Chương 7: Đội Ngũ Kỳ Diệu
Sau khi rời khỏi sảnh cường hóa thuộc tính, Tô Hiểu đi dọc theo hành lang về phía khu vực trung tâm của Luân Hồi Lạc Viên. Hắn vừa đi vừa kiểm tra trạng thái hiện tại của mình, cảm nhận sức mạnh tăng lên rõ rệt sau khi cường hóa.
"Thuộc tính bây giờ đã đạt đến mức độ này, xem ra cần phải tìm thêm một số vật phẩm tăng thuộc tính nữa."
Tô Hiểu lẩm bẩm, ánh mắt đảo qua các quầy hàng xung quanh. Khu giao dịch của Luân Hồi Lạc Viên luôn nhộn nhịp, các khế ước giả từ khắp nơi tụ tập về đây để trao đổi vật phẩm, tìm kiếm cơ hội.
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên từ phía sau:
"Này, ngươi là Tô Hiểu đúng không?"
Tô Hiểu quay lại, nhìn thấy một người đàn ông trung niên với nụ cười hiền hậu đang đứng đó. Người này mặc một bộ trang phục pháp sư màu xám, trên tay cầm một quyển sách dày cộp.
"Ngươi là..."
"Ta là Mã Văn Hoa Nhĩ Tư, ngươi có thể gọi ta là Mã Văn." Người đàn ông mỉm cười, "Ta nghe nói ngươi đang tìm kiếm một số vật phẩm đặc biệt? Ta có thể giúp ngươi."
Tô Hiểu nhíu mày, cảnh giác nhìn đối phương. Trong Luân Hồi Lạc Viên, không có chuyện gì là miễn phí.
"Ngươi muốn gì?"
"Ha ha, đừng căng thẳng như vậy." Mã Văn xua tay, "Ta chỉ muốn kết giao bằng hữu thôi. Nghe nói ngươi là một kiếm sĩ rất mạnh, ta có một số vật phẩm có thể hữu ích cho ngươi."
Nói rồi, Mã Văn mở túi đồ, lấy ra một số vật phẩm lấp lánh. Tô Hiểu nhìn qua, ánh mắt khẽ động - trong số đó có một viên đá màu xanh lam tỏa ra năng lượng kỳ lạ.
"Đây là..."
"Khởi Nguyên Thạch · Thế Giới." Mã Văn giải thích, "Vật phẩm hiếm có, có thể tăng thuộc tính vĩnh viễn cho người sử dụng. Ta nghĩ ngươi sẽ cần nó."
Tô Hiểu trầm ngâm một lúc, sau đó gật đầu:
"Điều kiện trao đổi?"
"Rất đơn giản." Mã Văn mỉm cười, "Ta cần ngươi giúp ta hoàn thành một nhiệm vụ. Có một đội ngũ đang cần thêm người, ta nghĩ ngươi sẽ là lựa chọn hoàn hảo."
"Đội ngũ nào?"
"Đội ngũ của ta." Một giọng nói khác vang lên từ phía sau Mã Văn.
Tô Hiểu nhìn sang, thấy một cô gái trẻ với mái tóc bạch kim đang bước tới. Cô gái này có đôi mắt màu tím kỳ lạ, trên người tỏa ra khí tức mạnh mẽ.
"Ta là Sắt Phi Lợi Á, đội trưởng của đội ngũ này." Cô gái nói, "Ta đang tìm kiếm những chiến sĩ mạnh mẽ để cùng nhau khiêu chiến với một thế giới cấp cao."
Tô Hiểu nhìn quanh, phát hiện phía sau Sắt Phi Lợi Á còn có hai người khác. Một người là nam tử với thân hình vạm vỡ, trên vai vác một thanh cự kiếm khổng lồ. Người còn lại là một thiếu nữ với đôi tai nhọn hoắt - rõ ràng là tinh linh tộc.
"Đây là A Mỗ, chiến sĩ chủ lực của đội." Sắt Phi Lợi Á giới thiệu người đàn ông vạm vỡ, sau đó chỉ vào thiếu nữ tinh linh, "Còn đây là Bối Ni, cung thủ của đội."
Tô Hiểu nhìn quanh một lượt, trong lòng thầm đánh giá. Đội ngũ này có vẻ khá cân bằng - một pháp sư, một chiến sĩ, một cung thủ, và nếu hắn gia nhập thì sẽ là một kiếm sĩ cận chiến.
