Chapter: 1. Mảnh Sức Mạnh · Đỏ Thẫm……

⏱ ~35 min read

Chapter: 1. Mảnh Sức Mạnh · Đỏ Thẫm……

Trong phòng riêng, Tô Hiểu ngồi trên ghế, nhìn chằm chằm vào một mảnh vỡ màu đỏ thẫm trong tay.

Mảnh vỡ này có hình dạng không đều, bề mặt lóe lên ánh sáng đỏ thẫm như máu, giống như một khối pha lê đang cháy âm ỉ. Đây là thứ hắn lấy được từ trong rương báu vật cấp sử thi lần trước, được gọi là "Mảnh Sức Mạnh · Đỏ Thẫm".

【Mảnh Sức Mạnh · Đỏ Thẫm】
Phẩm chất: Cấp Sử Thi
Hiệu quả: Sau khi sử dụng, tăng vĩnh viễn 5 điểm thuộc tính sức mạnh thực sự.
Ghi chú: Mảnh vỡ này ẩn chứa sức mạnh nguyên thủy, chỉ có những kẻ mạnh mẽ mới có thể hấp thu hoàn toàn.

Tô Hiểu trầm ngâm một lát, không vội sử dụng ngay. Hắn đặt mảnh vỡ sang một bên, lấy ra một cuộn giấy da cừu khế ước từ trong kho đồ.

Đây là giấy da cừu khế ước mà hắn nhận được từ nhiệm vụ lần trước, có thể dùng để ký kết khế ước với sinh vật vực sâu, từ đó có được sức mạnh của đối phương.

"Thứ này……" Tô Hiểu nhíu mày, cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc từ trên giấy da cừu.

Khí tức này khiến hắn nhớ tới một kẻ địch cũ——Tội Á Tư.

"Xem ra, tên kia vẫn chưa chết hẳn." Tô Hiểu cất giấy da cừu khế ước đi, ánh mắt lộ ra vẻ suy tư.

Hắn đứng dậy, đi đến trước cửa sổ phòng riêng, nhìn ra phong cảnh bên ngoài luân hồi lạc viên. Nơi này là một thế giới độc lập, là nơi nghỉ ngơi của các khế ước giả, cũng là nơi hắn có thể tạm thời thả lỏng.

"Đã lâu không gặp Bạch Dạ tiên sinh." Một giọng nói vang lên sau lưng hắn.

Tô Hiểu quay đầu lại, nhìn thấy một người phụ nữ mặc trang phục pháp sư đang đứng ở cửa——chính là Pháp Sư Hiền Giả · Seraphilia.

"Ngươi tới đây làm gì?" Tô Hiểu hỏi.

Seraphilia mỉm cười, bước vào phòng riêng: "Ta nghe nói ngươi lấy được một mảnh sức mạnh cấp sử thi, đến xem thử."

"Ngươi tin tức cũng nhanh đấy." Tô Hiểu không có ý định giấu giếm, chỉ tay về phía mảnh vỡ màu đỏ thẫm đặt trên bàn.

Seraphilia đi tới, cúi người quan sát mảnh vỡ, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc: "Quả nhiên là mảnh sức mạnh đỏ thẫm. Thứ này ở thời đại văn minh luyện kim cũng cực kỳ hiếm thấy."

"Ngươi biết thứ này?" Tô Hiểu hơi nhướng mày.

"Ừm." Seraphilia gật đầu, "Ở đệ nhị kỷ · văn minh luyện kim, loại mảnh sức mạnh này thường được dùng để cường hóa tinh nhuệ quân đoàn. Mỗi một mảnh đều có thể khiến một chiến sĩ bình thường đột phá đến cảnh giới cao hơn."

"Vậy sao." Tô Hiểu cầm lấy mảnh vỡ, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn bên trong.

"Bất quá……" Seraphilia đột nhiên trầm giọng, "Ta khuyên ngươi không nên vội vàng sử dụng thứ này."

"Vì sao?"

"Bởi vì ta cảm nhận được trên mảnh vỡ này có một tầng khí tức rất nhỏ, nhưng lại cực kỳ nguy hiểm." Seraphilia nói, "Đây không phải khí tức của mảnh sức mạnh bình thường, mà giống như…… bị thứ gì đó ô nhiễm."

Tô Hiểu nhíu mày, cẩn thận cảm nhận. Quả nhiên, hắn cũng cảm nhận được một tia khí tức cực kỳ mỏng manh, như có như không, nhưng lại khiến hắn cảm thấy quen thuộc.

"Là khí tức của vực sâu." Tô Hiểu lạnh giọng nói.

"Không sai." Seraphilia gật đầu, "Xem ra mảnh sức mạnh này đã bị sinh vật vực sâu ô nhiễm. Nếu trực tiếp sử dụng, rất có thể sẽ dẫn tới hậu quả khó lường."

"Vậy phải làm sao?" Tô Hiểu hỏi.

Seraphilia trầm ngâm một lát, nói: "Có hai biện pháp. Một là tìm kiếm luyện kim sư, dùng thủ đoạn luyện kim thuật để thanh trừ ô nhiễm; hai là dùng lực lượng diệt pháp của ngươi, cưỡng ép xua tan ô nhiễm."

"Lực lượng diệt pháp……" Tô Hiểu nhìn bàn tay mình, một luồng năng lượng thanh cương ảnh yếu ớt hiện lên.

"Đúng vậy." Seraphilia nói, "Lực lượng diệt pháp trời sinh có lực khắc chế đối với vực sâu. Chỉ cần ngươi dùng năng lượng thanh cương ảnh bao bọc lấy mảnh vỡ, từ từ luyện hóa, hẳn là có thể thanh trừ ô nhiễm."

"Hiểu rồi." Tô Hiểu gật đầu, thu hồi mảnh vỡ, "Đa tạ ngươi đã nhắc nhở."

"Không cần khách khí." Seraphilia mỉm cười, "Dù sao chúng ta cũng là đồng minh, ta không hy vọng ngươi xảy ra chuyện."

Nói xong, nàng xoay người rời đi.

Tô Hiểu nhìn bóng lưng nàng biến mất ở cửa, ánh mắt lộ ra vẻ phức tạp. Hắn và Seraphilia quen biết cũng đã lâu, từ lúc ở thế giới phong hải đại lục, đến bây giờ ở luân hồi lạc viên, quan hệ giữa hai người vẫn luôn là quan hệ hợp tác.

"Vực sâu……" Tô Hiểu lẩm bẩm, trong mắt lóe lên vẻ lạnh lùng.

Hắn cúi đầu nhìn mảnh vỡ trong tay, quả quyết vận chuyển năng lượng thanh cương ảnh, bao bọc lấy mảnh vỡ.

Xì xì——

Một trận tiếng vang chói tai truyền ra, trên mảnh vỡ bốc lên từng đợt khói xanh đen. Đó là khí tức vực sâu đang bị thanh trừ.

Tô Hiểu nhíu mày, cảm nhận được sức phản kháng từ trong mảnh vỡ. Xem ra ô nhiễm trên mảnh sức mạnh này cũng không hề yếu.

"Muốn phản kháng?" Khóe miệng Tô Hiểu nhếch lên một tia cười lạnh, năng lượng thanh cương ảnh trong cơ thể tăng vọt.

Ong ong——

Mảnh vỡ kịch liệt run rẩy, khói xanh đen càng lúc càng dày đặc, nhưng dưới sự thanh trừ của năng lượng thanh cương ảnh, vẫn đang từ từ tiêu tán.

