Chapter: 2. Đến địa bàn của trận doanh bộ lạc, chém giết Tử Thần Linh Hồn.

⏱ ~6 min read

Chapter: 2. Đến địa bàn của trận doanh bộ lạc, chém giết Tử Thần Linh Hồn.

Trong bóng tối, một thân ảnh đang lặng lẽ di chuyển, tốc độ không nhanh, nhưng mỗi bước đều vô cùng thận trọng.

Tô Hiểu cảm nhận được bầu không khí xung quanh có gì đó không ổn. Nơi này là địa bàn của trận doanh bộ lạc, một khu vực nguy hiểm mà hắn chưa từng đặt chân đến. Theo thông tin từ Luân Hồi Lạc Viên, nơi đây có rất nhiều sinh vật vực sâu cấp cao, và mục tiêu lần này của hắn - Tử Thần Linh Hồn - cũng đang ẩn náu ở khu vực này.

"Rẹt... rẹt..."

Tiếng bước chân trên nền đất khô cằn vang lên khe khẽ. Tô Hiểu dừng lại, đôi mắt quét qua bốn phía. Trong bóng tối, hắn có thể mơ hồ nhìn thấy những tòa kiến trúc cổ xưa đổ nát, dường như đã bị bỏ hoang từ rất lâu.

"Xem ra nơi này từng là một bộ lạc lớn."

Hắn thì thầm, bàn tay đặt lên chuôi đao bên hông. Cảm giác nguy hiểm ngày càng mãnh liệt, khiến hắn không dám chủ quan.

Đúng lúc này, một luồng khí tức âm lãnh đột nhiên xuất hiện từ phía trước. Tô Hiểu lập tức khựng lại, ánh mắt tập trung về phía trước.

Một bóng người mặc áo choàng đen đang đứng đó, trên tay cầm một lưỡi hái dài màu đen tuyền. Toàn thân hắn tỏa ra một luồng tử khí nồng đậm, khiến người ta cảm thấy rùng mình.

"Tử Thần Linh Hồn..."

Tô Hiểu nheo mắt, nhận ra thân phận của đối phương. Không ngờ hắn lại gặp được mục tiêu ngay tại đây.

"Ngươi là người của Luân Hồi Lạc Viên?"

Tử Thần Linh Hồn lên tiếng, giọng nói khàn đặc như tiếng ma quỷ.

"Không sai."

Tô Hiểu gật đầu, rút đao ra khỏi vỏ. Ánh đao lóe lên trong bóng tối, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.

"Ha ha ha..."

Tử Thần Linh Hồn cười lớn, tiếng cười chứa đầy sự khinh miệt: "Chỉ là một Khế Ước Giả Bát Giai mà cũng dám đến đây? Xem ra ngươi đúng là không biết sống chết."

"Thử xem thì biết."

Tô Hiểu không nói nhiều, thân hình khẽ động, lao thẳng về phía đối phương.

"Vèo!"

Lưỡi hái của Tử Thần Linh Hồn vung lên, một luồng tử khí cuồn cuộn lao về phía Tô Hiểu. Hắn nghiêng người tránh né, đồng thời vung đao chém tới.

"Keng!"

Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai. Tô Hiểu cảm nhận được một lực phản chấn mạnh mẽ truyền đến từ cánh tay, khiến hắn lùi lại vài bước.

"Thực lực không tồi."

Tử Thần Linh Hồn hơi ngạc nhiên, nhưng rồi lại cười lạnh: "Nhưng vẫn chưa đủ."

Nói xong, hắn vung lưỡi hái lên cao, một luồng năng lượng tử vong khổng lồ ngưng tụ trên lưỡi hái, tạo thành một quả cầu năng lượng màu đen.

"Tử Vong Chi Trảm!"

Quả cầu năng lượng lao về phía Tô Hiểu với tốc độ kinh người. Tô Hiểu không dám khinh thường, vội vàng thi triển kỹ năng phòng ngự.

"Ầm!"

Tiếng nổ lớn vang lên, bụi mù mịt trời. Tô Hiểu bị đẩy lùi về sau một đoạn dài, trên người xuất hiện vài vết thương nhỏ.

"Thực lực của hắn... mạnh hơn ta tưởng."

Tô Hiểu lau vết máu ở khóe miệng, ánh mắt trở nên ngưng trọng. Xem ra trận chiến này sẽ không dễ dàng.

"Thế nào? Đã biết sự lợi hại của ta chưa?"

Tử Thần Linh Hồn cười đắc ý, nhưng trong mắt lại lóe lên một tia cảnh giác. Hắn cảm nhận được trên người Tô Hiểu có một luồng khí tức kỳ lạ, khiến hắn có chút bất an.

"Ồ? Vậy sao?"

Tô Hiểu khẽ mỉm cười, trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị. Hắn đột nhiên biến mất tại chỗ, xuất hiện ngay sau lưng Tử Thần Linh Hồn.

