Chapter: 1. Trận Doanh Kẻ Đánh Úp.
Bạch Dạ đứng trong phòng riêng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào một tấm bản đồ đang lơ lửng giữa không trung. Đây là một tấm bản đồ đặc biệt, do Hư Không Chi Thụ ban cho, hiển thị rõ ràng khu vực xung quanh Lạc Viên Luân Hồi.
Trên bản đồ, có rất nhiều điểm sáng đang di chuyển, mỗi điểm sáng đại diện cho một Khế Ước Giả. Nhưng điều khiến Bạch Dạ chú ý nhất, là một vùng màu đỏ sẫm đang lan rộng ở phía đông bản đồ.
"Trận doanh kẻ đánh úp sao..." Bạch Dạ lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư.
Hắn vừa nhận được một nhiệm vụ mới từ Hư Không Chi Thụ. Nhiệm vụ này không giống những nhiệm vụ trước, nó yêu cầu hắn phải tiến vào một khu vực đặc biệt - nơi được gọi là "Trận Doanh Kẻ Đánh Úp".
Theo thông tin từ Hư Không Chi Thụ, Trận Doanh Kẻ Đánh Úp là một tổ chức đặc biệt tồn tại trong Lạc Viên Luân Hồi. Bọn chúng chuyên đi săn lùng những Khế Ước Giả yếu hơn, cướp đoạt tài nguyên và vật phẩm của họ. Đây là một tổ chức nguy hiểm, nhưng cũng là nơi có thể thu được rất nhiều lợi ích.
"Xem ra, lần này sẽ có chút thú vị đây." Bạch Dạ khẽ cười, tay vuốt nhẹ lên chuôi đao bên hông.
Hắn không hề cảm thấy sợ hãi. Ngược lại, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác hưng phấn. Đã lâu rồi hắn chưa có cơ hội chiến đấu thực sự.
Bạch Dạ mở bảng thuộc tính của mình, kiểm tra lại trạng thái hiện tại.
"Tên: Khố Khố Lâm Bạch Dạ"
"Chức nghiệp: Kẻ Diệt Pháp"
"Cấp bậc: Bát Giai"
"Sinh Mệnh Giá Trị: 100%"
"Pháp Lực Giá Trị: 100%"
Hắn gật đầu hài lòng. Trạng thái hoàn hảo, sẵn sàng cho mọi trận chiến.
"Bố Bố Uông, A Mỗ, Ba Ha, chuẩn bị xuất phát." Bạch Dạ gọi ba người bạn đồng hành của mình.
Bố Bố Uông - một con chó Husky với trí tuệ siêu phàm, đang nằm trên ghế sô pha, nghe vậy liền ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ vẻ hưng phấn.
A Mỗ - một người khổng lồ cao lớn, đang đứng ở góc phòng, gật đầu im lặng.
Ba Ha - một con quạ đen với khả năng nói chuyện, đang đậu trên giá sách, vỗ cánh bay xuống vai Bạch Dạ.
"Cuối cùng cũng có việc để làm rồi!" Ba Ha lên tiếng, giọng nói có chút vui vẻ.
Bạch Dạ gật đầu, sau đó mở cửa phòng riêng, bước ra ngoài. Bốn người bọn họ đi qua hành lang dài của Lạc Viên Luân Hồi, tiến về phía khu vực được đánh dấu trên bản đồ.
Trên đường đi, bọn họ gặp không ít Khế Ước Giả khác. Những người này nhìn thấy Bạch Dạ, ánh mắt đều lộ ra vẻ kiêng dè. Dù sao, danh tiếng của Kẻ Diệt Pháp trong Lạc Viên Luân Hồi cũng không phải là nhỏ.
"Nghe nói gần đây Trận Doanh Kẻ Đánh Úp hoạt động rất hung hăng." Bố Bố Uông vừa đi vừa nói, "Bọn chúng đã tấn công nhiều Khế Ước Giả cấp thấp, cướp đoạt không ít tài nguyên."
"Ừ, ta cũng nghe nói." Bạch Dạ gật đầu, "Cho nên lần này, chúng ta sẽ đi dọn dẹp bọn chúng."
"Nghe có vẻ thú vị đấy." Ba Ha cười khùng khục, "Ta đã lâu rồi chưa được chiến đấu thoải mái."
A Mỗ không nói gì, chỉ im lặng đi theo sau. Nhưng ánh mắt của hắn lộ ra vẻ kiên định, rõ ràng cũng đang chờ đợi trận chiến sắp tới.
Bốn người bọn họ đi qua khu trung tâm của Lạc Viên Luân Hồi, tiến về phía đông. Càng đi xa, không khí xung quanh càng trở nên ngột ngạt. Những tòa kiến trúc hiện đại dần biến mất, thay vào đó là những khu vực hoang tàn, đổ nát.
"Đến rồi." Bạch Dạ dừng bước, nhìn về phía trước.
Trước mặt bọn họ là một khu vực rộng lớn, bị bao phủ bởi một lớp sương mù màu đen. Trong sương mù, có thể mơ hồ nhìn thấy những bóng người đang di chuyển.
"Trận Doanh Kẻ Đánh Úp..." Bạch Dạ nheo mắt, "Xem ra bọn chúng đã chiếm cứ nơi này từ lâu rồi."
Hắn xoay người nhìn ba người bạn đồng hành, "Nhớ kỹ, lần này chúng ta không chỉ đơn giản là tiêu diệt bọn chúng. Chúng ta cần phải tìm hiểu xem bọn chúng có liên quan gì đến những sự kiện gần đây."
"Ngươi nói là... vụ mất tích của các Khế Ước Giả?" Bố Bố Uông hỏi.
"Đúng vậy." Bạch Dạ gật đầu, "Gần đây có rất nhiều Khế Ước Giả đột nhiên biến mất. Ta nghi ngờ có liên quan đến Trận Doanh Kẻ Đánh Úp này."
"Vậy chúng ta còn chờ gì nữa?" Ba Ha sốt ruột, "Vào thôi!"
Bạch Dạ gật đầu, sau đó bước về phía trước. Khi hắn vừa đặt chân vào khu vực sương mù, một cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy cơ thể hắn.
"Đây là... kết giới?" Bạch Dạ nhíu mày.
Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ đang bao phủ khu vực này. Luồng năng lượng này không giống với bất cứ thứ gì hắn từng gặp trước đây.
"Không phải kết giới bình thường." Bạch Dạ lắc đầu, "Đây là một loại năng lượng đặc biệt, có thể che giấu khí tức của những người bên trong."
"Vậy nghĩa là bọn chúng đang ẩn náu ở đây?" Bố Bố Uông hỏi.
"Không chỉ đơn giản là ẩn náu." Bạch Dạ lắc đầu, "Bọn chúng đang lợi dụng nơi này để mai phục những Khế Ước Giả đi ngang qua."
Nói xong, hắn rút thanh đao bên hông ra. Lưỡi đao phản chiếu ánh sáng yếu ớt, lộ ra vẻ sắc bén.
"Đi thôi." Bạch Dạ nói, "Nhớ giữ khoảng cách, đừng tách nhau ra."
Bốn người bọn họ thận trọng tiến vào trong sương mù. Càng đi sâu, sương mù càng dày đặc, tầm nhìn càng bị hạn chế.
"Nghe kìa." Ba Ha đột nhiên lên tiếng, "Có tiếng bước chân."
Bạch Dạ dừng bước, lắng nghe. Quả nhiên, hắn nghe thấy tiếng bước chân đang đến gần từ phía trước.
"Ba người." Bạch Dạ nói, "Hai người ở phía trước, một người ở phía sau. Bọn chúng đang bao vây chúng ta."
"Làm sao ngươi biết?" Bố Bố Uông ngạc nhiên.
"Kinh nghiệm." Bạch Dạ mỉm cười, "Ta đã quen với kiểu mai phục này rồi."
Nói xong, hắn đột nhiên xoay người, vung đao về phía sau. Một tia sáng xanh lóe lên, cắt ngang không trung.
"Phập!"
Một tiếng động trầm đục vang lên, sau đó là tiếng cơ thể ngã xuống đất.
"Người thứ nhất." Bạch Dạ lạnh nhạt nói.
Cùng lúc đó, hai bóng người từ phía trước lao tới. Bọn chúng cầm vũ khí, nhắm thẳng vào Bạch Dạ.
"Xoẹt!"
Bạch Dạ không hề né tránh, ngược lại còn chủ động nghênh đón. Thanh đao trong tay hắn vẽ ra một đường cong hoàn mỹ, chém về phía hai kẻ địch.
"Choang! Choang!"
Hai tiếng kim loại va chạm vang lên, sau đó là hai tiếng kêu thảm thiết. Hai kẻ địch ngã xuống đất, trên người có vết thương sâu hoắm.
"Quá yếu." Bạch Dạ lắc đầu, thu đao về.
"Đây là Trận Doanh Kẻ Đánh Úp?" Ba Ha có chút thất vọng, "Cứ tưởng bọn chúng lợi hại lắm chứ."
"Đừng chủ quan." Bạch Dạ nhắc nhở, "Đây chỉ là những tên lính canh bình thường. Những kẻ thực sự nguy hiểm vẫn còn ở phía trong."
Nói xong, hắn cúi người kiểm tra thi thể của một kẻ địch. Trên người tên này có một tấm huy chương màu đen, trên đó khắc hình một con mắt đang mở.
"Đây là..." Bạch Dạ nhíu mày, "Huy chương của Trận Doanh Kẻ Đánh Úp?"
Hắn lật tấm huy chương qua lại, phát hiện mặt sau có khắc một dãy số.
"Đây là mã số." Bạch Dạ nói, "Mỗi thành viên của Trận Doanh Kẻ Đánh Úp đều có một mã số riêng."
"Vậy nghĩa là bọn chúng có tổ chức rất chặt chẽ?" Bố Bố Uông hỏi.
"Không chỉ đơn giản là chặt chẽ." Bạch Dạ lắc đầu, "Bọn chúng có hệ thống phân cấp rõ ràng. Những tên lính canh này chỉ là tầng dưới cùng, phía trên còn có những kẻ mạnh hơn nhiều."
Hắn đứng dậy, nhìn về phía sâu trong sương mù.
"Đi tiếp thôi. Ta muốn xem, rốt cuộc bọn chúng đang giấu gì ở bên trong."
Bốn người tiếp tục tiến sâu vào trong. Trên đường đi, bọn họ gặp thêm vài tốp lính canh nữa, nhưng đều bị Bạch Dạ giải quyết một cách dễ dàng.
"Kỳ lạ." Bạch Dạ đột nhiên dừng bước, "Quá yên tĩnh."
"Đúng vậy." Bố Bố Uông gật đầu, "Từ nãy đến giờ, chúng ta đã giết hơn mười tên rồi, nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng của những kẻ mạnh hơn."
"Có thể bọn chúng đang tập trung ở một nơi nào đó." Ba Ha nói.
"Không, không phải vậy." Bạch Dạ lắc đầu, "Ta cảm nhận được một luồng khí tức rất mạnh ở phía trước. Nhưng nó đang di chuyển, không cố định ở một chỗ."
"Đang di chuyển?" Ba Ha ngạc nhiên, "Vậy nghĩa là..."
"Bọn chúng đang chạy trốn." Bạch Dạ nói, "Hoặc là đang di chuyển đến một vị trí khác."
Hắn nhíu mày suy nghĩ một lúc, sau đó nói: "Đuổi theo!"
Bốn người lập tức tăng tốc, chạy về phía trước. Bạch Dạ dẫn đầu, ánh mắt sắc bén nhìn về phía trước.
Chạy được một lúc, bọn họ nhìn thấy một tòa kiến trúc cổ kính hiện ra trước mắt. Đây là một tòa lâu đài cũ kỹ, với những bức tường đá phủ đầy rêu xanh.
