Chương 2: Hấp thu 15 viên «Hạt Nhân Nguyên Sơ».
Trong phòng riêng, Tô Hiểu ngồi khoanh chân trên giường, trước mặt hắn lơ lửng 15 viên «Hạt Nhân Nguyên Sơ» phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Những viên hạt nhân này giống như được điêu khắc từ lưu ly, bên trong ẩn chứa dòng chảy năng lượng kỳ diệu, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ khiến người ta cảm nhận được sức mạnh to lớn ẩn chứa bên trong.
Hắn hít sâu một hơi, bắt đầu vận chuyển lực lượng trong cơ thể, từng sợi năng lượng màu xanh đen chậm rãi lan tràn ra, quấn quanh những viên «Hạt Nhân Nguyên Sơ» lơ lửng giữa không trung.
Viên đầu tiên «Hạt Nhân Nguyên Sơ» dưới sự bao bọc của năng lượng, dần dần tan chảy, hóa thành dòng chất lỏng màu vàng kim chảy vào cơ thể Tô Hiểu. Trong nháy mắt, hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh ấm áp lan tỏa khắp toàn thân, loại cảm giác này giống như đang tắm trong suối nước nóng, thoải mái đến mức khiến người ta không khỏi rên rỉ.
«Hạt Nhân Nguyên Sơ» thứ hai, thứ ba... Tô Hiểu không ngừng hấp thu, tốc độ càng lúc càng nhanh. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng sức mạnh của bản thân đang tăng lên từng chút một, loại cảm giác tăng trưởng này khiến hắn vô cùng hưởng thụ.
Khi hấp thu đến viên thứ tám, Tô Hiểu đột nhiên nhíu mày. Hắn phát hiện tốc độ hấp thu bắt đầu chậm lại, dường như trong cơ thể có một loại bình cảnh nào đó đang ngăn cản việc hấp thu tiếp tục.
"Xem ra muốn hấp thu toàn bộ 15 viên cũng không phải chuyện dễ dàng gì."
Tô Hiểu thầm nghĩ, nhưng hắn không hề có ý định dừng lại. Hắn điều chỉnh phương thức vận chuyển năng lượng, khiến dòng năng lượng màu xanh đen trở nên tinh khiết hơn, đồng thời bắt đầu dung hợp với những viên «Hạt Nhân Nguyên Sơ» còn lại theo một phương thức khác.
Lần này, tốc độ hấp thu quả nhiên nhanh hơn không ít. Viên thứ chín, thứ mười, thứ mười một... Tô Hiểu hấp thu càng lúc càng thuận lợi, khí tức trên người cũng dần trở nên mạnh mẽ hơn.
Khi hấp thu đến viên thứ mười lăm, Tô Hiểu đột nhiên cảm nhận được một luồng chấn động kỳ lạ truyền đến từ sâu trong cơ thể. Hắn vội vàng kiểm tra trạng thái của mình, phát hiện ra một tin tức khiến hắn vui mừng.
【Tin nhắn từ Luân Hồi Lạc Viên: Khế Ước Giả đã hấp thu 15 viên «Hạt Nhân Nguyên Sơ», sức mạnh bản nguyên tăng lên, toàn bộ thuộc tính +5, nhận được kỹ năng bị động mới «Dung Hợp Nguyên Sơ».】
«Dung Hợp Nguyên Sơ» (Bị động): Tăng 10% hiệu quả hấp thu mọi loại năng lượng, đồng thời tăng nhẹ khả năng kháng cự các loại năng lượng.
Tô Hiểu nhìn thông báo này, khóe miệng khẽ nhếch lên. Lần hấp thu này không chỉ tăng toàn bộ thuộc tính, mà còn nhận được một kỹ năng bị động thực dụng. Tuy hiệu quả tăng 10% nghe có vẻ không nhiều, nhưng theo thời gian tích lũy, ưu thế này sẽ ngày càng rõ rệt.
Hắn đứng dậy, hoạt động gân cốt một chút, cảm nhận sức mạnh dồi dào trong cơ thể, vô cùng hài lòng.
"15 viên «Hạt Nhân Nguyên Sơ» quả nhiên không uổng công ta tốn nhiều tâm sức như vậy."
Tô Hiểu thầm nghĩ, sau đó ánh mắt chuyển hướng sang chiếc rương báu vật đặt trong góc phòng. Bên trong chiếc rương này còn có không ít chiến lợi phẩm hắn thu được lần này, chỉ là hiện tại còn chưa phải lúc xử lý những thứ đó.
Hắn lấy ra một quyển sách cổ từ trong ngực áo, trên bìa sách viết mấy chữ cổ «Bí Điển Luyện Kim». Đây là vật phẩm hắn có được trong lần nhiệm vụ trước, vẫn luôn chưa có thời gian nghiên cứu kỹ lưỡng.
Lật mở trang đầu tiên của «Bí Điển Luyện Kim», Tô Hiểu nhìn thấy một đoạn văn tự cổ xưa. Nội dung đại khái là ghi lại một số tri thức cơ bản của Văn Minh Luyện Kim, bao gồm cách vận dụng các loại nguyên liệu, phương pháp điều chế thuốc, cùng với một số kỹ thuật luyện kim đặc thù.
"Xem ra quyển bí điển này có giá trị không nhỏ."
Tô Hiểu thu hồi «Bí Điển Luyện Kim», chuẩn bị tìm thời gian nghiên cứu kỹ lưỡng. Dù sao kiến thức về Luyện Kim Thuật luôn là một mảng hắn tương đối quan tâm, nếu có thể nắm giữ một ít kỹ thuật luyện kim, đối với việc nâng cao thực lực của bản thân chắc chắn sẽ có trợ giúp rất lớn.
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.
"Cốc cốc cốc——"
Tô Hiểu nhíu mày, hắn nhớ rõ mình đã dặn dò không cho phép ai quấy rầy. Hắn đứng dậy đi tới trước cửa, mở ra, phát hiện người đứng ngoài cửa là Bối Ni.
"Đại ca, ta có chuyện muốn nói với ngươi."
Bối Ni vẻ mặt có chút kích động, trong tay cầm một tấm bản đồ cũ kỹ.
Tô Hiểu gật đầu, ra hiệu cho nàng vào phòng.
Bối Ni đi vào phòng, trải tấm bản đồ lên bàn, chỉ vào một vị trí được đánh dấu màu đỏ: "Ta phát hiện một nơi rất kỳ lạ, ở khu vực này có một tòa di tích cổ xưa, bên trong dường như ẩn giấu thứ gì đó rất quan trọng."
Tô Hiểu cúi đầu quan sát tấm bản đồ, phát hiện vị trí Bối Ni chỉ nằm ở rìa Phong Hải Đại Lục, nơi đó hắn chưa từng đặt chân đến.
"Ngươi xác định chứ?"
"Ta dám khẳng định." Bối Ni gật đầu thật mạnh, "Ta đã quan sát từ xa một thời gian, nơi đó thỉnh thoảng sẽ lan truyền ra dao động năng lượng kỳ lạ, tuyệt đối không phải thứ tầm thường."
Tô Hiểu trầm ngâm một lát, sau đó gật đầu: "Được, chúng ta đi xem thử."
Hắn thu hồi tấm bản đồ, đứng dậy thu dọn trang bị. Vừa mới hấp thu xong 15 viên «Hạt Nhân Nguyên Sơ», thực lực của hắn tăng lên không ít, vừa lúc có thể mượn cơ hội này để kiểm tra một chút.
Ra khỏi phòng riêng, Tô Hiểu cùng Bối Ni đi dọc theo hành lang dài của Luân Hồi Lạc Viên. Dọc đường đi, bọn họ gặp không ít Khế Ước Giả, những người này nhìn thấy Tô Hiểu đều chủ động tránh sang một bên, hiển nhiên đã nghe nói đến thanh danh của hắn.
Đi ngang qua Giao Dịch Thị Trường, Tô Hiểu dừng bước, nhìn về phía một quầy hàng bán vật phẩm tiêu hao.
"Chờ một chút, ta mua chút thuốc khôi phục."
Hắn đi tới trước quầy hàng, chủ quầy là một lão nhân có khuôn mặt hiền lành, thấy có khách liền vội vàng nghênh đón.
"Vị khách quan này, ngài cần mua gì ạ?"
"Cho ta hai bình Thuốc Hồi Phục phẩm chất vàng, lại thêm một bình thuốc khôi phục Pháp Lực."
"Được ngay!" Lão nhân vui vẻ lấy hàng từ trong rương ra, "Tổng cộng 1.200 Tiền Xu Lạc Viên."
Tô Hiểu trả tiền, thu hồi thuốc, sau đó cùng Bối Ni tiếp tục lên đường.
Ra khỏi Luân Hồi Lạc Viên, bọn họ đi tới một khu vực truyền tống. Tô Hiểu đặt tọa độ Phong Hải Đại Lục, sau đó cùng Bối Ni bước vào Trận Truyền Tống Diệt Pháp.
Một trận bạch quang chói mắt bao phủ tầm mắt, khi tầm nhìn khôi phục lại bình thường, bọn họ đã đứng trên một vùng đất hoang vu.
"Ở hướng nào?"
Bối Ni lấy ra một chiếc la bàn, quan sát một hồi, sau đó chỉ về phía Tây Nam: "Bên kia, đại khái cần đi bộ nửa ngày."
"Đi thôi."
Tô Hiểu nói xong, trực tiếp thi triển Không Gian Di Động, trong nháy mắt đã xuất hiện ở cách đó mấy trăm mét. Bối Ni thấy vậy cũng vội vàng đuổi theo.
Dọc đường đi, hai người gặp không ít dã thú, nhưng đều bị Tô Hiểu dễ dàng giải quyết. Hắn phát hiện sau khi hấp thu «Hạt Nhân Nguyên Sơ», lực lượng của mình quả nhiên tăng lên không ít, ngay cả tốc độ thi triển kỹ năng cũng nhanh hơn trước rất nhiều.
Ước chừng đi được nửa ngày, bọn họ cuối cùng cũng đến được khu vực di tích cổ xưa mà Bối Ni nhắc đến.
Đập vào mắt là một tòa kiến trúc cổ xưa sừng sững giữa hoang mạc, trên tường bao quanh đầy dây leo và vết tích phong hóa, hiển nhiên đã trải qua năm tháng rất dài.
"Chính là nơi này." Bối Ni nhìn tòa kiến trúc cổ xưa, trong mắt lóe lên vẻ hưng phấn, "Ta cảm nhận được dao động năng lượng kỳ lạ kia, ngay bên trong."
Tô Hiểu gật đầu, cẩn thận quan sát bốn phía. Hắn phát hiện xung quanh tòa kiến trúc cổ xưa này có không ít dấu vết hoạt động, hiển nhiên đã có người từng đến thăm dò.
"Cẩn thận một chút, bên trong có thể có nguy hiểm."
Hắn nhắc nhở một câu, sau đó dẫn đầu đi về phía cửa chính của tòa kiến trúc cổ xưa.
Cánh cửa đá nặng nề khép hờ, Tô Hiểu đưa tay đẩy ra, một trận gió lạnh thổi tới khiến hắn không khỏi nheo mắt lại.
Bên trong kiến trúc cổ xưa tối om, chỉ có một chút ánh sáng yếu ớt chiếu rọi từ khe hở trên trần nhà. Tô Hiểu triệu hồi một quả cầu lửa, chiếu sáng bốn phía.
Đây là một đại sảnh rộng rãi, trên tường điêu khắc đầy những hoa văn cổ xưa, nội dung đại khái là ghi lại một số cảnh tượng của Văn Minh Luyện Kim thời kỳ huy hoàng.
