Chapter: 2. Hơn mười vạn con Viêm Long Ác Ma cấp 3.
Bạch Dạ đứng trên đỉnh một tòa kiến trúc cổ xưa, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm. Bầu trời lúc này đã bị nhuộm thành một màu đỏ rực như máu, từng đợt sóng nhiệt cuồn cuộn lan tỏa khắp không gian.
"Rống——!"
Một tiếng gầm chấn động trời đất vang lên từ phía xa, ngay sau đó là vô số tiếng gầm khác đáp lại, tạo thành một bản hợp xướng kinh hoàng khiến cả đại địa run rẩy.
Bạch Dạ nheo mắt, con ngươi phản chiếu lại cảnh tượng trước mắt. Ở phía chân trời, một đám mây đen khổng lồ đang bao phủ lấy bầu trời, nhưng thứ tạo nên đám mây đó không phải là mây đen thông thường, mà là hàng vạn con Viêm Long Ác Ma đang dang rộng đôi cánh khổng lồ.
Mỗi con đều có thân hình dài hơn mười mét, toàn thân bao phủ bởi lớp vảy màu đỏ sẫm, từng kẽ hở trên thân thể phun ra những ngọn lửa hừng hực. Đôi mắt chúng ánh lên màu đỏ như máu, tràn đầy sát khí và sự cuồng bạo.
"Ít nhất mười vạn con..." Bạch Dạ thì thầm, giọng nói mang theo chút ngưng trọng hiếm thấy.
Đây không phải là lần đầu tiên hắn đối mặt với số lượng lớn kẻ địch, nhưng mười vạn con Viêm Long Ác Ma cấp 3 đồng loạt xuất hiện, ngay cả với hắn cũng là một thử thách không nhỏ.
"Ô Oa——!"
Một tiếng kêu quen thuộc vang lên từ bên cạnh, Bạch Dạ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Bố Bố Uông đang đứng cạnh mình, bộ lông toàn thân dựng đứng lên, hiển nhiên cũng cảm nhận được áp lực từ đám Viêm Long Ác Ma kia.
"Đừng hoảng." Bạch Dạ đưa tay vỗ nhẹ lên đầu Bố Bố Uông, ánh mắt lại chuyển về phía đám Viêm Long Ác Ma đang bay tới.
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận được nguồn năng lượng khổng lồ đang cuộn trào trong cơ thể. Đã lâu rồi hắn không gặp phải một trận chiến quy mô lớn như vậy.
"Đã lâu rồi..." Khóe miệng Bạch Dạ nhếch lên một nụ cười lạnh, bàn tay nắm chặt lấy chuôi đao bên hông.
"Xoẹt——!"
Thanh đao rời khỏi vỏ, ánh đao lóe lên trong không trung, phản chiếu lại ánh lửa đỏ rực từ phía xa. Bạch Dạ đứng thẳng người, khí thế trên người bắt đầu biến đổi.
Từ một kẻ đứng yên quan sát, hắn biến thành một chiến sĩ sẵn sàng lao vào trận chiến bất cứ lúc nào.
"Grào——!"
Con Viêm Long Ác Ma đi đầu đã lao tới, cái miệng há rộng phun ra một luồng hỏa diễm khổng lồ nhắm thẳng về phía Bạch Dạ.
Bạch Dạ nghiêng người tránh sang một bên, luồng hỏa diễm xẹt qua người hắn, thiêu đốt cả không khí xung quanh. Hắn không hề hoảng loạn, ngược lại còn tận dụng lúc này để quan sát kỹ hơn về đối thủ.
"Cấp 3, xác nhận." Bạch Dạ lẩm bẩm, ánh mắt quét qua đám Viêm Long Ác Ma đang bay tới với tốc độ kinh người.
Mười vạn con, đây tuyệt đối không phải là một con số nhỏ. Cho dù là hắn, muốn tiêu diệt toàn bộ số Viêm Long Ác Ma này cũng cần phải tiêu hao một lượng lớn thể lực và thời gian.
Nhưng...
"Chính xác là thứ ta cần." Bạch Dạ nở nụ cười, trong mắt lóe lên vẻ hưng phấn.
Hắn vung đao chém về phía con Viêm Long Ác Ma vừa phun hỏa diễm, một đạo đao mang màu xanh lam xẹt qua không trung, chém thẳng vào cổ con Viêm Long.
