Chương 1: Nương Tựa.
Trong phòng riêng, Tô Hiểu đang ngồi trên ghế, trước mặt là một quả cầu pha lê trong suốt, bên trong quả cầu có một luồng khói xanh đen đang chuyển động chậm rãi.
Đây là thứ mà hắn có được từ thế giới lần trước, một vật phẩm rất đặc biệt, tên là "Khói Xanh Đen", nghe nói là do một vị đại nhân vật nào đó luyện chế ra, có tác dụng kỳ diệu.
Tô Hiểu đưa tay ra, ngón tay chạm nhẹ vào quả cầu pha lê, một cảm giác mát lạnh truyền đến.
"Thứ này... rốt cuộc có tác dụng gì?"
Hắn thì thào tự hỏi.
Trong khoảng thời gian này, hắn đã thử rất nhiều cách, nhưng vẫn không thể khám phá ra bí mật của luồng khói xanh đen này.
Nó không giống bất kỳ vật phẩm nào mà hắn từng thấy, không có thuộc tính, không có mô tả, thậm chí không có tên.
Nếu không phải vì nó được đặt trong một chiếc rương báu vật cấp Thánh Linh, Tô Hiểu thậm chí sẽ nghĩ rằng đây chỉ là một món đồ trang trí bình thường.
"Grừ... Grừ..."
Đột nhiên, một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau.
Tô Hiểu quay đầu lại, chỉ thấy Bá Ha đang nằm trên giường, thân hình khổng lồ chiếm gần nửa chiếc giường, đôi mắt màu hổ phách đang nhìn hắn chằm chằm.
"Ngươi cũng cảm thấy thứ này không đơn giản sao?"
Tô Hiểu cười nhạt, thu hồi quả cầu pha lê.
Bá Ha gật đầu, ánh mắt có chút ngưng trọng.
Là một ma thú cấp cao, Bá Ha có trực giác nhạy bén hơn nhiều so với con người, nó luôn cảm thấy luồng khói xanh đen này ẩn chứa một sức mạnh cực kỳ nguy hiểm.
"Được rồi, tạm thời không cần để ý đến nó, trước tiên hãy xử lý những thứ khác."
Tô Hiểu đứng dậy, đi đến trước bàn làm việc, trên bàn chất đống các loại vật phẩm.
Đây đều là chiến lợi phẩm từ thế giới lần trước, bao gồm một số nguyên liệu luyện kim, vài cuộn giấy da cừu khế ước, còn có một cây đũa phép màu tím đậm.
Tô Hiểu cầm cây đũa phép lên, nhẹ nhàng vuốt ve thân đũa, trên thân đũa khắc đầy những hoa văn phức tạp, ở đầu đũa còn gắn một viên đá quý màu đỏ sẫm.
"Đũa phép phẩm chất màu tím đậm, xem ra là đồ tốt."
Hắn gật đầu hài lòng, cất đũa phép vào trong kho đồ.
Sau đó, hắn lại cầm lấy một cuộn giấy da cừu khế ước, mở ra xem.
Trên giấy da cừu viết đầy những văn tự cổ xưa, đó là một loại văn tự rất đặc biệt, chỉ có khế ước giả cấp cao mới có thể đọc hiểu.
"Khế ước với một sinh vật vực sâu cấp thấp sao... cũng không tệ."
Tô Hiểu cất giấy da cừu đi, lại nhìn sang những vật phẩm khác.
Đúng lúc này, một thông báo hệ thống đột nhiên vang lên bên tai hắn.
"Đinh! Khế ước giả Tô Hiểu, ngươi có một thông báo mới, xin vui lòng kiểm tra."
Tô Hiểu khựng lại một chút, mở giao diện thông báo ra xem.
Là tin nhắn từ Luân Hồi Lạc Viên, nội dung rất đơn giản, chỉ có mấy dòng chữ.
"Khế ước giả Tô Hiểu, ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ thế giới lần trước, hiện tại có thể đến Vinh Dự Thương Điếm để đổi lấy phần thưởng tương ứng."
"Đồng thời, ngươi có một cơ hội tiến vào 'Vùng Đất Chúng Sinh' để tu luyện, thời gian có hạn, xin vui lòng sớm an bài."
