Chương 3: Trái Cây Bản Nguyên.
Trong phòng riêng, Tô Hiểu ngồi trên ghế, nhìn chằm chằm vào một quả trái cây màu xanh lam trước mặt.
Quả trái cây này có hình dạng kỳ lạ, bề mặt phủ đầy những đường vân phức tạp, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt màu xanh lam, giống như một tác phẩm nghệ thuật được điêu khắc từ lam ngọc.
"Trái Cây Bản Nguyên..."
Tô Hiểu thì thầm, ánh mắt lộ ra vẻ suy tư.
Đây là vật phẩm hắn có được từ rương báu cấp Thánh Linh lần trước, nghe nói là sản vật đặc biệt của Thế Giới Nguyên Sinh, có thể tăng cường Sinh Mệnh Lực Bản Nguyên.
Đối với Khế Ước Giả Bát Giai như hắn, thứ này có tác dụng không nhỏ.
"Không biết hiệu quả thế nào."
Tô Hiểu cầm Trái Cây Bản Nguyên lên, cảm nhận được dòng năng lượng ấm áp truyền từ lòng bàn tay.
Hắn không do dự, trực tiếp cắn một miếng.
Vị ngọt thanh mát lan tỏa trong miệng, sau đó hóa thành dòng năng lượng nóng rực chảy khắp toàn thân.
Tô Hiểu nhắm mắt, cảm nhận sự biến hóa trong cơ thể.
Sinh Mệnh Lực Bản Nguyên đang tăng lên từng chút một, tuy không nhanh nhưng vô cùng ổn định.
"Ừm?"
Đột nhiên, Tô Hiểu mở mắt, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.
Hắn phát hiện, Trái Cây Bản Nguyên này không chỉ tăng cường Sinh Mệnh Lực Bản Nguyên, mà còn có một loại hiệu quả kỳ diệu khác.
Trong đầu hắn, mơ hồ xuất hiện một loại cảm giác kỳ lạ, giống như có thứ gì đó đang kêu gọi hắn.
"Đây là..."
Tô Hiểu nhíu mày, cẩn thận cảm nhận.
Cảm giác này rất mơ hồ, giống như từ một nơi rất xa xôi truyền đến, mang theo khí tức quen thuộc.
"Chẳng lẽ là... Thế Giới Nguyên Sinh?"
Tô Hiểu trầm ngâm.
Hắn nhớ lại, Trái Cây Bản Nguyên là sản vật của Thế Giới Nguyên Sinh, có lẽ sau khi ăn sẽ sản sinh ra một loại liên hệ nào đó với thế giới kia.
"Xem ra, có lẽ phải đi Thế Giới Nguyên Sinh một chuyến."
Tô Hiểu nói thầm trong lòng.
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra phong cảnh bên ngoài phòng riêng.
Bên ngoài là một mảnh không gian mênh mông, những tòa kiến trúc cổ xưa đứng sừng sững, trên bầu trời thỉnh thoảng có những luồng sáng lướt qua, đó là các Khế Ước Giả đang vội vã đi lại.
"Thế Giới Nguyên Sinh..."
Tô Hiểu lẩm bẩm, trong mắt lóe lên vẻ mong đợi.
Hắn xoay người, đi đến bên bàn, mở bảng điều khiển của Luân Hồi Lạc Viên.
"Kiểm tra thông tin Thế Giới Nguyên Sinh."
Theo mệnh lệnh của hắn, một màn hình sáng lên, hiển thị các loại thông tin.
【Thế Giới Nguyên Sinh】
Đẳng cấp: Thế giới cấp cao
Đặc điểm: Sinh Mệnh Lực Bản Nguyên dồi dào, tồn tại nhiều loại tài nguyên đặc hữu
Nguy hiểm: Cực cao
Ghi chú: Thế giới này tồn tại một loại sinh vật cổ xưa, có được sức mạnh cực kỳ khủng bố, xin hãy thận trọng khi tiến vào.
"Thế giới cấp cao..."
Tô Hiểu nhíu mày.
Với thực lực của hắn, thế giới cấp cao cũng không phải là không thể ứng phó, nhưng cũng không thể khinh thường.
"Được, cứ quyết định vậy đi."
Tô Hiểu đóng bảng điều khiển lại, trong lòng đã có quyết định.
Hắn đi đến bên giường, nằm xuống, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trong đầu, cảm giác kỳ lạ kia vẫn còn, giống như một sợi dây vô hình, nối liền hắn với một nơi nào đó rất xa xôi.
"Thế Giới Nguyên Sinh... rốt cuộc có bí mật gì đang chờ ta?"
Tô Hiểu thì thầm, dần chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau.
Tô Hiểu thức dậy, rửa mặt xong, đi ra khỏi phòng riêng.
