Chapter: 1. Bốn loại thuộc tính chính đột phá 300 điểm, đồng thời nhận được phần thưởng thuộc tính tương ứng.
Bên trong phòng riêng, Tô Hiểu đang ngồi trên ghế, trước mặt hắn là một tấm bảng điều khiển thuộc tính đang lơ lửng. Nhìn vào bốn con số thuộc tính chính đã đạt đến mức 300 điểm, khóe miệng hắn khẽ nhếch lên một nụ cười.
Sức mạnh thực sự: 300 điểm.
Thể lực thực sự: 300 điểm.
Trí tuệ thực sự: 300 điểm.
Nhanh nhẹn thực sự: 300 điểm.
Bốn loại thuộc tính chính đồng thời đột phá 300 điểm, đây là một cột mốc quan trọng. Theo quy tắc của Luân Hồi Lạc Viên, khi thuộc tính chính đạt đến 300 điểm, khế ước giả sẽ nhận được phần thưởng thuộc tính tương ứng.
"Đinh!"
Một tiếng nhắc nhở hệ thống vang lên bên tai Tô Hiểu.
【Nhắc nhở: Khế ước giả đã đạt được thành tựu 'Tứ Duyệt Bách Điểm', bốn loại thuộc tính chính đồng thời đạt 300 điểm, đang tiến hành kiểm tra tư cách...】
【Kiểm tra hoàn tất, khế ước giả phù hợp điều kiện, bắt đầu ban phát phần thưởng thuộc tính.】
【Phần thưởng 1: Sức mạnh +10.】
【Phần thưởng 2: Thể lực +10.】
【Phần thưởng 3: Trí tuệ +10.】
【Phần thưởng 4: Nhanh nhẹn +10.】
Bốn dòng nhắc nhở hiện ra, Tô Hiểu nhướng mày. Mỗi loại thuộc tính tăng thêm 10 điểm, tổng cộng 40 điểm thuộc tính, đây là một khoản tăng trưởng không hề nhỏ.
Nhưng mà, phần thưởng còn chưa kết thúc.
【Phần thưởng ẩn: Do khế ước giả đồng thời đột phá bốn loại thuộc tính chính, mở khóa phần thưởng ẩn 'Tứ Nguyên Hỗ Trợ'.】
【Tứ Nguyên Hỗ Trợ: Khi bốn loại thuộc tính chính đồng thời đạt 300 điểm, toàn bộ thuộc tính +5, đồng thời nhận được 1 điểm kỹ năng hoàng kim.】
Tô Hiểu hơi sững người, sau đó gật đầu hài lòng. Điểm kỹ năng hoàng kim, thứ này cực kỳ hiếm có, ngay cả hắn cũng không có nhiều.
Hắn mở bảng thuộc tính ra xem lại một lần nữa.
Khế ước giả: Tô Hiểu.
Cấp bậc: Khế ước giả bát giai.
Sức mạnh thực sự: 315 điểm.
Thể lực thực sự: 315 điểm.
Trí tuệ thực sự: 315 điểm.
Nhanh nhẹn thực sự: 315 điểm.
Sức hút: 15 điểm.
May mắn: 22 điểm.
Nhìn bảng thuộc tính, Tô Hiểu trầm ngâm một lát. Bốn loại thuộc tính chính đều đạt 315 điểm, ở giai đoạn bát giai, đây đã là một con số khá xuất sắc. Nhưng hắn biết rõ, so với những kẻ mạnh đỉnh cao thực sự, vẫn còn một khoảng cách.
"Tiếp theo, nên đi xử lý những chuyện còn lại."
Tô Hiểu đứng dậy, thu lại bảng điều khiển thuộc tính. Hắn đi đến góc phòng, nơi đó đặt một cái rương báu vật cấp thánh linh.
Đây là chiến lợi phẩm lần này, một cái rương báu vật cấp thánh linh, bên trong chứa đựng vật phẩm quý giá.
Tô Hiểu ngồi xổm xuống, đặt tay lên nắp rương, hơi dùng lực.
"Két..."
Nắp rương chậm rãi mở ra, một luồng sáng vàng nhạt lập tức tràn ra ngoài, chiếu sáng cả căn phòng.
Bên trong rương, ba món vật phẩm đang lẳng lặng nằm đó.