Ước chừng sau mười mấy phút, khói xanh đen cuối cùng cũng hoàn toàn biến mất. Mảnh vỡ màu đỏ thẫm lúc này đã khôi phục lại vẻ óng ánh trong suốt, tản ra quang mang đỏ thẫm nhu hòa.

【Mảnh Sức Mạnh · Đỏ Thẫm】(Đã thanh trừ ô nhiễm)
Phẩm chất: Cấp Sử Thi
Hiệu quả: Sau khi sử dụng, tăng vĩnh viễn 5 điểm thuộc tính sức mạnh thực sự.
Ghi chú: Mảnh vỡ này đã được thanh trừ ô nhiễm vực sâu, có thể yên tâm sử dụng.

Tô Hiểu thở phào nhẹ nhõm, không chút do dự trực tiếp sử dụng mảnh vỡ.

Một luồng sức mạnh ấm áp chảy vào cơ thể, Tô Hiểu cảm nhận được sức mạnh của mình đang tăng lên. Mặc dù chỉ có 5 điểm, nhưng đối với hắn mà nói, mỗi một điểm thuộc tính đều cực kỳ trân quý.

"Được rồi." Tô Hiểu đứng dậy, hoạt động cổ tay một chút, cảm nhận sức mạnh tăng lên trong cơ thể.

Hắn mở bảng thuộc tính, nhìn thoáng qua số liệu của mình.

【Thuộc Tính Của Khế Ước Giả: Tô Hiểu】
Sức mạnh thực sự: 152 điểm
Thể lực thực sự: 148 điểm
Trí tuệ thực sự: 135 điểm
Nhanh nhẹn thực sự: 160 điểm
Sức hút: 10 điểm
May mắn: 18 điểm

"Vẫn chưa đủ." Tô Hiểu lắc đầu, đóng bảng thuộc tính lại.

Hắn biết, lấy thực lực của mình bây giờ, ở trong luân hồi lạc viên cũng chỉ có thể xem như là tầng lớp trung thượng. Muốn trở thành cường giả đứng đầu, còn cần phải không ngừng cố gắng.

"Tiếp theo, nên đi đâu đây?" Tô Hiểu trầm ngâm.

Hắn lấy ra một tấm bản đồ, bên trên đánh dấu rất nhiều khu vực. Đây là bản đồ thế giới mà hắn thu thập được trong khoảng thời gian này, bên trên ghi chú rất nhiều khu vực nguy hiểm và khu vực tài nguyên.

"Vùng đất chúng sinh……" Ánh mắt Tô Hiểu dừng lại ở một khu vực được đánh dấu màu đỏ.

Nghe nói nơi đó có rất nhiều sinh vật vực sâu, nhưng cũng có rất nhiều tài nguyên quý giá. Đối với hắn mà nói, đây vừa là khiêu chiến, vừa là cơ hội.

"Được, quyết định vậy đi." Tô Hiểu thu hồi bản đồ, ánh mắt kiên định.

Hắn đi đến bên cạnh bàn, cầm lấy thanh trường đao đặt trên giá đao——nhẫn đạo đao · thanh quỷ.

Thanh trường đao này là vũ khí hắn lấy được từ thế giới hỏa ảnh, phẩm chất đạt tới cấp truyền thuyết, uy lực cực kỳ kinh người.

"Lão bằng hữu, lại muốn cùng nhau chiến đấu rồi." Tô Hiểu nhẹ nhàng vuốt ve thân đao, trong mắt lóe lên vẻ ôn hòa hiếm thấy.

Ông——

Trường đao khẽ rung, phảng phất như đang đáp lại hắn.

Tô Hiểu thu đao vào vỏ, đeo sau lưng, xoay người đi ra khỏi phòng riêng.

Đi trên đường phố luân hồi lạc viên, Tô Hiểu nhìn thấy rất nhiều khế ước giả qua lại. Bọn họ có người đang chọn mua trang bị ở giao dịch thị trường, có người đang tìm kiếm đồng đội ở quảng trường, cũng có người đang vội vã đi về phía cửa truyền tống.

"Tô Hiểu!" Một giọng nói quen thuộc vang lên.

Tô Hiểu quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người đàn ông trung niên mặc trang phục thợ săn đang đi tới——chính là lão thợ săn.

"Ngươi cũng ở đây à." Tô Hiểu gật đầu chào hỏi.

"Đúng vậy, vừa mới hoàn thành một nhiệm vụ trở về." Lão thợ săn cười nói, "Nghe nói ngươi sắp đi vùng đất chúng sinh?"

"Ừm." Tô Hiểu gật đầu, "Ở đó có chút tài nguyên ta cần."

"Vậy ngươi phải cẩn thận một chút." Sắc mặt lão thợ săn trở nên nghiêm túc, "Gần đây ở vùng đất chúng sinh xuất hiện một con sinh vật vực sâu cấp bá chủ, đã có không ít khế ước giả chết trong tay nó."

"Cấp bá chủ?" Tô Hiểu hơi nhướng mày.

"Đúng vậy." Lão thợ săn gật đầu, "Nghe nói con sinh vật vực sâu kia có thực lực tiếp cận cấp tuyệt cường, ngươi nếu gặp phải nó, tốt nhất nên tránh né."

"Hiểu rồi." Tô Hiểu gật đầu, "Đa tạ nhắc nhở."

"Không cần khách khí." Lão thợ săn vỗ vai Tô Hiểu, "Chúng ta đều là người từng vào sinh ra tử, ta không hy vọng ngươi xảy ra chuyện."

Tô Hiểu gật đầu, không nói thêm gì, xoay người đi về phía cửa truyền tống.

Đi tới trước cửa truyền tống, Tô Hiểu lấy ra một viên tọa độ thế giới, đưa cho nhân viên quản lý cửa truyền tống.

"Vùng đất chúng sinh, khu trung tâm." Tô Hiểu nói.

"Được." Nhân viên gật đầu, nhận lấy tọa độ thế giới, bắt đầu thao tác.

Một lát sau, trận truyền tống diệt pháp khởi động, một luồng ánh sáng trắng bao phủ lấy Tô Hiểu.

Cảm giác không trọng lượng truyền đến, Tô Hiểu biết mình đang tiến vào thông đạo không gian.

Không biết qua bao lâu, ánh sáng trắng tiêu tán, Tô Hiểu phát hiện mình đã đứng trên một mảnh đất hoang vu.

Nơi này chính là vùng đất chúng sinh.

Tô Hiểu ngẩng đầu nhìn bầu trời, chỉ thấy bầu trời âm u, một vầng mặt trời đỏ như máu treo trên cao, tản ra quang mang tà dị.

"Quả nhiên là nơi quỷ quái." Tô Hiểu lẩm bẩm, rút trường đao sau lưng ra.

Hắn cẩn thận quan sát bốn phía, xác nhận không có nguy hiểm gì, lúc này mới bắt đầu hành động.

Vùng đất chúng sinh, khu trung tâm, là khu vực nguy hiểm nhất. Ở đây không chỉ có sinh vật vực sâu, còn có rất nhiều khế ước giả đến từ các lạc viên khác.

"Ừm?" Tô Hiểu đột nhiên dừng bước, ánh mắt nhìn về phía trước.

Chỉ thấy ở phía trước cách đó không xa, có một nhóm người đang vây công một con sinh vật vực sâu hình thù kỳ quái.

Con sinh vật vực sâu kia toàn thân đen kịt, trên người mọc đầy xúc tu, đang điên cuồng tấn công những khế ước giả vây quanh.

