Chương 1: Đoạt Được Nhiều Hơn "Mảnh Vỡ Bản Nguyên" Để Chiến Thắng.
Trong không gian tối tăm, một luồng sáng màu xanh lam nhàn nhạt lóe lên, rồi biến mất trong nháy mắt.
Khu vực này là một thế giới dị không gian, bốn phía đều là vách đá dựng đứng, trên vách đá có vô số phù văn cổ xưa đang tỏa ra ánh sáng yếu ớt. Những phù văn này giống như có sinh mệnh, chậm rãi lưu chuyển, tản ra khí tức thần bí khó có thể diễn tả.
Tô Hiểu đứng trên một tảng đá lớn, ánh mắt bình tĩnh nhìn quanh bốn phía.
Đây là lần đầu tiên hắn tiến vào nơi này.
"Đã đến."
Giọng nói của Hư Không Chi Thụ vang lên trong đầu hắn, vẫn lạnh nhạt như trước, không mang theo chút cảm xúc nào.
"Ừm."
Tô Hiểu khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua bốn phía.
Nơi này giống như một cái sân thi đấu khổng lồ, diện tích rộng lớn đến mức khó mà đo đếm được. Trên mặt đất rải rác đủ loại đá vụn, có vẻ như đã trải qua vô số trận chiến, lưu lại dấu vết đao kiếm chằng chịt.
"Quy tắc nhiệm vụ lần này rất đơn giản."
Hư Không Chi Thụ tiếp tục nói: "Trong thời gian quy định, đoạt được càng nhiều 'Mảnh Vỡ Bản Nguyên' càng tốt. Cuối cùng, người có số lượng nhiều nhất sẽ giành chiến thắng."
"Mảnh Vỡ Bản Nguyên?"
Tô Hiểu hơi nhíu mày.
"Đúng vậy."
Hư Không Chi Thụ nói: "Mảnh Vỡ Bản Nguyên là vật phẩm đặc biệt trong thế giới này, có thể thu được bằng cách tiêu diệt kẻ địch, hoàn thành nhiệm vụ, hoặc khai thác ở những khu vực đặc thù. Số lượng càng nhiều, thứ hạng cuối cùng của ngươi càng cao."
"Hiểu rồi."
Tô Hiểu gật đầu, không hỏi thêm gì nữa.
Hắn vốn không phải là người thích nói nhiều, đã rõ quy tắc thì cứ trực tiếp hành động là được.
"Thời gian chuẩn bị còn ba phút, sau ba phút, trận chiến chính thức bắt đầu."
Hư Không Chi Thụ nói xong, liền hoàn toàn biến mất.
Tô Hiểu hít sâu một hơi, điều chỉnh trạng thái của mình.
Hắn kiểm tra nhanh trang bị và vật phẩm của mình, xác nhận không có vấn đề gì, sau đó nhắm mắt lại, cảm nhận không khí xung quanh.
Trong không gian này tràn ngập một loại năng lượng kỳ lạ, không giống với linh hồn năng lượng trong Luân Hồi Lạc Viên, cũng không giống với ma năng trong thế giới Vực Sâu. Loại năng lượng này thuần khiết hơn, cũng càng thêm... nguyên thủy.
"Đây chính là thế giới nguyên sinh sao?"
Tô Hiểu thầm nghĩ.
Hắn đã sớm nghe nói về thế giới nguyên sinh, đó là một loại thế giới đặc thù, độ khó cao hơn nhiều so với thế giới bình thường. Nhưng hắn không ngờ, lần này mình lại có thể tiến vào một nơi như vậy.
"Thú vị đấy."
Khóe miệng Tô Hiểu hơi nhếch lên, lộ ra một tia hứng thú.
Đối với người khác mà nói, thế giới nguyên sinh có lẽ là địa ngục, nhưng đối với hắn mà nói, đây lại là một cơ hội tuyệt vời.
Dù sao, hắn chính là Tô Hiểu.
Kẻ đã giẫm lên vô số thi thể để đi tới ngày hôm nay.
Ba phút trôi qua rất nhanh.
Khi giây cuối cùng trôi qua, một tiếng vang trầm thấp vang lên, tựa như tiếng chuông cổ xưa, quanh quẩn trong toàn bộ không gian.
"Trận chiến bắt đầu."
Giọng nói của Hư Không Chi Thụ lại vang lên, lần này mang theo một tia trang nghiêm.
Tô Hiểu mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia sáng lạnh.
Hắn không hề do dự, trực tiếp lao về phía trước.
Tốc độ của hắn cực nhanh, gần như trong nháy mắt đã biến mất tại chỗ, chỉ để lại một đạo tàn ảnh.
Trên đường đi, Tô Hiểu quan sát kỹ lưỡng địa hình xung quanh.
Nơi này giống như một mê cung khổng lồ, bốn phía đều là vách đá cao chót vót, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy một vài lối đi nhỏ hẹp. Trên mặt đất thỉnh thoảng có thể nhìn thấy một vài mảnh vụn phát sáng, đó chính là Mảnh Vỡ Bản Nguyên.
"Ở đó có một mảnh."
Tô Hiểu nhìn thấy một mảnh vụn màu xanh lam cách đó không xa, đang tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Hắn lập tức đổi hướng, lao về phía mảnh vụn.
