Chapter: 4. Vua Ác Mộng
Trong bóng tối vô tận, một luồng khí tức cổ xưa và hỗn loạn đang lan tỏa. Đây là lãnh địa của Vua Ác Mộng, một thực thể đã tồn tại từ trước cả khi thế giới này được hình thành.
Sâu trong lòng đất, tại nơi giao thoa giữa hiện thực và hư vô, một đôi mắt đỏ rực từ từ mở ra. Chúng không phải là mắt của một sinh vật bình thường, mà là những vực sâu chứa đựng vô số ác mộng của chúng sinh.
"Đã lâu rồi..." Một giọng nói trầm thấp vang lên, như tiếng rên rỉ của địa ngục. "Kẻ phàm trần nào dám quấy nhiễu giấc ngủ của ta?"
Trong không gian tối đen như mực, vô số bóng đen bắt đầu ngọ nguậy. Chúng là những cơn ác mộng đã bị Vua Ác Mộng thu thập qua hàng thiên niên kỷ - nỗi sợ hãi của con người, sự tuyệt vọng của thần linh, và cả những cơn ác mộng của chính các vị thần.
Một thân ảnh cao lớn từ từ hiện ra từ bóng tối. Hắn mặc một bộ giáp đen tuyền, trên đó khắc đầy những hoa văn kỳ dị phát ra ánh sáng màu tím u ám. Khuôn mặt hắn bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ hình đầu lâu, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa địa ngục.
"Vua Ác Mộng..." Một giọng nói khác vang lên từ phía xa. "Ngươi đã thức tỉnh."
Đó là một lão giả mặc áo bào trắng, tay cầm một quyển sách cổ. Trên trang sách, những ký tự cổ xưa đang phát sáng.
"Ngươi là ai?" Vua Ác Mộng hỏi, giọng nói như sấm rền trong bóng tối.
"Ta là người canh giữ cuốn sách này," Lão giả trả lời. "Cuốn sách ghi chép về sự tồn tại của ngươi, về những gì ngươi đã làm, và về những gì ngươi sẽ làm."
Vua Ác Mộng cười lạnh. "Ngươi đến để ngăn cản ta?"
"Không," Lão giả lắc đầu. "Ta đến để cảnh báo ngươi. Có một kẻ đang tìm kiếm ngươi. Một kẻ mà ngay cả ngươi cũng không nên đối đầu."
"Kẻ nào dám..." Vua Ác Mộng chưa nói hết câu thì đột nhiên dừng lại. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc nhưng cũng vô cùng nguy hiểm.
"Diệt Pháp Giả..." Vua Ác Mộng thì thầm. "Một kẻ Diệt Pháp đã đến thế giới này."
"Đúng vậy," Lão giả gật đầu. "Và hắn đang đến đây. Hắn muốn có thứ ngươi đang giữ."
Vua Ác Mộng im lặng một lúc. Trong mắt hắn, những ngọn lửa đỏ rực chập chờn như đang suy nghĩ.
"Ta đã giữ thứ này qua vô số thời đại," Vua Ác Mộng nói. "Không một kẻ nào có thể lấy nó từ tay ta."
"Ngươi chưa từng đối đầu với một kẻ Diệt Pháp," Lão giả nói. "Họ là những kẻ săn lùng các pháp sư, nhưng cũng là những kẻ săn lùng cả những thực thể như ngươi. Họ không sợ ác mộng, không sợ bóng tối, không sợ bất cứ điều gì."
"Ngươi nói quá nhiều," Vua Ác Mộng gầm gừ. "Nếu ngươi đến chỉ để nói những lời vô nghĩa này, thì hãy biến đi trước khi ta thay đổi ý định."
Lão giả thở dài, gấp cuốn sách lại. "Ta đã cảnh báo ngươi. Số phận của ngươi nằm trong tay chính ngươi."
Nói xong, lão giả biến mất trong một luồng ánh sáng trắng, để lại Vua Ác Mộng một mình trong bóng tối.
Vua Ác Mộng đứng im lặng một lúc lâu. Trong đầu hắn, vô số ký ức hiện về - những trận chiến trong quá khứ, những kẻ đã cố gắng tiêu diệt hắn, và tất cả đều đã thất bại.
