Chương 3: Nắm Giữ Ma Linh Giác Tỉnh
Nắm giữ được Ma Linh Giác Tỉnh, điều này khiến khả năng kháng cự của Tô Hiểu đối với các vật phẩm Nguyên Tội tăng lên một mảng lớn.
Trong phòng riêng, Tô Hiểu ngồi trên ghế, trong tay cầm một khối tinh thể màu đen, bên trong khối tinh thể dường như có một luồng khí đen đang lưu động.
"Ma Linh Giác Tỉnh, kỹ năng bị động, sau khi giác tỉnh, có thể miễn nhiễm một phần sức mạnh ăn mòn của vật phẩm Nguyên Tội, đồng thời tăng cường khả năng kháng cự tinh thần."
Tô Hiểu nhìn dòng chữ giới thiệu trên khối tinh thể, khẽ gật đầu.
Vật phẩm Nguyên Tội, đây là một trong những vật phẩm nguy hiểm nhất trong Luân Hồi Lạc Viên. Mỗi một kiện vật phẩm Nguyên Tội đều ẩn chứa sức mạnh kinh khủng, nhưng đồng thời cũng kèm theo nguyền rủa và ăn mòn cực kỳ đáng sợ.
Cho dù là khế ước giả cấp bậc nào, khi đối mặt với vật phẩm Nguyên Tội đều phải cẩn thận vô cùng. Bởi vì một khi bị sức mạnh của vật phẩm Nguyên Tội ăn mòn, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.
Mà bây giờ, sau khi nắm giữ Ma Linh Giác Tỉnh, khả năng kháng cự của Tô Hiểu đối với vật phẩm Nguyên Tội đã tăng lên một mảng lớn.
Điều này có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với hắn.
Bởi vì trong hành trình mạo hiểm của mình, hắn đã nhiều lần tiếp xúc với vật phẩm Nguyên Tội. Mỗi lần đều phải cẩn thận vô cùng, sợ bị sức mạnh của vật phẩm Nguyên Tội ăn mòn.
Mà bây giờ, sau khi có Ma Linh Giác Tỉnh, hắn có thể thoải mái hơn khi đối mặt với vật phẩm Nguyên Tội.
"Xem ra, lần này tiến vào thế giới Nguyên Tội, thu hoạch không nhỏ."
Tô Hiểu thu hồi khối tinh thể, ánh mắt lộ ra vẻ hài lòng.
Lần này tiến vào thế giới Nguyên Tội, hắn không chỉ thu được không ít tài nguyên quý giá, còn nắm giữ được Ma Linh Giác Tỉnh, kỹ năng bị động này.
Mặc dù Ma Linh Giác Tỉnh chỉ là kỹ năng bị động, nhưng đối với hắn mà nói, ý nghĩa lại vô cùng to lớn.
Dù sao thì vật phẩm Nguyên Tội, mới là một trong những vật phẩm quan trọng nhất mà hắn theo đuổi.
Nghĩ tới đây, Tô Hiểu đứng dậy, đi tới trước bàn làm việc.
Trên bàn làm việc, bày một vài món đồ, đều là chiến lợi phẩm hắn thu được lần này.
Trong đó, có một món đồ khiến hắn chú ý nhất.
Đó là một quyển sách cổ, bìa sách màu đen, trên đó có hoa văn kỳ dị.
"Ma Linh Chi Thư?"
Tô Hiểu cầm quyển sách cổ lên, nhìn dòng chữ trên bìa, ánh mắt lộ ra vẻ suy tư.
Quyển sách cổ này, là hắn thu được từ trong một di tích thần bí ở thế giới Nguyên Tội.
Lúc đó, hắn chỉ cảm thấy quyển sách cổ này có chút kỳ lạ, nên đã thu vào.
Mà bây giờ xem ra, quyển sách cổ này e là không đơn giản.
"Ma Linh Chi Thư, vật phẩm đặc thù, sau khi mở ra, có thể thu được tri thức liên quan đến Ma Linh."
Tô Hiểu nhìn dòng chữ giới thiệu, khẽ nhíu mày.
Ma Linh, đây là một khái niệm vô cùng thần bí.
Nghe nói, Ma Linh là tồn tại do sức mạnh Nguyên Tội ngưng tụ mà thành, có được trí tuệ và ý thức nhất định.
Mà Ma Linh Chi Thư, chính là ghi chép tri thức liên quan đến Ma Linh.
"Xem ra, quyển sách cổ này đối với ta mà nói, cũng có chút tác dụng."
Tô Hiểu trầm ngâm một chút, rồi mở quyển sách cổ ra.