Hắn đi đến Giao Dịch Thị Trường, chuẩn bị mua một ít vật phẩm tiêu hao cần thiết.
Trên đường đi, hắn gặp không ít Khế Ước Giả, có người quen biết hắn, chào hỏi thân thiện, có người nhìn hắn với ánh mắt dè chừng.
Tô Hiểu không để ý, cứ thế đi thẳng vào Giao Dịch Thị Trường.
Bên trong Giao Dịch Thị Trường, người đến người đi, ồn ào náo nhiệt.
Tô Hiểu đi dạo một vòng, mua một ít Thuốc Hồi Phục và Bom Luyện Kim, chuẩn bị cho chuyến đi lần này.
"Ừm?"
Đột nhiên, Tô Hiểu dừng bước, ánh mắt nhìn về phía một quầy hàng.
Trên quầy hàng, bày một quả trái cây màu xanh lam, hình dáng và đường vân vô cùng quen thuộc.
"Trái Cây Bản Nguyên?"
Tô Hiểu đi tới, cầm quả trái cây lên quan sát.
"Vị huynh đệ này, ánh mắt thật tinh tường, đây chính là Trái Cây Bản Nguyên của Thế Giới Nguyên Sinh, hiệu quả tuyệt vời..."
Chủ quầy là một thương nhân trung niên, thấy có khách liền vui vẻ giới thiệu.
"Bao nhiêu?"
Tô Hiểu hỏi.
"Ba nghìn Tiền Xu Lạc Viên."
Thương nhân cười nói.
Tô Hiểu gật đầu, không trả giá, trực tiếp mua.
Hắn cầm Trái Cây Bản Nguyên, cảm nhận dòng năng lượng quen thuộc truyền từ lòng bàn tay, trong lòng càng thêm tò mò về Thế Giới Nguyên Sinh.
"Xem ra, chuyến đi này nhất định sẽ rất thú vị."
Tô Hiểu thu hồi Trái Cây Bản Nguyên, xoay người rời khỏi Giao Dịch Thị Trường.
Hắn đi đến Khu Trung Tâm, chuẩn bị tiến vào Thế Giới Nguyên Sinh.
Tại Khu Trung Tâm, có một cánh cổng truyền tống khổng lồ, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, đó là lối vào các thế giới khác nhau.
Tô Hiểu đi đến trước cánh cổng truyền tống của Thế Giới Nguyên Sinh, lấy ra một viên tinh thạch màu xanh lam, đó là tọa độ thế giới của Thế Giới Nguyên Sinh.
Hắn đặt tinh thạch vào khe cắm trên cánh cổng, sau đó cánh cổng sáng lên, hình thành một màn sáng.
Tô Hiểu hít sâu một hơi, bước vào màn sáng.
Một cảm giác chóng mặt ập đến, sau đó là một mảnh sáng chói.
Khi tầm mắt trở lại bình thường, Tô Hiểu phát hiện mình đang đứng trên một thảo nguyên xanh mướt.
Bầu trời trong xanh, mây trắng lững lờ trôi, không khí mang theo hương thơm của cỏ cây.
"Đây chính là Thế Giới Nguyên Sinh sao?"
Tô Hiểu nhìn quanh bốn phía, cảm nhận được Sinh Mệnh Lực Bản Nguyên dồi dào trong không khí.
Hắn hít sâu một hơi, cảm giác toàn thân thoải mái.
"Quả nhiên là thế giới cấp cao, Sinh Mệnh Lực Bản Nguyên nồng đậm như vậy."
Tô Hiểu thầm cảm thán.
Hắn lấy ra bản đồ, xác định phương hướng, sau đó bắt đầu di chuyển.
Theo cảm giác kỳ lạ trong đầu, hắn đi về phía Tây Nam.
Đi được khoảng nửa giờ, Tô Hiểu đột nhiên dừng bước.
Hắn cảm nhận được một cỗ khí tức nguy hiểm, đang nhanh chóng tiếp cận từ phía trước.
"Ồ?"
Tô Hiểu nhíu mày, tay phải nắm chặt chuôi đao.
Rất nhanh, một con cự thú xuất hiện trong tầm mắt hắn.
Con cự thú này toàn thân phủ đầy vảy màu xanh lam, hình dáng giống như một con kỳ lân khổng lồ, trên trán mọc một chiếc sừng dài, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.
"Đây là... sinh vật bản nguyên?"
Tô Hiểu quan sát con cự thú, trong mắt lộ ra vẻ hứng thú.
Hắn có thể cảm nhận được, trên người con cự thú này mang theo Sinh Mệnh Lực Bản Nguyên nồng đậm, hiển nhiên là sinh vật đặc hữu của Thế Giới Nguyên Sinh.