"Tại sao lại chọn ta?" Tô Hiểu hỏi.
"Bởi vì ta nghe nói ngươi có thể xử lý những tình huống nguy hiểm nhất." Sắt Phi Lợi Á mỉm cười, "Và quan trọng hơn, ngươi có vẻ là người đáng tin cậy."
Tô Hiểu trầm ngâm một lúc. Hắn đang cần thêm tài nguyên để tăng cường thực lực, và một đội ngũ mạnh sẽ giúp hắn tiếp cận những khu vực nguy hiểm hơn.
"Được, ta đồng ý." Tô Hiểu gật đầu, "Nhưng ta có điều kiện."
"Nói đi."
"Phân chia chiến lợi phẩm theo công lao, và ta có quyền từ chối tham gia những nhiệm vụ quá nguy hiểm nếu cảm thấy không cần thiết."
Sắt Phi Lợi Á nhìn Tô Hiểu một lúc, sau đó bật cười:
"Ngươi đúng là người thực tế. Được, ta đồng ý với điều kiện của ngươi."
Nói rồi, nàng đưa tay ra:
"Hoan nghênh gia nhập đội ngũ của chúng ta."
Tô Hiểu bắt tay nàng, cảm nhận được sức mạnh truyền đến từ bàn tay đối phương. Xem ra đội trưởng này không hề đơn giản.
"Vậy, nhiệm vụ tiếp theo của chúng ta là gì?" Tô Hiểu hỏi.
Sắt Phi Lợi Á lấy ra một tấm bản đồ cũ kỹ, chỉ vào một vị trí được đánh dấu màu đỏ:
"Chúng ta sẽ tiến vào một thế giới mới - Phong Hải Đại Lục. Nơi đó có một di tích cổ đại, bên trong chứa đựng bảo vật mà ta đang tìm kiếm."
"Di tích cổ đại?" Tô Hiểu nhíu mày, "Nguy hiểm đến mức nào?"
"Rất nguy hiểm." Sắt Phi Lợi Á thành thật nói, "Theo thông tin ta thu thập được, nơi đó có rất nhiều cạm bẫy và quái vật mạnh mẽ. Nhưng phần thưởng cũng rất xứng đáng."
Tô Hiểu gật đầu, trong lòng đã có tính toán. Hắn luôn thích những nơi nguy hiểm - nơi đó mới có cơ hội thu hoạch được nhiều thứ tốt.
"Khi nào xuất phát?"
"Ba ngày nữa." Sắt Phi Lợi Á nói, "Trong thời gian này, ngươi có thể chuẩn bị thêm trang bị và vật phẩm tiêu hao. Nhớ đừng đến trễ."
"Yên tâm." Tô Hiểu xoay người rời đi, "Ta sẽ đến đúng giờ."
Nhìn bóng lưng Tô Hiểu khuất dần, Mã Văn bước đến bên cạnh Sắt Phi Lợi Á:
"Ngươi nghĩ hắn ta đáng tin cậy không?"
"Không biết." Sắt Phi Lợi Á lắc đầu, "Nhưng trực giác của ta nói rằng, người này sẽ mang lại cho chúng ta những bất ngờ thú vị."
"Hy vọng vậy." Mã Văn thở dài, "Dù sao thì lần này chúng ta đang phải đối mặt với một thế lực rất mạnh."
"Đúng vậy." Ánh mắt Sắt Phi Lợi Á trở nên sắc bén, "Gia tộc Đô Ca Nhân... bọn họ sẽ không dễ dàng để chúng ta lấy được bảo vật trong di tích đâu."
Tô Hiểu đi dọc theo hành lang, trong đầu đang tính toán kế hoạch chuẩn bị cho ba ngày tới. Hắn cần phải mua thêm một số vật phẩm tiêu hao, cũng như kiểm tra lại toàn bộ trang bị của mình.
"Phong Hải Đại Lục..." Tô Hiểu lẩm bẩm, "Nghe nói nơi đó có rất nhiều tài nguyên quý hiếm. Nếu có thể thu hoạch được một ít, thực lực của ta sẽ tăng lên đáng kể."
Đúng lúc này, một thông báo hệ thống vang lên bên tai hắn:
【Đã nhận nhiệm vụ: Thăm dò di tích cổ đại tại Phong Hải Đại Lục】
【Nhiệm vụ cấp độ: B】
【Phần thưởng: Kinh nghiệm, điểm kỹ năng, vật phẩm ngẫu nhiên】
【Thời hạn: 15 ngày】
Tô Hiểu nhìn thông báo, khóe miệng nhếch lên một nụ cười. Xem ra đây sẽ là một chuyến đi thú vị.