Món thứ nhất, là một viên tinh thể màu xanh lam, bên trong tinh thể dường như có chất lỏng màu xanh đang chảy, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
【Tinh thể linh hồn: Vật phẩm tiêu hao, sau khi sử dụng có thể khôi phục 50% năng lượng linh hồn, đồng thời tăng cường độ linh hồn 5 điểm.】
Món thứ hai, là một cuộn giấy da cừu màu vàng, trên mặt giấy vẽ đầy những hoa văn phức tạp, tỏa ra khí tức cổ xưa.
【Giấy da cừu khế ước: Vật phẩm đặc biệt, có thể ký kết khế ước với sinh vật cấp bá chủ trở xuống, khiến đối phương trở thành tùy tùng của khế ước giả.】
Món thứ ba, là một thanh đoản đao màu đen, thân đao tỏa ra hàn quang, trên lưỡi đao có những hoa văn màu đỏ sẫm như máu.
【Nhẫn Đạo Đao · Thanh Quỷ: Vũ khí cấp truyền thuyết, do luyện kim sư nổi tiếng của Đệ Nhị Kỷ · Luyện Kim Văn Minh chế tạo, có uy lực cực kỳ kinh người.】
Tô Hiểu cầm thanh đoản đao lên, nhẹ nhàng vuốt ve thân đao. Một cảm giác mát lạnh truyền đến từ đầu ngón tay, khiến hắn hơi nhíu mày.
"Thanh đao này... không tồi."
Hắn thu hồi thanh đoản đao, sau đó cất hai món vật phẩm còn lại vào trong không gian trữ vật.
Xử lý xong chiến lợi phẩm, Tô Hiểu đi đến trước bàn làm việc, ngồi xuống, mở bảng điều khiển nhiệm vụ ra.
Trên bảng nhiệm vụ, một nhiệm vụ chính đang được hiển thị.
【Nhiệm vụ chính: Săn giết 'Kẻ Vi Phạm' - Mã Văn Hoa Nhĩ Tư.】
【Trạng thái nhiệm vụ: Đang tiến hành.】
【Độ khó nhiệm vụ: Cấp tuyệt cường.】
【Thời hạn nhiệm vụ: 72 giờ.】
Nhìn nhiệm vụ trên bảng, ánh mắt Tô Hiểu trở nên sâu thẳm.
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư, kẻ vi phạm này, là một nhân vật cực kỳ nguy hiểm. Hắn ta nắm giữ một loại năng lực không gian dị thường, có thể tự do xuyên qua giữa các thế giới, cực kỳ khó đối phó.
"Lần này, xem ra phải tốn chút công sức rồi."
Tô Hiểu lẩm bẩm, trong mắt lóe lên vẻ suy tư.
Đúng lúc này, một tiếng gõ cửa vang lên từ ngoài phòng.
"Cốc cốc cốc..."
"A Mỗ, vào đi."
Cửa phòng bị đẩy ra, một bóng người khổng lồ bước vào. Đó là một người khổng lồ cao hơn ba mét, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn, trên mặt có những vết sẹo dữ tợn.
"Đại ca, có tin tức mới."
A Mỗ đi đến trước bàn làm việc, đặt một chiếc điện thoại cổ xuống bàn.
Tô Hiểu cầm chiếc điện thoại cổ lên, nhìn thoáng qua màn hình, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén.
Trên màn hình hiển thị một đoạn tin tức ngắn:
【Cảnh báo: Kẻ vi phạm Mã Văn Hoa Nhĩ Tư xuất hiện tại khu vực trung tâm của Thế Giới Vĩnh Quang, mời các khế ước giả liên quan nhanh chóng đến hiện trường.】
"Thế Giới Vĩnh Quang..."
Tô Hiểu trầm ngâm một lát, sau đó đứng dậy.
"A Mỗ, gọi mọi người tập hợp, chúng ta xuất phát."
"Vâng, đại ca!"
A Mỗ quay người rời đi, bước chân nặng nề khiến sàn nhà rung chuyển.
Tô Hiểu đi đến trước cửa sổ, nhìn ra khung cảnh bên ngoài phòng riêng. Bên ngoài là một thế giới hỗn loạn, những tòa kiến trúc cao thấp san sát, trên bầu trời thỉnh thoảng có những luồng sáng vụt qua.
"Xem ra, lại phải chiến đấu rồi."
Hắn khẽ nói, trong mắt lóe lên một tia chiến ý.
Nửa giờ sau, Tô Hiểu dẫn theo A Mỗ, Bố Bố Uông và Ba Ha, bốn người đi đến khu vực truyền tống.
Khu vực truyền tống nằm ở trung tâm của Luân Hồi Lạc Viên, là một quảng trường rộng lớn, trên quảng trường đứng rất nhiều khế ước giả, ai nấy đều mang vẻ mặt nghiêm túc.
"Tô Hiểu!"
Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Tô Hiểu quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông trung niên đang đi tới. Người đàn ông mặc một bộ trang phục màu xám, trên mặt nở nụ cười ôn hòa.
"Quý Ông Xám."
Tô Hiểu gật đầu chào hỏi.
Quý Ông Xám đi đến trước mặt Tô Hiểu, hạ giọng nói:
"Lần này nhiệm vụ săn giết Mã Văn Hoa Nhĩ Tư, nghe nói có không ít khế ước giả nhận nhiệm vụ, trong đó còn có cả vài kẻ mạnh cấp tuyệt cường."
"Ừm, ta biết rồi."
Tô Hiểu gật đầu, vẻ mặt bình tĩnh.
Quý Ông Xám nhìn Tô Hiểu một cái, không nói thêm gì nữa, chỉ vỗ vai hắn:
"Cẩn thận một chút, Mã Văn Hoa Nhĩ Tư không phải loại dễ đối phó."
"Nói xong, hắn quay người rời đi."
Tô Hiểu nhìn theo bóng lưng Quý Ông Xám, trong mắt lóe lên vẻ suy tư.
Quý Ông Xám, một khế ước giả thần bí, thực lực không rõ, nhưng tuyệt đối không phải hạng tầm thường. Hắn ta chủ động đến nhắc nhở, chắc hẳn có mục đích gì đó.
"Đi thôi."
Tô Hiểu thu hồi suy nghĩ, dẫn theo ba người A Mỗ bước vào trong trận truyền tống.
Một luồng sáng trắng bao phủ bốn người, sau đó, cảnh vật trước mắt thay đổi.
Khi ánh sáng tan đi, Tô Hiểu phát hiện mình đang đứng trên một con phố cổ kính. Hai bên đường là những tòa kiến trúc theo phong cách châu Âu cổ điển, trên mặt đường lát đá xanh, thỉnh thoảng có vài người đi đường vội vã lướt qua.
"Đây chính là Thế Giới Vĩnh Quang sao?"
Tô Hiểu quan sát bốn phía, ánh mắt dừng lại trên một tòa kiến trúc ở phía xa.
Đó là một tòa nhà thờ lớn, trên đỉnh tháp có một cây thánh giá khổng lồ, tỏa ra ánh sáng vàng nhạt.
"Đại ca, chúng ta đi đâu bây giờ?"
A Mỗ đứng bên cạnh hỏi.
Tô Hiểu trầm ngâm một lát, sau đó nói:
"Đi nhà thờ lớn xem sao, nơi đó có thể có manh mối."
Nói xong, hắn dẫn theo ba người đi về phía nhà thờ lớn.
Trên đường đi, Tô Hiểu phát hiện trên đường phố có không ít khế ước giả, ai nấy đều mang vẻ mặt cảnh giác, hiển nhiên đều là những người nhận nhiệm vụ săn giết Mã Văn Hoa Nhĩ Tư.
"Xem ra, lần này cạnh tranh không nhỏ."
Tô Hiểu thầm nghĩ, nhưng trong lòng không hề lo lắng. Hắn tin tưởng vào thực lực của mình.
Đi được khoảng mười phút, bốn người đến trước nhà thờ lớn.
Cánh cửa nhà thờ đang mở rộng, bên trong truyền ra những tiếng tụng kinh trầm thấp.
Tô Hiểu đẩy cửa bước vào, ánh mắt quét qua bên trong nhà thờ.
Bên trong nhà thờ, một vị linh mục mặc áo bào trắng đang đứng trước bàn thờ, cúi đầu tụng kinh. Phía dưới bàn thờ, có khoảng chục người đang quỳ, vẻ mặt thành kính.
Tô Hiểu không lên tiếng, chỉ đứng ở cửa quan sát.
Đợi một lúc lâu, vị linh mục kia mới dừng tụng kinh, quay người nhìn về phía Tô Hiểu.