Tô Hiểu nhìn thông báo, ánh mắt sáng lên.
Vùng Đất Chúng Sinh!
Đó là một nơi tu luyện rất đặc biệt trong Luân Hồi Lạc Viên, nghe nói bên trong ẩn chứa lực lượng bản nguyên của thế giới, có thể tăng tốc độ tu luyện của khế ước giả một cách đáng kể.
Bất quá, muốn tiến vào Vùng Đất Chúng Sinh cũng không phải chuyện dễ dàng, cần phải có tư cách đặc biệt mới được.
Không nghĩ tới lần này hắn lại có được cơ hội này.
"Xem ra lần này đi thế giới kia, thu hoạch không nhỏ."
Tô Hiểu cười cười, thu hồi giao diện thông báo.
Hắn đứng dậy, đi đến trước cửa phòng riêng, đẩy cửa bước ra ngoài.
Bên ngoài là hành lang của Luân Hồi Lạc Viên, hai bên hành lang đều là phòng riêng của các khế ước giả, thỉnh thoảng có vài khế ước giả đi ngang qua.
Tô Hiểu đi dọc theo hành lang, đi về phía Vinh Dự Thương Điếm.
Vinh Dự Thương Điếm nằm ở khu trung tâm của Luân Hồi Lạc Viên, là nơi khế ước giả dùng vinh dự để đổi lấy vật phẩm.
Tô Hiểu đi vào Vinh Dự Thương Điếm, bên trong bày bán đủ loại vật phẩm, từ trang bị, đan dược cho đến kỹ năng, nguyên liệu, đủ mọi thứ.
Hắn đi đến quầy hàng, lấy thẻ vinh dự của mình ra, đưa cho nhân viên phục vụ.
"Giúp ta xem, số vinh dự này có thể đổi được những gì."
Nhân viên phục vụ nhận lấy thẻ vinh dự, quét một cái, trên màn hình hiện ra một danh sách dài.
Tô Hiểu nhìn lướt qua danh sách, ánh mắt dừng lại ở một vật phẩm.
"Điểm Kỹ Năng Diệt Pháp? Đây là thứ gì?"
Hắn tò mò hỏi.
Nhân viên phục vụ giải thích: "Điểm Kỹ Năng Diệt Pháp là một loại điểm kỹ năng đặc biệt, có thể dùng để tăng cấp kỹ năng hệ Diệt Pháp, phi thường trân quý."
"Kỹ năng hệ Diệt Pháp?"
Tô Hiểu nhướng mày.
Hắn nhớ tới kỹ năng "Nhận Đạo Đao" của mình, hình như chính là kỹ năng hệ Diệt Pháp.
"Được, đổi cho ta một điểm Kỹ Năng Diệt Pháp."
Tô Hiểu quyết định.
Nhân viên phục vụ gật đầu, thao tác một hồi, một điểm sáng màu vàng kim xuất hiện trong tay Tô Hiểu.
Tô Hiểu thu hồi điểm kỹ năng, lại nhìn quanh một vòng, xác định không có vật phẩm nào khác mình cần, liền xoay người rời đi.
Sau khi rời khỏi Vinh Dự Thương Điếm, Tô Hiểu trực tiếp đi về phía Đại Sảnh Thăng Cấp Kỹ Năng.
Hắn muốn dùng điểm Kỹ Năng Diệt Pháp này để tăng cấp "Nhận Đạo Đao".
Đi vào Đại Sảnh Thăng Cấp Kỹ Năng, Tô Hiểu đi đến trước một khoang thăng cấp, ngồi vào bên trong.
Hắn lấy điểm Kỹ Năng Diệt Pháp ra, dung nhập vào khoang thăng cấp.
Ong ong ong!
Khoang thăng cấp bắt đầu vận hành, một luồng sáng màu vàng kim bao phủ lấy Tô Hiểu.
Tô Hiểu nhắm mắt lại, cảm nhận sự biến hóa trong cơ thể.
Hắn có thể cảm nhận được, kỹ năng "Nhận Đạo Đao" của mình đang không ngừng tăng lên, từ "Nhận Đạo Đao · Thanh Quỷ" dần dần hướng tới một cảnh giới cao hơn.
Không biết qua bao lâu, khoang thăng cấp dừng lại, Tô Hiểu mở mắt ra.
Hắn mở giao diện kỹ năng, nhìn về phía kỹ năng "Nhận Đạo Đao".
【Nhận Đạo Đao · Thời: Chủ động kích hoạt, ngưng tụ sức mạnh thời gian, tạo thành một nhát chém xuyên thấu thời không, tạo thành sát thương chân thực cực lớn cho mục tiêu. (Đã đạt đến cảnh giới đại thành)】
Tô Hiểu nhìn kỹ năng mới, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.
"Không tệ, từ 'Thanh Quỷ' tiến hóa thành 'Thời', uy lực tăng lên không ít."
Hắn đứng dậy, rời khỏi khoang thăng cấp.
Vừa ra khỏi Đại Sảnh Thăng Cấp Kỹ Năng, Tô Hiểu liền nhìn thấy một người quen.
"Ồ? Bạch Dạ, thật trùng hợp."
Một giọng nói có chút tùy tiện vang lên.
Tô Hiểu nhìn về phía nguồn giọng nói, chỉ thấy một người đàn ông có khí chất lười biếng đang dựa vào tường, trong tay cầm một chai rượu, đang uống từng ngụm nhỏ.
Người này tên là Mã Văn Hoa Nhĩ Tư, là một khế ước giả cấp cao, cũng là một người bạn cũ của Tô Hiểu.
"Ngươi tới đây làm gì?"
Tô Hiểu hỏi.
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cười cười, nói: "Ta nghe nói ngươi lần này đi thế giới kia, thu hoạch không nhỏ, cho nên tới xem thử."
"Thu hoạch cũng tạm được."
Tô Hiểu đáp.
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nhướng mày, hiển nhiên không tin lời Tô Hiểu nói.
Hắn đưa chai rượu trong tay cho Tô Hiểu, nói: "Tới, uống một chén, coi như chúc mừng ngươi bình an trở về."
Tô Hiểu nhận lấy chai rượu, uống một ngụm, một cảm giác cay nồng truyền đến.
"Rượu ngon."
Hắn gật đầu.
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cười ha hả, thu hồi chai rượu, nói: "Được rồi, không quấy rầy ngươi nữa, nhớ kỹ, có rảnh thì tới chỗ ta ngồi một chút."
Nói xong, hắn xoay người rời đi.
Tô Hiểu nhìn bóng lưng Mã Văn Hoa Nhĩ Tư, lắc đầu cười cười.
Hắn và Mã Văn Hoa Nhĩ Tư quen biết đã lâu, quan hệ vẫn luôn không tệ, bất quá tính cách hai người khác nhau, cho nên cũng không thường xuyên lui tới.
Rời khỏi Đại Sảnh Thăng Cấp Kỹ Năng, Tô Hiểu trở về phòng riêng của mình.
Hắn ngồi trên ghế, lấy quả cầu pha lê kia ra lần nữa.
Bên trong quả cầu, luồng khói xanh đen vẫn đang chuyển động chậm rãi, phảng phất như có sinh mệnh.
Tô Hiểu nhìn chằm chằm luồng khói xanh đen, trong mắt lóe lên vẻ suy tư.
Hắn luôn cảm thấy, thứ này không đơn giản như vẻ ngoài.
Chỉ là, nhất thời hắn cũng không tra ra được manh mối gì.
"Thôi, cứ thu lại trước đã."
Tô Hiểu cất quả cầu pha lê đi, đứng dậy đi về phía phòng ngủ.
Hắn cần nghỉ ngơi một chút, dưỡng sức cho lần hành động tiếp theo.
Dù sao, lần này tiến vào Vùng Đất Chúng Sinh, không biết sẽ gặp phải nguy hiểm gì.
Nằm trên giường, Tô Hiểu nhắm mắt lại, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Trong lúc mơ màng, hắn dường như nghe thấy một giọng nói cực kỳ nhỏ.
"Ngươi... rốt cuộc là ai..."
Giọng nói kia rất mơ hồ, nghe không rõ ràng lắm.
