Chương 5: Huyết Ý · Thất Tinh (42,8%).

⏱ ~9 min read

Chương 5: Huyết Ý · Thất Tinh (42,8%).

Trong bóng tối, một thân ảnh đang lặng lẽ di chuyển, hắn mặc một bộ y phục màu đen tuyền, trên người tản ra khí tức âm lãnh. Đây chính là Tô Hiểu, lúc này hắn đang ở trong một thế giới nguyên sinh có tên là "Phong Hải Đại Lục".

Nơi này là một khu rừng rậm nguyên sinh, những tán cây cao lớn che khuất ánh trăng, chỉ có một vài tia sáng lọt qua kẽ lá chiếu xuống mặt đất. Tô Hiểu cúi người, bước chân nhẹ nhàng, phảng phất như một con báo đang săn mồi.

"Đã ba ngày rồi." Tô Hiểu thì thào, ánh mắt quét qua bốn phía. Hắn đang truy tìm một mục tiêu, một kẻ được gọi là "Huyết Ảnh" - một sát thủ đến từ Thâm Uyên Trận Doanh.

Nhiệm vụ lần này của hắn là tiêu diệt kẻ này, đồng thời thu thập một vật phẩm tên là "Huyết Ý Thất Tinh". Nghe nói vật này ẩn chứa sức mạnh to lớn, có thể tăng cường đáng kể thực lực của người sử dụng.

"Rào rào..."

Một trận gió thổi qua, lá cây phát ra tiếng xào xạc. Tô Hiểu lập tức dừng bước, ánh mắt trở nên sắc bén. Hắn cảm nhận được một cỗ khí tức quen thuộc - đó là khí tức của Huyết Ảnh.

"Cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi."

Tô Hiểu khẽ cong khóe miệng, lộ ra một nụ cười lạnh lùng. Hắn chậm rãi rút ra thanh trường đao sau lưng, đó là "Diệt Pháp Chi Nhận" - vũ khí tùy thân của hắn, cũng là biểu tượng của thân phận Diệt Pháp Giả.

Cùng lúc đó, ở một nơi cách đó không xa, một thân ảnh mặc hồng bào đang đứng trên một cành cây lớn. Người này chính là Huyết Ảnh, hắn cũng đã phát hiện ra sự tồn tại của Tô Hiểu.

"Diệt Pháp Giả? Không ngờ lại gặp được ngươi ở đây." Huyết Ảnh cười lạnh, trong tay xuất hiện hai thanh chủy thủ màu đỏ như máu, "Xem ra hôm nay là ngày ngươi phải chết."

"Vậy thì phải xem ngươi có bản lĩnh đó hay không."

Tô Hiểu không hề tỏ ra yếu thế, hắn vung đao, thân hình như một mũi tên rời cung, lao thẳng về phía Huyết Ảnh.

"Xoẹt!"

Diệt Pháp Chi Nhận xé toạc không khí, mang theo một đạo tàn ảnh màu xanh đen chém về phía Huyết Ảnh. Đây chính là kỹ năng đặc hữu của Diệt Pháp Giả - "Thanh Cương Ảnh", có thể tạo ra sát thương chân thực, xuyên qua mọi phòng ngự.

Huyết Ảnh không hề né tránh, hắn giơ hai thanh chủy thủ lên đón đỡ.

"Keng!"

Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai, tia lửa bắn ra bốn phía. Cả hai đều bị lực phản chấn đẩy lùi về sau vài bước.

"Không hổ là Diệt Pháp Giả, quả nhiên có chút bản lĩnh." Huyết Ảnh liếm liếm khóe miệng, ánh mắt trở nên hung ác hơn, "Nhưng mà, ngươi vẫn còn quá non."

Nói xong, thân hình Huyết Ảnh bỗng nhiên mơ hồ, hóa thành vô số đạo tàn ảnh màu đỏ, bao vây Tô Hiểu từ bốn phương tám hướng.

"Ảnh Phân Thân Thuật?"