"Diệt Pháp Giả..." Vua Ác Mộng lẩm bẩm. "Ta đã từng gặp một kẻ như ngươi. Hắn cũng mạnh mẽ, cũng kiêu ngạo. Và hắn cũng đã chết."
Hắn giơ tay lên, và từ bóng tối, một thanh kiếm xuất hiện. Thanh kiếm có màu đen tuyền, trên lưỡi kiếm khắc đầy những ký tự cổ xưa phát ra ánh sáng màu tím.
"Ta là Vua Ác Mộng," Hắn nói, giọng nói vang vọng khắp không gian. "Ta đã tồn tại từ trước khi thế giới này được tạo ra. Ta sẽ không bị đánh bại bởi một kẻ phàm trần."
Từ xa, một luồng khí tức mạnh mẽ đang tiếp cận. Đó là khí tức của một kẻ Diệt Pháp - lạnh lùng, sắc bén, và tràn đầy sát khí.
Vua Ác Mộng mỉm cười dưới chiếc mặt nạ. "Hãy đến đây, kẻ Diệt Pháp. Ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là ác mộng thực sự."
Bóng tối bắt đầu chuyển động. Vô số cơn ác mộng được giải phóng, tạo thành một đội quân khổng lồ bao quanh Vua Ác Mộng. Chúng là những sinh vật kỳ dị - một số có hình dạng con người, một số là quái vật, và một số không có hình dạng cụ thể.
"Ta sẽ nuốt chửng ngươi," Vua Ác Mộng nói. "Ta sẽ biến ngươi thành một phần của ác mộng vĩnh cửu của ta."
Luồng khí tức ngày càng gần. Và rồi, từ bóng tối, một thân ảnh xuất hiện.
Đó là một thanh niên mặc áo đen, tay cầm một thanh trường đao. Trên mặt hắn không có biểu cảm gì, đôi mắt lạnh lùng như băng.
"Ngươi là Vua Ác Mộng?" Thanh niên hỏi, giọng nói bình tĩnh.
"Ta là ai không quan trọng," Vua Ác Mộng trả lời. "Quan trọng là ngươi sẽ chết ở đây."
Thanh niên nhìn quanh, quan sát đội quân ác mộng đang bao vây mình. Trên mặt hắn vẫn không có biểu cảm gì.
"Ngươi giữ thứ ta cần," Thanh niên nói. "Giao nó ra, và ta sẽ tha cho ngươi."
Vua Ác Mộng cười lớn. Tiếng cười của hắn vang vọng khắp không gian, khiến cả bóng tối cũng rung chuyển.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể đe dọa ta?" Vua Ác Mộng nói. "Ta đã tồn tại qua vô số thời đại. Ta đã chứng kiến sự trỗi dậy và sụp đổ của vô số nền văn minh. Ngươi chỉ là một con kiến bé nhỏ."
Thanh niên không trả lời. Hắn chỉ đứng đó, tay cầm thanh trường đao, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Vua Ác Mộng.
Và rồi, hắn di chuyển.
Không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào. Chỉ trong một khoảnh khắc, thanh niên đã xuất hiện trước mặt Vua Ác Mộng, thanh trường đao của hắn chém xuống.
Vua Ác Mộng giơ thanh kiếm đen lên đỡ. Âm thanh kim loại va chạm vang lên chói tai, tạo ra một luồng sóng xung kích lan tỏa khắp không gian.
"Ngươi nhanh thật đấy," Vua Ác Mộng nói, giọng nói có chút ngạc nhiên. "Nhưng vẫn chưa đủ."
Từ cơ thể hắn, vô số bóng đen lao ra, tấn công thanh niên từ mọi hướng. Nhưng thanh niên chỉ xoay người, thanh trường đao của hắn vẽ ra một vòng tròn hoàn hảo, chém tan tất cả các bóng đen.
"Ngươi là một chiến binh mạnh," Vua Ác Mộng thừa nhận. "Nhưng ngươi không thể thắng ta. Ta là bất tử."
"Không ai là bất tử cả," Thanh niên trả lời, giọng nói vẫn bình tĩnh.