Tô Hiểu nhíu mày, muốn nghe kỹ hơn, nhưng giọng nói kia lại biến mất.
Hắn mở mắt ra, phát hiện mình vẫn đang nằm trên giường, căn phòng yên tĩnh không một tiếng động.
"Ảo giác sao?"
Tô Hiểu lẩm bẩm một tiếng, lại nhắm mắt lại.
Lần này, hắn ngủ rất say.
Không biết qua bao lâu, Tô Hiểu bị một trận tiếng gõ cửa đánh thức.
Hắn mở mắt ra, sắc mặt có chút khó coi.
Hắn ghét nhất là bị quấy rầy lúc đang ngủ.
"Vào đi."
Tô Hiểu lạnh giọng nói.
Cửa phòng bị đẩy ra, một bóng người bước vào.
Là một nữ nhân, dáng người cao gầy, dung mạo thanh tú, trên người tỏa ra khí chất lạnh lùng.
"Tô Hiểu, ngươi rốt cuộc cũng chịu về rồi."
Nữ nhân mở miệng, giọng nói có chút oán trách.
Tô Hiểu nhìn nữ nhân, nhíu mày: "Ngươi là ai?"
Nữ nhân sửng sốt, sau đó lộ ra vẻ tức giận: "Ngươi... ngươi lại quên ta rồi?"
Tô Hiểu nhìn kỹ nữ nhân một lúc, đột nhiên nhớ ra điều gì đó.
"Ngươi là... Green Gillian?"
Hắn thử hỏi.
Sắc mặt nữ nhân hơi dịu xuống: "Cuối cùng ngươi cũng nhớ ra ta."
Tô Hiểu nhìn Green Gillian, trong lòng có chút kỳ lạ.
Hắn và Green Gillian quen biết ở thế giới lần trước, lúc đó hai người từng hợp tác một lần, bất quá sau đó liền đường ai nấy đi.
Không nghĩ tới nàng lại tìm tới tận cửa.
"Ngươi tìm ta có việc gì?"
Tô Hiểu hỏi.
Green Gillian trầm ngâm một chút, nói: "Ta muốn mời ngươi hỗ trợ, giúp ta hoàn thành một nhiệm vụ."
"Nhiệm vụ gì?"
"Ta phát hiện một di tích cổ, bên trong có khả năng ẩn chứa bí mật của văn minh luyện kim, ta muốn mời ngươi cùng đi thăm dò."
Green Gillian nói.
Tô Hiểu nhíu mày: "Di tích cổ? Vì sao lại tìm ta?"
Green Gillian cười khổ một tiếng: "Bởi vì ta tìm không thấy người thích hợp hơn, ngươi là luyện kim sư, lại có thực lực mạnh mẽ, là lựa chọn tốt nhất."
Tô Hiểu trầm ngâm một chút, không vội trả lời.
Hắn và Green Gillian cũng không quá quen thuộc, tự nhiên sẽ không dễ dàng đáp ứng yêu cầu của nàng.
"Cho ta thời gian suy nghĩ."
Tô Hiểu nói.
Green Gillian gật đầu: "Được, ta chờ ngươi trả lời, bất quá hy vọng ngươi có thể sớm quyết định, dù sao di tích cổ kia cũng không chờ người."
Nói xong, nàng xoay người rời đi.
Tô Hiểu nhìn bóng lưng Green Gillian biến mất ở cửa, ánh mắt lóe lên.
Di tích cổ của văn minh luyện kim sao...
Đúng là có chút hứng thú.
Bất quá, trước khi quyết định có đi hay không, hắn vẫn cần phải làm rõ một số chuyện.
Tô Hiểu đứng dậy, đi đến trước bàn làm việc, lấy ra một quyển sách cổ.
Trên bìa sách viết mấy chữ cổ: "Bí Điển Luyện Kim".
Đây là quyển sách mà hắn có được từ thế giới lần trước, bên trong ghi chép rất nhiều tri thức về văn minh luyện kim.
Tô Hiểu lật sách ra, bắt đầu nghiên cứu.
Hắn muốn biết, di tích cổ mà Green Gillian nhắc tới, rốt cuộc là địa phương nào.