Oanh!
Một luồng sức mạnh tinh thần khổng lồ ập vào đầu hắn.
Tô Hiểu chỉ cảm thấy đầu óc ong lên một tiếng, sau đó, một lượng lớn tri thức liên quan đến Ma Linh không ngừng hiện lên trong đầu hắn.
Những tri thức này, có liên quan đến khởi nguyên của Ma Linh, đặc tính, phương pháp khống chế, vân vân.
Mặc dù những tri thức này đối với Tô Hiểu mà nói, trước mắt còn chưa dùng được, nhưng hắn có dự cảm, những tri thức này, sau này nhất định sẽ phát huy tác dụng.
"Xem ra, lần này tiến vào thế giới Nguyên Tội, quả thực là một chuyến đi không tồi."
Tô Hiểu thu hồi Ma Linh Chi Thư, trong lòng thầm nghĩ.
Sau đó, hắn bắt đầu chỉnh lý những chiến lợi phẩm khác.
Lần này tiến vào thế giới Nguyên Tội, hắn thu được không ít tài nguyên, trong đó bao gồm một ít vật liệu luyện kim, một ít dược liệu, còn có một ít trang bị.
Những thứ này, đối với hắn mà nói, đều là vật phẩm có thể dùng được.
Đặc biệt là những vật liệu luyện kim kia, có thể dùng để chế tạo một ít đạo cụ luyện kim.
Nghĩ tới đây, Tô Hiểu bắt đầu bận rộn.
Hắn trước tiên đem những vật liệu luyện kim phân loại, sau đó, bắt đầu chế tạo một ít đạo cụ luyện kim.
Mặc dù hắn không phải là luyện kim sư chuyên nghiệp, nhưng dưới sự trợ giúp của Luyện Kim Thuật, hắn vẫn có thể chế tạo ra một ít đạo cụ luyện kim đơn giản.
Những đạo cụ này, tuy rằng phẩm chất không cao, nhưng đối với hắn mà nói, cũng đủ dùng.
Cứ như vậy, Tô Hiểu bận rộn trong phòng riêng của mình.
Mà tại một nơi nào đó trong Luân Hồi Lạc Viên, trong một gian phòng riêng sang trọng.
Một người phụ nữ xinh đẹp đang ngồi trước bàn trang điểm, trong tay cầm một chiếc lược, chải mái tóc dài màu bạch kim.
Người phụ nữ này, chính là Pháp Sư Hiền Giả · Seraphilia.
"Ma Linh Giác Tỉnh sao?"
Seraphilia khẽ thì thầm, trong mắt lóe lên một tia dị sắc.
"Xem ra, tên tiểu tử tên là Tô Hiểu kia, quả thực có chút ý tứ."
"Không chỉ nắm giữ được Ma Linh Giác Tỉnh, còn thu được Ma Linh Chi Thư."
"Xem ra, hắn ở trong thế giới Nguyên Tội, thu hoạch không nhỏ."
Seraphilia nói xong, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười.
"Bất quá, như vậy cũng tốt."
"Chỉ cần hắn càng ngày càng mạnh, đối với ta mà nói, cũng là một chuyện tốt."
Nói xong, Seraphilia thu hồi ánh mắt, tiếp tục chải mái tóc dài của mình.
Mà Tô Hiểu, đương nhiên không biết những chuyện này.
Hắn lúc này, đang chuyên tâm chế tạo đạo cụ luyện kim.
Cứ như vậy, thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Rất nhanh, đã qua mấy ngày.
Trong mấy ngày này, Tô Hiểu vẫn luôn ở trong phòng riêng, chế tạo đạo cụ luyện kim.
Mà những đạo cụ luyện kim hắn chế tạo ra, cũng càng ngày càng nhiều.
Những đạo cụ này, tuy rằng phẩm chất không cao, nhưng thắng ở số lượng nhiều.
Đối với hắn mà nói, những đạo cụ này, đều là vật phẩm có thể dùng được.
Cứ như vậy, lại qua mấy ngày.
Một ngày nọ, Tô Hiểu đang ở trong phòng riêng chế tạo đạo cụ luyện kim, thì đột nhiên, tiếng nhắc nhở của hệ thống vang lên.
"Đinh! Khế ước giả Tô Hiểu, ngài có một thư mời, xin vui lòng kiểm tra."
Nghe vậy, Tô Hiểu khẽ nhíu mày.
Thư mời?
Hắn lấy ra tấm thiệp mời, nhìn lướt qua.
