Chapter: 2. Sau khi có phong địa, có thể âm thầm phát triển trùng tộc.
Trong phòng riêng, Tô Hiểu ngồi trên ghế, trước mặt là một tấm bản đồ lớn.
Đây là bản đồ của thế giới Luân Hồi Lạc Viên, điểm đỏ nhấp nháy trên đó chính là vị trí phong địa mà hắn vừa nhận được.
"Phong địa ở khu vực trung tâm, cách Giao Dịch Thị Trường không xa."
Tô Hiểu nhìn chằm chằm vào vị trí trên bản đồ, trong mắt lóe lên vẻ trầm tư.
Hắn vừa tiêu tốn một lượng lớn tiền xu lạc viên để mua một khối phong địa ở khu vực trung tâm. Mặc dù diện tích không lớn, nhưng vị trí cực kỳ tốt, giao thông thuận tiện, quan trọng nhất là—nơi này đủ kín đáo.
"Ừm, có phong địa rồi, cuối cùng cũng có thể bắt đầu bố trí trùng tộc."
Tô Hiểu khẽ gật đầu, trong lòng đã có kế hoạch.
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra phong cảnh bên ngoài phòng riêng. Đây là tầng cao của một tòa kiến trúc, từ cửa sổ có thể nhìn thấy toàn cảnh khu vực trung tâm của Luân Hồi Lạc Viên.
Trên đường phố, khế ước giả qua lại tấp nập, có người mặc giáp nặng, có người khoác trường bào, còn có một số kỳ lạ chủng tộc đến từ các thế giới khác nhau.
"Trùng tộc..."
Tô Hiểu lẩm bẩm, trong mắt lóe lên vẻ phức tạp.
Hắn nhớ rõ, lần đầu tiên tiếp xúc với trùng tộc là ở thế giới Phong Hải Đại Lục. Lúc đó hắn chỉ là một khế ước giả mới vào nghề, suýt chút nữa bị một con trùng tộc cấp thấp giết chết.
Nhưng bây giờ thì khác rồi.
Hắn đã có đủ thực lực, có đủ tài nguyên, còn có một khối phong địa thuộc về mình.
"Kế hoạch phát triển trùng tộc, cần phải bắt đầu từ quy mô nhỏ."
Tô Hiểu quay người, đi đến bên bàn làm việc, mở một cuốn sổ ghi chép.
Trên trang đầu tiên viết vài dòng chữ:
【Kế hoạch phát triển trùng tộc】
1. Trước tiên mua trứng trùng cấp thấp, bắt đầu nuôi dưỡng quy mô nhỏ.
2. Thông qua kỹ thuật luyện kim, cải tạo gen trùng tộc.
3. Dần dần mở rộng quy mô, hình thành chiến lực chiến đấu.
4. Cuối cùng, khống chế toàn bộ thế giới.
Nhìn thấy dòng chữ cuối cùng, khóe miệng Tô Hiểu khẽ nhếch lên.
"Khống chế toàn bộ thế giới... nghe có vẻ hơi xa vời."
Hắn lắc đầu, cất cuốn sổ đi.
Hiện tại, việc cần làm nhất là bắt đầu từng bước một.
"Đi thôi, đi xem phong địa trước."
Tô Hiểu đứng dậy, thu dọn đồ đạc, rời khỏi phòng riêng.
——
Khu vực trung tâm của Luân Hồi Lạc Viên, so với các khu vực khác thì phồn hoa hơn nhiều.
Trên đường phố, các cửa hàng san sát, từ vũ khí trang bị đến dược tề tiêu hao, cái gì cũng có. Thỉnh thoảng có thể nhìn thấy một vài khế ước giả cấp cao, trên người tản ra khí tức cường đại, khiến người khác phải né tránh.
Tô Hiểu đi trên đường, ánh mắt đảo qua các cửa hàng hai bên.
Hắn không vội, dù sao phong địa cũng không chạy đi đâu được.
Đi được một lúc, hắn dừng lại trước một cửa hàng có tên "Thương Hội Địa Tinh".
"Vào xem một chút."
Tô Hiểu đẩy cửa bước vào.
Bên trong cửa hàng, một con địa tinh đang đứng sau quầy, nhìn thấy có khách đến, lập tức nở nụ cười:
"Hoan nghênh hoan nghênh! Vị khách này, không biết ngài cần mua gì?"
Tô Hiểu liếc nhìn một vòng, hỏi:
"Ở đây có bán trứng trùng tộc không?"
"Trứng trùng tộc?"
Địa tinh sửng sốt một chút, sau đó lắc đầu:
"Thật ngại quá, cửa hàng nhỏ của chúng tôi không bán trứng trùng tộc. Thứ đó... tương đối nhạy cảm."
"Ừm."
Tô Hiểu gật đầu, không hỏi thêm nữa, quay người rời đi.
Hắn biết, trứng trùng tộc ở Luân Hồi Lạc Viên là vật phẩm bị hạn chế giao dịch. Dù sao trùng tộc cũng là một chủng tộc nguy hiểm, nếu không cẩn thận để lọt ra ngoài, sẽ gây ra phiền phức không nhỏ.
Nhưng... đó chỉ là đối với người bình thường.
Tô Hiểu có kênh của riêng mình.
Hắn lấy ra một viên đá truyền tin, gửi đi một tin nhắn.
Rất nhanh, đối phương hồi âm.
"Đến chỗ cũ gặp mặt."
——
Nửa giờ sau, Tô Hiểu xuất hiện ở một con hẻm nhỏ tại khu vực trung tâm.
Trong hẻm, một người đàn ông mặc áo choàng đen đã đứng đợi sẵn ở đó.
"Ngươi tới rồi."
Người áo đen ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt già nua:
"Nghe nói ngươi muốn mua trứng trùng tộc?"
"Ừm."
Tô Hiểu gật đầu:
"Có hàng không?"
"Có thì có, nhưng giá..."
Người áo đen cười híp mắt:
"Ngươi biết đấy, thứ này không dễ lộ ra ngoài."
"Bao nhiêu?"
"Tùy theo phẩm chất, trứng trùng cấp thấp, một quả 500 tiền xu lạc viên."
"500?"
Tô Hiểu nhíu mày:
"Đắt hơn ta tưởng."
"Đắt thì có đắt, nhưng đảm bảo chất lượng."
Người áo đen nói:
"Ta cam đoan, đều là trứng trùng còn sống, không có một quả nào bị hỏng."
"Được."
Tô Hiểu trầm ngâm một chút, nói:
"Cho ta mười quả trước."
"Mười quả?"
Người áo đen sửng sốt:
"Ngươi xác định? Mười quả trứng trùng cấp thấp, nuôi lớn cũng chỉ là một đám tạp binh, không có tác dụng gì đâu."
"Chuyện này không cần ngươi lo."
Tô Hiểu lạnh nhạt nói:
"Chỉ cần giao hàng là được."
"Được được được, ngươi là khách, ngươi nói sao thì vậy."
Người áo đen cười hì hì, từ trong lòng lấy ra một cái túi da, đưa cho Tô Hiểu:
"Mười quả trứng trùng cấp thấp, tổng cộng 5000 tiền xu lạc viên."
Tô Hiểu nhận lấy túi da, mở ra xem xét.
Bên trong, mười quả trứng trùng to bằng nắm tay xếp chỉnh tề, trên vỏ trứng hiện lên những đường vân màu xanh đen nhàn nhạt.
"Ừm, không tệ."
Tô Hiểu gật đầu, chuyển khoản thanh toán.
"Tiếp theo, nếu còn cần, nhớ tìm ta."
Người áo đen thu tiền xong, xoay người rời đi, rất nhanh biến mất trong bóng tối của con hẻm.
Tô Hiểu cất túi da đi, cũng rời khỏi con hẻm.
——
Phong địa của Tô Hiểu nằm ở phía đông khu vực trung tâm, là một tòa kiến trúc ba tầng.
Tầng một là phòng tiếp khách, tầng hai là khu sinh hoạt, tầng ba là phòng thí nghiệm.
Mặc dù diện tích không lớn, nhưng đối với một người mà nói, vậy là quá đủ rồi.
Tô Hiểu đi đến tầng ba, mở cửa phòng thí nghiệm.
Bên trong phòng thí nghiệm, các dụng cụ luyện kim được bày biện đầy đủ, từ bình thủy tinh đến lò phản ứng, cái gì cũng có.
Hắn đặt túi da lên bàn thí nghiệm, lấy ra một quả trứng trùng.
"Trứng trùng cấp thấp..."
Tô Hiểu cầm trứng trùng quan sát một hồi, trong mắt lóe lên vẻ trầm tư.
Trùng tộc là một chủng tộc đặc biệt, bọn chúng có tốc độ sinh sản cực nhanh, hơn nữa có thể thông qua việc nuốt chửng vật chất để tiến hóa.
Nếu có thể khống chế tốt, trùng tộc sẽ là một vũ khí lợi hại.
Nhưng nếu khống chế không tốt, trùng tộc sẽ phản phệ chủ nhân.
"Phải cẩn thận."
Tô Hiểu đặt trứng trùng xuống, lấy ra một quyển sách cổ từ trong ngăn kéo.
Trên bìa sách viết mấy chữ:
《Luyện Kim Trùng Tộc Cải Tạo Sơ Giải》
Đây là cuốn sách hắn có được từ thế giới Luyện Kim Văn Minh, bên trong ghi chép chi tiết phương pháp cải tạo trùng tộc bằng kỹ thuật luyện kim.
"Để ta xem..."
Tô Hiểu lật sách, bắt đầu nghiên cứu.
——
Thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Không biết đã qua bao lâu, Tô Hiểu mới ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách.
"Thì ra là vậy..."
Trong mắt hắn lóe lên vẻ chợt hiểu.
Nguyên lý cải tạo trùng tộc không phức tạp, cốt lõi là thông qua kỹ thuật luyện kim, khắc lên gen của trùng tộc những "mệnh lệnh" đặc thù, khiến chúng nghe theo sự khống chế của chủ nhân.
"Thử xem."
Tô Hiểu thu hồi sách, bắt đầu bận rộn.
Hắn lấy ra một loạt dụng cụ luyện kim, bắt đầu điều chế dung dịch cải tạo.
Quá trình này tương đối phức tạp, cần phải phối hợp nhiều loại nguyên liệu theo tỷ lệ nhất định, hơn nữa phải khống chế nhiệt độ chính xác.
Nhưng đối với một luyện kim sư lão luyện như Tô Hiểu mà nói, chuyện này không tính là gì.
Nửa giờ sau, một bình dung dịch màu xanh lam trong suốt đã được điều chế xong.
Tô Hiểu cầm bình dung dịch, nhỏ vài giọt lên quả trứng trùng.
Xì xì——
Trên vỏ trứng lập tức bốc lên làn khói trắng, phát ra tiếng kêu xèo xèo.
Tô Hiểu nheo mắt, quan sát chăm chú.
Rất nhanh, khói trắng tan đi, trên vỏ trứng xuất hiện thêm một số đường vân màu xanh lam.
"Có vẻ... thành công rồi."
Tô Hiểu khẽ gật đầu, đặt quả trứng trùng đã cải tạo sang một bên, tiếp tục xử lý những quả trứng còn lại.
——
Một giờ sau, mười quả trứng trùng đều đã được cải tạo xong.
Tô Hiểu đặt tất cả trứng trùng vào một cái lồng ấp đặc chế, cài đặt nhiệt độ và độ ẩm thích hợp.
"Tiếp theo, chỉ cần chờ chúng nở là được."
Hắn vỗ vỗ tay, ngồi xuống ghế nghỉ ngơi.
Trong lúc rảnh rỗi, hắn lấy ra một cuốn sổ ghi chép khác, bắt đầu lên kế hoạch phát triển tiếp theo.
"Trùng tộc cấp thấp, tốc độ sinh trưởng nhanh, nhưng chiến lực có hạn."
"Nếu muốn hình thành chiến lực, cần phải để chúng tiến hóa."
"Mà con đường tiến hóa của trùng tộc, chủ yếu dựa vào việc nuốt chửng vật chất."
"Nói cách khác... cần phải cho chúng ăn."
Tô Hiểu gõ nhẹ lên mặt bàn, trong đầu nhanh chóng xoay chuyển.
"Ở Luân Hồi Lạc Viên, vật chất rẻ nhất chính là thi thể của những sinh vật vực sâu."
"Những thứ đó vừa rẻ vừa nhiều, hơn nữa còn chứa năng lượng vực sâu, đối với trùng tộc mà nói, hẳn là món ngon."
"Xem ra, cần phải đi một chuyến đến Giao Dịch Thị Trường."
——
Giao Dịch Thị Trường của Luân Hồi Lạc Viên, là nơi giao dịch lớn nhất toàn bộ lạc viên.
Ở đây, chỉ cần ngươi có tiền, cái gì cũng có thể mua được.
Tô Hiểu đi dạo trong chợ một vòng, rất nhanh đã tìm được một quầy hàng chuyên bán vật liệu vực sâu.
"Ngươi muốn mua thi thể sinh vật vực sâu?"
Chủ quầy là một người trung niên mặt mày hung dữ, trên mặt có một vết sẹo dài:
"Ngươi muốn loại nào?"
"Loại rẻ nhất."
Tô Hiểu nói.
"Rẻ nhất?"
Chủ quầy nhướn mày:
"Rẻ nhất là xác của quái vật vực sâu cấp thấp, một khối 10 tiền xu lạc viên, nhưng chất lượng thì..."
"Không sao, cho ta một trăm khối."
Tô Hiểu cắt ngang lời hắn:
"Tổng cộng bao nhiêu?"
"Một trăm khối?"
Chủ quầy sửng sốt một chút, sau đó nhanh chóng tính toán:
"Một khối 10 tiền xu, một trăm khối chính là 1000 tiền xu. Ngươi xác định mua nhiều như vậy?"
"Xác định."
Tô Hiểu gật đầu.
"Được, ngươi chờ một chút."
Chủ quầy quay người vào trong kho, rất nhanh đẩy ra một chiếc xe đẩy.
Trên xe chất đầy những khối thịt màu xanh đen, tản ra mùi hôi thối nồng nặc.
"Đây là một trăm khối, ngươi kiểm tra đi."
Tô Hiểu tùy tiện nhìn lướt qua, gật đầu:
"Không thành vấn đề."
Hắn chuyển khoản thanh toán, đẩy xe đẩy rời đi.
——
Trở lại phong địa, Tô Hiểu đem toàn bộ thi thể sinh vật vực sâu chuyển vào tầng hầm.
Tầng hầm là nơi hắn dự định dùng làm nơi nuôi dưỡng trùng tộc.
Hắn đặt những khối thịt kia vào một góc, sau đó đem mười quả trứng trùng đã nở ra đặt ở giữa.
"Từ hôm nay, nơi này chính là tổ của các ngươi."
Tô Hiểu nhìn đám trùng non đang bò loạn xạ, trong mắt lóe lên vẻ chờ mong.
"Nhanh lớn lên đi."
Hắn xoay người rời khỏi tầng hầm, đóng cửa lại.