Nhưng ngay khi hắn sắp chạm tới mảnh vụn, một bóng người đột nhiên lao ra từ bên cạnh, chặn đường hắn.
"Ha ha, tìm được một con mồi."
Người tới là một nam tử trung niên thân hình cao lớn, trên mặt mang theo nụ cười tàn nhẫn, trong tay cầm một thanh đại đao dài.
"Ngươi là người mới à? Dám một mình hành động ở nơi như thế này, gan cũng không nhỏ đấy."
Nam tử trung niên cười lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn Tô Hiểu như nhìn một con mồi.
Tô Hiểu không trả lời, chỉ lạnh lùng nhìn đối phương.
Hắn có thể cảm nhận được khí tức của đối phương, thực lực không tệ, chí ít cũng là Khế Ước Giả Bát Giai.
Nhưng mà...
Vậy thì sao?
"Không nói lời nào? Xem ra là tên nhát gan rồi."
Nam tử trung niên thấy Tô Hiểu không trả lời, trong mắt lộ vẻ khinh thường: "Đã như vậy, thì để ta giúp ngươi một tay, sớm đầu thai đi!"
Dứt lời, hắn vung đại đao, chém thẳng về phía Tô Hiểu.
Một đao này cực kỳ nhanh, mang theo tiếng gió rít the thé, chém về phía đầu Tô Hiểu.
Tô Hiểu vẫn đứng yên tại chỗ, không hề có ý định tránh né.
Cho đến khi đại đao sắp chém trúng hắn, hắn mới hơi nghiêng người, nhẹ nhàng tránh thoát.
"Cái gì?!"
Nam tử trung niên kinh hãi, hắn không ngờ đối phương lại có thể dễ dàng tránh được một đao toàn lực của mình.
Nhưng còn chưa kịp phản ứng, một luồng sáng lạnh đã lóe lên trước mắt hắn.
Phốc!
Một tiếng vang trầm đục.
Nam tử trung niên trợn to mắt, cúi đầu nhìn lồng ngực của mình.
Ở đó, một thanh trường đao đã xuyên thủng trái tim hắn.
"Ngươi..."
Hắn há miệng muốn nói điều gì đó, nhưng lại không thể thốt ra lời nào.
Tô Hiểu rút đao ra, nhìn thi thể đối phương ngã xuống, trên mặt không chút biểu cảm.
Hắn cúi người nhặt lên Mảnh Vỡ Bản Nguyên mà đối phương rơi ra, thu vào trong ngực.
"Đây là mảnh đầu tiên."
Tô Hiểu lẩm bẩm, ánh mắt nhìn về phía xa xa.
Nơi đó, có thể mơ hồ nhìn thấy vài bóng người đang lao nhanh về phía này.
"Xem ra, trận chiến này sẽ không nhàm chán rồi."
Khóe miệng Tô Hiểu nhếch lên một nụ cười lạnh.
Hắn không tránh né, mà trực tiếp nghênh đón.
Đã là chiến trường, vậy thì cứ chiến đấu cho thỏa thích.
Trong không gian rộng lớn, từng đợt tiếng va chạm vang lên không ngừng.
Tô Hiểu như một con sói độc xông vào bầy cừu, mỗi lần ra tay đều có một kẻ địch ngã xuống.
Hắn không hề giữ lại chút sức lực nào, mỗi một đao đều nhắm vào chỗ yếu của đối phương, không cho đối phương cơ hội phản kháng.
"Tên này... rốt cuộc là ai?!"
Một Khế Ước Giả bị Tô Hiểu chém bay, vẻ mặt kinh hãi nhìn hắn.
Hắn chưa từng thấy qua một kẻ điên cuồng như vậy, hoàn toàn không hề phòng thủ, chỉ biết tấn công.
"Chết đi."
Tô Hiểu lạnh lùng nói một câu, thân hình lóe lên, xuất hiện sau lưng đối phương.
Phốc!
Lại một cái đầu bay lên.
Tô Hiểu lau vết máu trên mặt, ánh mắt vẫn bình tĩnh như cũ.
Hắn đã không còn nhớ rõ đây là kẻ địch thứ bao nhiêu rồi, hắn chỉ biết, trong tay mình đã có không ít Mảnh Vỡ Bản Nguyên.
"Tiếp tục."
Hắn nhìn về phía xa, nơi đó có một luồng khí tức cường đại đang lan tỏa.
Xem ra, đã có cao thủ thực sự xuất hiện.
Tô Hiểu không hề sợ hãi, ngược lại càng thêm hưng phấn.
Hắn thích cảm giác chiến đấu với cao thủ, loại cảm giác sống trong ranh giới sinh tử này khiến hắn cảm thấy mình đang thực sự sống.
"Đến đây đi."
Tô Hiểu nắm chặt trường đao trong tay, chậm rãi bước về phía trước.
Phía sau hắn, thi thể nằm la liệt khắp nơi, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất.
Mà hắn, vẫn tiếp tục bước về phía trước.
Bởi vì hắn biết, trận chiến này còn lâu mới kết thúc.
Và hắn, nhất định sẽ là người chiến thắng cuối cùng.
...