Chapter: 1. Vận Thế Vĩnh Viễn -3500.

⏱ ~11 min read

Chapter: 1. Vận Thế Vĩnh Viễn -3500.

Trong phòng riêng, Tô Hiểu đang ngồi trên ghế, trước mặt là một tấm bảng điều khiển bán trong suốt, trên đó hiển thị một loạt các con số và văn bản.

"Vận thế vĩnh viễn -3500."

Nhìn thấy dòng chữ này, Tô Hiểu hơi nhíu mày. Hắn vừa tiêu hao 3500 điểm vận thế, đây là một con số không nhỏ, đối với bất kỳ khế ước giả nào cũng là một khoản chi tiêu đáng kể.

"Xem ra lần này ở thế giới chiến tranh, ta đã tiêu hao không ít vận thế."

Tô Hiểu thầm nghĩ, ánh mắt đảo qua các thuộc tính khác trên bảng điều khiển. Sinh mệnh giá trị, pháp lực giá trị, sức mạnh, nhanh nhẹn, thể lực, trí lực... tất cả đều ở trạng thái tốt, chỉ có vận thế là giảm xuống mức âm.

Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ phòng riêng, nhìn ra quảng trường trung tâm của Luân Hồi Lạc Viên bên ngoài. Nơi đó có vô số khế ước giả qua lại, có người đang trao đổi vật phẩm, có người đang tìm kiếm đồng đội, cũng có người đang lặng lẽ nghỉ ngơi.

"Vận thế giảm xuống mức âm, xem ra cần phải bổ sung một chút."

Tô Hiểu thu hồi ánh mắt, xoay người đi về phía cửa phòng riêng. Hắn cần đi đến chợ giao dịch, xem có thể tìm được vật phẩm tăng vận thế nào không, hoặc nhận một số nhiệm vụ có thể kiếm được điểm vận thế.

Ra khỏi phòng riêng, Tô Hiểu đi dọc theo hành lang dài, trên đường thỉnh thoảng gặp vài khế ước giả quen biết, đối phương gật đầu chào hỏi, hắn cũng đáp lại.

Đi đến cuối hành lang, trước mặt là một cánh cửa kim loại lớn, trên cửa có khắc hoa văn phức tạp, đó là lối vào khu trung tâm của Luân Hồi Lạc Viên.

Tô Hiểu đẩy cửa bước vào, một luồng ánh sáng chói mắt ập đến, trước mắt là một quảng trường rộng lớn, bốn phía có vô số cửa hàng và quầy hàng, tiếng rao hàng và tiếng đàm phán liên miên không dứt.

Hắn đi thẳng về phía chợ giao dịch, nơi đó là nơi tập trung nhiều vật phẩm nhất, cũng là nơi dễ tìm được thứ mình cần nhất.

Đi ngang qua một quầy hàng bán vật phẩm tiêu hao, Tô Hiểu liếc mắt nhìn, trên quầy bày đủ loại thuốc hồi phục, bình thủy tinh, vật phẩm tiêu hao... nhưng không có thứ hắn cần.

Tiếp tục đi về phía trước, Tô Hiểu dừng lại trước một quầy hàng trông có vẻ cổ kính. Chủ quầy là một lão già, trên mặt đầy nếp nhăn, ánh mắt sắc bén, đang ngồi trên ghế, trước mặt bày một ít vật phẩm trông có vẻ kỳ lạ.

"Tiểu tử, muốn mua gì?" Lão già ngẩng đầu nhìn Tô Hiểu, trong mắt lóe lên một tia tinh quang.

"Ngươi có vật phẩm tăng vận thế không?" Tô Hiểu hỏi thẳng.

Lão già nghe vậy, hơi nhíu mày, trầm ngâm một lát rồi nói: "Vật phẩm tăng vận thế rất hiếm, giá cả cũng không hề rẻ. Ngươi xác định muốn mua?"

"Ừm." Tô Hiểu gật đầu.

Lão già lục lọi trong người một lúc, lấy ra một viên đá quý màu xanh lam, bên trong dường như có chất lỏng lưu chuyển, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.

"Đây là 'Thạch Vận Thế', có thể tăng 100 điểm vận thế, giá 5000 điểm vận thế." Lão già đưa viên đá quý cho Tô Hiểu.

Tô Hiểu nhận lấy, quan sát kỹ một lúc, cảm nhận được dao động vận thế bên trong, gật đầu: "Được, ta mua."

Hắn lấy ra một tấm thẻ đỏ thẫm, nhẹ nhàng quét qua quầy hàng, hoàn thành giao dịch.