——
Ba ngày sau.
Tô Hiểu đứng trước cửa tầng hầm, hơi nhíu mày.
Hắn cảm nhận được, bên trong truyền ra một cỗ khí tức kỳ lạ.
"Chẳng lẽ..."
Hắn đẩy cửa ra, bước vào.
Bên trong tầng hầm, tình cảnh trước mắt khiến hắn hơi sửng sốt.
Chỉ thấy mười con trùng non đã lớn gấp đôi so với ba ngày trước, toàn thân hiện lên màu xanh đen, trên lưng còn mọc ra một đôi cánh mỏng.
Quan trọng nhất là, trên người bọn chúng tản ra một cỗ khí tức nhàn nhạt—khí tức của vực sâu.
"Quả nhiên..."
Tô Hiểu nheo mắt:
"Nuốt chửng thi thể sinh vật vực sâu, có thể khiến trùng tộc nhanh chóng tiến hóa."
Hắn quan sát một hồi, phát hiện đám trùng non này đã bắt đầu có dấu hiệu phân hóa.
Có mấy con phát triển theo hướng công kích, móng vuốt trở nên sắc bén; có mấy con phát triển theo hướng phòng ngự, vỏ ngoài trở nên cứng cáp.
"Rất tốt."
Tô Hiểu gật đầu hài lòng:
"Cứ tiếp tục phát triển như vậy, không bao lâu nữa, sẽ có thể hình thành một đội quân trùng tộc sơ cấp."
Hắn xoay người rời khỏi tầng hầm, trong lòng đã bắt đầu tính toán kế hoạch tiếp theo.
"Đợi trùng tộc trưởng thành, có thể để chúng đi thu thập tài nguyên."
"Ở Luân Hồi Lạc Viên, có rất nhiều khu vực hoang dã chưa được khai phá, bên trong chắc chắn có không ít tài nguyên có giá trị."
"Nếu có thể khống chế trùng tộc khai thác những tài nguyên này..."
Khóe miệng Tô Hiểu khẽ nhếch lên.
"Vậy thì, tiền xu lạc viên sẽ không còn là vấn đề nữa."
——
Một tuần sau.
Trùng tộc trong tầng hầm đã phát triển đến hơn một trăm con.
Tốc độ sinh sản của trùng tộc khiến người ta phải kinh ngạc, chỉ cần có đủ thức ăn, bọn chúng có thể không ngừng sinh sôi.
Mà Tô Hiểu, cũng đã bắt đầu bố trí kế hoạch khai thác tài nguyên.
Hắn chọn một khu vực hoang dã cách phong địa không xa, nơi đó có một mỏ khoáng thạch hoạt tính.
Khoáng thạch hoạt tính là một loại vật liệu luyện kim quan trọng, giá cả trên thị trường không hề rẻ.
Nếu có thể khai thác được mỏ khoáng này, thu nhập sẽ rất khả quan.
"Đi thôi."
Tô Hiểu mang theo một nhóm trùng tộc, rời khỏi phong địa.
——
Khu vực hoang dã nằm ở rìa phía đông khu vực trung tâm, cách phong địa khoảng nửa giờ đi bộ.
Nơi này cây cối rậm rạp, địa hình phức tạp, bình thường rất ít người lui tới.
Tô Hiểu dẫn trùng tộc đi sâu vào trong, rất nhanh đã tìm thấy mỏ khoáng thạch hoạt tính.
Đó là một vách núi, trên mặt vách núi lộ ra từng mảng khoáng thạch màu xanh lam nhạt.
"Chính là nơi này."
Tô Hiểu gật đầu, ra lệnh cho trùng tộc bắt đầu khai thác.
Đám trùng tộc nhận được mệnh lệnh, lập tức ùa lên vách núi, dùng móng vuốt sắc bén cào xuống khoáng thạch.
Răng rắc... răng rắc...
Tiếng cào đá vang lên không ngừng, từng khối khoáng thạch hoạt tính bị cào ra khỏi vách núi.
Tô Hiểu đứng ở một bên quan sát, trong mắt lộ ra vẻ hài lòng.
"Tốc độ khai thác này, so với nhân công thì nhanh hơn nhiều."
Hắn đang nghĩ ngợi, đột nhiên cảm nhận được một cỗ khí tức nguy hiểm.
"Ừm?"
Tô Hiểu nhíu mày, quay đầu nhìn về phía rừng cây.
Trong bóng tối, một đôi mắt đỏ rực đang nhìn chằm chằm vào hắn.
"Là dã thú dị hóa..."
Tô Hiểu nheo mắt, tay phải đã nắm chặt chuôi đao.
Một con dã thú dị hóa to lớn chậm rãi bước ra từ trong rừng cây.
Toàn thân nó phủ đầy vảy đen, hàm răng sắc nhọn lộ ra ngoài, nước dãi chảy dài trên mặt đất.
"Gầm——!"
Dã thú dị hóa phát ra một tiếng gầm trầm thấp, sau đó lao thẳng về phía Tô Hiểu.
Tô Hiểu đứng yên tại chỗ, ánh mắt lạnh lùng.
Ngay khi dã thú dị hóa lao đến trước mặt, hắn rút đao.
Soạt!
Một tia sáng lạnh lóe lên.
Máu tươi bắn ra.
Dã thú dị hóa ngã xuống đất, trên cổ xuất hiện một vết cắt sắc gọn.
"Thực lực cấp thấp."
Tô Hiểu thu đao vào vỏ, phớt lờ thi thể dưới đất.
Hắn quay đầu nhìn về phía trùng tộc đang khai thác khoáng thạch, phát hiện bọn chúng không hề bị ảnh hưởng bởi cuộc chiến vừa rồi.
"Không tệ, tâm lý chiến đấu của trùng tộc quả nhiên rất mạnh."
Tô Hiểu gật đầu hài lòng.
——
Hai giờ sau, trùng tộc đã khai thác được một lượng lớn khoáng thạch hoạt tính.
Tô Hiểu thu thập toàn bộ khoáng thạch, mang về phong địa.
Về phần thi thể của con dã thú dị hóa kia, hắn cũng tiện tay mang theo, chuẩn bị dùng làm thức ăn cho trùng tộc.
Trở lại phong địa, Tô Hiểu đem khoáng thạch hoạt tính phân loại, chuẩn bị mang đi bán.
"Với giá thị trường hiện tại, số khoáng thạch này hẳn là có thể bán được khoảng 3000 tiền xu lạc viên."
Tô Hiểu tính toán một chút, trong lòng khá hài lòng.
"Xem ra, con đường phát triển trùng tộc này hoàn toàn có thể đi được."
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra phong cảnh bên ngoài.
Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời, khiến toàn bộ khu vực trung tâm của Luân Hồi Lạc Viên như được phủ một lớp màu vàng kim.
"Chỉ cần tiếp tục phát triển như vậy..."
Trong mắt Tô Hiểu lóe lên vẻ kiên định.
"Không bao lâu nữa, ta sẽ có được một đội quân trùng tộc đủ mạnh."
"Đến lúc đó, bất kể là nhiệm vụ gì, cũng sẽ không còn là uy hiếp đối với ta nữa."
Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người đi về phía tầng hầm.
Bên trong tầng hầm, đám trùng tộc vẫn đang không ngừng sinh sôi.
Tiếng kêu răng rắc vang lên không ngừng, giống như một bản giao hưởng của sự sống.
Tô Hiểu đứng ở cửa, nhìn đám trùng tộc đang bận rộn, khóe miệng khẽ nhếch lên.
"Đây mới chỉ là bắt đầu."
Hắn lẩm bẩm:
"Tương lai, sẽ còn xa hơn nữa."