Tô Hiểu nhíu mày, hắn cảm nhận được mỗi một đạo tàn ảnh đều mang theo khí tức chân thực, căn bản không phân biệt được đâu là thật đâu là giả.

"Không đúng, đây không phải Ảnh Phân Thân Thuật." Tô Hiểu nhanh chóng phán đoán, "Đây là... Huyết Ảnh Chi Thuật!"

Hắn nhớ lại tình báo về Huyết Ảnh, kẻ này am hiểu một loại thuật pháp tà ác, có thể lợi dụng huyết khí của bản thân để ngưng tụ ra nhiều đạo huyết ảnh, mỗi đạo đều có thực lực tương đương với bản thể.

"Xem ra phải dùng đến chiêu này rồi."

Tô Hiểu hít sâu một hơi, hai tay nắm chặt Diệt Pháp Chi Nhận, bắt đầu ngưng tụ sức mạnh. Một cỗ khí tức kinh khủng từ trên người hắn tản ra, khiến cho không khí xung quanh cũng trở nên ngưng trọng.

"Nhận Đạo Đao · Thanh Quỷ!"

Tô Hiểu quát khẽ một tiếng, Diệt Pháp Chi Nhận bỗng nhiên bộc phát ra một đạo thanh quang chói mắt. Đạo thanh quang này ngưng tụ thành một thanh cự đao khổng lồ, chém thẳng về phía những đạo huyết ảnh đang bao vây.

"Ầm!"

Một tiếng nổ lớn vang lên, mặt đất bị chém ra một khe nứt dài hàng chục mét. Những đạo huyết ảnh kia trong nháy mắt bị thanh quang nuốt chửng, hóa thành từng đạo khói xanh đen tiêu tán trong không trung.

"Không thể nào!"

Huyết Ảnh hiện ra bản thể ở một nơi cách đó không xa, trên mặt lộ ra vẻ kinh hãi. Hắn không ngờ rằng Tô Hiểu lại có thể phá giải Huyết Ảnh Chi Thuật của mình một cách dễ dàng như vậy.

"Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?"

Huyết Ảnh lùi lại vài bước, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi. Hắn cảm nhận được một cỗ tử khí nồng đậm từ trên người Tô Hiểu, đó là khí tức chỉ có những kẻ đã giết chóc vô số mới có được.

"Người lấy mạng ngươi."

Tô Hiểu lạnh lùng nói, thân hình lại lần nữa biến mất tại chỗ. Lần này hắn không dùng bất kỳ kỹ năng nào, chỉ đơn thuần dựa vào tốc độ kinh người lao thẳng về phía Huyết Ảnh.

"Xoẹt!"

Diệt Pháp Chi Nhận xuyên qua ngực Huyết Ảnh, máu tươi bắn ra bốn phía. Huyết Ảnh trừng to mắt, khó có thể tin nhìn thanh trường đao đang xuyên qua cơ thể mình.

"Ngươi..."

Huyết Ảnh há miệng muốn nói điều gì đó, nhưng lại không thể thốt ra lời. Thân thể hắn bắt đầu sụp đổ, hóa thành từng đạo huyết vụ tiêu tán trong không trung.

"Rầm!"

Một vật phẩm rơi xuống đất, phát ra tiếng vang thanh thúy. Tô Hiểu cúi người nhặt lên, đó là một viên bảo thạch màu đỏ sẫm, bên trong phảng phất có quang mang lưu chuyển, tỏa ra khí tức thần bí.

"Huyết Ý Thất Tinh... cuối cùng cũng đến tay ta rồi."

Tô Hiểu nhìn viên bảo thạch trong tay, khóe miệng khẽ nhếch lên. Hắn có thể cảm nhận được sức mạnh ẩn chứa bên trong viên bảo thạch này, đó là một cỗ lực lượng cực kỳ thuần túy và hùng hậu.

"Đã hoàn thành nhiệm vụ, cũng nên rời khỏi nơi này thôi."

Tô Hiểu cất Huyết Ý Thất Tinh vào trong không gian trữ vật, sau đó xoay người rời đi. Thân ảnh của hắn nhanh chóng biến mất trong bóng đêm, phảng phất như chưa từng xuất hiện ở nơi này.