Ba ngày sau, tại cổng truyền tống của Luân Hồi Lạc Viên.
Tô Hiểu đến sớm hơn giờ hẹn mười phút. Hắn đã chuẩn bị đầy đủ - thuốc hồi phục, băng gạc, thức ăn khô, và tất nhiên là cả thanh trường đao yêu quý của mình.
"Ngươi đến sớm thật đấy."
Sắt Phi Lợi Á xuất hiện từ phía sau, trên người đã mặc bộ trang phục chiến đấu màu trắng bạc. Phía sau nàng là A Mỗ với thanh cự kiếm trên vai, và Bối Ni với cây cung dài màu xanh lục.
"Ta luôn đến sớm." Tô Hiểu đáp ngắn gọn.
"Tốt." Sắt Phi Lợi Á gật đầu, "Vậy chúng ta xuất phát thôi."
Nàng lấy ra một tấm thẻ truyền tống màu vàng kim, đưa lên trước cổng truyền tống. Một vòng xoáy năng lượng xuất hiện, tỏa ra ánh sáng chói mắt.
"Phong Hải Đại Lục - di tích cổ đại, tọa độ đã xác định." Sắt Phi Lợi Á nói, "Mọi người chuẩn bị tinh thần, nơi đó không hề an toàn đâu."
Tô Hiểu hít sâu một hơi, nắm chặt chuôi đao. Bất kể phía trước có gì, hắn đều sẽ đối mặt.
Bốn người bước vào vòng xoáy năng lượng, thân ảnh biến mất trong luồng sáng chói lòa.
Khi tầm nhìn trở lại bình thường, Tô Hiểu phát hiện mình đang đứng giữa một khu rừng rậm rạp. Không khí ẩm ướt, mùi đất và cây cỏ tràn ngập khắp nơi.
"Đây chính là Phong Hải Đại Lục sao?" Bối Ni nhìn quanh, đôi tai nhọn khẽ động, "Ta nghe thấy tiếng nước chảy ở phía đông."
"Đi thôi." Sắt Phi Lợi Á ra hiệu, "Di tích cổ đại nằm ở phía đông, chúng ta cần phải băng qua khu rừng này."
Bốn người bắt đầu di chuyển, Tô Hiểu đi ở vị trí cuối cùng, quan sát xung quanh. Hắn cảm nhận được có gì đó đang theo dõi bọn họ từ trong bóng tối.
"Chú ý." Tô Hiểu trầm giọng, "Có thứ gì đó đang theo dõi chúng ta."
"Ta cũng cảm nhận được." Sắt Phi Lợi Á gật đầu, "Nhưng không vội, cứ để bọn chúng lộ diện trước."
Đúng lúc này, một tiếng gầm dữ tợn vang lên từ phía trước. Một con quái vật khổng lồ với bộ lông đen tuyền lao ra từ bụi rậm, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào bốn người.
"Quái vật cấp B." A Mỗ nhận xét, rút cự kiếm ra khỏi vai, "Để ta xử lý."
"Khoan đã." Tô Hiểu giơ tay ngăn lại, "Để ta."
Nói rồi, hắn rút trường đao ra, thân ảnh hóa thành một đạo tàn ảnh lao về phía con quái vật.
"Thú vị đấy." Sắt Phi Lợi Á mỉm cười nhìn theo, "Xem thử thực lực của người mới này đến đâu nào."
Tô Hiểu tiếp cận con quái vật trong nháy mắt, trường đao vung lên tạo thành một đường cong ánh sáng màu xanh lam.
"Thanh Cương Ảnh!"
Một tiếng vang giòn giã, con quái vật khổng lồ khựng lại, sau đó từ từ ngã xuống. Trên cổ nó xuất hiện một vết cắt sắc bén, máu đen phun ra.
"Thực lực không tồi." A Mỗ gật đầu đánh giá, "Một đòn giải quyết quái vật cấp B, xem ra đội trưởng đã tìm đúng người."
Tô Hiểu thu đao, quay lại nhìn đồng đội:
"Đi tiếp thôi. Di tích cổ đại vẫn còn ở phía trước."
Sắt Phi Lợi Á mỉm cười, trong mắt hiện lên vẻ hài lòng. Xem ra chuyến đi này sẽ rất thú vị đây.