Chương 2: Lôi Đài Chiến.
Trong sân đấu rộng lớn, ánh đèn chiếu rọi xuống, tạo thành một vùng sáng rõ ràng ở trung tâm. Xung quanh là hàng ghế khán giả được bố trí theo hình bậc thang, lúc này đã có không ít người ngồi đó, ánh mắt đều đổ dồn về phía lôi đài.
Trên lôi đài, hai bóng người đứng đối diện nhau.
Một người là nam tử trung niên thân hình cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, trên người mặc giáp da thú, tay cầm một thanh đại kiếm rộng bản, khí thế hung hãn. Hắn chính là chiến sĩ cấp bảy của phe chủ nhà, có biệt danh "Cuồng Chiến Sĩ" - Lôi Đức.
Người còn lại là một thanh niên mặc hắc y, dáng người thon dài, trên mặt không chút biểu cảm, đôi mắt đen láy sâu thẳm như vực sâu. Hắn chính là Khố Khố Lâm Bạch Dạ, kẻ vừa bước ra từ trong đám đông, tự tiến lên lôi đài.
"Ngươi chính là kẻ vừa đánh bại ba tên của phe ta?" Lôi Đức cười lạnh, giọng nói trầm thấp như tiếng sấm.
Bạch Dạ không trả lời, chỉ lẳng lặng nhìn đối phương. Trong mắt hắn, thông tin về Lôi Đức đã hiện ra:
【Cuồng Chiến Sĩ·Lôi Đức】
Cấp bậc: Bát Giai Khế Ước Giả
Sinh Mệnh Lực: 100%
Nguy Hiểm Độ: Thấp
"Im lặng coi như ngươi nhận." Lôi Đức giơ đại kiếm lên, chỉ về phía Bạch Dạ: "Quy tắc lôi đài, ngươi hẳn là đã rõ. Đánh bại ta, ngươi có thể mang theo phần thưởng rời đi. Thua, thì nằm lại đây."
"Bắt đầu đi." Bạch Dạ rốt cuộc cũng lên tiếng, giọng điệu bình thản không gợn sóng.
Lôi Đức hừ lạnh một tiếng, thân hình đột nhiên lao tới như một mũi tên rời cung. Tốc độ của hắn cực nhanh, đại kiếm trong tay vẽ ra một đường cong sắc bén, chém thẳng về phía đầu Bạch Dạ.
Đây là một đòn tấn công mang theo sức mạnh nghiền nát, nếu trúng phải, dù là tảng đá cũng sẽ bị chém làm đôi.
Nhưng Bạch Dạ chỉ hơi nghiêng người, nhẹ nhàng tránh thoát. Đại kiếm sượt qua bên tai hắn, mang theo một trận gió mạnh thổi bay tóc mai.
"Tốc độ không tồi." Lôi Đức hơi nhíu mày, nhưng cũng không hề kinh ngạc. Hắn xoay người, đại kiếm quét ngang, muốn chém ngang eo Bạch Dạ.
Bạch Dạ lại lùi về sau nửa bước, khoảng cách vừa đủ để đại kiếm sượt qua trước người hắn, không hề gây tổn thương.
Hai chiêu đều thất bại, Lôi Đức rốt cuộc cũng thu liễm vẻ khinh thường trong mắt. Hắn trầm giọng nói: "Xem ra ngươi cũng có chút bản lĩnh. Vậy thì, để ta nghiêm túc một chút."
Dứt lời, trên người hắn bỗng bộc phát ra một luồng khí tức màu đỏ sẫm, đó là dấu hiệu của việc kích hoạt kỹ năng tăng cường sức mạnh. Cơ bắp của hắn căng phồng lên, làn da hiện lên màu đỏ như đồng hun.
"Liệt Diễm Trảm!"
Lôi Đức quát to một tiếng, đại kiếm chém xuống, trên thân kiếm bỗng bùng cháy ngọn lửa màu đỏ cam, mang theo nhiệt độ kinh khủng, chém thẳng về phía Bạch Dạ.
Uy lực của chiêu này so với hai đòn trước hoàn toàn khác biệt, ngay cả mặt đất của lôi đài cũng bị nhiệt độ cao làm cho nứt nẻ.
