Chapter: 3. Bị phong ấn cùng với vật nguyên tội.

⏱ ~5 min read

Chapter: 3. Bị phong ấn cùng với vật nguyên tội.

Sau khi rời khỏi sảnh cường hóa thuộc tính, Tô Hiểu đi về phía khu vực trung tâm của Luân Hồi Lạc Viên.

Trên đường đi, hắn nhìn thấy không ít khế ước giả, có người vội vã, có người thong dong, càng có người đang đứng trước quầy giao dịch lớn để bán đồ.

Tô Hiểu không dừng lại, hắn đi thẳng về phía phòng riêng của mình.

Vừa vào phòng riêng, một luồng khói xanh đen bay tới, đó là Bá Ha.

"Chủ nhân, ngươi đã trở lại."

Bá Ha dừng lại trên vai Tô Hiểu, dùng giọng điệu quen thuộc nói.

"Ừm."

Tô Hiểu gật đầu, đi tới bên bàn dài, ngồi xuống.

Hắn lấy ra một vật phẩm từ trong không gian, đó là một quyển sách cổ màu đen, trên bìa sách có hoa văn kỳ dị, tản ra khí tức quỷ dị.

Vật nguyên tội.

Đây là thứ mà hắn có được trong lần nhiệm vụ trước, vì thứ này, hắn đã phải trả giá không nhỏ.

"Chủ nhân, đây là...?"

Bá Ha tò mò nhìn quyển sách cổ màu đen kia, trong mắt lóe lên vẻ cảnh giác.

"Vật nguyên tội."

Tô Hiểu trả lời ngắn gọn, ánh mắt nhìn chằm chằm vào quyển sách cổ.

Hắn có thể cảm nhận được, bên trong quyển sách cổ này có một cỗ lực lượng cực kỳ nguy hiểm đang ẩn chứa, cỗ lực lượng này khiến hắn cảm thấy quen thuộc.

Là lực lượng của vực sâu.

"Vật nguyên tội? Thứ này..."

Bá Ha nhíu mày, hiển nhiên cũng cảm nhận được sự nguy hiểm từ quyển sách cổ.

"Ta định phong ấn nó cùng với thứ kia."

Tô Hiểu nói, ánh mắt hắn chuyển hướng về phía góc phòng riêng.

Ở đó, có một cái lồng được chế tạo từ kim loại đặc biệt, bên trong lồng là một sinh vật quái dị đang bị xiềng xích trói chặt.

Đó là một con ác thú, toàn thân đen kịt, trên người tản ra khí tức vực sâu nồng đậm.

Đây là sinh vật vực sâu mà hắn bắt được trong lần nhiệm vụ trước, vốn định dùng để nghiên cứu, nhưng bây giờ xem ra, có thể dùng nó để phong ấn vật nguyên tội.

"Chủ nhân, ngươi chắc chắn chứ?"

Bá Ha có chút lo lắng nói.

"Vật nguyên tội này quá nguy hiểm, nếu phong ấn cùng với sinh vật vực sâu, vạn nhất xảy ra vấn đề..."

"Sẽ không."

Tô Hiểu lắc đầu, trong mắt lóe lên vẻ tự tin.

"Ta đã nghiên cứu qua, vật nguyên tội này cần hấp thu năng lượng để duy trì trạng thái phong ấn, mà sinh vật vực sâu này vừa vặn có thể cung cấp năng lượng."

"Huống chi, ta đã chuẩn bị kỹ càng."

Nói xong, Tô Hiểu đứng dậy, đi về phía cái lồng kim loại.

Hắn lấy ra một xấp giấy da cừu khế ước, trên đó vẽ đầy những đường nét phức tạp, đó là trận pháp phong ấn mà hắn đã chuẩn bị từ trước.

"Ngươi lui ra sau một chút."

Tô Hiểu nói với Bá Ha.

Bá Ha gật đầu, vỗ cánh bay lên xà nhà, từ trên cao quan sát.

Tô Hiểu hít sâu một hơi, bắt đầu bày trận pháp phong ấn.

Hắn dán từng tấm giấy da cừu khế ước lên xung quanh lồng kim loại, mỗi một tấm đều được đặt ở vị trí cực kỳ chính xác.

Sau khi tất cả giấy da cừu khế ước được dán xong, Tô Hiểu lùi lại hai bước, hai tay bắt đầu kết ấn.

