyên của khế ước giả. Xin mọi người nâng cao cảnh giác, nếu phát hiện manh mối, xin lập tức báo cáo cho cơ quan chấp pháp】

"Kẻ vi phạm?"

Tô Hiểu nhíu mày. Hắn nhớ tới ba kẻ đã tấn công mình lúc trước, chẳng lẽ bọn họ chính là kẻ vi phạm?

"Nhưng bọn họ đã chết rồi."

Tô Hiểu lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa. Dù sao chuyện này cũng không liên quan đến hắn, hắn chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ của mình là được.

Rời khỏi khu trung tâm, Tô Hiểu đi về phía cổng truyền tống. Lần này hắn đi đến một thế giới khác, truy tìm một kẻ phản bội đang lẩn trốn.

"Hy vọng lần này cũng thuận lợi như vậy."

Tô Hiểu thì thầm, bước vào cổng truyền tống, biến mất trong luồng ánh sáng trắng.