"Đội mạo hiểm thần hoàng?" Tô Hiểu nhận ra huy hiệu trên người những khế ước giả kia.

Đội mạo hiểm thần hoàng, một thế lực khá nổi tiếng ở luân hồi lạc viên, thực lực không tồi.

Bất quá, lúc này bọn họ lại có vẻ chật vật. Mấy tên khế ước giả bị xúc tu của sinh vật vực sâu quất trúng, phun máu bay ngược ra ngoài.

"Đội trưởng! Không ổn rồi!" Một khế ước giả hét lớn, "Con quái vật này quá mạnh!"

"Chống đỡ! Viện quân sắp tới rồi!" Đội trưởng đội mạo hiểm thần hoàng gầm lên, trong tay cầm một thanh đại kiếm, liều mạng chống đỡ.

Tô Hiểu đứng ở phía xa quan sát một lát, xoay người định rời đi.

Hắn không phải người thích xen vào chuyện người khác, hơn nữa ở vùng đất chúng sinh, tùy tiện ra tay giúp đỡ người khác, rất có thể sẽ rước lấy phiền phức.

"Ngươi! Dừng lại!" Đột nhiên, một giọng nói vang lên.

Tô Hiểu quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một tên khế ước giả trẻ tuổi đang chỉ vào hắn, trên mặt đầy vẻ tức giận.

"Ngươi là người của lạc viên nào? Sao thấy chúng ta gặp nguy hiểm lại không ra tay giúp đỡ?" Tên khế ước giả trẻ tuổi kia chất vấn.

Tô Hiểu liếc hắn một cái, không để ý tới, tiếp tục đi về phía trước.

"Ngươi!" Tên khế ước giả trẻ tuổi kia tức giận, muốn đuổi theo.

"Đừng đuổi theo!" Đội trưởng đội mạo hiểm thần hoàng quát lớn, "Người kia không phải người chúng ta có thể trêu vào!"

"Vì sao?" Tên khế ước giả trẻ tuổi kia không phục.

"Ngươi không thấy thanh đao sau lưng hắn sao?" Đội trưởng đội mạo hiểm thần hoàng nghiêm giọng nói, "Đó là nhẫn đạo đao · thanh quỷ, vũ khí cấp truyền thuyết. Người có thể sở hữu vũ khí cấp truyền thuyết, tuyệt đối không phải hạng người tầm thường."

Tên khế ước giả trẻ tuổi kia nghe vậy, lập tức im bặt.

Tô Hiểu không để ý tới chuyện phía sau, tiếp tục thâm nhập vào khu trung tâm.

Hắn lần theo phương hướng trên bản đồ, đi về phía một khu vực tài nguyên.

Dọc đường đi, hắn gặp không ít sinh vật vực sâu, nhưng đều bị hắn giải quyết dễ dàng.

"Ừm?" Tô Hiểu đột nhiên dừng bước, ánh mắt nhìn về phía trước.

Chỉ thấy ở phía trước cách đó không xa, có một tòa kiến trúc cổ xưa, bên trên tản ra khí tức thần bí.

"Đây là……" Tô Hiểu nheo mắt, cẩn thận quan sát.

Tòa kiến trúc này nhìn giống như một tòa tháp cổ, trên tường đầy những hoa văn cổ xưa, tản ra quang mang yếu ớt.

"Tháp cổ?" Tô Hiểu trầm ngâm một lát, quyết định tiến vào xem thử.

Hắn đi tới trước cửa tháp cổ, đẩy cánh cửa đá nặng nề ra.

Két——

Cửa đá chậm rãi mở ra, một luồng khí tức cổ xưa phả vào mặt.

Tô Hiểu cẩn thận bước vào, phát hiện bên trong tháp cổ là một không gian rộng lớn, bốn phía trên vách tường khắc đầy những bích họa cổ xưa.

"Đây là……" Tô Hiểu nhìn những bích họa kia, ánh mắt dần trở nên ngưng trọng.

Những bích họa này ghi lại một đoạn lịch sử cổ xưa, liên quan đến văn minh luyện kim thời đệ nhị kỷ.

"Thì ra là vậy……" Tô Hiểu nhẹ giọng lẩm bẩm, "Thì ra văn minh luyện kim năm đó lại hủy diệt như thế."

Trên bích họa ghi lại, văn minh luyện kim thời đệ nhị kỷ từng huy hoàng một thời, nhưng cuối cùng lại bởi vì một lần thí nghiệm thất bại, dẫn đến vực sâu xâm lấn, cả văn minh hủy diệt trong biển lửa.

"Vực sâu……" Trong mắt Tô Hiểu lóe lên vẻ lạnh lùng.

Hắn tiếp tục thâm nhập vào bên trong tháp cổ, phát hiện ở trung tâm tháp cổ có một cái bệ đá, trên bệ đá đặt một quyển sách cổ.

Tô Hiểu đi tới, cầm lấy quyển sách cổ, mở ra xem.

【Bí Điển Luyện Kim】(Mảnh vỡ)
Phẩm chất: Cấp Sử Thi
Hiệu quả: Ghi lại một ít tri thức luyện kim thuật cổ xưa, có thể dùng để học tập kỹ năng luyện kim thuật.
Ghi chú: Đây là một quyển sách cổ lưu truyền từ thời đệ nhị kỷ, bên trong ghi lại tri thức luyện kim thuật thất truyền đã lâu.

"Bí điển luyện kim……" Tô Hiểu trầm ngâm một lát, cất quyển sách cổ vào kho đồ.

Tuy rằng hắn không phải luyện kim sư, nhưng quyển sách cổ này có thể bán được giá tốt ở giao dịch thị trường.

"Ừm?" Tô Hiểu đột nhiên cảnh giác, ánh mắt nhìn về phía sâu trong tháp cổ.

Hắn cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm, đang từ từ tới gần.

"Xem ra, nơi này cũng không phải nơi an toàn." Tô Hiểu rút trường đao ra, chuẩn bị chiến đấu.

Quả nhiên, không bao lâu sau, một con sinh vật vực sâu khổng lồ từ trong bóng tối chui ra.

Con sinh vật vực sâu này toàn thân đen kịt, trên người mọc đầy vảy cứng rắn, trong đôi mắt đỏ rực lóe ra hung quang.

"Đây là……" Tô Hiểu nheo mắt, "Sinh vật vực sâu cấp bá chủ?"

Hắn nhớ tới lời nhắc nhở của lão thợ săn, xem ra con sinh vật vực sâu cấp bá chủ kia chính là nó.

"Xem ra, trận chiến này không tránh được rồi." Tô Hiểu nắm chặt trường đao, ánh mắt kiên định.

Hống——

Con sinh vật vực sâu cấp bá chủ gầm lên một tiếng, điên cuồng lao về phía Tô Hiểu.

Tô Hiểu không tránh không né, trực tiếp nghênh đón.

Nhẫn đạo đao · thanh quỷ trong tay hắn bỗng nhiên bộc phát ra quang mang màu xanh, một đao chém về phía sinh vật vực sâu.

Xoẹt!

Một đao kia nhanh đến mức khó tin, trực tiếp chém lên người sinh vật vực sâu, để lại một vết thương sâu hoắm.

Hống!

Sinh vật vực sâu đau đớn gầm thét, xúc tu điên cuồng quất về phía Tô Hiểu.

Tô Hiểu thân hình lóe lên, né tránh công kích của xúc tu, đồng thời lại bổ thêm một đao.

Xoẹt xoẹt xoẹt!

Từng đao liên tiếp chém xuống, trên người sinh vật vực sâu xuất hiện từng vết thương chằng chịt.