"Đây là nơi bọn chúng ẩn náu?" Bạch Dạ dừng bước, quan sát tòa lâu đài.
"Xem ra là vậy." Bố Bố Uông gật đầu, "Khí tức mạnh nhất đang ở bên trong."
"Vào thôi." Bạch Dạ nói, "Nhưng phải cẩn thận. Bên trong có thể có cạm bẫy."
Bốn người thận trọng tiến vào tòa lâu đài. Bên trong tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đuốc treo trên tường.
"Đây là..." Ba Ha đột nhiên dừng lại, nhìn chằm chằm vào một bức tường.
Trên bức tường có treo rất nhiều bức tranh. Nhưng điều khiến hắn chú ý, là những bức tranh này đều vẽ về cùng một chủ đề - một con mắt đang mở.
"Đây là biểu tượng của Trận Doanh Kẻ Đánh Úp." Bạch Dạ nói, "Bọn chúng tôn thờ một thứ gì đó liên quan đến con mắt này."
"Là một vị thần?" Bố Bố Uông hỏi.
"Không chắc." Bạch Dạ lắc đầu, "Có thể là một thế lực nào đó. Nhưng ta cảm thấy, chuyện này không đơn giản."
Hắn tiếp tục đi sâu vào bên trong. Đi qua một hành lang dài, bọn họ đến một đại sảnh rộng lớn.
Trong đại sảnh, có một người đang đứng. Người này mặc một bộ áo choàng đen, che kín toàn thân. Chỉ có đôi mắt là lộ ra ngoài, ánh mắt lạnh lùng nhìn Bạch Dạ.
"Ngươi cuối cùng cũng đến." Người áo đen lên tiếng, giọng nói khàn khàn, "Kẻ Diệt Pháp, Khố Khố Lâm Bạch Dạ."
"Ngươi biết ta?" Bạch Dạ nhíu mày.
"Tất nhiên." Người áo đen cười lạnh, "Danh tiếng của ngươi trong Lạc Viên Luân Hồi, ai mà không biết?"
"Vậy ngươi nên biết, ta đến đây để làm gì." Bạch Dạ nói, tay đặt lên chuôi đao.
"Đương nhiên." Người áo đen gật đầu, "Ngươi đến để tiêu diệt Trận Doanh Kẻ Đánh Úp. Nhưng ta khuyên ngươi, tốt nhất nên rời khỏi đây."
"Vì sao?" Bạch Dạ hỏi.
"Vì ngươi không biết mình đang đối đầu với thứ gì." Người áo đen nói, "Trận Doanh Kẻ Đánh Úp không chỉ đơn giản là một tổ chức. Bọn ta phục vụ cho một thế lực lớn hơn nhiều."
"Thế lực nào?" Bạch Dạ hỏi.
Người áo đen không trả lời, chỉ lắc đầu: "Ngươi không cần biết. Chỉ cần biết rằng, nếu ngươi tiếp tục dấn thân vào chuyện này, ngươi sẽ phải đối mặt với hậu quả không thể lường trước."
"Vậy sao?" Bạch Dạ mỉm cười, "Ta luôn thích những thử thách khó khăn."
Nói xong, hắn rút đao ra. Lưỡi đao phản chiếu ánh sáng, lộ ra vẻ sắc bén.
"Vậy thì, để ta xem ngươi có bản lĩnh gì." Người áo đen cũng rút vũ khí của mình - một thanh kiếm dài màu đen.
Hai người đứng đối diện nhau, không khí xung quanh trở nên căng thẳng.
"Bắt đầu thôi." Bạch Dạ nói, sau đó lao về phía trước.
"Xoẹt!"
Thanh đao của hắn vẽ ra một đường cong sắc bén, chém thẳng về phía người áo đen.
"Choang!"
Người áo đen giơ kiếm lên đỡ, tạo ra một tiếng kim loại va chạm vang dội.
"Lực lượng không tồi." Người áo đen nhận xét, "Nhưng vẫn chưa đủ."