"Ngươi là khế ước giả?"
Giọng nói của linh mục già nua, nhưng ánh mắt lại sắc bén vô cùng.
"Đúng vậy."
Tô Hiểu gật đầu.
Linh mục nhìn Tô Hiểu một lúc, sau đó nói:
"Ngươi đến để tìm Mã Văn Hoa Nhĩ Tư?"
"Đúng vậy, ngài có biết hắn ta ở đâu không?"
Linh mục lắc đầu:
"Ta không biết hắn ta ở đâu, nhưng ta có thể cho ngươi một manh mối."
Nói xong, linh mục lấy ra từ trong áo một tấm bản đồ cũ kỹ, đưa cho Tô Hiểu.
Tô Hiểu nhận lấy tấm bản đồ, mở ra xem. Trên bản đồ đánh dấu một vị trí, nằm ở phía đông của Thế Giới Vĩnh Quang, là một khu rừng rậm.
"Chỗ này, là nơi Mã Văn Hoa Nhĩ Tư từng xuất hiện lần cuối."
Linh mục nói.
Tô Hiểu gật đầu, cất tấm bản đồ vào không gian trữ vật:
"Đa tạ."
"Không cần khách sáo, hy vọng ngươi có thể giải quyết được tên kẻ vi phạm đó."
Linh mục nói xong, lại quay người tiếp tục tụng kinh.
Tô Hiểu mang theo ba người rời khỏi nhà thờ lớn, nhìn về phía đông.
"Đi thôi, đến khu rừng rậm ở phía đông."
Bốn người lập tức lên đường.
Dọc đường đi, Tô Hiểu vừa đi vừa quan sát hoàn cảnh xung quanh. Thế Giới Vĩnh Quang này có chút kỳ lạ, trên đường phố thỉnh thoảng có thể nhìn thấy những sinh vật kỳ dị, có vẻ là sinh vật vực sâu.
"Xem ra, thế giới này cũng không yên bình."
Tô Hiểu thầm nghĩ.
Đi được khoảng hai giờ, bốn người cuối cùng cũng đến rìa khu rừng rậm.
Khu rừng rậm này vô cùng rậm rạp, những tán cây cao lớn che khuất ánh mặt trời, bên trong khu rừng tối đen như mực, thỉnh thoảng truyền ra những tiếng gầm rú trầm thấp.
"Vào thôi."
Tô Hiểu dẫn đầu bước vào khu rừng rậm.
Vừa vào trong rừng, một luồng khí tức nguy hiểm lập tức bao phủ lấy hắn.
"Đại ca, có gì đó đang theo dõi chúng ta."
Ba Ha khẽ nói, ánh mắt cảnh giác nhìn quanh bốn phía.
"Ừm, ta biết."
Tô Hiểu gật đầu, tay phải đã đặt lên chuôi đao.
Đúng lúc này, một bóng đen từ trên tán cây lao xuống, nhắm thẳng vào đầu Tô Hiểu.
"Xoẹt!"
Một tiếng rít chói tai vang lên, Tô Hiểu rút đao chém ra.
Một luồng đao mang màu xanh lam xẹt qua không trung, bóng đen kia bị chém làm hai nửa, rơi xuống đất.
Tô Hiểu cúi đầu nhìn, đó là một con thú dị hóa hình dạng giống con báo, toàn thân phủ đầy vảy đen, trên móng vuốt có chất lỏng màu xanh đang nhỏ giọt.
"Thú dị hóa cấp bá chủ?"
Tô Hiểu nhíu mày, thu hồi trường đao.
Xem ra, khu rừng rậm này không hề an toàn.
"Tiếp tục đi."
Tô Hiểu dẫn theo ba người tiếp tục tiến sâu vào trong rừng.
Càng đi sâu vào trong, khí tức nguy hiểm càng nồng đậm. Thỉnh thoảng lại có những con thú dị hóa lao ra tấn công, nhưng đều bị Tô Hiểu giải quyết trong nháy mắt.
Đi được khoảng một giờ nữa, bốn người cuối cùng cũng đến trung tâm khu rừng rậm.
Tại đây, bọn họ nhìn thấy một tòa kiến trúc cổ xưa.
Đó là một tòa cổ bảo, trên tường bao phủ đầy dây leo, hiển nhiên đã bị bỏ hoang từ rất lâu.