Một lúc sau, tại nơi Tô Hiểu vừa rời đi, một thân ảnh khác chậm rãi hiện ra. Người này mặc một bộ trường bào màu xám, trên mặt mang theo một nụ cười thần bí.

"Thú vị... thật sự rất thú vị." Người này thì thào tự nói, "Không ngờ lại có một Diệt Pháp Giả xuất hiện ở Phong Hải Đại Lục. Xem ra, nơi này sắp có chuyện vui rồi."

Nói xong, thân ảnh người này cũng biến mất, để lại một mảnh rừng rậm yên tĩnh.

...

Trở lại Luân Hồi Lạc Viên, Tô Hiểu đi thẳng đến Phòng Riêng của mình. Hắn ngồi xuống bên cạnh bàn, lấy Huyết Ý Thất Tinh ra quan sát tỉ mỉ.

"Vật này... rốt cuộc có tác dụng gì?"

Tô Hiểu nhíu mày, hắn thử đưa một tia linh hồn lực vào bên trong viên bảo thạch. Ngay lập tức, một cỗ tin tức khổng lồ tràn vào đầu hắn.

"Huyết Ý Thất Tinh: Vật phẩm đặc thù, ẩn chứa sức mạnh huyết mạch cổ xưa. Sau khi sử dụng, có thể tăng cường đáng kể thuộc tính máu của người sử dụng, đồng thời mở khóa kỹ năng huyết mạch ẩn tàng."

"Thuộc tính máu?" Tô Hiểu trầm ngâm, "Ta chưa từng nghe nói đến thuộc tính này bao giờ."

Hắn lật tìm trong trí nhớ, nhưng không hề tìm thấy bất kỳ thông tin nào liên quan đến "thuộc tính máu". Xem ra đây là một khái niệm hoàn toàn mới, có lẽ chỉ tồn tại ở Phong Hải Đại Lục.

"Thôi, cứ thu lại trước đã. Đợi khi có thời gian rảnh sẽ nghiên cứu thêm."

Tô Hiểu cất Huyết Ý Thất Tinh vào trong không gian trữ vật, sau đó đứng dậy đi về phía Đại Sảnh Cường Hóa Trang Bị. Hắn còn một số tài liệu cần xử lý, đó là chiến lợi phẩm thu được từ những nhiệm vụ trước đó.

...

Tại Đại Sảnh Cường Hóa Trang Bị, Tô Hiểu gặp một người quen - Mã Văn Hoa Nhĩ Tư.

"Ồ, Bạch Dạ tiên sinh, thật trùng hợp khi gặp lại ngài ở đây." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư mỉm cười chào hỏi, "Nghe nói ngài vừa hoàn thành một nhiệm vụ ở Phong Hải Đại Lục?"

"Ừm." Tô Hiểu gật đầu, "Có chút thu hoạch."

"Vậy thì tốt quá." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nói, "Tôi có một món hàng, không biết ngài có hứng thú không?"

Nói xong, hắn lấy ra một vật phẩm từ trong không gian trữ vật. Đó là một quyển sách cổ, bìa sách đã ố vàng, thoạt nhìn có vẻ đã trải qua không ít năm tháng.

"Đây là...?"

"Đây là một quyển bí tịch cổ, tên là «Huyết Ảnh Chi Thuật»." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nói, "Nghe nói là bí tịch của một sát thủ nổi tiếng ở Phong Hải Đại Lục, bên trong ghi chép một loại thuật pháp tà ác cực kỳ lợi hại."

Tô Hiểu nhíu mày, hắn nhớ lại trận chiến vừa rồi với Huyết Ảnh. Nếu như hắn có thể nắm giữ được loại thuật pháp này, có lẽ sẽ trở thành một trợ lực không nhỏ.

"Bao nhiêu?"

"Không đắt, chỉ cần năm vạn Tiền Xu Lạc Viên." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cười nói.

"Thành giao."