Hắn lại tấn công. Lần này, thanh trường đao của hắn phát ra một luồng ánh sáng màu xanh lam - màu của năng lượng Thanh Cương Ảnh.
Vua Ác Mộng cảm nhận được sự nguy hiểm từ luồng năng lượng này. Hắn lùi lại, nhưng không kịp. Thanh trường đao chém trúng vai hắn, tạo ra một vết thương sâu.
"Ngươi..." Vua Ác Mộng nhìn vết thương trên vai mình, mắt đỏ rực lên vì giận dữ. "Ngươi dám làm ta bị thương?"
"Ta sẽ làm nhiều hơn thế," Thanh niên nói. "Giao nó ra, hoặc chết."
Vua Ác Mộng gầm lên giận dữ. Toàn bộ không gian xung quanh bắt đầu sụp đổ, biến thành một cơn ác mộng khổng lồ. Vô số hình ảnh kinh hoàng hiện ra - những khuôn mặt méo mó, những tiếng hét thảm thiết, những cảnh tượng địa ngục.
"Đây là lãnh địa của ta," Vua Ác Mộng gầm gừ. "Ở đây, ta là Thần. Ngươi không thể thắng ta."
Thanh niên đứng giữa cơn ác mộng, nhưng trên mặt hắn vẫn không có biểu cảm gì. Hắn nhìn quanh, quan sát những hình ảnh kinh hoàng đang bao vây mình.
"Ác mộng chỉ là ảo ảnh," Hắn nói. "Chúng không thể làm hại ta."
Hắn giơ thanh trường đao lên, và từ lưỡi đao, một luồng năng lượng màu xanh lam bùng phát. Luồng năng lượng này lan tỏa khắp không gian, xua tan tất cả những hình ảnh kinh hoàng.
"Ngươi..." Vua Ác Mộng nhìn cảnh tượng trước mắt, mắt mở to vì kinh ngạc. "Ngươi có thể phá vỡ ác mộng của ta?"
"Ta đã nói rồi," Thanh niên trả lời. "Ác mộng chỉ là ảo ảnh."
Hắn lại tấn công. Lần này, thanh trường đao của hắn chém thẳng vào ngực Vua Ác Mộng.
Vua Ác Mộng hét lên đau đớn. Cơ thể hắn bắt đầu nứt vỡ, và từ những vết nứt, vô số bóng đen thoát ra ngoài.
"Không... không thể nào..." Vua Ác Mộng lảo đảo lùi lại. "Ta là Vua Ác Mộng. Ta là bất tử..."
"Ngươi chỉ là một kẻ mạnh mẽ," Thanh niên nói, tiến về phía hắn. "Nhưng ngươi không phải là bất tử."
Hắn giơ thanh trường đao lên, chuẩn bị kết thúc trận chiến.
"Khoan đã!" Vua Ác Mộng hét lên. "Ta sẽ giao nó cho ngươi! Đừng giết ta!"
Thanh niên dừng lại. Hắn nhìn Vua Ác Mộng, đôi mắt lạnh lùng không chút cảm xúc.
"Giao nó ra," Hắn nói.
Vua Ác Mộng run rẩy giơ tay lên. Từ lòng bàn tay hắn, một vật thể phát sáng xuất hiện - một viên đá màu tím, trên bề mặt khắc đầy những ký tự cổ xưa.
"Đây là thứ ngươi muốn," Vua Ác Mộng nói, giọng nói run rẩy. "Hãy lấy nó và tha cho ta."
Thanh niên nhận lấy viên đá, quan sát nó một lúc. Trên mặt hắn vẫn không có biểu cảm gì.
"Ngươi đã giữ nó qua bao lâu?" Hắn hỏi.
"Vô số thời đại," Vua Ác Mộng trả lời. "Ta không biết nó là gì, nhưng ta biết nó rất quan trọng. Nhiều kẻ đã tìm kiếm nó, nhưng tất cả đều thất bại."
Thanh niên gật đầu, cất viên đá vào túi. Hắn quay lưng, chuẩn bị rời đi.
"Ngươi sẽ tha cho ta chứ?" Vua Ác Mộng hỏi, giọng nói đầy hy vọng.