Con cự thú cũng phát hiện ra Tô Hiểu, nó gầm lên một tiếng, lao thẳng về phía hắn.
Tô Hiểu khẽ mỉm cười, rút đao ra.
Nhận Đạo Đao · Thanh Quỷ!
Một đạo đao mang màu xanh lam chém ra, mang theo khí tức lạnh lẽo thấu xương.
Con cự thú né tránh, nhưng vẫn bị đao mang quét trúng, trên người xuất hiện một vết thương sâu hoắm.
"Ừm? Khá nhanh nhạy."
Tô Hiểu hơi kinh ngạc.
Hắn không ngờ con cự thú này lại có thể né được một đao của hắn.
"Xem ra, sinh vật ở Thế Giới Nguyên Sinh quả nhiên không đơn giản."
Tô Hiểu thu hồi tâm tư khinh thị, nghiêm túc đối phó.
Hắn tung người lao lên, đao quang lóe lên, chém về phía con cự thú.
Con cự thú gầm lên giận dữ, chiếc sừng trên trán phát ra một đạo quang mang màu xanh lam, bắn thẳng về phía Tô Hiểu.
Tô Hiểu nghiêng người né tránh, đồng thời vung đao chém ngang.
Phập!
Một đao chém trúng cổ con cự thú, máu tươi bắn ra.
Con cự thú kêu lên thảm thiết, ngã xuống đất, giãy giụa vài cái rồi không động đậy nữa.
Tô Hiểu thu đao, đi đến bên cạnh thi thể con cự thú, quan sát một hồi.
"Thứ tốt."
Hắn lấy ra một con dao nhỏ, bắt đầu xử lý thi thể con cự thú.
Rất nhanh, hắn lấy được một viên tinh hạch màu xanh lam, bên trong ẩn chứa Sinh Mệnh Lực Bản Nguyên nồng đậm.
"Đây là... tinh hạch bản nguyên?"
Tô Hiểu cầm viên tinh hạch, cảm nhận dòng năng lượng ấm áp truyền từ lòng bàn tay.
Hắn không do dự, trực tiếp nuốt vào.
Một dòng năng lượng nóng rực chảy khắp toàn thân, Sinh Mệnh Lực Bản Nguyên lại tăng lên một chút.
"Quả nhiên là thế giới tốt."
Tô Hiểu hài lòng gật đầu.
Hắn đứng dậy, tiếp tục đi về phía Tây Nam.
Dọc đường đi, hắn gặp không ít sinh vật bản nguyên, nhưng đều bị hắn dễ dàng giải quyết.
Thu hoạch cũng không ít, ngoài tinh hạch bản nguyên, còn có một ít vật liệu đặc sản.
"Ừm?"
Đột nhiên, Tô Hiểu dừng bước, ánh mắt nhìn về phía trước.
Phía trước, xuất hiện một tòa kiến trúc cổ xưa, nhìn giống như một ngôi đền.
Ngôi đền tỏa ra khí tức cổ xưa, khiến người ta cảm thấy tò mò.
"Đây là... di tích?"
Tô Hiểu trầm ngâm một chút, quyết định tiến vào xem thử.
Hắn đi đến trước cửa ngôi đền, đẩy cánh cửa đá nặng nề ra.
Kẽo kẹt...
Cánh cửa đá chậm rãi mở ra, lộ ra một hành lang tối om.
Tô Hiểu thận trọng bước vào, trong tay nắm chặt chuôi đao.
Bên trong hành lang rất yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân của hắn vang vọng.
Đi được một lúc, hắn đi đến một đại sảnh rộng rãi.
Trong đại sảnh, bày một bức tượng cổ xưa, nhìn giống như một vị thần linh.
Trên bức tượng, khắc đầy những ký tự cổ xưa, Tô Hiểu không nhận ra.
"Đây là... cái gì?"
Tô Hiểu đi đến trước bức tượng, cẩn thận quan sát.
Đột nhiên, bức tượng phát ra một luồng sáng, chiếu thẳng vào người Tô Hiểu.
Tô Hiểu cảnh giác lùi lại một bước, nhưng luồng sáng kia bao phủ lấy hắn, khiến hắn không thể động đậy.
"Chuyện gì đang xảy ra?"
Tô Hiểu nhíu mày, vận chuyển sức mạnh toàn thân, muốn phá vỡ sự trói buộc.
Nhưng luồng sáng kia vô cùng cổ quái, lại có thể hấp thụ sức mạnh của hắn.
"Chẳng lẽ là... khảo nghiệm?"
Tô Hiểu trấn tĩnh lại, quan sát biến hóa xung quanh.
Rất nhanh, hắn phát hiện, luồng sáng kia không hề có ác ý, ngược lại còn mang theo một loại cảm giác ấm áp.
