Chương 1: Hấp Thu Một Phần 「Nguyên Chất Sơ Thủy」.
Trong phòng riêng, Tô Hiểu ngồi trên ghế, trước mặt là một khối nguyên chất phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Đây là 「Nguyên Chất Sơ Thủy」, vật phẩm quý giá mà hắn vừa có được từ thế giới lần trước.
Hắn đưa tay chạm vào khối nguyên chất, cảm nhận được dòng năng lượng ấm áp chảy vào cơ thể. Cảm giác này rất kỳ diệu, giống như toàn bộ tế bào đang reo hò, hấp thu lấy từng chút một.
"Đã hấp thu một phần 「Nguyên Chất Sơ Thủy」."
Giọng nói của hệ thống vang lên trong đầu hắn.
Tô Hiểu nhắm mắt lại, cảm nhận sự biến hóa trong cơ thể. Sức mạnh của Nguyên Chất Sơ Thủy đang dung hợp với linh hồn hắn, khiến cho linh hồn vốn đã mạnh mẽ của hắn càng thêm ngưng thực.
"Xem ra lần này kiếm được thứ tốt rồi."
Hắn mở mắt ra, trong đôi mắt đen láy lóe lên tia sáng kỳ dị.
Sau khi hấp thu Nguyên Chất Sơ Thủy, Tô Hiểu cảm nhận được thân thể của mình có biến hóa rõ rệt. Lực lượng, tốc độ, độ nhạy bén, tất cả đều tăng lên một mức độ nào đó. Quan trọng nhất là, hắn cảm nhận được một loại cảm giác kỳ diệu, giống như có thể chạm đến một số quy tắc của thế giới này.
"Đã đến lúc kiểm tra thuộc tính."
Hắn mở bảng thuộc tính, nhìn thấy các chỉ số của mình đã có sự thay đổi rõ rệt:
Khế Ước Giả: Tô Hiểu
Cấp bậc: Bát Giai
Sinh Mệnh Giá Trị: 100%
Pháp Lực Giá Trị: 100%
Thuộc Tính Chân Thực:
Sức Mạnh: 120
Nhanh Nhẹn: 135
Thể Lực: 118
Trí Lực: 95
Sức Hút: 30
May Mắn: 12
"Thuộc tính tăng lên không ít, xem ra Nguyên Chất Sơ Thủy quả thực là vật tốt."
Tô Hiểu gật đầu hài lòng. Hắn đứng dậy, duỗi người một cái, cảm nhận sức mạnh dồi dào trong cơ thể.
"Đã lâu rồi không có cảm giác thoải mái như vậy."
Hắn đi đến bên cửa sổ, nhìn ra phong cảnh bên ngoài Luân Hồi Lạc Viên. Nơi này là trung tâm của vô số thế giới, cũng là nơi hắn chiến đấu và sinh tồn.
"Lần này trở về, còn rất nhiều việc phải xử lý."
Tô Hiểu xoay người, đi về phía bàn làm việc. Trên bàn bày la liệt các loại vật phẩm, đều là chiến lợi phẩm hắn thu được từ thế giới lần trước.
"Trước tiên, kiểm tra một chút những thứ này."
Hắn cầm lên một quyển sách cổ, trên bìa viết mấy chữ cổ xưa: 「Bí Điển Luyện Kim」.
"Đây là thứ tốt, đáng giá không ít tiền xu lạc viên."
Tô Hiểu cất quyển sách vào không gian trữ vật, sau đó tiếp tục kiểm tra các vật phẩm khác.
Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên.
"Cốc cốc cốc."
"Ai vậy?"
Tô Hiểu hơi nhíu mày, có chút không vui vì bị quấy rầy.
"Là tôi, Bạch Dạ tiên sinh."
Giọng nói quen thuộc vang lên từ ngoài cửa.
"Bố Bố Uông?"
Tô Hiểu đứng dậy, đi ra mở cửa. Quả nhiên, Bố Bố Uông đang đứng ở cửa, trên mặt nở nụ cười xán lạn.
"Bạch Dạ tiên sinh, tôi nghe nói anh đã trở về, nên đến thăm."
Bố Bố Uông nói, ánh mắt lại không ngừng liếc vào bên trong phòng.
"Vào đi."
Tô Hiểu nghiêng người nhường đường.
Bố Bố Uông bước vào phòng, nhìn thấy trên bàn la liệt các loại vật phẩm, ánh mắt sáng rực.
"Oa, lần này thu hoạch không nhỏ nha."
"Ừm, cũng tạm được."
Tô Hiểu đóng cửa lại, đi đến bên bàn làm việc ngồi xuống.
"Ngồi đi, có chuyện gì thì nói thẳng."
Bố Bố Uông ngồi xuống ghế, cười hì hì nói: "Cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là muốn hỏi xem lần này Bạch Dạ tiên sinh có thu được thứ gì tốt không, có chỗ nào cần tôi hỗ trợ không."
Tô Hiểu liếc nhìn Bố Bố Uông một cái, biết rõ đối phương đang muốn kiếm chút lợi lộc. Bất quá hắn cũng không để ý, dù sao Bố Bố Uông cũng là một thương nhân đáng tin cậy.
"Có một số thứ, nếu ngươi có hứng thú thì có thể nhìn xem."
Tô Hiểu lấy ra mấy món đồ từ không gian trữ vật, đặt lên bàn.
Bố Bố Uông vội vàng cầm lên xem xét, ánh mắt càng ngày càng sáng.
"Đều là đồ tốt nha! Đặc biệt là quyển Bí Điển Luyện Kim này, giá trị không nhỏ."
"Ngươi xem giá đi."
Tô Hiểu nói thẳng.
"Được, để tôi tính toán một chút."
Bố Bố Uông lấy ra một quyển sổ nhỏ, bắt đầu tính toán.
Tô Hiểu thì dựa vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi. Hắn đang suy nghĩ về kế hoạch lần này.
Lần này trở về Luân Hồi Lạc Viên, hắn có rất nhiều việc phải làm. Trước tiên là phải tăng cường thực lực, sau đó là chuẩn bị cho lần xâm nhập Vực Sâu sắp tới.
"Đúng rồi, Bạch Dạ tiên sinh."
Bố Bố Uông đột nhiên lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.
"Chuyện gì?"
"Tôi nghe nói, gần đây trong Vinh Dự Thương Điếm có bán một số vật phẩm mới, trong đó có thứ mà anh nhất định sẽ cảm thấy hứng thú."
"Ồ? Là thứ gì?"
Tô Hiểu hơi nhướng mày.
"Nghe nói là một loại kỹ năng đặc thù, có liên quan đến 「Không Gian Xuyên Thấu」."
Bố Bố Uông thần thần bí bí nói.
Tô Hiểu nghe vậy, ánh mắt lóe lên. Không Gian Xuyên Thấu, đây đúng là thứ hắn đang cần.
"Được, lát nữa ta sẽ đi xem một chút."
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt."
Bố Bố Uông cười híp cả mắt, tiếp tục tính toán giá cả.
Một lúc sau, Bố Bố Uông đưa ra một con số khiến Tô Hiểu hài lòng. Hai bên nhanh chóng hoàn thành giao dịch.
"Đa tạ Bạch Dạ tiên sinh chiếu cố!"
Bố Bố Uông thu dọn đồ vật, vui vẻ rời đi.
Tô Hiểu nhìn bóng lưng Bố Bố Uông biến mất, khẽ lắc đầu. Hắn đứng dậy, đi về phía cửa.
"Đi xem thử Vinh Dự Thương Điếm có gì mới."
Hắn đẩy cửa bước ra ngoài, đi về phía Vinh Dự Thương Điếm.
Trên đường đi, Tô Hiểu nhìn thấy không ít khế ước giả qua lại, mỗi người đều mang vẻ mặt khác nhau. Có người hưng phấn, có người mệt mỏi, có người thì tràn đầy phòng bị.
Đây chính là Luân Hồi Lạc Viên, nơi vừa có cơ hội, vừa có nguy hiểm.
Tô Hiểu đi vào Vinh Dự Thương Điếm, bên trong đã có không ít người đang chọn lựa vật phẩm. Hắn đi thẳng đến quầy hàng bán kỹ năng đặc thù.
"Xin hỏi, có phải nơi này có bán kỹ năng 「Không Gian Xuyên Thấu」 không?"
Tô Hiểu hỏi nhân viên phục vụ.
"Vâng, thưa khách quan."
Nhân viên phục vụ lấy ra một quyển sách kỹ năng, đặt lên quầy.
"Đây là kỹ năng 「Không Gian Xuyên Thấu」, phẩm chất màu tím, giá 5000 điểm vinh dự."
Tô Hiểu cầm lên xem xét, cảm nhận được dòng năng lượng kỳ diệu bên trong.
"Ta mua."
Hắn không chút do dự, trực tiếp thanh toán.
Sau khi mua xong kỹ năng, Tô Hiểu lại dạo quanh một vòng trong thương điếm, mua thêm một ít vật phẩm tiêu hao cần thiết.
"Đã đến lúc về chuẩn bị."
Hắn xoay người rời khỏi Vinh Dự Thương Điếm, đi về phòng riêng của mình.
Trở về phòng, Tô Hiểu ngồi xuống, cầm quyển sách kỹ năng 「Không Gian Xuyên Thấu」 lên.
"Bắt đầu học tập."
Hắn đặt tay lên quyển sách, cảm nhận dòng tri thức chảy vào đầu.
Một lúc sau, hắn mở mắt ra, trong mắt lóe lên tia sáng.
"Kỹ năng này quả thực không tệ, có thể giúp ta xuyên thấu qua một số chướng ngại vật nhất định."
Tô Hiểu đứng dậy, thử vận dụng kỹ năng mới. Thân hình hắn trong nháy mắt trở nên mơ hồ, sau đó lại khôi phục bình thường.
"Ừm, hiệu quả không tồi."
Hắn gật đầu hài lòng.
"Tiếp theo, nên chuẩn bị cho lần xâm nhập Vực Sâu sắp tới."
Tô Hiểu đi đến bên bàn làm việc, lấy ra một tấm bản đồ cổ, bắt đầu nghiên cứu.
Trên bản đồ, có một khu vực được đánh dấu màu đỏ, bên cạnh viết mấy chữ: 「Hành Lang Vực Sâu」.
"Lần này, ta nhất định phải tìm được thứ kia."
Ánh mắt Tô Hiểu kiên định, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh lùng.