Chương 2: Cường Độ Linh Hồn 950 Điểm Trở Lên (Đã Đạt Được).

⏱ ~6 min read

Chương 2: Cường Độ Linh Hồn 950 Điểm Trở Lên (Đã Đạt Được).

Sau khi rời khỏi Sảnh Cường Hóa Thuộc Tính, Bạch Dạ đi dọc theo hành lang dài, ánh đèn dịu nhẹ chiếu rọi, khiến bóng lưng hắn trông có vẻ cô độc.

Hắn vừa đi vừa kiểm tra trạng thái hiện tại của mình, sau khi tiêu hao một lượng lớn điểm thuộc tính chân thực và điểm kỹ năng hoàng kim, thực lực của hắn đã có bước nhảy vọt về chất.

"Cường độ linh hồn 950 điểm, đã đạt được yêu cầu cơ bản." Bạch Dạ thì thầm, trong mắt lóe lên tia sáng kỳ lạ.

Hắn dừng bước, xoay người bước vào một căn phòng riêng. Căn phòng được bố trí đơn giản, chỉ có một chiếc bàn dài và vài chiếc ghế, trên tường treo một tấm bản đồ thế giới cũ kỹ.

Bạch Dạ ngồi xuống, lấy ra một cuốn sổ da từ trong ngực áo, trên trang giấy ghi chép dày đặc các loại thông tin. Hắn lật đến trang cuối cùng, trên đó viết một hàng chữ nhỏ: "Bí mật về sự tồn tại của Hư Không Chi Thụ."

"Đã đến lúc phải xác nhận một số chuyện." Bạch Dạ khép sổ lại, ánh mắt trở nên sắc bén.

Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra quảng trường trung tâm của Luân Hồi Lạc Viên bên ngoài. Nơi đó tấp nập người qua lại, các khế ước giả mang đủ loại trang bị khác nhau đang vội vã đi về phía các đại sảnh chức năng khác nhau.

"Lần xâm lược này của Vực Sâu có chút bất thường." Bạch Dạ nheo mắt, "Theo lẽ thường, bọn chúng sẽ không tấn công vào thời điểm này."

Hắn đang suy nghĩ thì một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng:

"Bạch Dạ, ngươi đã trở về rồi."

Bạch Dạ quay người lại, nhìn thấy Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đang dựa vào khung cửa, trên mặt nở nụ cười lười biếng.

"Ừm, vừa mới hoàn thành một số chuyện." Bạch Dạ gật đầu.

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư bước vào phòng, tùy ý ngồi xuống ghế, "Ta nghe nói lần này ngươi gặp phải chút phiền phức ở Thế Giới Nguyên Sinh?"

"Không có gì đáng ngại." Bạch Dạ lắc đầu, "Chỉ là gặp phải một vài kẻ không có mắt."

"Ha, vẫn phong cách cũ của ngươi." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cười cười, sau đó thu lại vẻ mặt, nghiêm túc nói: "Gần đây ta nhận được một số tin tức, có thể liên quan đến ngươi."

"Ồ?" Bạch Dạ nhướng mày.

"Tổ Chức Nhật Thực gần đây có động tĩnh khác thường, bọn chúng dường như đang tìm kiếm thứ gì đó." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư hạ giọng, "Mà thứ đó, hình như có liên quan đến ngươi."

Bạch Dạ trầm ngâm một lát, "Ta biết rồi."

Hắn không hỏi thêm chi tiết, bởi vì hắn đã sớm đoán được chuyện này. Từ sau khi hắn lấy được Khởi Nguyên Thạch · Thế Giới, hắn đã biết sẽ có ngày này.

"Ngươi cẩn thận một chút." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đứng dậy, vỗ vai Bạch Dạ, "Nếu cần giúp đỡ, cứ lên tiếng."

"Được." Bạch Dạ gật đầu.

Sau khi Mã Văn Hoa Nhĩ Tư rời đi, Bạch Dạ lại một mình đứng bên cửa sổ, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía xa.

"Tổ Chức Nhật Thực..." Hắn lẩm bẩm, "Xem ra, phải sớm chuẩn bị một chút."

Hắn lấy ra một viên tinh thể màu xanh đen từ trong không gian, viên tinh thể tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, bên trong dường như có dòng năng lượng đang lưu chuyển.

"Thạch Đoạn Hồn Ảnh, rốt cuộc ngươi giấu bí mật gì?" Bạch Dạ nhìn chằm chằm viên tinh thể trong tay, trong mắt lóe lên vẻ suy tư.

Hắn thu hồi viên tinh thể, xoay người đi ra khỏi phòng riêng, hướng về phía Giao Dịch Thị Trường.

Trên đường đi, hắn gặp không ít khế ước giả, có người nhận ra hắn, lập tức né tránh sang một bên, ánh mắt mang theo vẻ kính sợ.

"Đó chính là Khố Khố Lâm Bạch Dạ?"

"Đúng vậy, chính là vị đại nhân đã một mình chém giết ở Thế Giới Nguyên Sinh lần trước."

"Nghe nói hắn còn là một kẻ diệt pháp?"

"Suỵt, nhỏ tiếng thôi, đừng để bị nghe thấy."

Bạch Dạ không để ý đến những lời bàn tán xung quanh, bước thẳng vào Giao Dịch Thị Trường.