"Đây là... truyền thừa?"
Tô Hiểu cảm nhận được một lượng lớn tin tức đang truyền vào đầu hắn.
Những tin tức này ghi lại lịch sử của Thế Giới Nguyên Sinh, cũng như một loại năng lực cổ xưa.
"Thì ra là vậy..."
Tô Hiểu dần hiểu ra.
Thì ra, Thế Giới Nguyên Sinh này từng là một thế giới huy hoàng, nhưng vì một trận đại chiến, văn minh bị hủy diệt, chỉ còn lại những di tích và sinh vật bản nguyên.
Mà loại năng lực cổ xưa kia, chính là năng lực khống chế Sinh Mệnh Lực Bản Nguyên.
"Khống chế Sinh Mệnh Lực Bản Nguyên..."
Tô Hiểu thì thầm, trong mắt lóe lên vẻ suy tư.
Nếu có thể nắm giữ năng lực này, thực lực của hắn chắc chắn sẽ tăng lên một tầm cao mới.
"Được, thử xem sao."
Tô Hiểu nhắm mắt, bắt đầu cảm nhận Sinh Mệnh Lực Bản Nguyên trong cơ thể.
Theo sự hướng dẫn trong tin tức, hắn từ từ khống chế dòng năng lượng này.
Một lúc sau, hắn mở mắt ra, trong mắt lóe lên vẻ vui mừng.
"Thành công rồi."
Tô Hiểu giơ tay lên, một luồng sáng màu xanh lam ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn.
Đây chính là Sinh Mệnh Lực Bản Nguyên, dưới sự khống chế của hắn, ngưng tụ thành một quả cầu năng lượng.
"Có năng lực này, ở Thế Giới Nguyên Sinh này ta sẽ an toàn hơn nhiều."
Tô Hiểu thu hồi quả cầu năng lượng, trong lòng thầm nghĩ.
Hắn nhìn quanh đại sảnh một lần nữa, xác định không còn vật gì giá trị, liền xoay người rời đi.
Ra khỏi ngôi đền, Tô Hiểu tiếp tục đi về phía Tây Nam.
Cảm giác kỳ lạ trong đầu càng ngày càng rõ ràng, giống như sắp đến đích.
"Rốt cuộc là thứ gì đang kêu gọi ta?"
Tô Hiểu tăng tốc bước chân.
Đi được khoảng một giờ, hắn đi đến một thung lũng.
Trong thung lũng, mọc một cây đại thụ khổng lồ, tán cây che trời, tỏa ra Sinh Mệnh Lực Bản Nguyên nồng đậm.
"Đây là... Cây Bản Nguyên?"
Tô Hiểu nhìn cây đại thụ, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Hắn có thể cảm nhận được, cảm giác kỳ lạ trong đầu chính là phát ra từ cây đại thụ này.
Tô Hiểu đi đến trước cây đại thụ, ngẩng đầu nhìn lên.
Trên cây, treo lủng lẳng mấy quả trái cây màu xanh lam, chính là Trái Cây Bản Nguyên.
"Thì ra Trái Cây Bản Nguyên là mọc trên cây này."
Tô Hiểu thì thầm.
Hắn trèo lên cây, hái mấy quả Trái Cây Bản Nguyên, bỏ vào trong ngực.
"Lần này thu hoạch không tồi."
Tô Hiểu hài lòng gật đầu.
Hắn nhảy xuống khỏi cây, chuẩn bị rời đi.
Nhưng đúng lúc này, một cỗ khí tức nguy hiểm đột nhiên ập đến.
Tô Hiểu cảnh giác quay người, nhìn về phía nơi phát ra khí tức.
Chỉ thấy một con cự thú to lớn hơn, đang chậm rãi đi tới từ phía xa.
Con cự thú này toàn thân phủ đầy vảy màu tím, trên trán mọc ba chiếc sừng, tỏa ra khí tức kinh khủng.
"Đây là... Vương giả bản nguyên?"
Tô Hiểu nhíu mày, trong mắt lộ ra vẻ ngưng trọng.
Hắn có thể cảm nhận được, con cự thú này thực lực không hề tầm thường, tuyệt đối không phải những sinh vật bản nguyên lúc trước có thể so sánh.
"Xem ra, phải đánh một trận ác liệt rồi."
Tô Hiểu rút đao ra, ánh mắt kiên định nhìn con cự thú.
Con cự thú gầm lên một tiếng, lao thẳng về phía hắn.
Tô Hiểu không lùi mà tiến, vung đao nghênh đón.
ẦM!
Đao mang và thân ảnh cự thú va chạm, phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa.
Một trận chiến ác liệt, chính thức bắt đầu.