Bạch Dạ vẫn không hề có ý tránh né. Hắn giơ tay phải lên, một thanh trường đao màu đen xuất hiện trong tay, thân đao phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
"Xoẹt!"
Một tiếng vang thanh thúy, Bạch Dạ vung đao chém ngang. Đao mang màu xanh đen lóe lên, trực tiếp chém bay ngọn lửa trên đại kiếm, đồng thời thuận thế chém về phía ngực Lôi Đức.
Lôi Đức kinh hãi, vội vàng thu kiếm chắn trước người.
"Keng!"
Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai, Lôi Đức cảm thấy một cỗ lực lượng khổng lồ truyền đến từ trên đại kiếm, khiến hắn lùi liên tiếp ba bước, suýt chút nữa mất thăng bằng.
"Ngươi..." Lôi Đức kinh ngạc nhìn Bạch Dạ, trong mắt lóe lên vẻ không dám tin.
Hắn là chiến sĩ bát giai, lại bị một thanh niên trẻ tuổi chém lui, điều này quả thực không thể tưởng tượng nổi.
Bạch Dạ không cho hắn cơ hội thở dốc, thân hình lóe lên, đã xuất hiện trước mặt Lôi Đức. Trường đao trong tay hóa thành vô số đao ảnh, phủ kín toàn thân Lôi Đức.
"Đao thuật·Liên Trảm!"
Mỗi một đao đều mang theo sức mạnh hủy diệt, Lôi Đức chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ, trên người không ngừng xuất hiện vết thương, máu tươi nhuộm đỏ chiến giáp.
"Không thể nào!" Lôi Đức gầm lên giận dữ, trong mắt hiện lên vẻ điên cuồng. Hắn đột nhiên bộc phát toàn bộ sức mạnh, đại kiếm chém ra một đòn toàn lực, muốn liều mạng với Bạch Dạ.
Nhưng Bạch Dạ chỉ hơi nghiêng người, tránh thoát đòn tấn công này, sau đó trường đao trong tay đâm thẳng về phía cổ Lôi Đức.
"Ngươi thua rồi."
Giọng nói bình thản vang lên bên tai Lôi Đức, hắn cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương truyền đến từ cổ, vội vàng dừng động tác.
Trường đao của Bạch Dạ đã kề sát cổ hắn, chỉ cần hơi dùng sức một chút là có thể lấy mạng hắn.
Lôi Đức nuốt nước bọt, chậm rãi buông đại kiếm trong tay xuống, cúi đầu nói: "Ta... ta nhận thua."
Trong sân đấu nhất thời yên tĩnh, sau đó vang lên một trận xì xào bàn tán.
"Lôi Đức đại nhân vậy mà lại thua?"
"Gã thanh niên này là ai vậy? Sao lợi hại đến thế?"
"Chẳng lẽ là cao thủ đến từ thế lực nào đó?"
Bạch Dạ thu đao lại, không thèm nhìn Lôi Đức thêm một cái, xoay người đi về phía phần thưởng ở cuối lôi đài.
Phần thưởng là một cái rương gỗ, bên trong đựng một viên tinh thạch màu lam đang tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
【Tinh Hạch Linh Hồn (Cấp Sử Thi)】
Hiệu quả: Sau khi sử dụng, tăng vĩnh viễn 50 điểm cường độ linh hồn.
Hạn mức sử dụng: Một lần.
Bạch Dạ cầm lấy tinh thạch, hơi nhíu mày. Thứ này đối với hắn mà nói, tác dụng không lớn, nhưng cũng coi như là thu hoạch ngoài ý muốn.
Hắn cất tinh thạch vào trong không gian trữ vật, sau đó nhảy xuống lôi đài, chuẩn bị rời đi.
"Vị bằng hữu này, xin dừng bước."
Một giọng nói vang lên từ phía sau, Bạch Dạ quay đầu lại, nhìn thấy một lão giả mặc trường bào màu xám đang chậm rãi đi tới.
Lão giả này có khuôn mặt hiền lành, trên mặt nở nụ cười hòa ái, nhưng trong mắt lại ẩn chứa một tia tinh minh.
"Có chuyện gì?" Bạch Dạ lạnh nhạt hỏi.
"Lão phu là chủ nhân của tòa đấu trường này, tên là Mã Văn Hoa Nhĩ Tư." Lão giả hơi hơi ôm quyền: "Vừa rồi thấy bằng hữu xuất thủ, quả thực khiến lão phu mở rộng tầm mắt. Không biết bằng hữu có hứng thú tham gia một trận chiến cấp cao hơn không?"
Bạch Dạ không trả lời ngay, mà đánh giá lão giả trước mặt.
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư, chủ nhân của tòa đấu trường này, đồng thời cũng là một thương nhân nổi tiếng trong thành. Nghe nói hắn ta có quan hệ với rất nhiều thế lực lớn, trong tay nắm giữ không ít tài nguyên.
"Trận chiến cấp cao hơn?" Bạch Dạ hỏi.
"Chính là trận chiến giữa các khế ước giả cấp chín." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cười nói: "Chỉ cần bằng hữu có thể thắng được ba trận liên tiếp, phần thưởng sẽ là một viên Khởi Nguyên Thạch."
Ánh mắt Bạch Dạ khẽ động.
Khởi Nguyên Thạch, đó là vật liệu hiếm có dùng để cường hóa vũ khí, giá trị cực kỳ cao. Đối với hắn mà nói, thứ này vừa vặn có tác dụng.
"Được." Bạch Dạ gật đầu.
Nụ cười trên mặt Mã Văn Hoa Nhĩ Tư càng thêm rạng rỡ: "Tốt, tốt! Vậy mời bằng hữu theo lão phu đến sân đấu phía sau."
Nói xong, hắn ta xoay người dẫn đường, Bạch Dạ chậm rãi đi theo sau.
Đi qua một hành lang dài, bọn họ đi vào một sân đấu nhỏ hơn, nhưng độc lập hơn. Bốn phía sân đấu được bao quanh bởi những bức tường đá cao, trên tường khắc đầy những trận pháp phức tạp, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
"Đây là sân đấu chuyên dùng cho các trận chiến cấp cao, xung quanh có trận pháp bảo vệ, cho dù là chiến đấu kịch liệt đến đâu cũng sẽ không ảnh hưởng đến bên ngoài." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư giải thích.
Bạch Dạ gật đầu, ánh mắt quét qua bốn phía sân đấu.
Lúc này, trên sân đấu đã có ba người đang đứng. Mỗi người đều có khí tức mạnh mẽ, không phải hạng vừa.
"Cái thứ nhất, là chiến sĩ cấp chín - Cách Lâm." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư giới thiệu: "Cái thứ hai, là pháp sư cấp chín - Tội Á Tư. Cái thứ ba, là thợ săn cấp chín - Bối Ni."
Ba người này, mỗi người đều có phong cách chiến đấu riêng, đều là những cao thủ nổi danh trong thành.
Bạch Dạ nhìn lướt qua ba người, trên mặt vẫn không chút biểu cảm.
"Quy tắc rất đơn giản, luân phiên chiến đấu, thắng ba trận liên tiếp là thông qua." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cười nói: "Nếu bằng hữu cảm thấy không ổn, bây giờ rút lui vẫn còn kịp."
"Không cần." Bạch Dạ lắc đầu, bước lên lôi đài.
Ba người kia nhìn thấy Bạch Dạ lên đài, trên mặt đều lộ ra vẻ hứng thú.
"Chính là ngươi vừa đánh bại Lôi Đức?" Cách Lâm cười ha hả, vác đại kiếm trên vai: "Nhìn cũng không có gì đặc biệt, không biết có phải là do Lôi Đức quá vô dụng hay không."
"Thử một chút là biết ngay." Tội Á Tư đứng ở phía xa, trong tay ngưng tụ ra một quả cầu lửa, ánh mắt nhìn Bạch Dạ đầy vẻ dò xét.
Bối Ni không nói gì, chỉ lẳng lặng đứng ở một góc, tay đặt trên chuôi dao găm bên hông, tùy thời chuẩn bị xuất thủ.
Bạch Dạ không để ý đến thái độ của bọn họ, chỉ lạnh nhạt nói: "Ai lên trước?"
"Để ta!" Cách Lâm bước lên trước một bước, đại kiếm trong tay chỉ về phía Bạch Dạ: "Để ta xem ngươi có bao nhiêu cân lượng."
Dứt lời, hắn liền lao tới, tốc độ nhanh hơn Lôi Đức rất nhiều. Đại kiếm chém xuống mang theo tiếng gió rít, uy lực kinh người.
Bạch Dạ vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, trường đao trong tay nhẹ nhàng vung lên, hóa giải đòn tấn công của Cách Lâm.
"Ồ? Có chút ý tứ." Cách Lâm hơi nhướng mày, đại kiếm trong tay biến chiêu, chém ngang về phía eo Bạch Dạ.
Bạch Dạ lùi lại nửa bước, tránh thoát đòn tấn công, sau đó trường đao đâm thẳng về phía cổ họng Cách Lâm.
Cách Lâm vội vàng nghiêng người tránh né, nhưng vẫn bị đao phong cứa vào vai, để lại một vết máu.
"Khá lắm!" Cách Lâm không những không giận mà còn cười to: "Đã lâu rồi ta chưa gặp được đối thủ thú vị như ngươi!"
Hắn vung đại kiếm, điên cuồng tấn công về phía Bạch Dạ, mỗi một đao đều mang theo sức mạnh nghiền nát, khiến mặt đất của lôi đài nứt nẻ.
Nhưng Bạch Dạ vẫn thong dong ứng phó, trường đao trong tay hóa thành từng đạo tàn ảnh, nhẹ nhàng hóa giải hết mọi đòn tấn công của Cách Lâm.
"Đao thuật·Phản Kích!"
Đột nhiên, Bạch Dạ bắt được một sơ hở của Cách Lâm, trường đao trong tay đâm thẳng về phía ngực hắn.
Cách Lâm kinh hãi, vội vàng thu kiếm chắn trước ngực.
"Keng!"
Một tiếng vang giòn giã, Cách Lâm bị đánh bay ra ngoài, nặng nề ngã xuống đất.
"Ngươi..." Cách Lâm bò dậy, ánh mắt nhìn Bạch Dạ đầy vẻ kinh ngạc.
Hắn là chiến sĩ cấp chín, lại bị một thanh niên trẻ tuổi đánh bại, điều này quả thực không thể tưởng tượng nổi.
"Ngươi thua rồi." Bạch Dạ thu đao lại, ánh mắt nhìn về phía hai người còn lại: "Người tiếp theo."
Tội Á Tư và Bối Ni nhìn nhau, trong mắt đều lộ ra vẻ ngưng trọng.
Bọn họ vốn tưởng rằng Bạch Dạ chỉ là một kẻ mới nổi, không ngờ thực lực lại mạnh đến vậy.
"Để ta." Tội Á Tư bước lên trước, trong tay ngưng tụ ra một quả cầu lửa màu tím: "Ta ngược lại muốn xem, ngươi có thể chống đỡ được mấy chiêu của ta."
Dứt lời, hắn liền ném quả cầu lửa về phía Bạch Dạ.
Quả cầu lửa mang theo nhiệt độ kinh khủng, xé toạc không khí, lao thẳng về phía Bạch Dạ.
Bạch Dạ không tránh không né, trường đao trong tay chém thẳng về phía quả cầu lửa.
"Xoẹt!"
Một tiếng vang thanh thúy, quả cầu lửa bị chém làm đôi, biến mất trong không trung.
"Không thể nào!" Tội Á Tư kinh hãi, vội vàng thi triển thêm mấy quả cầu lửa, nhưng đều bị Bạch Dạ dễ dàng chém bay.
"Ngươi hết chiêu rồi sao?" Bạch Dạ lạnh nhạt nói, thân hình lóe lên, đã xuất hiện trước mặt Tội Á Tư.
Trường đao trong tay đâm thẳng về phía cổ họng Tội Á Tư.
Tội Á Tư kinh hãi, vội vàng thi triển thuẫn pháp phòng ngự, nhưng vẫn bị Bạch Dạ một đao phá vỡ.
"Phốc!"
Một tiếng vang trầm đục, trường đao của Bạch Dạ đã kề sát cổ Tội Á Tư.
"Ngươi thua rồi." Bạch Dạ thu đao lại, ánh mắt nhìn về phía Bối Ni cuối cùng.
Bối Ni hít sâu một hơi, chậm rãi rút dao găm bên hông ra.
Nàng ta là một thợ săn, am hiểu tốc độ và ẩn nấp, đối phó với những kẻ có sức mạnh như Bạch Dạ, nàng ta có cách riêng của mình.
"Ta tới." Bối Ni nói xong, thân hình liền biến mất tại chỗ.
Bạch Dạ hơi nhíu mày, ánh mắt quét qua bốn phía sân đấu.
Bối Ni sử dụng kỹ năng ẩn thân, khí tức hoàn toàn biến mất, ngay cả Bạch Dạ cũng khó có thể phát hiện ra nàng ta.
"Ẩn thân sao?" Khóe miệng Bạch Dạ hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười lạnh nhạt.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự biến hóa của không khí xung quanh.
Đột nhiên, hắn xoay người, trường đao trong tay chém về phía sau.
"Keng!"
Một tiếng vang giòn giã, dao găm của Bối Ni bị trường đao của Bạch Dạ chặn lại.
"Ngươi..." Bối Ni kinh ngạc nhìn Bạch Dạ, không ngờ hắn có thể phát hiện ra vị trí của mình.
"Kỹ năng ẩn thân của ngươi rất lợi hại, nhưng đối với ta mà nói, không có tác dụng." Bạch Dạ lạnh nhạt nói, trường đao trong tay hất văng dao găm của Bối Ni, sau đó đâm thẳng về phía cổ nàng ta.
Bối Ni vội vàng lùi về sau, nhưng vẫn bị đao phong cứa vào vai, để lại một vết máu.
"Ngươi thua rồi." Bạch Dạ thu đao lại, ánh mắt nhìn về phía Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đang đứng ở ngoài sân đấu.
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư vỗ tay tán thưởng, trên mặt nở nụ cười tán thưởng: "Lợi hại, thật sự lợi hại! Không ngờ bằng hữu lại có thực lực mạnh đến vậy, ba trận liên tiếp đều thắng, quả thực khiến lão phu mở rộng tầm mắt."
Hắn ta đi tới, đưa cho Bạch Dạ một viên tinh thạch màu vàng kim đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
【Khởi Nguyên Thạch】
Phẩm chất: Cấp Sử Thi
Hiệu quả: Có thể dùng để cường hóa vũ khí, tăng uy lực và độ bền của vũ khí.
Bạch Dạ cầm lấy Khởi Nguyên Thạch, cảm nhận được năng lượng nồng đậm bên trong, khẽ gật đầu.
"Đa tạ."
Hắn cất Khởi Nguyên Thạch vào không gian trữ vật, sau đó xoay người rời đi.
"Bằng hữu, xin dừng bước." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư gọi với theo: "Không biết bằng hữu có hứng thú gia nhập thế lực của lão phu hay không? Lão phu có thể đưa ra mức đãi ngộ khiến ngươi hài lòng."
Bạch Dạ dừng bước, quay đầu nhìn Mã Văn Hoa Nhĩ Tư một cái, lạnh nhạt nói: "Không có hứng thú."
Nói xong, hắn liền rời đi không chút do dự.
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nhìn bóng lưng Bạch Dạ rời đi, trong mắt lóe lên một tia tiếc nuối.
"Thật là một nhân tài hiếm có, tiếc là không thể thu phục được." Hắn ta lẩm bẩm một mình.
Bạch Dạ rời khỏi đấu trường, đi trên đường phố, ánh mắt nhìn về phía xa xa.
Hắn cảm nhận được, ở sâu trong tòa thành này, có một luồng khí tức quen thuộc đang hấp dẫn hắn.
"Xem ra, nơi này còn có rất nhiều điều bí ẩn đang chờ ta khám phá."