"Phụt——!"
Máu đỏ bắn ra, đầu con Viêm Long Ác Ma bay lên không trung, thân thể khổng lồ của nó rơi xuống mặt đất, tạo ra một tiếng động lớn.
Nhưng ngay lúc đó, hàng chục con Viêm Long Ác Ma khác đã lao tới, bao vây Bạch Dạ từ mọi hướng.
"Đến hay lắm." Bạch Dạ cười lạnh, thân hình khẽ động, hóa thành một đạo tàn ảnh lao vào giữa đám Viêm Long.
Đao quang lóe lên liên tục, mỗi nhát chém đều chuẩn xác tấn công vào điểm yếu của đối thủ. Máu của Viêm Long Ác Ma vương vãi khắp nơi, xác của chúng không ngừng rơi xuống từ trên không trung.
Nhưng số lượng của chúng quá nhiều, giết một con lại có mười con lao tới, giết mười con lại có trăm con vây quanh.
Bạch Dạ cảm nhận được áp lực dần tăng lên, nhưng trong mắt hắn không hề có chút sợ hãi nào, ngược lại còn càng thêm hưng phấn.
"Đã lâu rồi không được chiến đấu thoải mái như vậy." Bạch Dạ cười lớn, đao trong tay vung lên, một đạo đao mang khổng lồ chém về phía trước.
"Ầm——!"
Đao mang xé toạc không khí, chém thẳng vào giữa đám Viêm Long Ác Ma, tạo ra một vết nứt khổng lồ. Hàng chục con Viêm Long bị chém làm đôi, máu tươi phun ra như mưa.
Nhưng ngay sau đó, những con Viêm Long phía sau lập tức bổ sung vào vị trí trống, tiếp tục lao về phía Bạch Dạ.
"Thật sự là không biết sợ là gì..." Bạch Dạ lẩm bẩm, ánh mắt quét qua đám Viêm Long đang không ngừng lao tới.
Hắn biết, nếu cứ tiếp tục chiến đấu theo cách này, cho dù có giết được hết số Viêm Long này thì cũng sẽ tiêu hao quá nhiều thể lực. Hắn cần phải tìm ra một cách hiệu quả hơn.
"Grào——!"
Một tiếng gầm đặc biệt to vang lên từ phía xa, Bạch Dạ ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một con Viêm Long Ác Ma có kích thước lớn hơn hẳn những con khác đang bay tới. Trên đầu nó có một cái sừng màu vàng kim, toàn thân tỏa ra khí tức cường đại hơn nhiều so với những con xung quanh.
"Vương của bọn chúng sao?" Bạch Dạ nheo mắt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.
Hắn biết, chỉ cần giết được con Viêm Long Vương này, đám Viêm Long còn lại sẽ mất đi sự chỉ huy, từ đó trở nên hỗn loạn. Đến lúc đó, việc tiêu diệt chúng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
"Vậy thì..." Bạch Dạ hít sâu một hơi, thân hình khẽ động, hóa thành một đạo tàn ảnh lao thẳng về phía con Viêm Long Vương.
Trên đường đi, hắn liên tục chém giết những con Viêm Long cản đường, máu tươi nhuộm đỏ cả người hắn, nhưng hắn không hề để tâm.
"Giết——!"
Bạch Dạ quát lên một tiếng, đao trong tay chém thẳng về phía con Viêm Long Vương. Một đạo đao mang màu xanh lam khổng lồ xé toạc không trung, mang theo khí thế hủy diệt lao thẳng về phía mục tiêu.
Con Viêm Long Vương dường như cảm nhận được nguy hiểm, há miệng phun ra một luồng hỏa diễm khổng lồ nghênh đón đao mang.
"Ầm——!"
Hai luồng năng lượng va chạm vào nhau, tạo ra một vụ nổ kinh thiên động địa. Sóng xung kích lan tỏa ra bốn phía, thổi bay hàng chục con Viêm Long Ác Ma xung quanh.
Bạch Dạ đứng giữa làn sóng xung kích, thân hình không hề dao động. Hắn nhìn chằm chằm vào con Viêm Long Vương đang gầm thét giận dữ, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.
"Chỉ có vậy thôi sao?"