"Cổ bảo này... có chút kỳ lạ."
Tô Hiểu quan sát tòa cổ bảo, ánh mắt lộ vẻ suy tư.
Hắn có thể cảm nhận được, bên trong cổ bảo có một luồng khí tức cực kỳ nguy hiểm.
"Vào thôi."
Tô Hiểu hít sâu một hơi, đẩy cánh cửa cổ bảo ra.
"Két..."
Cánh cửa nặng nề chậm rãi mở ra, một luồng khí lạnh thấu xương lập tức ập vào mặt.
Bên trong cổ bảo tối đen như mực, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ những ngọn nến trên tường chiếu rọi.
Tô Hiểu dẫn theo ba người bước vào cổ bảo, ánh mắt cảnh giác quan sát bốn phía.
Đi qua một hành lang dài, bọn họ đi đến một đại sảnh rộng lớn.
Trong đại sảnh, một bóng người đang đứng quay lưng về phía bọn họ.
"Ngươi cuối cùng cũng đến rồi, Tô Hiểu."
Một giọng nói trầm thấp vang lên, bóng người kia từ từ xoay người lại.
Đó là một người đàn ông trung niên, trên mặt có một vết sẹo dài, ánh mắt âm trầm như rắn độc.
"Mã Văn Hoa Nhĩ Tư."
Tô Hiểu nhìn chằm chằm vào người đàn ông trung niên, ánh mắt trở nên sắc bén.
"Không sai, chính là ta."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nở một nụ cười tàn nhẫn:
"Ngươi đến để giết ta?"
"Đúng vậy."
Tô Hiểu gật đầu, rút trường đao ra.
"Ha ha ha..."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đột nhiên bật cười lớn, tiếng cười the thé chói tai:
"Ngươi cho rằng, chỉ dựa vào thực lực của ngươi, có thể giết được ta?"
"Thử xem sao."
Tô Hiểu không nói nhiều, thân hình lóe lên, lao thẳng về phía Mã Văn Hoa Nhĩ Tư.
"Xoẹt!"
Đao mang xé gió, chém thẳng về phía đầu Mã Văn Hoa Nhĩ Tư.
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư khẽ nghiêng người, né tránh đao mang, đồng thời tung ra một quyền về phía ngực Tô Hiểu.
"Ầm!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, Tô Hiểu bị một quyền này đánh bay ra ngoài, đập mạnh vào bức tường phía sau.
"Đại ca!"
A Mỗ và Ba Ha đồng thanh hô lên, định lao tới.
"Đừng qua đây!"
Tô Hiểu quát lên, từ trong đống đổ nát đứng dậy, lau đi vết máu ở khóe miệng.
"Thực lực không tồi."
Tô Hiểu nhìn chằm chằm vào Mã Văn Hoa Nhĩ Tư, ánh mắt trở nên ngưng trọng.
Tên này, thực lực ít nhất cũng ở cấp tuyệt cường, thậm chí có thể cao hơn.
"Ngươi cũng không tệ."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cười lạnh:
"Chịu được một quyền của ta mà không chết, ngươi là người đầu tiên đấy."
"Vậy sao?"
Tô Hiểu khẽ cười, thân hình lại lóe lên, lần này hắn không còn giữ lại chút nào.
"Nhẫn Đạo Đao · Thanh Quỷ!"
Một luồng đao mang màu xanh lam bùng nổ, hóa thành vô số tàn ảnh, bao phủ lấy Mã Văn Hoa Nhĩ Tư.
"Ồ?"
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư hơi nhíu mày, thân hình lui nhanh về sau, đồng thời hai tay kết ấn:
"Không Gian Phong Tỏa!"
Một luồng năng lượng không gian kỳ dị lan tỏa, vô số đao mang đụng phải bức tường không gian vô hình, phát ra những tiếng leng keng chói tai.
"Không gian hệ năng lực?"
Tô Hiểu nhíu mày, thu hồi trường đao.
Tên này nắm giữ năng lực không gian, quả thực rất khó đối phó.
"Ngươi không phải là đối thủ của ta."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư lạnh nhạt nói:
"Giao ra toàn bộ tài nguyên trên người, ta có thể tha cho ngươi một mạng."
"Nằm mơ."
Tô Hiểu hừ lạnh, trong mắt lóe lên một tia kiên quyết.