Bên trong Giao Dịch Thị Trường vô cùng nhộn nhịp, các quầy hàng bày la liệt đủ loại vật phẩm, từ trang bị, dược tề cho đến các loại nguyên liệu hiếm có.

Bạch Dạ đi dạo một vòng, cuối cùng dừng lại trước một quầy hàng do một lão giả trông coi.

"Lão bản, ngươi có Thạch Đoạn Hồn Ảnh không?" Bạch Dạ hỏi.

Lão giả ngẩng đầu nhìn Bạch Dạ một cái, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, "Ngươi muốn Thạch Đoạn Hồn Ảnh? Thứ đó rất hiếm đấy."

"Ta biết, cho nên mới đến hỏi ngươi." Bạch Dạ bình tĩnh nói.

Lão giả trầm ngâm một lát, rồi lấy ra từ trong quầy một chiếc hộp gỗ, mở ra, bên trong là một viên tinh thể màu xanh đen giống hệt viên Bạch Dạ đang có.

"Viên này là ta thu được từ một di tích cổ, ngươi xem có hợp ý không?" Lão giả đẩy chiếc hộp về phía trước.

Bạch Dạ cầm lấy viên tinh thể, nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt, cảm nhận dòng năng lượng bên trong, gật đầu: "Bao nhiêu?"

"5000 điểm cống hiến." Lão giả đưa ra mức giá.

"Được." Bạch Dạ không mặc cả, trực tiếp chuyển điểm cống hiến.

Sau khi giao dịch hoàn tất, Bạch Dạ cất chiếc hộp gỗ vào không gian, xoay người rời khỏi Giao Dịch Thị Trường.

Hắn đi đến một góc vắng vẻ, lấy ra hai viên Thạch Đoạn Hồn Ảnh, đặt chúng lại gần nhau.

Kỳ lạ thay, khi hai viên tinh thể tiếp xúc với nhau, chúng đột nhiên tỏa ra ánh sáng nhạt, rồi nhanh chóng dung hợp thành một viên tinh thể lớn hơn.

"Quả nhiên là như vậy." Bạch Dạ nhìn viên tinh thể đã dung hợp, trong mắt lóe lên vẻ hài lòng.

Hắn thu hồi viên tinh thể, chuẩn bị rời đi thì đột nhiên khựng lại, ánh mắt trở nên cảnh giác.

Hắn cảm nhận được một khí tức quen thuộc nhưng nguy hiểm đang đến gần.

"Không ngờ ngươi lại ở đây." Một giọng nói trầm thấp vang lên.

Bạch Dạ quay người lại, nhìn thấy một bóng người khoác áo choàng đen đang đứng cách đó không xa, khuôn mặt bị che giấu trong bóng tối.

"Ngươi là ai?" Bạch Dạ lạnh lùng hỏi.

"Ngươi không cần biết ta là ai." Người áo đen nói, "Ta chỉ đến để nhắc nhở ngươi một câu, có một số thứ, không phải thứ ngươi có thể với tới."

"Ồ?" Bạch Dạ nhướng mày, "Ý của ngươi là Thạch Đoạn Hồn Ảnh?"

Người áo đen không trả lời, chỉ xoay người rời đi, để lại một câu nói: "Tự cầu phúc đi."

Bạch Dạ nhìn theo bóng lưng người áo đen biến mất, ánh mắt trở nên thâm trầm.

"Xem ra, chuyện này càng ngày càng thú vị." Hắn lẩm bẩm, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.

Hắn không vội rời đi, mà đứng tại chỗ suy nghĩ một lúc lâu, rồi mới chậm rãi bước về phía phòng riêng của mình.

Trở lại phòng riêng, Bạch Dạ lấy viên Thạch Đoạn Hồn Ảnh đã dung hợp ra, đặt lên bàn, ánh mắt tập trung nhìn chằm chằm vào nó.

"Rốt cuộc ngươi có bí mật gì?" Hắn đưa tay chạm vào viên tinh thể, nhẹ nhàng truyền vào một tia linh hồn lực.

Ngay lập tức, viên tinh thể bộc phát ra một luồng sáng mãnh liệt, bao phủ toàn bộ căn phòng.

Trong ánh sáng, Bạch Dạ mơ hồ nhìn thấy một cảnh tượng kỳ lạ - một tòa thành cổ khổng lồ đang chìm trong biển lửa, trên bầu trời có vô số bóng đen đang gào thét.

"Đây là..." Bạch Dạ nheo mắt, cố gắng nhìn rõ hơn.

Nhưng ngay lúc này, ánh sáng đột nhiên biến mất, viên tinh thể cũng trở lại trạng thái ban đầu.

Bạch Dạ trầm ngâm một lát, rồi cất viên tinh thể đi.

"Xem ra, cần phải tìm hiểu thêm về lai lịch của Thạch Đoạn Hồn Ảnh." Hắn tự nhủ.

Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra quảng trường trung tâm đã dần vắng vẻ về đêm, trong mắt lóe lên vẻ kiên định.

"Bất kể là Tổ Chức Nhật Thực hay là bí mật của Thạch Đoạn Hồn Ảnh, ta nhất định sẽ tra ra chân tướng."

Bạch Dạ nắm chặt nắm đấm, một luồng khí tức mạnh mẽ tỏa ra từ cơ thể hắn.

"Đã đến lúc bắt đầu chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới."