Chương 2: Ma Linh Chi Nhẫn cường độ +17 điểm.
Ma Linh Chi Nhẫn, thứ vũ khí mang theo lực lượng hắc ám này, đang phát ra ánh sáng kỳ dị trong tay Tô Hiểu. Hắn cảm nhận được sức mạnh từ trong đó đang dần dần tăng lên, như thể có một sinh mệnh nào đó đang thức tỉnh bên trong lưỡi đao.
"Xem ra lần này thu hoạch không tồi." Tô Hiểu thì thầm, ánh mắt nhìn chằm chằm vào lưỡi đao trong tay.
Ma Linh Chi Nhẫn là một thanh trường đao màu đen tuyền, trên thân đao khắc đầy những hoa văn phức tạp, giống như làn da của một sinh vật cổ xưa nào đó. Lúc này, những hoa văn đó đang chậm rãi chuyển động, phát ra ánh sáng màu tím nhạt.
"Cường độ +17 điểm, xem ra Ma Linh Chi Nhẫn đã hấp thu đủ lực lượng linh hồn." Tô Hiểu gật đầu hài lòng.
Hắn xoay nhẹ cổ tay, Ma Linh Chi Nhẫn trong tay lập tức vẽ ra một đường cong hoàn mỹ trong không trung. Một luồng khí tức lạnh lẽo theo đó khuếch tán ra xung quanh, khiến nhiệt độ trong phòng dường như giảm xuống vài độ.
"Đã đến lúc rời khỏi nơi này rồi." Tô Hiểu thu đao vào vỏ, đứng dậy khỏi ghế.
Hắn đi đến bên cửa sổ, nhìn ra phong cảnh bên ngoài. Đây là một thế giới xa lạ, nhưng đối với hắn mà nói, bất kể ở nơi nào cũng đều giống nhau. Chỉ cần có đủ sức mạnh, hắn có thể sinh tồn ở bất cứ đâu.
"Tiếp theo, nên đi tìm một chút tình báo về thế giới này." Tô Hiểu trầm ngâm một chút, quyết định đi đến khu vực trung tâm của thành phố.
Hắn đẩy cửa phòng ra, đi vào hành lang. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, bóng dáng hắn bị kéo dài ra, lộ vẻ cô độc.
"Khách quan, ngài muốn ra ngoài sao?" Một tiếng nói vang lên từ phía sau.
Tô Hiểu quay đầu lại, nhìn thấy một người phục vụ mặc đồng phục đang đứng ở cuối hành lang, trên mặt nở nụ cười chuyên nghiệp.
"Ừ." Tô Hiểu gật đầu, không nói thêm gì, tiếp tục bước về phía trước.
Người phục vụ kia nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, trong mắt lóe lên một tia dị sắc. Nhưng rất nhanh, hắn ta lại khôi phục vẻ mặt bình thường, quay người rời đi.
Ra khỏi khách sạn, Tô Hiểu đứng trên đường phố, quan sát bốn phía. Đây là một thành phố có phong cách kiến trúc cổ xưa, những tòa nhà cao thấp không đều, trên đường phố có rất nhiều người qua lại, ăn mặc đủ loại phong cách khác nhau.
"Xem ra đây là một thế giới có đẳng cấp khá cao." Tô Hiểu âm thầm đánh giá.
Hắn đi dọc theo đường phố, vừa đi vừa quan sát xung quanh. Đột nhiên, hắn dừng bước, ánh mắt nhìn về phía một con hẻm nhỏ bên đường.
Trong con hẻm đó, một nhóm người đang vây quanh một thiếu niên, trên mặt mang vẻ hung ác.
"Tiểu tử, ngươi có biết nơi này là địa bàn của ai không?" Một gã đàn ông to lớn cầm đầu lên tiếng, giọng nói tràn đầy uy hiếp.
Thiếu niên kia sắc mặt tái nhợt, cả người run rẩy, hiển nhiên đang vô cùng sợ hãi.
Tô Hiểu nhìn thoáng qua, không có ý định xen vào. Hắn không phải là người thích xen vào chuyện người khác, cũng không có nghĩa vụ phải bảo vệ người xa lạ.
Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị rời đi, một tiếng động vang lên từ trong con hẻm.
"Ba!"
Đó là âm thanh của một cái tát.
Tô Hiểu dừng bước, ánh mắt trở nên lạnh lùng.
Hắn không phải là người thích xen vào chuyện người khác, nhưng càng không thích những kẻ ỷ mạnh hiếp yếu.
"Đủ rồi." Tô Hiểu lạnh nhạt lên tiếng, xoay người đi về phía con hẻm.
Đám người trong hẻm nghe thấy tiếng động, đồng loạt quay đầu lại nhìn. Gã đàn ông to lớn cầm đầu nhìn Tô Hiểu từ trên xuống dưới, trên mặt lộ ra vẻ khinh thường.
"Ngươi là cái thá gì? Dám xen vào chuyện của bọn ta?"
Tô Hiểu không trả lời, chỉ chậm rãi rút Ma Linh Chi Nhẫn ra khỏi vỏ.
Khoảnh khắc lưỡi đao xuất hiện, một luồng khí tức lạnh lẽo lập tức bao phủ cả con hẻm. Đám người kia không tự chủ được mà rùng mình một cái, trên mặt lộ ra vẻ kinh hãi.
"Ngươi... ngươi muốn làm gì?" Gã đàn ông to lớn lùi lại một bước, giọng nói có chút run rẩy.
Tô Hiểu vẫn không trả lời, chỉ nhẹ nhàng vung đao.
Một luồng sáng màu tím xẹt qua, đám người kia chỉ cảm thấy hoa mắt, rồi sau đó, bọn họ phát hiện mình đã ngã xuống đất.
Không có tiếng kêu thảm thiết, không có máu tươi bắn ra, chỉ có một đao, tất cả đều kết thúc.
Tô Hiểu thu đao vào vỏ, nhìn thiếu niên đang ngồi bệt dưới đất.
"Đi đi." Hắn lạnh nhạt nói một câu, xoay người rời đi.
Thiếu niên kia sửng sốt một lúc lâu, sau đó mới phản ứng lại, vội vàng đứng dậy, cúi người về phía bóng lưng Tô Hiểu.
"Đa tạ ân cứu mạng!"
Tô Hiểu không quay đầu lại, chỉ phất phất tay, tiếp tục bước về phía trước.
Đối với hắn mà nói, đây chỉ là một chuyện nhỏ không đáng nhắc tới. Ở thế giới này, mỗi ngày đều có vô số chuyện tương tự xảy ra, hắn không thể quản hết được.
Hắn đi tới một quán rượu, đẩy cửa bước vào. Bên trong quán rượu khá ồn ào, rất nhiều người đang tụ tập cùng nhau, vừa uống rượu vừa trò chuyện.
Tô Hiểu tìm một góc ngồi xuống, gọi một ly rượu, sau đó lẳng lặng lắng nghe những cuộc trò chuyện xung quanh.
Từ những lời nói của những người này, hắn dần dần hiểu được một số tình hình cơ bản của thế giới này.
Thì ra, đây là một thế giới có tên là "Luân Hồi Lạc Viên", nơi tập trung vô số Khế Ước Giả từ các thế giới khác nhau. Bọn họ thông qua việc hoàn thành nhiệm vụ để thu được phần thưởng, từ đó tăng cường thực lực của bản thân.
"Luân Hồi Lạc Viên sao?" Tô Hiểu nhấp một ngụm rượu, trong mắt lóe lên vẻ suy tư.
Hắn đã từng nghe nói đến nơi này, nghe nói đây là một nơi thần bí và nguy hiểm, nhưng đồng thời cũng tràn đầy cơ hội.
"Xem ra, ta đã đến một nơi thú vị." Khóe miệng Tô Hiểu nhếch lên một nụ cười nhạt.
Hắn ngửa đầu uống cạn ly rượu, đặt xuống bàn, đứng dậy rời đi.
Đã có được tình báo mình cần, tiếp theo chính là hành động.