Hắn hít sâu một hơi, toàn thân bắt đầu tỏa ra một luồng khí tức màu xanh đen.
"Ừm?"
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nhíu mày, hắn cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm từ trên người Tô Hiểu.
"Đây là... năng lượng thanh cương ảnh?"
Ánh mắt Mã Văn Hoa Nhĩ Tư lộ vẻ kinh ngạc.
"Không sai."
Tô Hiểu khẽ nói, trường đao trong tay bắt đầu tỏa ra ánh sáng màu xanh lam.
"Nhẫn Đạo Đao · Cực!"
Một đao này, Tô Hiểu dồn toàn bộ sức mạnh vào đó.
Đao mang xanh lam xé rách không gian, chém thẳng về phía Mã Văn Hoa Nhĩ Tư.
"Cái gì?!"
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư biến sắc, vội vàng thi triển năng lực không gian để phòng thủ.
"Ầm!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, toàn bộ cổ bảo rung chuyển dữ dội.
Khi khói bụi tan đi, Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đang đứng tại chỗ, trên ngực có một vết đao sâu hoắm, máu tươi chảy ròng ròng.
"Ngươi..."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư trợn mắt nhìn Tô Hiểu, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
"Ngươi... làm sao có thể..."
"Không có gì là không thể."
Tô Hiểu thu hồi trường đao, nhìn Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đang dần ngã xuống.
"Ta... không cam lòng..."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư phun ra một ngụm máu tươi, thân hình từ từ ngã xuống đất, hơi thở hoàn toàn dừng lại.
【Nhắc nhở: Khế ước giả đã săn giết thành công kẻ vi phạm Mã Văn Hoa Nhĩ Tư, hoàn thành nhiệm vụ chính.】
【Phần thưởng nhiệm vụ: Điểm kỹ năng diệt pháp +1, điểm thuộc tính chân thực +5, tiền xu lạc viên +5000.】
【Nhắc nhở: Khế ước giả đã nhận được 'Huy chương danh dự' x 1.】
Tô Hiểu nhìn những dòng nhắc nhở trên bảng điều khiển, khẽ gật đầu.
Lần này, thu hoạch không tồi.
Hắn đi đến trước thi thể Mã Văn Hoa Nhĩ Tư, cúi người lục soát một lúc, tìm được một chiếc nhẫn không gian.
Mở chiếc nhẫn không gian ra xem, bên trong có không ít vật phẩm quý giá, trong đó có một viên tinh thể màu tím đậm, tỏa ra khí tức thần bí.
【Khởi nguyên thạch · Thế giới: Vật phẩm đặc biệt, có thể dùng để tăng cường độ tín nhiệm của cây hư không, đồng thời mở khóa các chức năng đặc biệt.】
"Khởi nguyên thạch?"
Tô Hiểu nhíu mày, thu hồi viên tinh thể.
Thứ này, nghe nói rất hiếm có, không ngờ lại bị Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nắm giữ.
Xử lý xong chiến lợi phẩm, Tô Hiểu dẫn theo ba người rời khỏi cổ bảo.
Vừa ra khỏi cổ bảo, một luồng sáng trắng bao phủ lấy bốn người.
【Nhắc nhở: Nhiệm vụ chính đã hoàn thành, khế ước giả sắp được truyền tống về Luân Hồi Lạc Viên.】
Khi ánh sáng tan đi, Tô Hiểu phát hiện mình đã trở lại phòng riêng của mình.
Hắn ngồi xuống ghế, thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Lần này, mặc dù nhiệm vụ hoàn thành khá thuận lợi, nhưng cũng khiến hắn nhận thức rõ hơn về khoảng cách giữa hắn và những kẻ mạnh thực sự.
"Xem ra, vẫn cần phải tiếp tục tăng cường thực lực."
Tô Hiểu thầm nghĩ, ánh mắt lộ vẻ kiên định.
Hắn mở bảng điều khiển thuộc tính ra, nhìn bốn loại thuộc tính chính đã đạt 315 điểm, khẽ gật đầu.
Tiếp theo, hắn cần phải đến sảnh cường hóa thuộc tính, sử dụng điểm thuộc tính chân thực vừa nhận được để tăng cường thêm thực lực.
Nghĩ đến đây, Tô Hiểu đứng dậy, đi ra khỏi phòng riêng, hướng về phía sảnh cường hóa thuộc tính.