Bất quá, sinh vật vực sâu cấp bá chủ cũng không phải loại tầm thường, khả năng phòng ngự của nó cực kỳ kinh người, những vết thương này cũng không tạo thành thương tổn trí mạng cho nó.

"Phiền phức." Tô Hiểu nhíu mày, lui ra phía sau vài bước, kéo giãn khoảng cách.

Hắn nhìn chằm chằm vào sinh vật vực sâu, trong đầu nhanh chóng phân tích điểm yếu của đối phương.

"Điểm yếu…… ở ngay dưới bụng." Ánh mắt Tô Hiểu lóe lên, hắn phát hiện ở dưới bụng sinh vật vực sâu có một mảnh vảy màu trắng, cùng với màu đen xung quanh hình thành đối lập rõ rệt.

"Đó là điểm yếu của nó." Tô Hiểu hít sâu một hơi, vận chuyển năng lượng thanh cương ảnh trong cơ thể.

"Diệt pháp chi nhận!"

Tô Hiểu quát khẽ một tiếng, năng lượng thanh cương ảnh trong cơ thể điên cuồng tràn vào nhẫn đạo đao · thanh quỷ.

Ong ong——

Nhẫn đạo đao · thanh quỷ kịch liệt run rẩy, trên thân đao bộc phát ra quang mang màu xanh chói mắt.

"Cút!"

Tô Hiểu gầm lên một tiếng, một đao chém về phía sinh vật vực sâu.

Xoẹt!

Một đao kia xé rách không khí, mang theo tiếng rít chói tai, trực tiếp chém vào phần bụng của sinh vật vực sâu.

Phốc!

Máu tươi bắn tung tóe, sinh vật vực sâu phát ra tiếng gào thảm thiết, thân thể khổng lồ ngã xuống đất.

Hống! Hống!

Sinh vật vực sâu giãy giụa kịch liệt, nhưng vết thương dưới bụng quá mức trí mạng, sinh mệnh lực của nó đang nhanh chóng trôi đi.

Tô Hiểu không cho nó cơ hội phản kháng, lại bổ thêm mấy đao, triệt để kết thúc sinh mạng của sinh vật vực sâu.

【Đã đánh bại sinh vật vực sâu cấp bá chủ, thu được 1 điểm kỹ năng diệt pháp, 500 điểm linh hồn năng lượng.】

【Đã thu được: 1 rương báu vật cấp bá chủ.】

Tô Hiểu thở phào nhẹ nhõm, thu hồi trường đao, nhặt lên rương báu vật rơi trên mặt đất.

Hắn không vội mở ra, mà trước tiên kiểm tra tình trạng cơ thể mình.

"Không tệ, không bị thương gì." Tô Hiểu gật đầu hài lòng.

Hắn cất rương báu vật vào kho đồ, tiếp tục thâm nhập vào sâu trong tháp cổ.

Ở sâu trong tháp cổ, Tô Hiểu lại phát hiện một số vật phẩm có giá trị, bao gồm một ít khoáng thạch hoạt tính, nguyên chất lực lượng, còn có một chút trang bị phẩm chất không tồi.

"Xem ra, chuyến đi này không tệ." Khóe miệng Tô Hiểu nhếch lên một tia cười.

Hắn thu thập xong chiến lợi phẩm, chuẩn bị rời khỏi tháp cổ.

"Ừm?" Tô Hiểu đột nhiên dừng bước, ánh mắt nhìn về phía một bức tường ở sâu trong tháp cổ.

Trên bức tường kia, có một cơ quan ẩn giấu rất kỹ.

Tô Hiểu đi tới, cẩn thận quan sát một lát, phát hiện trên cơ quan kia có khắc một ít ký hiệu cổ xưa.

"Đây là……" Tô Hiểu nheo mắt, cẩn thận phân tích những ký hiệu này.

Hắn phát hiện, những ký hiệu này là một loại văn tự cổ xưa, ghi lại một đoạn nội dung.

"……Người thừa kế, ngươi đã đến nơi này, chứng minh ngươi có duyên với ta. Nơi này có một phần di sản của ta, hy vọng có thể trợ giúp ngươi trên con đường phía trước……"

"Di sản?" Tô Hiểu nhíu mày, cẩn thận quan sát cơ quan kia.

Hắn phát hiện, trên cơ quan kia có một cái lỗ khóa, hình dạng có chút đặc biệt.

"Chìa khóa……" Tô Hiểu trầm ngâm một lát, lấy ra một vật phẩm từ trong kho đồ.

Đó là một thanh chìa khóa cổ xưa, là vật phẩm hắn lấy được từ một nhiệm vụ trước đó.

"Thử xem." Tô Hiểu đưa chìa khóa vào lỗ khóa.

Két——

Một tiếng vang nhẹ truyền ra, cơ quan chậm rãi mở ra, lộ ra một gian mật thất phía sau.

Tô Hiểu cẩn thận bước vào mật thất, phát hiện bên trong mật thất bày một cái bệ đá, trên bệ đá đặt một cái rương báu vật.

【Rương Báu Vật Cấp Thánh Linh】

"Rương báu vật cấp thánh linh?" Ánh mắt Tô Hiểu sáng lên.

Hắn đi tới, mở rương báu vật ra.

Một luồng ánh sáng chói mắt bắn ra, Tô Hiểu không khỏi nheo mắt lại.

Chờ khi ánh sáng tản đi, hắn nhìn thấy vật phẩm bên trong rương báu vật.

【Đã thu được: 1 mảnh vỡ nguyên sơ.】
【Đã thu được: 1 viên tinh hạch linh hồn.】
【Đã thu được: 1 quyển kỹ năng —— nhẫn đạo đao · thời.】

"Ừm?" Ánh mắt Tô Hiểu dừng lại ở quyển kỹ năng kia.

【Nhẫn Đạo Đao · Thời】
Phẩm chất: Cấp Sử Thi
Hiệu quả: Thi triển một đao mang theo lực không gian thời gian, tạo thành sát thương chân thực cho mục tiêu.
Ghi chú: Đây là một chiêu thức trong nhẫn đạo đao, uy lực cực kỳ kinh người.

"Nhẫn đạo đao · thời……" Tô Hiểu trầm ngâm một lát, trực tiếp học tập quyển kỹ năng này.

【Đã học tập kỹ năng: Nhẫn đạo đao · thời.】

Một luồng tin tức đại lượng tràn vào đầu Tô Hiểu, hắn cảm nhận được một chiêu thức mới đang dần nắm giữ.

"Không tồi." Tô Hiểu gật đầu hài lòng.

Hắn thu thập xong chiến lợi phẩm, rời khỏi mật thất, đi ra khỏi tháp cổ.

Lúc này, sắc trời bên ngoài đã tối sầm, mặt trời đỏ như máu đã lặn xuống phía tây, thay vào đó là một vầng trăng máu treo trên cao.

"Đêm khuya……" Tô Hiểu nhíu mày.

Ở vùng đất chúng sinh, ban đêm là thời điểm nguy hiểm nhất. Rất nhiều sinh vật vực sâu đều hoạt động vào ban đêm.

"Xem ra, phải tìm một nơi an toàn để nghỉ ngơi." Tô Hiểu quan sát bốn phía, quyết định tìm một nơi ẩn nấp.

Hắn tìm được một sơn động, xác nhận bên trong không có nguy hiểm, lúc này mới đi vào.

Ngồi xếp bằng trong sơn động, Tô Hiểu lấy ra chiến lợi phẩm hôm nay thu được, bắt đầu kiểm kê.