Theo động tác của hắn, những tấm giấy da cừu khế ước kia bắt đầu phát ra ánh sáng nhạt, hình thành một trận pháp phong ấn bao quanh lồng kim loại.

"Giải phong."

Tô Hiểu quát khẽ một tiếng, quyển sách cổ màu đen trong tay hắn bay lên, rơi vào chính giữa trận pháp phong ấn.

Oanh!

Một tiếng vang trầm thấp truyền ra, quyển sách cổ màu đen bắt đầu kịch liệt run rẩy, tựa như đang giãy dụa.

Nhưng dưới sự trấn áp của trận pháp phong ấn, sự giãy dụa của nó dần yếu đi.

Con ác thú trong lồng kim loại cũng bắt đầu gào thét thảm thiết, trên người nó có từng luồng năng lượng màu đen bị hút ra, dung nhập vào quyển sách cổ màu đen.

Quá trình này kéo dài khoảng mười mấy phút.

Mãi đến khi con ác thú hoàn toàn không còn động tĩnh, quyển sách cổ màu đen mới dần bình tĩnh trở lại, ánh sáng trên người cũng ảm đạm đi rất nhiều.

"Thành công rồi."

Tô Hiểu thở phào một hơi, trên trán đã lấm tấm mồ hôi.

Hắn đi tới trước lồng kim loại, nhìn quyển sách cổ màu đen đang yên tĩnh nằm bên trong, khóe miệng hơi nhếch lên.

"Vật nguyên tội này, tạm thời cứ phong ấn ở đây đã."

Tô Hiểu nói, xoay người đi về phía bàn dài.

Hắn ngồi xuống, lấy ra một quyển sổ ghi chép, bắt đầu chỉnh lý lại thu hoạch lần này.

Lần nhiệm vụ này, hắn thu hoạch không ít, ngoài vật nguyên tội này ra, còn có không ít vật liệu và điểm kỹ năng.

"Điểm kỹ năng diệt pháp..."

Tô Hiểu nhìn con số trên sổ ghi chép, trong mắt lóe lên vẻ trầm tư.

Hắn bây giờ có không ít điểm kỹ năng diệt pháp, nhưng còn thiếu một chút nữa mới đủ để thăng cấp kỹ năng hạch tâm.

"Xem ra, phải đi một chuyến tới thế giới chiến tranh nữa."

Tô Hiểu thầm nghĩ.

Thế giới chiến tranh, đó là một thế giới cực kỳ nguy hiểm, nhưng đồng thời cũng là nơi có thể thu hoạch được nhiều điểm kỹ năng diệt pháp nhất.

"Chủ nhân, ngươi định đi thế giới chiến tranh?"

Bá Ha bay tới, hỏi.

"Ừm."

Tô Hiểu gật đầu.

"Lần này, ta sẽ mang ngươi theo."

Nghe vậy, Bá Ha lập tức hưng phấn vỗ cánh.

"Thật sao? Vậy thì tốt quá!"

"Ừm, ngươi đi thu thập đồ đạc đi, chúng ta xuất phát trong ba ngày nữa."

Tô Hiểu nói.

"Được!"

Bá Ha đáp ứng một tiếng, vui vẻ bay ra ngoài.

Tô Hiểu nhìn bóng lưng Bá Ha biến mất, ánh mắt hơi trầm xuống.

Hắn nhớ tới lời nhắc nhở của hệ thống trong lần nhiệm vụ trước.

"Vật nguyên tội, vật phẩm cấp khởi nguyên..."

"Thứ này, rốt cuộc có lai lịch gì?"

Tô Hiểu lẩm bẩm, ánh mắt nhìn về phía cái lồng kim loại ở góc phòng.

Hắn có một loại dự cảm, vật nguyên tội này tuyệt đối không đơn giản như vẻ ngoài của nó.

Nhưng bây giờ, còn chưa phải lúc để điều tra rõ ràng.

Hắn cần phải nhanh chóng tăng thực lực của mình lên.

Dù sao, ở thế giới chiến tranh sắp tới, nguy hiểm có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

"Thế giới chiến tranh..."

Tô Hiểu nắm chặt nắm đấm, trong mắt lóe lên vẻ kiên định.

"Lần này, ta nhất định phải đột phá."