Tô Hiểu không hề do dự, trực tiếp giao dịch. Hắn cầm lấy quyển bí tịch, lật xem vài trang, trong mắt lộ ra vẻ hài lòng.

"Đa tạ."

Nói xong, Tô Hiểu xoay người rời đi, trở về Phòng Riêng của mình. Hắn ngồi xuống bên cạnh bàn, bắt đầu nghiên cứu kỹ lưỡng quyển bí tịch này.

"Thì ra là vậy..."

Tô Hiểu đọc xong quyển bí tịch, trong mắt lộ ra vẻ chợt hiểu. Nguyên lý của Huyết Ảnh Chi Thuật rất đơn giản, chính là lợi dụng huyết khí của bản thân để ngưng tụ ra huyết ảnh, mỗi đạo huyết ảnh đều có thực lực tương đương với một phần bản thể.

"Chỉ tiếc là, loại thuật pháp này có một nhược điểm trí mạng." Tô Hiểu lắc đầu, "Mỗi lần sử dụng đều sẽ tiêu hao một lượng lớn sinh mệnh lực bản nguyên, nếu sử dụng quá nhiều sẽ gây tổn hại đến căn cơ."

Hắn trầm ngâm một lát, sau đó cất quyển bí tịch đi. Mặc dù không thể trực tiếp sử dụng, nhưng những nguyên lý bên trong vẫn có thể tham khảo, có lẽ sẽ có tác dụng đối với việc khai phá kỹ năng mới.

"Tiếp theo, nên đi đâu đây?"

Tô Hiểu đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra phong cảnh bên ngoài Luân Hồi Lạc Viên. Nơi này là một không gian độc lập, bốn phía đều là những tòa kiến trúc cổ kính, phảng phất như một tòa thành cổ khổng lồ.

"Đã lâu rồi không gặp Bạch Dạ."

Một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng Tô Hiểu. Hắn quay đầu lại, nhìn thấy một thân ảnh đang dựa vào khung cửa, trên mặt mang theo nụ cười lười biếng.

"Ngươi là...?"

"Ta là ai không quan trọng." Người này nói, "Quan trọng là, ta có một tin tức mà ngươi nhất định sẽ cảm thấy hứng thú."

"Tin tức gì?"

"Có người đang treo thưởng truy sát ngươi." Người này nói, "Hơn nữa, số tiền thưởng không hề nhỏ."

Tô Hiểu nhíu mày, ánh mắt trở nên sắc bén. Hắn không ngờ rằng lại có người treo thưởng truy sát mình, xem ra có kẻ đang muốn trừ khử hắn.

"Là ai?"

"Không rõ." Người này lắc đầu, "Chỉ biết là đến từ một thế lực thần bí, tự xưng là 'Tổ Chức Nhật Thực'."

"Tổ Chức Nhật Thực?"

Tô Hiểu trầm ngâm, hắn chưa từng nghe nói đến tổ chức này bao giờ. Xem ra, đây là một thế lực hoàn toàn mới, hơn nữa có vẻ như không có ý định tốt với hắn.

"Đa tạ đã báo tin." Tô Hiểu nói, "Nếu như không có chuyện gì khác, xin mời ngươi rời đi."

"Ha ha, ngươi đúng là lạnh lùng như lời đồn." Người này cười cười, xoay người rời đi, "Hy vọng lần sau gặp lại, ngươi vẫn còn sống."

Nhìn bóng lưng người này rời đi, ánh mắt Tô Hiểu trở nên thâm trầm. Hắn biết rõ, từ giờ phút này trở đi, hắn sẽ phải đối mặt với một kẻ địch thần bí và nguy hiểm.

"Nhưng mà..." Tô Hiểu khẽ cong khóe miệng, "Cứ đến đi, ta sẽ khiến bọn họ biết rằng, đắc tội với một Diệt Pháp Giả sẽ phải trả giá như thế nào."

Nói xong, Tô Hiểu xoay người đi vào trong phòng, bắt đầu chuẩn bị cho những trận chiến sắp tới.