"Mảnh vỡ nguyên sơ, tinh hạch linh hồn, còn có nhẫn đạo đao · thời……" Tô Hiểu lẩm bẩm, "Thu hoạch lần này không tồi."

Hắn cất những vật phẩm này đi, lấy ra rương báu vật cấp bá chủ kia.

"Không biết bên trong có gì." Tô Hiểu mở rương báu vật ra.

【Đã thu được: 1 viên tinh thể linh hồn.】
【Đã thu được: 1 bình thuốc hồi phục.】
【Đã thu được: 1 mảnh vỡ nguyên chất lực lượng.】

"Đều là những thứ thực dụng." Tô Hiểu gật đầu hài lòng.

Hắn thu thập xong chiến lợi phẩm, bắt đầu tu luyện.

Tô Hiểu nhắm mắt lại, vận chuyển năng lượng thanh cương ảnh trong cơ thể, chậm rãi tăng cường lực lượng của mình.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, bên ngoài sơn động truyền đến từng trận tiếng gào thét của sinh vật vực sâu.

Nhưng Tô Hiểu lại không hề bị ảnh hưởng, chuyên tâm tu luyện.

Không biết qua bao lâu, Tô Hiểu mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia tinh mang.

"Tốt, lực lượng lại tăng lên một chút." Tô Hiểu đứng dậy, hoạt động cổ tay một chút.

Hắn đi tới cửa sơn động, nhìn ra bên ngoài.

Lúc này, sắc trời đã tờ mờ sáng, mặt trời đỏ như máu lại một lần nữa mọc lên từ phía đông.

"Đã sáng rồi." Tô Hiểu thu hồi ánh mắt, chuẩn bị rời khỏi sơn động.

Hắn còn có rất nhiều việc phải làm, không có thời gian lãng phí ở chỗ này.

"Tiếp theo, nên đi đâu đây?" Tô Hiểu lấy ra bản đồ, cẩn thận quan sát.

"Ừm?" Ánh mắt hắn dừng lại ở một khu vực được đánh dấu màu tím.

"Khu vực này……" Tô Hiểu nheo mắt, "Nghe nói ở đó có một di tích cổ xưa, bên trong có rất nhiều bảo vật."

"Được, quyết định vậy đi." Tô Hiểu thu hồi bản đồ, nhắm thẳng hướng khu vực kia mà đi.

Dọc đường đi, Tô Hiểu gặp không ít sinh vật vực sâu, nhưng đều bị hắn giải quyết dễ dàng.

Sau khi giết chết một con sinh vật vực sâu cấp tinh anh, Tô Hiểu đột nhiên dừng bước.

Hắn cảnh giác nhìn về phía trước, chỉ thấy ở phía trước cách đó không xa, có một nhóm người đang đứng.

Những người này ăn mặc khác nhau, trên người tản ra khí tức cường đại, hiển nhiên đều là khế ước giả thực lực không tồi.

"Ngươi là người của lạc viên nào?" Một tên cầm đầu lên tiếng hỏi.

Tô Hiểu liếc hắn một cái, không trả lời, tiếp tục đi về phía trước.

"Đứng lại!" Tên cầm đầu kia quát lên, "Nơi này là địa bàn của bọn ta, ngươi muốn đi qua, phải để lại chút lộ phí!"

Tô Hiểu dừng bước, quay đầu nhìn tên cầm đầu kia một cái.

"Ngươi nói cái gì?" Tô Hiểu lạnh nhạt hỏi.

"Ta nói, muốn đi qua, phải để lại chút lộ phí!" Tên cầm đầu kia cười lạnh, "Bằng không, đừng trách bọn ta không khách khí!"

Tô Hiểu nhìn hắn một cái, không nói gì, tiếp tục đi về phía trước.

"Ngươi!" Tên cầm đầu kia tức giận, vung tay lên, "Lên! Cho ta đánh gãy chân hắn!"

Mấy tên khế ước giả phía sau hắn lập tức xông lên, vây quanh Tô Hiểu.

Tô Hiểu thở dài, rút trường đao sau lưng ra.

"Xem ra, không dùng vũ lực thì không được rồi." Tô Hiểu lẩm bẩm.

Xoẹt!

Một đao chém ra, tên khế ước giả xông lên đầu tiên lập tức bị chém bay.

Phốc phốc phốc!

Liên tiếp mấy đao, tất cả khế ước giả vây công đều bị Tô Hiểu giải quyết.

Tên cầm đầu kia trợn mắt há mồm, căn bản không ngờ tới Tô Hiểu lại lợi hại như vậy.

"Ngươi…… ngươi rốt cuộc là ai?" Tên cầm đầu kia run giọng hỏi.

Tô Hiểu không trả lời, chỉ lạnh lùng nhìn hắn một cái.

Tên cầm đầu kia bị ánh mắt kia nhìn chằm chằm đến mức toàn thân run rẩy, xoay người bỏ chạy.

Tô Hiểu thu hồi trường đao, tiếp tục đi về phía trước.

Đối với hắn mà nói, những chuyện như thế này chỉ là chuyện nhỏ không đáng nhắc tới.

Đi ước chừng nửa ngày, Tô Hiểu cuối cùng cũng đến được khu vực được đánh dấu màu tím kia.

Nơi này là một mảnh phế tích, khắp nơi đều là đá vụn và kiến trúc đổ nát.

"Di tích cổ xưa……" Tô Hiểu quan sát bốn phía, cẩn thận tìm kiếm.

Hắn phát hiện, ở trung tâm phế tích có một tòa kiến trúc bảo tồn tương đối hoàn chỉnh, nhìn giống như một tòa đại điện.

Tô Hiểu đi tới trước đại điện, đẩy cánh cửa đá nặng nề ra.

Két——

Cửa đá chậm rãi mở ra, một luồng khí tức cổ xưa phả vào mặt.

Tô Hiểu cẩn thận bước vào, phát hiện bên trong đại điện là một không gian rộng lớn, bốn phía trên vách tường khắc đầy những bích họa cổ xưa.

"Đây là……" Tô Hiểu nhìn những bích họa kia, ánh mắt dần trở nên ngưng trọng.

Những bích họa này ghi lại một đoạn lịch sử cổ xưa, liên quan đến văn minh luyện kim thời đệ nhị kỷ.

"Thì ra là vậy……" Tô Hiểu nhẹ giọng lẩm bẩm, "Thì ra văn minh luyện kim năm đó lại hủy diệt như thế."

Trên bích họa ghi lại, văn minh luyện kim thời đệ nhị kỷ từng huy hoàng một thời, nhưng cuối cùng lại bởi vì một lần thí nghiệm thất bại, dẫn đến vực sâu xâm lấn, cả văn minh hủy diệt trong biển lửa.

"Vực sâu……" Trong mắt Tô Hiểu lóe lên vẻ lạnh lùng.

Hắn tiếp tục thâm nhập vào bên trong đại điện, phát hiện ở trung tâm đại điện có một cái bệ đá, trên bệ đá đặt một quyển sách cổ.

Tô Hiểu đi tới, cầm lấy quyển sách cổ, mở ra xem.

【Bí Điển Luyện Kim】(Mảnh vỡ)
Phẩm chất: Cấp Sử Thi
Hiệu quả: Ghi lại một ít tri thức luyện kim thuật cổ xưa, có thể dùng để học tập kỹ năng luyện kim thuật.
Ghi chú: Đây là một quyển sách cổ lưu truyền từ thời đệ nhị kỷ, bên trong ghi lại tri thức luyện kim thuật thất truyền đã lâu.