Trên thiệp mời viết:
"Kính mời khế ước giả Tô Hiểu, tham gia bữa tiệc giao lưu do Vinh Dự Thương Điếm tổ chức."
"Thời gian: Ba ngày sau, 7 giờ tối."
"Địa điểm: Sảnh tiệc tối cao của Vinh Dự Thương Điếm."
"Người tổ chức: Vinh Dự Thương Điếm."
Nhìn thấy nội dung trên thiệp mời, Tô Hiểu khẽ nhíu mày.
Vinh Dự Thương Điếm?
Đây là một thế lực vô cùng thần bí trong Luân Hồi Lạc Viên.
Nghe nói, Vinh Dự Thương Điếm kinh doanh đủ loại vật phẩm kỳ lạ, hơn nữa, còn có quan hệ với rất nhiều thế lực lớn.
Mà bữa tiệc giao lưu do Vinh Dự Thương Điếm tổ chức, cũng là một trong những hoạt động có quy mô lớn nhất trong Luân Hồi Lạc Viên.
Có thể tham gia bữa tiệc giao lưu này, đều là những khế ước giả có thực lực không tồi.
"Xem ra, Vinh Dự Thương Điếm lần này, là muốn mời không ít khế ước giả."
Tô Hiểu thu hồi thiệp mời, trong lòng thầm nghĩ.
Đối với bữa tiệc giao lưu này, hắn cũng có chút hứng thú.
Dù sao thì, có thể mượn cơ hội này, tiếp xúc với một ít khế ước giả có thực lực không tồi.
Hơn nữa, có lẽ còn có thể thu được một ít tình báo hữu dụng.
Nghĩ tới đây, Tô Hiểu quyết định, ba ngày sau, đi tham gia bữa tiệc giao lưu này.
Cứ như vậy, thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Rất nhanh, đã đến ngày thứ ba.
Buổi tối, Tô Hiểu thu thập một chút, rồi rời khỏi phòng riêng, đi tới Sảnh tiệc tối cao của Vinh Dự Thương Điếm.
Sảnh tiệc tối cao của Vinh Dự Thương Điếm, tọa lạc tại khu vực trung tâm của Luân Hồi Lạc Viên.
Nơi này, kiến trúc xa hoa, trang trí lộng lẫy.
Khi Tô Hiểu đi tới cửa Sảnh tiệc tối cao, đã thấy không ít khế ước giả đang lần lượt đi vào.
Những khế ước giả này, đều có thực lực không tồi.
Trong đó, thậm chí có không ít khế ước giả cấp bậc cao.
"Xem ra, bữa tiệc giao lưu lần này, quy mô không nhỏ."
Tô Hiểu thầm nghĩ, rồi bước vào Sảnh tiệc tối cao.
Bên trong Sảnh tiệc tối cao, đã có không ít khế ước giả đang tụ tập.
Bọn họ, có người đang trò chuyện, có người đang thưởng thức rượu ngon, có người đang quan sát những khế ước giả khác.
Mà Tô Hiểu, sau khi tiến vào, liền tìm một góc khuất, ngồi xuống.
Hắn không thích ồn ào, cũng không thích giao lưu quá mức.
Hắn tới đây, chủ yếu là muốn xem thử, có thể thu được một ít tình báo hữu dụng hay không.
Cứ như vậy, Tô Hiểu ngồi trong góc, yên lặng quan sát những khế ước giả trong sảnh tiệc.
Mà tại một nơi nào đó trong sảnh tiệc, một người đàn ông trung niên mặc trang phục hoa lệ, đang bị không ít khế ước giả vây quanh.
Người đàn ông trung niên này, chính là người phụ trách của Vinh Dự Thương Điếm.
"Chư vị, cảm ơn đã đến tham gia bữa tiệc giao lưu lần này."
Người đàn ông trung niên mỉm cười nói với mọi người xung quanh.
"Lần này, Vinh Dự Thương Điếm chúng tôi tổ chức bữa tiệc giao lưu này, chủ yếu là muốn tạo cơ hội cho chư vị giao lưu, học hỏi lẫn nhau."
"Đồng thời, cũng muốn thông qua bữa tiệc lần này, tuyên bố một chuyện quan trọng."
Nghe vậy, mọi người xung quanh đều lộ ra vẻ tò mò.
Chuyện quan trọng?
"Không biết là chuyện quan trọng gì vậy?" Có khế ước giả lên tiếng hỏi.
Người đàn ông trung niên mỉm cười, rồi nói: "Chuyện này, tạm thời giữ bí mật."
"Đợi đến khi bữa tiệc chính thức bắt đầu, tự nhiên sẽ công bố."