"Đây là... di tích của Văn Minh Luyện Kim?"
Tô Hiểu nhíu mày, hắn nhận ra những hoa văn này có phong cách tương tự với nội dung ghi chép trong «Bí Điển Luyện Kim» mà hắn có được.
"Đại ca, nhìn bên kia kìa!"
Bối Ni đột nhiên chỉ về một hướng, Tô Hiểu thuận theo hướng nàng chỉ nhìn lại, phát hiện ở cuối đại sảnh có một cánh cửa đá khác, trên cửa đá khắc một vòng tròn pháp trận phức tạp.
Tô Hiểu đi tới trước cửa đá, quan sát kỹ lưỡng vòng tròn pháp trận. Hắn phát hiện pháp trận này có chút tương tự với Trận Truyền Tống Diệt Pháp, nhưng lại phức tạp hơn rất nhiều.
"Xem ra muốn mở cánh cửa này, cần phải giải mã pháp trận này trước đã."
Tô Hiểu trầm ngâm một lát, sau đó lấy ra «Bí Điển Luyện Kim», bắt đầu đối chiếu những tri thức ghi chép trong đó, tìm kiếm manh mối liên quan đến pháp trận này.
Sau một hồi nghiên cứu, hắn rốt cuộc cũng tìm ra manh mối. Thì ra pháp trận này là một loại khóa năng lượng đặc thù, cần phải đưa vào một loại năng lượng đặc định mới có thể mở ra.
"Loại năng lượng đặc định này... hẳn là năng lượng của «Hạt Nhân Nguyên Sơ»."
Tô Hiểu vừa nghĩ vừa vận chuyển lực lượng trong cơ thể, đưa năng lượng «Hạt Nhân Nguyên Sơ» vừa hấp thu vào pháp trận.
Theo năng lượng không ngừng truyền vào, vòng tròn pháp trận trên cửa đá bắt đầu phát ra ánh sáng nhàn nhạt, sau đó phát ra một tiếng vang trầm thấp, chậm rãi mở ra.
Phía sau cánh cửa đá là một hành lang dài, hai bên tường hành lang đều được khảm những viên đá phát sáng, chiếu sáng cả con đường.
Tô Hiểu cùng Bối Ni nhìn nhau, sau đó cùng nhau bước vào hành lang.
Đi được một lúc, bọn họ đi tới cuối hành lang, nơi đó có một gian phòng nhỏ. Trong gian phòng đặt một chiếc bệ đá, trên bệ đá lơ lửng một viên tinh thể màu xanh lam phát ra ánh sáng nhu hòa.
"Đây là..."
Tô Hiểu đi tới trước bệ đá, cẩn thận quan sát viên tinh thể màu xanh lam. Hắn phát hiện bên trong viên tinh thể này ẩn chứa một luồng năng lượng khổng lồ, hơn nữa còn có một loại cảm giác quen thuộc khó hiểu.
Hắn đưa tay chạm vào viên tinh thể, trong nháy mắt, một lượng lớn tin tức tràn vào đầu hắn.
【Phát hiện vật phẩm đặc thù: «Tinh Hạch Linh Hồn» (phẩm chất truyền thuyết), có thể dùng để cường hóa thuộc tính linh hồn, hoặc dùng làm vật liệu luyện kim.】
Tô Hiểu thu hồi tay, ánh mắt lộ vẻ trầm tư. «Tinh Hạch Linh Hồn» phẩm chất truyền thuyết, đây chính là vật phẩm hiếm có. Chỉ là hiện tại còn chưa xác định được công dụng cụ thể của nó, cần phải mang về nghiên cứu thêm.
"Đại ca, bên kia còn có thứ gì đó!"
Bối Ni đột nhiên chỉ vào một góc phòng, Tô Hiểu thuận theo hướng nàng chỉ nhìn lại, phát hiện ở góc phòng có một chiếc rương gỗ cũ kỹ.