"Bí điển luyện kim……" Tô Hiểu trầm ngâm một lát, cất quyển sách cổ vào kho đồ.

Tuy rằng hắn không phải luyện kim sư, nhưng quyển sách cổ này có thể bán được giá tốt ở giao dịch thị trường.

"Ừm?" Tô Hiểu đột nhiên cảnh giác, ánh mắt nhìn về phía sâu trong đại điện.

Hắn cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm, đang từ từ tới gần.

"Xem ra, nơi này cũng không phải nơi an toàn." Tô Hiểu rút trường đao ra, chuẩn bị chiến đấu.

Quả nhiên, không bao lâu sau, một con sinh vật vực sâu khổng lồ từ trong bóng tối chui ra.

Con sinh vật vực sâu này toàn thân đen kịt, trên người mọc đầy vảy cứng rắn, trong đôi mắt đỏ rực lóe ra hung quang.

"Đây là……" Tô Hiểu nheo mắt, "Sinh vật vực sâu cấp bá chủ?"

Hắn nhớ tới lời nhắc nhở của lão thợ săn, xem ra con sinh vật vực sâu cấp bá chủ kia chính là nó.

"Xem ra, trận chiến này không tránh được rồi." Tô Hiểu nắm chặt trường đao, ánh mắt kiên định.

Hống——

Con sinh vật vực sâu cấp bá chủ gầm lên một tiếng, điên cuồng lao về phía Tô Hiểu.

Tô Hiểu không tránh không né, trực tiếp nghênh đón.

Nhẫn đạo đao · thanh quỷ trong tay hắn bỗng nhiên bộc phát ra quang mang màu xanh, một đao chém về phía sinh vật vực sâu.

Xoẹt!

Một đao kia nhanh đến mức khó tin, trực tiếp chém lên người sinh vật vực sâu, để lại một vết thương sâu hoắm.

Hống!

Sinh vật vực sâu đau đớn gầm thét, xúc tu điên cuồng quất về phía Tô Hiểu.

Tô Hiểu thân hình lóe lên, né tránh công kích của xúc tu, đồng thời lại bổ thêm một đao.

Xoẹt xoẹt xoẹt!

Từng đao liên tiếp chém xuống, trên người sinh vật vực sâu xuất hiện từng vết thương chằng chịt.

Bất quá, sinh vật vực sâu cấp bá chủ cũng không phải loại tầm thường, khả năng phòng ngự của nó cực kỳ kinh người, những vết thương này cũng không tạo thành thương tổn trí mạng cho nó.

"Phiền phức." Tô Hiểu nhíu mày, lui ra phía sau vài bước, kéo giãn khoảng cách.

Hắn nhìn chằm chằm vào sinh vật vực sâu, trong đầu nhanh chóng phân tích điểm yếu của đối phương.

"Điểm yếu…… ở ngay dưới bụng." Ánh mắt Tô Hiểu lóe lên, hắn phát hiện ở dưới bụng sinh vật vực sâu có một mảnh vảy màu trắng, cùng với màu đen xung quanh hình thành đối lập rõ rệt.

"Đó là điểm yếu của nó." Tô Hiểu hít sâu một hơi, vận chuyển năng lượng thanh cương ảnh trong cơ thể.

"Diệt pháp chi nhận!"

Tô Hiểu quát khẽ một tiếng, năng lượng thanh cương ảnh trong cơ thể điên cuồng tràn vào nhẫn đạo đao · thanh quỷ.

Ong ong——

Nhẫn đạo đao · thanh quỷ kịch liệt run rẩy, trên thân đao bộc phát ra quang mang màu xanh chói mắt.

"Cút!"

Tô Hiểu gầm lên một tiếng, một đao chém về phía sinh vật vực sâu.

Xoẹt!

Một đao kia xé rách không khí, mang theo tiếng rít chói tai, trực tiếp chém vào phần bụng của sinh vật vực sâu.

Phốc!

Máu tươi bắn tung tóe, sinh vật vực sâu phát ra tiếng gào thảm thiết, thân thể khổng lồ ngã xuống đất.

Hống! Hống!

Sinh vật vực sâu giãy giụa kịch liệt, nhưng vết thương dưới bụng quá mức trí mạng, sinh mệnh lực của nó đang nhanh chóng trôi đi.

Tô Hiểu không cho nó cơ hội phản kháng, lại bổ thêm mấy đao, triệt để kết thúc sinh mạng của sinh vật vực sâu.

【Đã đánh bại sinh vật vực sâu cấp bá chủ, thu được 1 điểm kỹ năng diệt pháp, 500 điểm linh hồn năng lượng.】

【Đã thu được: 1 rương báu vật cấp bá chủ.】

Tô Hiểu thở phào nhẹ nhõm, thu hồi trường đao, nhặt lên rương báu vật rơi trên mặt đất.

Hắn không vội mở ra, mà trước tiên kiểm tra tình trạng cơ thể mình.

"Không tệ, không bị thương gì." Tô Hiểu gật đầu hài lòng.

Hắn cất rương báu vật vào kho đồ, tiếp tục thâm nhập vào sâu trong đại điện.

Ở sâu trong đại điện, Tô Hiểu lại phát hiện một số vật phẩm có giá trị, bao gồm một ít khoáng thạch hoạt tính, nguyên chất lực lượng, còn có một chút trang bị phẩm chất không tồi.

"Xem ra, chuyến đi này không tệ." Khóe miệng Tô Hiểu nhếch lên một tia cười.

Hắn thu thập xong chiến lợi phẩm, chuẩn bị rời khỏi đại điện.

"Ừm?" Tô Hiểu đột nhiên dừng bước, ánh mắt nhìn về phía một bức tường ở sâu trong đại điện.

Trên bức tường kia, có một cơ quan ẩn giấu rất kỹ.

Tô Hiểu đi tới, cẩn thận quan sát một lát, phát hiện trên cơ quan kia có khắc một ít ký hiệu cổ xưa.

"Đây là……" Tô Hiểu nheo mắt, cẩn thận phân tích những ký hiệu này.

Hắn phát hiện, những ký hiệu này là một loại văn tự cổ xưa, ghi lại một đoạn nội dung.

"……Người thừa kế, ngươi đã đến nơi này, chứng minh ngươi có duyên với ta. Nơi này có một phần di sản của ta, hy vọng có thể trợ giúp ngươi trên con đường phía trước……"

"Di sản?" Tô Hiểu nhíu mày, cẩn thận quan sát cơ quan kia.

Hắn phát hiện, trên cơ quan kia có một cái lỗ khóa, hình dạng có chút đặc biệt.

"Chìa khóa……" Tô Hiểu trầm ngâm một lát, lấy ra một vật phẩm từ trong kho đồ.

Đó là một thanh chìa khóa cổ xưa, là vật phẩm hắn lấy được từ một nhiệm vụ trước đó.

"Thử xem." Tô Hiểu đưa chìa khóa vào lỗ khóa.

Két——

Một tiếng vang nhẹ truyền ra, cơ quan chậm rãi mở ra, lộ ra một gian mật thất phía sau.

Tô Hiểu cẩn thận bước vào mật thất, phát hiện bên trong mật thất bày một cái bệ đá, trên bệ đá đặt một cái rương báu vật.

【Rương Báu Vật Cấp Thánh Linh】

"Rương báu vật cấp thánh linh?" Ánh mắt Tô Hiểu sáng lên.

Hắn đi tới, mở rương báu vật ra.

Một luồng ánh sáng chói mắt bắn ra, Tô Hiểu không khỏi nheo mắt lại.