"Gì?!"

Tử Thần Linh Hồn giật mình, vội vàng xoay người lại, nhưng đã quá muộn.

"Phập!"

Một nhát đao chém thẳng vào lưng hắn, máu tươi bắn ra. Tử Thần Linh Hồn kêu lên một tiếng đau đớn, lảo đảo lùi về sau.

"Ngươi... ngươi làm sao có thể..."

Hắn kinh ngạc nhìn Tô Hiểu, không thể tin nổi đối phương lại có thể đánh lén thành công.

"Không có gì là không thể."

Tô Hiểu lạnh nhạt nói, tiếp tục tấn công. Lưỡi đao của hắn như một con rắn độc, không ngừng tấn công vào những chỗ yếu hại của đối phương.

"Phập! Phập! Phập!"

Từng nhát đao chém xuống, Tử Thần Linh Hồn liên tục lui về sau, trên người xuất hiện ngày càng nhiều vết thương. Hắn không ngờ mình lại bị ép đến mức này.

"Không thể nào! Ta là Tử Thần Linh Hồn, sao có thể bại bởi một kẻ chỉ là Bát Giai như ngươi?!"

Tử Thần Linh Hồn gầm lên giận dữ, toàn thân bùng phát một luồng tử khí cuồng bạo, muốn liều mạng phản kích.

"Vô dụng thôi."

Tô Hiểu lắc đầu, thân hình lại biến mất. Lần này, hắn xuất hiện ngay trước mặt Tử Thần Linh Hồn, lưỡi đao đâm thẳng vào ngực đối phương.

"Phập!"

Một tiếng động trầm đục vang lên, lưỡi đao xuyên qua lồng ngực Tử Thần Linh Hồn. Hắn trợn tròn mắt, không thể tin nổi nhìn lưỡi đao đang cắm sâu trong ngực mình.

"Ngươi..."

"Ngươi đã thua."

Tô Hiểu rút đao ra, máu tươi bắn lên mặt hắn. Tử Thần Linh Hồn từ từ ngã xuống, ánh mắt dần mất đi thần thái.

"Đinh!"

Một âm thanh nhắc nhở vang lên bên tai Tô Hiểu:

[Đã chém giết Tử Thần Linh Hồn, nhận được 1 điểm kỹ năng diệt pháp.]

[Đã hoàn thành nhiệm vụ: Đến địa bàn của trận doanh bộ lạc, chém giết Tử Thần Linh Hồn.]

Tô Hiểu thở phào nhẹ nhõm, thu đao vào vỏ. Hắn nhìn xác chết dưới đất, trong mắt không có chút biểu cảm nào.

"Xem ra thực lực của ta vẫn chưa đủ. Nếu không phải vừa rồi vận dụng năng lượng thanh cương ảnh, chỉ sợ đã không phải là đối thủ của hắn."

Hắn thầm nghĩ, quyết định sau khi trở về sẽ tiếp tục tăng cường thực lực.

"Két... két..."

Đúng lúc này, từ trong bóng tối đột nhiên vang lên một tràng tiếng động kỳ lạ. Tô Hiểu lập tức cảnh giác, ánh mắt tập trung về phía phát ra âm thanh.

Một bóng người khác đang chậm rãi bước ra từ trong bóng tối. Người này mặc một bộ áo choàng màu xám, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ quỷ dữ tợn.

"Không ngờ ngươi lại có thể giết chết Tử Thần Linh Hồn. Xem ra thực lực của ngươi không tệ."

Giọng nói của người nọ trầm thấp, mang theo một tia hứng thú.

"Ngươi là ai?"

Tô Hiểu hỏi, tay lại đặt lên chuôi đao.

"Ta? Ta chỉ là một người qua đường mà thôi."

Người nọ cười nhạt, xoay người rời đi. Trước khi biến mất trong bóng tối, hắn quay đầu lại nói:

"Nhớ kỹ, nơi này không phải là nơi ngươi nên đến. Lần sau, có lẽ ngươi sẽ không may mắn như vậy đâu."

Nói xong, thân ảnh của hắn hoàn toàn biến mất trong bóng tối.

Tô Hiểu nhíu mày, cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm ẩn trong lời nói của đối phương. Xem ra khu vực này còn nhiều bí mật mà hắn chưa biết.

"Xem ra phải nhanh chóng rời khỏi đây."

Hắn thầm nghĩ, xoay người rời đi. Trong bóng tối, thân ảnh của hắn dần biến mất, chỉ để lại xác chết của Tử Thần Linh Hồn nằm trên mặt đất, cùng với vũng máu đang lan rộng ra xung quanh.

Gió đêm thổi qua, mang theo một mùi máu tanh nồng nặc. Trên bầu trời, ánh trăng lưỡi liềm ló ra từ sau đám mây, chiếu xuống một vùng ánh sáng nhợt nhạt, như đang chứng kiến tất cả những gì vừa xảy ra ở nơi này.