Hắn đi tới, mở chiếc rương gỗ ra, bên trong đặt một quyển sách cổ và một viên đá màu đen.
Tô Hiểu cầm quyển sách cổ lên, phát hiện trên bìa sách viết mấy chữ «Bí Điển Luyện Kim·Phần Hạ». Thì ra đây là phần tiếp theo của quyển «Bí Điển Luyện Kim» mà hắn có được.
Hắn lại cầm viên đá màu đen lên, phát hiện trên viên đá này có khắc một vòng tròn pháp trận cực kỳ phức tạp.
"Đây là... «Thạch Đoạn Hồn Ảnh»?"
Tô Hiểu nhận ra vật phẩm này, đây là một loại vật liệu luyện kim cực kỳ hiếm, có thể dùng để chế tạo trang bị cấp cao.
Thu hồi toàn bộ chiến lợi phẩm, Tô Hiểu cùng Bối Ni rời khỏi gian phòng nhỏ. Bọn họ tiếp tục thăm dò những khu vực khác của di tích cổ xưa, nhưng đáng tiếc là không tìm thấy thêm vật phẩm có giá trị nào khác.
"Xem ra nơi này đã bị người khác lục soát gần hết rồi."
Tô Hiểu lắc đầu, không cảm thấy quá tiếc nuối. Dù sao lần này thu hoạch cũng không nhỏ, một viên «Tinh Hạch Linh Hồn» phẩm chất truyền thuyết, một quyển «Bí Điển Luyện Kim·Phần Hạ», còn có một viên «Thạch Đoạn Hồn Ảnh», đều là những vật phẩm hiếm có khó cầu.
Ra khỏi di tích cổ xưa, sắc trời đã tối dần. Tô Hiểu quyết định trước tiên tìm một nơi an toàn để nghỉ ngơi, ngày mai lại tiếp tục hành trình.
Hắn tìm một hang động gần đó, nhóm lửa trại, cùng Bối Ni ngồi bên đống lửa nghỉ ngơi.
"Đại ca, lần này thu hoạch không tồi nhỉ." Bối Ni vừa nướng thịt vừa nói.
"Ừm, xem như không tệ." Tô Hiểu gật đầu, "Chờ về đến Luân Hồi Lạc Viên, ta sẽ nghiên cứu kỹ quyển «Bí Điển Luyện Kim·Phần Hạ» này, xem có thể học được kỹ thuật luyện kim mới nào không."
"Vậy «Tinh Hạch Linh Hồn» kia thì sao?"
"Tạm thời giữ lại trước đã, loại vật phẩm phẩm chất truyền thuyết này, không thể tùy tiện sử dụng."
Tô Hiểu nói xong, ánh mắt nhìn về phía ngọn lửa, trong mắt lóe lên vẻ suy tư.
Hấp thu 15 viên «Hạt Nhân Nguyên Sơ» khiến thực lực của hắn tăng lên một mức độ nhất định, nhưng khoảng cách đến cảnh giới tiếp theo vẫn còn một đoạn không nhỏ. Xem ra cần phải tiếp tục tìm kiếm thêm cơ hội tăng tiến thực lực.
Đúng lúc này, một trận gió lạnh thổi tới, khiến ngọn lửa trại chập chờn không ngừng.
Tô Hiểu đột nhiên nhíu mày, hắn cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm đang tới gần từ xa.
"Có người đang tới."
Hắn đứng dậy, tay đặt lên chuôi đao, ánh mắt cảnh giác nhìn về phía bóng tối.
Bối Ni cũng lập tức cảnh giác, lặng lẽ rút vũ khí ra.
Dưới ánh trăng, mấy bóng người chậm rãi đi ra từ bóng tối, dẫn đầu là một gã nam nhân thân hình cao lớn, trên người tản ra khí tức nguy hiểm.
"Khố Khố Lâm Bạch Dạ, rốt cuộc cũng tìm được ngươi rồi."
Nam nhân cười lạnh một tiếng, trong mắt lóe lên sát ý.