Chờ khi ánh sáng tản đi, hắn nhìn thấy vật phẩm bên trong rương báu vật.

【Đã thu được: 1 mảnh vỡ nguyên sơ.】
【Đã thu được: 1 viên tinh hạch linh hồn.】
【Đã thu được: 1 quyển kỹ năng —— nhẫn đạo đao · cực.】

"Ừm?" Ánh mắt Tô Hiểu dừng lại ở quyển kỹ năng kia.

【Nhẫn Đạo Đao · Cực】
Phẩm chất: Cấp Sử Thi
Hiệu quả: Thi triển một đao mang theo lực phá hoại cực hạn, tạo thành sát thương chân thực cho mục tiêu.
Ghi chú: Đây là một chiêu thức trong nhẫn đạo đao, uy lực cực kỳ kinh người.

"Nhẫn đạo đao · cực……" Tô Hiểu trầm ngâm một lát, trực tiếp học tập quyển kỹ năng này.

【Đã học tập kỹ năng: Nhẫn đạo đao · cực.】

Một luồng tin tức đại lượng tràn vào đầu Tô Hiểu, hắn cảm nhận được một chiêu thức mới đang dần nắm giữ.

"Không tồi." Tô Hiểu gật đầu hài lòng.

Hắn thu thập xong chiến lợi phẩm, rời khỏi mật thất, đi ra khỏi đại điện.

Lúc này, sắc trời bên ngoài đã tối sầm, mặt trời đỏ như máu đã lặn xuống phía tây, thay vào đó là một vầng trăng máu treo trên cao.

"Đêm khuya……" Tô Hiểu nhíu mày.

Ở vùng đất chúng sinh, ban đêm là thời điểm nguy hiểm nhất. Rất nhiều sinh vật vực sâu đều hoạt động vào ban đêm.

"Xem ra, phải tìm một nơi an toàn để nghỉ ngơi." Tô Hiểu quan sát bốn phía, quyết định tìm một nơi ẩn nấp.

Hắn tìm được một sơn động, xác nhận bên trong không có nguy hiểm, lúc này mới đi vào.

Ngồi xếp bằng trong sơn động, Tô Hiểu lấy ra chiến lợi phẩm hôm nay thu được, bắt đầu kiểm kê.

"Mảnh vỡ nguyên sơ, tinh hạch linh hồn, còn có nhẫn đạo đao · cực……" Tô Hiểu lẩm bẩm, "Thu hoạch lần này không tồi."

Hắn cất những vật phẩm này đi, lấy ra rương báu vật cấp bá chủ kia.

"Không biết bên trong có gì." Tô Hiểu mở rương báu vật ra.

【Đã thu được: 1 viên tinh thể linh hồn.】
【Đã thu được: 1 bình thuốc hồi phục.】
【Đã thu được: 1 mảnh vỡ nguyên chất lực lượng.】

"Đều là những thứ thực dụng." Tô Hiểu gật đầu hài lòng.

Hắn thu thập xong chiến lợi phẩm, bắt đầu tu luyện.

Tô Hiểu nhắm mắt lại, vận chuyển năng lượng thanh cương ảnh trong cơ thể, chậm rãi tăng cường lực lượng của mình.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, bên ngoài sơn động truyền đến từng trận tiếng gào thét của sinh vật vực sâu.

Nhưng Tô Hiểu lại không hề bị ảnh hưởng, chuyên tâm tu luyện.

Không biết qua bao lâu, Tô Hiểu mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia tinh mang.

"Tốt, lực lượng lại tăng lên một chút." Tô Hiểu đứng dậy, hoạt động cổ tay một chút.

Hắn đi tới cửa sơn động, nhìn ra bên ngoài.

Lúc này, sắc trời đã tờ mờ sáng, mặt trời đỏ như máu lại một lần nữa mọc lên từ phía đông.

"Đã sáng rồi." Tô Hiểu thu hồi ánh mắt, chuẩn bị rời khỏi sơn động.

Hắn còn có rất nhiều việc phải làm, không có thời gian lãng phí ở chỗ này.

"Tiếp theo, nên đi đâu đây?" Tô Hiểu lấy ra bản đồ, cẩn thận quan sát.

"Ừm?" Ánh mắt hắn dừng lại ở một khu vực được đánh dấu màu tím.

"Khu vực này……" Tô Hiểu nheo mắt, "Nghe nói ở đó có một di tích cổ xưa, bên trong có rất nhiều bảo vật."

"Được, quyết định vậy đi." Tô Hiểu thu hồi bản đồ, nhắm thẳng hướng khu vực kia mà đi.

Dọc đường đi, Tô Hiểu gặp không ít sinh vật vực sâu, nhưng đều bị hắn giải quyết dễ dàng.

Sau khi giết chết một con sinh vật vực sâu cấp tinh anh, Tô Hiểu đột nhiên dừng bước.

Hắn cảnh giác nhìn về phía trước, chỉ thấy ở phía trước cách đó không xa, có một nhóm người đang đứng.

Những người này ăn mặc khác nhau, trên người tản ra khí tức cường đại, hiển nhiên đều là khế ước giả thực lực không tồi.

"Ngươi là người của lạc viên nào?" Một tên cầm đầu lên tiếng hỏi.

Tô Hiểu liếc hắn một cái, không trả lời, tiếp tục đi về phía trước.

"Đứng lại!" Tên cầm đầu kia quát lên, "Nơi này là địa bàn của bọn ta, ngươi muốn đi qua, phải để lại chút lộ phí!"

Tô Hiểu dừng bước, quay đầu nhìn tên cầm đầu kia một cái.

"Ngươi nói cái gì?" Tô Hiểu lạnh nhạt hỏi.

"Ta nói, muốn đi qua, phải để lại chút lộ phí!" Tên cầm đầu kia cười lạnh, "Bằng không, đừng trách bọn ta không khách khí!"

Tô Hiểu nhìn hắn một cái, không nói gì, tiếp tục đi về phía trước.

"Ngươi!" Tên cầm đầu kia tức giận, vung tay lên, "Lên! Cho ta đánh gãy chân hắn!"

Mấy tên khế ước giả phía sau hắn lập tức xông lên, vây quanh Tô Hiểu.

Tô Hiểu thở dài, rút trường đao sau lưng ra.

"Xem ra, không dùng vũ lực thì không được rồi." Tô Hiểu lẩm bẩm.

Xoẹt!

Một đao chém ra, tên khế ước giả xông lên đầu tiên lập tức bị chém bay.

Phốc phốc phốc!

Liên tiếp mấy đao, tất cả khế ước giả vây công đều bị Tô Hiểu giải quyết.

Tên cầm đầu kia trợn mắt há mồm, căn bản không ngờ tới Tô Hiểu lại lợi hại như vậy.

"Ngươi…… ngươi rốt cuộc là ai?" Tên cầm đầu kia run giọng hỏi.

Tô Hiểu không trả lời, chỉ lạnh lùng nhìn hắn một cái.

Tên cầm đầu kia bị ánh mắt kia nhìn chằm chằm đến mức toàn thân run rẩy, xoay người bỏ chạy.

Tô Hiểu thu hồi trường đao, tiếp tục đi về phía trước.

Đối với hắn mà nói, những chuyện như thế này chỉ là chuyện nhỏ không đáng nhắc tới.

Đi ước chừng nửa ngày, Tô Hiểu cuối cùng cũng đến được khu vực được đánh dấu màu tím kia.

Nơi này là một mảnh phế tích, khắp nơi đều là đá vụn và kiến trúc đổ nát.

