Chapter: 3. Sáu Quân Đoàn Ám Hồn Tộc Bị Tiêu Diệt Toàn Bộ.

⏱ ~3 min read

Chapter: 3. Sáu Quân Đoàn Ám Hồn Tộc Bị Tiêu Diệt Toàn Bộ.

Trong không gian tối tăm, Sô Hiểu đứng trên một vùng đất hoang vu, trước mặt hắn là sáu quân đoàn Ám Hồn Tộc đang trấn giữ tại đây. Những sinh vật này có thân hình cao lớn, toàn thân bao phủ bởi làn khí màu xanh đen, ánh mắt chúng lóe lên tia sáng lạnh lẽo như dã thú đói khát.

"Đã lâu không gặp, các ngươi vẫn còn sống tốt như vậy." Sô Hiểu khẽ nói, trong tay hắn, Nhẫn Đạo Đao · Thanh Quỷ dần hiện ra, lưỡi đao phản chiếu ánh sáng u lãnh.

Một tên chỉ huy Ám Hồn Tộc đứng ra, gầm lên một tiếng: "Kẻ xâm nhập, ngươi dám một mình xông vào lãnh địa của chúng ta? Thật là muốn chết!"

Sô Hiểu không trả lời, thân hình hắn khẽ động, trong nháy mắt đã lao tới trước mặt tên chỉ huy kia. Thanh Quỷ vẽ ra một đường cong hoàn mỹ trong không trung, mang theo tiếng gió rít the thé.

"Xoẹt!"

Một tiếng vang thanh thúy, tên chỉ huy Ám Hồn Tộc kia còn chưa kịp phản ứng, đầu đã bị chém bay lên không trung. Máu đen phun ra như suối, thi thể không đầu ngã xuống mặt đất, phát ra tiếng động trầm đục.

"Grào!"

Đám Ám Hồn Tộc còn lại thấy vậy liền gầm thét giận dữ, đồng loạt xông lên. Bọn chúng vung vũ khí trong tay, bao vây Sô Hiểu từ bốn phía tám hướng.

Sô Hiểu khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, thân hình hắn xoay chuyển như quỷ mị, né tránh từng đòn tấn công của địch trong gang tấc. Thanh Quỷ trong tay hắn múa may như gió, mỗi lần chém ra đều mang theo một mạng người.

"Phập phập phập!"

Tiếng đao chém vào thịt vang lên không dứt, máu đen văng tung tóe khắp nơi. Trong khoảnh khắc, hơn mười tên Ám Hồn Tộc đã ngã xuống trong tiếng kêu thảm thiết.

"Không thể nào! Tên này rốt cuộc là ai?" Một tên Ám Hồn Tộc vẻ mặt kinh hãi, lui về phía sau vài bước.

Sô Hiểu không cho hắn cơ hội thở dốc, thân hình lóe lên, đã xuất hiện sau lưng tên kia. Thanh Quỷ đâm thẳng vào tim hắn, xuyên qua từ sau ra trước.

"Ngươi... ngươi..." Tên Ám Hồn Tộc kia trừng mắt nhìn lưỡi đao xuyên qua ngực mình, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

Sô Hiểu rút đao ra, thi thể tên kia ngã xuống. Hắn nhìn quanh một vòng, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám Ám Hồn Tộc còn lại.

"Còn ai muốn lên nữa không?"

Giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch, khiến đám Ám Hồn Tộc còn lại không khỏi rùng mình.

"Giết hắn! Tất cả cùng lên!" Một tên Ám Hồn Tộc gầm lên giận dữ, dẫn đầu xông lên.

Những tên còn lại nghe vậy, cũng nghiến răng xông lên. Bọn chúng biết rõ, nếu hôm nay không giết được tên nhân loại này, thì chết chính là bọn chúng.

Sô Hiểu thấy vậy, trong mắt lóe lên một tia tàn khốc. Hắn nắm chặt Thanh Quỷ, chủ động nghênh đón.

"Oanh!"

Hai bên va chạm dữ dội, tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai. Sô Hiểu như một con sói xông vào bầy cừu, mỗi đao đều mang theo sức mạnh hủy diệt.

Mười phút sau, chiến trường yên tĩnh trở lại. Sáu quân đoàn Ám Hồn Tộc, hơn một nghìn tên, giờ đây đều nằm trên mặt đất, không còn một ai sống sót.

Sô Hiểu đứng giữa đống thi thể, toàn thân dính đầy máu đen. Hắn thở nhẹ một hơi, thu hồi Thanh Quỷ vào vỏ.

"Xem ra thực lực của ta lại tăng lên không ít." Hắn thì thầm, trong mắt lóe lên vẻ hài lòng.

Đúng lúc này, một giọng nói máy móc vang lên bên tai hắn:

"Đã tiêu diệt sáu quân đoàn Ám Hồn Tộc, hoàn thành nhiệm vụ ẩn: 'Thanh Trừng Ám Hồn'. Phần thưởng: Điểm Kỹ Năng Diệt Pháp +3, Điểm Thuộc Tính Chân Thực +5."

Sô Hiểu khẽ gật đầu, mở bảng thuộc tính ra xem. Sau một hồi trầm ngâm, hắn quyết định phân bổ điểm thuộc tính vào lực lượng và nhanh nhẹn.

"Tiếp theo, nên đi xử lý chuyện kia rồi." Hắn ngẩng đầu nhìn về phía xa, nơi đó có một tòa thành cổ đang ẩn hiện trong màn sương mù dày đặc.

Thân hình hắn khẽ động, trong nháy mắt đã biến mất khỏi chiến trường, chỉ để lại một vùng đất hoang vu đầy thi thể và mùi máu tanh nồng nặc.