Nghe vậy, mọi người xung quanh đều có chút thất vọng.
Bất quá, cũng không có ai hỏi nhiều.
Dù sao thì, đã là chuyện quan trọng do Vinh Dự Thương Điếm tuyên bố, khẳng định không phải chuyện nhỏ.
Mà Tô Hiểu ngồi trong góc, cũng có chút tò mò về chuyện quan trọng này.
Bất quá, hắn cũng không sốt ruột.
Dù sao thì, đợi đến khi bữa tiệc chính thức bắt đầu, tự nhiên sẽ biết.
Cứ như vậy, thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Rất nhanh, đã đến 7 giờ tối.
Bữa tiệc giao lưu, chính thức bắt đầu.
Người đàn ông trung niên đi tới giữa sảnh tiệc, nhìn mọi người xung quanh, rồi nói:
"Chư vị, cảm ơn đã đến tham gia bữa tiệc giao lưu lần này."
"Ta tuyên bố, bữa tiệc giao lưu lần này, chính thức bắt đầu."
Oành oành oành!
Tiếng vỗ tay vang lên không ngớt.
Sau đó, người đàn ông trung niên tiếp tục nói:
"Tiếp theo, ta muốn tuyên bố một chuyện quan trọng."
Nghe vậy, mọi người xung quanh đều im lặng, tập trung lắng nghe.
"Chuyện quan trọng này chính là, Vinh Dự Thương Điếm chúng tôi, sắp tổ chức một cuộc đấu giá."
"Cuộc đấu giá lần này, sẽ có không ít vật phẩm quý giá được đem ra đấu giá."
"Trong đó, bao gồm một kiện vật phẩm Nguyên Tội."
Lời này vừa nói ra, cả sảnh tiệc lập tức sôi trào.
Vật phẩm Nguyên Tội?!
Đây chính là vật phẩm mà vô số khế ước giả tha thiết ước mơ.
Mà bây giờ, Vinh Dự Thương Điếm lại muốn đem vật phẩm Nguyên Tội ra đấu giá.
Điều này, quả thực khiến người ta vô cùng kinh ngạc.
"Không biết, là kiện vật phẩm Nguyên Tội nào vậy?" Có khế ước giả lên tiếng hỏi.
Người đàn ông trung niên mỉm cười, rồi nói: "Chuyện này, tạm thời giữ bí mật."
"Đợi đến khi cuộc đấu giá chính thức bắt đầu, tự nhiên sẽ công bố."
Nghe vậy, mọi người xung quanh đều có chút thất vọng.
Bất quá, cũng không có ai hỏi nhiều.
Dù sao thì, đã là vật phẩm Nguyên Tội do Vinh Dự Thương Điếm đem ra đấu giá, khẳng định không phải vật phẩm tầm thường.
Mà Tô Hiểu ngồi trong góc, nghe vậy, ánh mắt cũng lộ ra vẻ hứng thú.
Vật phẩm Nguyên Tội?
Xem ra, cuộc đấu giá lần này, có chút ý tứ.
Nghĩ tới đây, Tô Hiểu quyết định, đến lúc đó, nhất định phải đi xem thử cuộc đấu giá này.
Cứ như vậy, bữa tiệc giao lưu vẫn tiếp tục.
Mà Tô Hiểu, thì vẫn ngồi trong góc, yên lặng quan sát.
Hắn phát hiện, trong bữa tiệc giao lưu lần này, có không ít khế ước giả có thực lực không tồi.
Trong đó, thậm chí có không ít khế ước giả cấp bậc cao.
Xem ra, Vinh Dự Thương Điếm lần này, quả thực mời không ít khế ước giả có thực lực.
Cứ như vậy, bữa tiệc giao lưu kéo dài suốt mấy tiếng đồng hồ.
Mãi đến tận khuya, bữa tiệc giao lưu mới kết thúc.
Tô Hiểu đứng dậy, rời khỏi Sảnh tiệc tối cao.
Lần này tham gia bữa tiệc giao lưu, hắn thu được không ít tình báo hữu dụng.
Trong đó, quan trọng nhất chính là, Vinh Dự Thương Điếm sắp tổ chức một cuộc đấu giá, hơn nữa còn có vật phẩm Nguyên Tội được đem ra đấu giá.
Đối với cuộc đấu giá này, Tô Hiểu có chút hứng thú.
Hắn quyết định, đến lúc đó, nhất định phải đi xem thử.
Nghĩ tới đây, Tô Hiểu bước nhanh về phòng riêng của mình.