"Di tích cổ xưa……" Tô Hiểu quan sát bốn phía, cẩn thận tìm kiếm.

Hắn phát hiện, ở trung tâm phế tích có một tòa kiến trúc bảo tồn tương đối hoàn chỉnh, nhìn giống như một tòa đại điện.

Tô Hiểu đi tới trước đại điện, đẩy cánh cửa đá nặng nề ra.

Két——

Cửa đá chậm rãi mở ra, một luồng khí tức cổ xưa phả vào mặt.

Tô Hiểu cẩn thận bước vào, phát hiện bên trong đại điện là một không gian rộng lớn, bốn phía trên vách tường khắc đầy những bích họa cổ xưa.

"Đây là……" Tô Hiểu nhìn những bích họa kia, ánh mắt dần trở nên ngưng trọng.

Những bích họa này ghi lại một đoạn lịch sử cổ xưa, liên quan đến văn minh luyện kim thời đệ nhị kỷ.

"Thì ra là vậy……" Tô Hiểu nhẹ giọng lẩm bẩm, "Thì ra văn minh luyện kim năm đó lại hủy diệt như thế."

Trên bích họa ghi lại, văn minh luyện kim thời đệ nhị kỷ từng huy hoàng một thời, nhưng cuối cùng lại bởi vì một lần thí nghiệm thất bại, dẫn đến vực sâu xâm lấn, cả văn minh hủy diệt trong biển lửa.

"Vực sâu……" Trong mắt Tô Hiểu lóe lên vẻ lạnh lùng.

Hắn tiếp tục thâm nhập vào bên trong đại điện, phát hiện ở trung tâm đại điện có một cái bệ đá, trên bệ đá đặt một quyển sách cổ.

Tô Hiểu đi tới, cầm lấy quyển sách cổ, mở ra xem.

【Bí Điển Luyện Kim】(Mảnh vỡ)
Phẩm chất: Cấp Sử Thi
Hiệu quả: Ghi lại một ít tri thức luyện kim thuật cổ xưa, có thể dùng để học tập kỹ năng luyện kim thuật.
Ghi chú: Đây là một quyển sách cổ lưu truyền từ thời đệ nhị kỷ, bên trong ghi lại tri thức luyện kim thuật thất truyền đã lâu.

"Bí điển luyện kim……" Tô Hiểu trầm ngâm một lát, cất quyển sách cổ vào kho đồ.

Tuy rằng hắn không phải luyện kim sư, nhưng quyển sách cổ này có thể bán được giá tốt ở giao dịch thị trường.

"Ừm?" Tô Hiểu đột nhiên cảnh giác, ánh mắt nhìn về phía sâu trong đại điện.

Hắn cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm, đang từ từ tới gần.

"Xem ra, nơi này cũng không phải nơi an toàn." Tô Hiểu rút trường đao ra, chuẩn bị chiến đấu.

Quả nhiên, không bao lâu sau, một con sinh vật vực sâu khổng lồ từ trong bóng tối chui ra.

Con sinh vật vực sâu này toàn thân đen kịt, trên người mọc đầy vảy cứng rắn, trong đôi mắt đỏ rực lóe ra hung quang.

"Đây là……" Tô Hiểu nheo mắt, "Sinh vật vực sâu cấp bá chủ?"

Hắn nhớ tới lời nhắc nhở của lão thợ săn, xem ra con sinh vật vực sâu cấp bá chủ kia chính là nó.

"Xem ra, trận chiến này không tránh được rồi." Tô Hiểu nắm chặt trường đao, ánh mắt kiên định.

Hống——

Con sinh vật vực sâu cấp bá chủ gầm lên một tiếng, điên cuồng lao về phía Tô Hiểu.

Tô Hiểu không tránh không né, trực tiếp nghênh đón.

Nhẫn đạo đao · thanh quỷ trong tay hắn bỗng nhiên bộc phát ra quang mang màu xanh, một đao chém về phía sinh vật vực sâu.

Xoẹt!

Một đao kia nhanh đến mức khó tin, trực tiếp chém lên người sinh vật vực sâu, để lại một vết thương sâu hoắm.

Hống!

Sinh vật vực sâu đau đớn gầm thét, xúc tu điên cuồng quất về phía Tô Hiểu.

Tô Hiểu thân hình lóe lên, né tránh công kích của xúc tu, đồng thời lại bổ thêm một đao.

Xoẹt xoẹt xoẹt!

Từng đao liên tiếp chém xuống, trên người sinh vật vực sâu xuất hiện từng vết thương chằng chịt.

Bất quá, sinh vật vực sâu cấp bá chủ cũng không phải loại tầm thường, khả năng phòng ngự của nó cực kỳ kinh người, những vết thương này cũng không tạo thành thương tổn trí mạng cho nó.

"Phiền phức." Tô Hiểu nhíu mày, lui ra phía sau vài bước, kéo giãn khoảng cách.

Hắn nhìn chằm chằm vào sinh vật vực sâu, trong đầu nhanh chóng phân tích điểm yếu của đối phương.

"Điểm yếu…… ở ngay dưới bụng." Ánh mắt Tô Hiểu lóe lên, hắn phát hiện ở dưới bụng sinh vật vực sâu có một mảnh vảy màu trắng, cùng với màu đen xung quanh hình thành đối lập rõ rệt.

"Đó là điểm yếu của nó." Tô Hiểu hít sâu một hơi, vận chuyển năng lượng thanh cương ảnh trong cơ thể.

"Diệt pháp chi nhận!"

Tô Hiểu quát khẽ một tiếng, năng lượng thanh cương ảnh trong cơ thể điên cuồng tràn vào nhẫn đạo đao · thanh quỷ.

Ong ong——

Nhẫn đạo đao · thanh quỷ kịch liệt run rẩy, trên thân đao bộc phát ra quang mang màu xanh chói mắt.

"Cút!"

Tô Hiểu gầm lên một tiếng, một đao chém về phía sinh vật vực sâu.

Xoẹt!

Một đao kia xé rách không khí, mang theo tiếng rít chói tai, trực tiếp chém vào phần bụng của sinh vật vực sâu.

Phốc!

Máu tươi bắn tung tóe, sinh vật vực sâu phát ra tiếng gào thảm thiết, thân thể khổng lồ ngã xuống đất.

Hống! Hống!

Sinh vật vực sâu giãy giụa kịch liệt, nhưng vết thương dưới bụng quá mức trí mạng, sinh mệnh lực của nó đang nhanh chóng trôi đi.

Tô Hiểu không cho nó cơ hội phản kháng, lại bổ thêm mấy đao, triệt để kết thúc sinh mạng của sinh vật vực sâu.

【Đã đánh bại sinh vật vực sâu cấp bá chủ, thu được 1 điểm kỹ năng diệt pháp, 500 điểm linh hồn năng lượng.】

【Đã thu được: 1 rương báu vật cấp bá chủ.】

Tô Hiểu thở phào nhẹ nhõm, thu hồi trường đao, nhặt lên rương báu vật rơi trên mặt đất.

Hắn không vội mở ra, mà trước tiên kiểm tra tình trạng cơ thể mình.

"Không tệ, không bị thương gì." Tô Hiểu gật đầu hài lòng.

Hắn cất rương báu vật vào kho đồ, tiếp tục thâm nhập vào sâu trong đại điện.

Ở sâu trong đại điện, Tô Hiểu lại phát hiện một số vật phẩm có giá trị, bao gồm một ít khoáng thạch hoạt tính, nguyên chất lực lượng, còn có