Hắn đi đến một con phố có tên là "Phố Giao Dịch", nơi này là nơi tụ tập của các thương nhân, có thể mua được đủ loại vật phẩm.
Tô Hiểu đi dạo một vòng, mua một ít vật phẩm tiêu hao cần thiết, sau đó đi về phía cuối phố.
Ở đó, có một tòa kiến trúc hùng vĩ, trên cổng chính treo một tấm biển, trên đó viết ba chữ to: "Đấu Kỹ Trường".
"Đấu Kỹ Trường?" Tô Hiểu dừng bước, nhìn tòa kiến trúc này.
Nghe nói, nơi này là nơi các Khế Ước Giả tỷ thí với nhau, chỉ cần có thực lực, là có thể thu được phần thưởng phong phú.
"Đúng là một nơi không tồi để kiểm tra thực lực." Tô Hiểu nghĩ thầm, bước về phía cổng chính.
Đẩy cửa bước vào, một bầu không khí nóng bức ập vào mặt. Bên trong Đấu Kỹ Trường là một không gian rộng lớn, ở giữa là một võ đài khổng lồ, xung quanh là khán đài chật kín người xem.
Trên võ đài, hai Khế Ước Giả đang kịch chiến với nhau, tiếng binh khí chạm vào nhau vang lên không ngớt.
Tô Hiểu tìm một chỗ ngồi xuống, lẳng lặng quan sát trận đấu trên võ đài.
Thực lực của hai người này đều không tệ, nhưng đối với hắn mà nói, vẫn còn kém một chút.
"Ngươi cũng muốn tham gia tỷ thí sao?" Một giọng nói vang lên bên tai.
Tô Hiểu quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông trung niên đang ngồi bên cạnh, trên mặt mang nụ cười thân thiện.
"Ừ." Tô Hiểu gật đầu.
"Vậy thì ngươi đến đúng chỗ rồi." Người đàn ông trung niên cười nói: "Ở chỗ này, chỉ cần ngươi có thực lực, là có thể thu được tất cả những gì ngươi muốn."
"Ồ?" Tô Hiểu nhướng mày, có chút hứng thú.
"Đương nhiên." Người đàn ông trung niên hạ thấp giọng: "Nghe nói, gần đây Đấu Kỹ Trường sắp tổ chức một trận đấu lớn, người chiến thắng sẽ nhận được một món bảo vật thần bí."
"Bảo vật thần bí?" Trong mắt Tô Hiểu lóe lên một tia sáng.
"Đúng vậy." Người đàn ông trung niên gật đầu: "Hơn nữa, nghe nói món bảo vật đó có liên quan đến một truyền thuyết cổ xưa."
"Truyền thuyết gì?" Tô Hiểu hỏi.
"Cái này thì ta không rõ lắm." Người đàn ông trung niên lắc đầu: "Nhưng ta nghe nói, món bảo vật đó có thể khiến người ta có được sức mạnh to lớn."
Tô Hiểu trầm ngâm một lúc, trong mắt lóe lên vẻ suy tư.
"Cảm ơn ngươi đã nói cho ta biết những điều này." Hắn đứng dậy, hướng về phía người đàn ông trung niên gật đầu.
"Không có gì." Người đàn ông trung niên cười nói: "Chúc ngươi may mắn."
Tô Hiểu gật đầu, xoay người rời khỏi Đấu Kỹ Trường.
Hắn đi đến một góc vắng vẻ, lấy ra một tấm bản đồ từ trong ngực áo.
Đây là tấm bản đồ hắn mua được ở Phố Giao Dịch, trên đó đánh dấu một số địa điểm quan trọng.
"Xem ra, muốn tham gia trận đấu lớn đó, cần phải có đủ thực lực." Tô Hiểu nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ, thì thầm.
Hắn thu hồi tấm bản đồ, ánh mắt trở nên kiên định.
"Xem ra, cần phải nhanh chóng tăng cường thực lực của mình."
Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời.
"Trận đấu lớn đó, ta nhất định sẽ tham gia."