Hắn đẩy Bạch Dạ ra, sau đó xoay người tung ra một đòn tấn công. Thanh kiếm đen vẽ ra một đường cong kỳ dị, nhắm thẳng vào cổ Bạch Dạ.
Bạch Dạ nghiêng người né tránh, sau đó phản công. Hai người giao chiến trong đại sảnh, tạo ra những tiếng kim loại va chạm liên hồi.
"Ngươi mạnh hơn ta tưởng." Người áo đen nói, giọng có chút ngạc nhiên.
"Ngươi cũng vậy." Bạch Dạ đáp, "Nhưng vẫn chưa đủ để ngăn cản ta."
Nói xong, hắn đột nhiên tăng tốc. Thanh đao của hắn trở nên nhanh hơn, mạnh hơn, khiến người áo đen phải liên tục lùi lại.
"Phập!"
Một nhát đao chém trúng vai người áo đen, tạo ra một vết thương sâu hoắm. Máu đen chảy ra, thấm ướt áo choàng.
"Ngươi..." Người áo đen lùi lại, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.
"Ta đã nói rồi." Bạch Dạ lạnh nhạt nói, "Ngươi không đủ sức để ngăn cản ta."
Hắn tiếp tục tấn công, không cho người áo đen cơ hội phản kháng. Sau vài nhát đao, người áo đen ngã xuống đất, không còn động đậy.
"Kết thúc rồi." Bạch Dạ thu đao, nhìn xuống thi thể của kẻ địch.
Hắn cúi người, lục soát người áo đen. Tìm thấy một tấm huy chương màu đen, giống với những tấm huy chương của lính canh, nhưng có thêm một dòng chữ khắc ở mặt sau.
"Đây là..." Bạch Dạ nhíu mày, đọc dòng chữ: "Thiên Khải Lạc Viên?"
"Thiên Khải Lạc Viên?" Bố Bố Uông ngạc nhiên, "Đó không phải là một Lạc Viên khác sao?"
"Đúng vậy." Bạch Dạ gật đầu, "Xem ra Trận Doanh Kẻ Đánh Úp có liên quan đến Thiên Khải Lạc Viên."
Hắn đứng dậy, nhìn quanh đại sảnh. Trên tường có treo rất nhiều bản đồ, tất cả đều đánh dấu các vị trí quan trọng trong Lạc Viên Luân Hồi.
"Bọn chúng đang thu thập thông tin về Lạc Viên Luân Hồi." Bạch Dạ nói, "Có thể bọn chúng đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công lớn."
"Vậy chúng ta phải làm gì?" Ba Ha hỏi.
"Trước tiên, chúng ta cần phải báo cáo chuyện này cho Hư Không Chi Thụ." Bạch Dạ nói, "Sau đó, chúng ta sẽ tiếp tục điều tra."
Hắn nhìn quanh một lần nữa, sau đó nói: "Nhưng trước tiên, hãy tìm xem còn có manh mối nào khác không."
Bốn người bọn họ tìm kiếm khắp tòa lâu đài, thu thập được không ít tài liệu và vật phẩm. Những tài liệu này đều liên quan đến hoạt động của Trận Doanh Kẻ Đánh Úp, cũng như mối quan hệ của bọn chúng với Thiên Khải Lạc Viên.
"Đây là một phát hiện quan trọng." Bạch Dạ nói, "Chúng ta cần phải mang những tài liệu này về."
"Vậy chúng ta đi thôi." Bố Bố Uông gật đầu.
Bốn người rời khỏi tòa lâu đài, quay trở về Lạc Viên Luân Hồi. Trên đường đi, Bạch Dạ không ngừng suy nghĩ về những gì vừa phát hiện.
"Thiên Khải Lạc Viên..." hắn lẩm bẩm, "Xem ra, có một âm mưu lớn đang được dàn dựng."
Hắn nhìn lên bầu trời, ánh mắt lộ ra vẻ kiên định.
"Bất kể là ai đứng sau chuyện này, ta sẽ tìm ra sự thật."