Thanh niên dừng lại, quay đầu nhìn hắn.
"Ta không giết những kẻ đã giao nộp thứ ta cần," Hắn nói. "Nhưng nếu ngươi cố gắng tìm kiếm ta, ta sẽ quay lại và kết thúc ngươi."
Nói xong, hắn biến mất trong bóng tối, để lại Vua Ác Mộng một mình.
Vua Ác Mộng đứng im lặng một lúc lâu, nhìn theo hướng thanh niên đã biến mất. Trong mắt hắn, những ngọn lửa đỏ rực chập chờn.
"Diệt Pháp Giả..." Hắn thì thầm. "Ta sẽ nhớ ngươi."
Hắn nhìn xuống vết thương trên ngực mình. Vết thương vẫn còn đau, nhưng nó đang dần lành lại.
"Ngươi mạnh thật đấy," Vua Ác Mộng nói, giọng nói có chút khâm phục. "Nhưng ngươi đã phạm một sai lầm. Ngươi đã để ta sống."
Hắn giơ tay lên, và từ bóng tối, vô số bóng đen lại tụ tập quanh hắn.
"Ta sẽ tìm ra ngươi," Hắn nói, giọng nói trở nên lạnh lùng. "Và lần đó, ta sẽ không để ngươi thoát."
Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn hắn, một cảm giác sợ hãi đang len lỏi. Hắn đã gặp nhiều kẻ mạnh trong quá khứ, nhưng chưa bao giờ gặp một kẻ nào đáng sợ như kẻ Diệt Pháp này.
"Có lẽ ta nên tránh xa hắn," Vua Ác Mộng tự nhủ. "Ít nhất là trong một thời gian."
Hắn nhìn quanh, quan sát lãnh địa của mình. Những cơn ác mộng vẫn đang bao quanh hắn, nhưng chúng có vẻ run rẩy, như thể chúng cũng cảm nhận được sự nguy hiểm.
"Ta cần phải mạnh hơn," Vua Ác Mộng nói. "Ta cần phải chuẩn bị cho lần gặp tiếp theo."
Hắn ngồi xuống, nhắm mắt lại. Từ cơ thể hắn, vô số bóng đen bắt đầu hòa vào cơ thể hắn, tăng cường sức mạnh cho hắn.
"Ta sẽ không bị đánh bại lần nữa," Hắn thì thầm. "Ta sẽ trở nên mạnh hơn. Mạnh hơn bất cứ thứ gì."
Và trong bóng tối vô tận, Vua Ác Mộng bắt đầu quá trình tu luyện của mình, chuẩn bị cho cuộc chiến tiếp theo với kẻ Diệt Pháp.
Nhưng sâu trong tâm hồn hắn, một giọng nói nhỏ thì thầm: "Ngươi sẽ không bao giờ có thể đánh bại hắn. Hắn là một quái vật."
Vua Ác Mộng mở mắt ra, đôi mắt đỏ rực lên vì giận dữ.
"Im lặng!" Hắn gầm gừ. "Ta là Vua Ác Mộng. Ta không sợ bất cứ điều gì."
Nhưng giọng nói đó vẫn tiếp tục thì thầm: "Ngươi sợ hắn. Ngươi đã cảm nhận được sức mạnh của hắn. Ngươi biết rằng hắn có thể tiêu diệt ngươi."
Vua Ác Mộng nhắm mắt lại, cố gắng xua đuổi giọng nói đó. Nhưng nó vẫn ở đó, như một vết thương không thể lành.
"Ta sẽ chứng minh cho ngươi thấy," Hắn thì thầm. "Ta sẽ trở nên mạnh hơn. Và khi ta gặp lại hắn, ta sẽ tiêu diệt hắn."
Trong bóng tối vô tận, Vua Ác Mộng tiếp tục tu luyện, nhưng trong lòng hắn, một hạt giống sợ hãi đã được gieo xuống. Và hạt giống đó sẽ lớn lên, trở thành một nỗi ám ảnh không thể thoát khỏi.
Kẻ Diệt Pháp - Tô Hiểu - đã để lại dấu ấn của mình lên Vua Ác Mộng, một dấu ấn sẽ không bao giờ phai mờ.