"Đa tạ." Tô Hiểu cất viên đá quý vào trong người, xoay người rời đi.

Sau khi rời khỏi chợ giao dịch, Tô Hiểu đi về phía đại sảnh cường hóa thuộc tính. Hắn dự định trước tiên dùng Thạch Vận Thế để bổ sung vận thế, sau đó xem xét các thuộc tính khác có cần cường hóa gì không.

Đi vào đại sảnh cường hóa thuộc tính, bên trong đã có không ít khế ước giả đang xếp hàng chờ đợi. Tô Hiểu tìm một khoang cường hóa còn trống, bước vào, đóng cửa lại.

Bên trong khoang cường hóa, một luồng sáng màu trắng bao phủ lấy Tô Hiểu, hắn lấy Thạch Vận Thế ra, đặt vào khe cắm trên bảng điều khiển.

"Đinh! Phát hiện vật phẩm tăng vận thế, có muốn sử dụng không?"

"Xác nhận."

Theo âm báo vang lên, Thạch Vận Thế nhanh chóng tan rã, hóa thành một luồng năng lượng màu xanh lam, chui vào cơ thể Tô Hiểu.

"Đinh! Vận thế +100, vận thế hiện tại: -3400."

Tô Hiểu nhìn con số trên bảng điều khiển, hơi nhíu mày. 100 điểm vận thế chỉ là muối bỏ bể, căn bản không đủ để bù đắp khoản lỗ 3500 điểm.

"Xem ra cần phải tìm cách khác." Tô Hiểu thầm nghĩ, rời khỏi khoang cường hóa.

Ra khỏi đại sảnh cường hóa thuộc tính, Tô Hiểu đi về phía vinh dự thương điếm. Hắn nhớ rằng ở đó có một số vật phẩm đặc biệt, có thể đổi được điểm vận thế.

Đi vào vinh dự thương điếm, bên trong bày la liệt các loại vật phẩm, từ trang bị, vật phẩm tiêu hao đến các loại tài nguyên hiếm có, đủ loại. Tô Hiểu đi dạo một vòng, cuối cùng dừng lại trước một quầy hàng bán vật phẩm đặc biệt.

"Ngươi muốn mua gì?" Nhân viên cửa hàng mỉm cười hỏi.

"Ở đây có vật phẩm tăng vận thế không?" Tô Hiểu hỏi.

Nhân viên cửa hàng lắc đầu: "Vật phẩm tăng vận thế rất hiếm, vinh dự thương điếm tạm thời không có. Bất quá, ta có một đề nghị."

"Ồ?" Tô Hiểu nhướng mày.

"Ngươi có thể thử nhận nhiệm vụ ở quầy nhiệm vụ, có một số nhiệm vụ đặc thù sẽ ban thưởng điểm vận thế." Nhân viên cửa hàng đề nghị.

"Cảm ơn." Tô Hiểu gật đầu, xoay người rời khỏi vinh dự thương điếm.

Đi đến quầy nhiệm vụ, Tô Hiểu mở bảng nhiệm vụ, lướt qua các nhiệm vụ đang treo. Đa số nhiệm vụ đều là săn giết quái vật, thu thập tài nguyên, hoặc hoàn thành một số chỉ tiêu nhất định, ban thưởng cũng là tiền xu lạc viên hoặc vật phẩm.

Tô Hiểu lướt một vòng, cuối cùng dừng lại ở một nhiệm vụ có vẻ đặc biệt.

"Nhiệm vụ: Điều tra dị thường ở khu vực bên ngoài khu trung tâm. Ban thưởng: 500 điểm vận thế, 1000 tiền xu lạc viên."

"Điều tra dị thường?" Tô Hiểu trầm ngâm một lát, cảm thấy nhiệm vụ này có chút kỳ lạ. Khu vực bên ngoài khu trung tâm là nơi tương đối nguy hiểm, thường xuyên xuất hiện dị thường, nhưng ban thưởng lại không tính là quá hậu hĩnh.

Bất quá, đối với Tô Hiểu mà nói, 500 điểm vận thế cũng không phải là con số nhỏ, hơn nữa hắn cũng đang cần bổ sung vận thế, liền nhận nhiệm vụ này.

Nhận nhiệm vụ xong, Tô Hiểu rời khỏi khu trung tâm, đi về phía khu vực bên ngoài.

Khu vực bên ngoài khu trung tâm là một vùng đất hoang vu rộng lớn, trên mặt đất rải rác những tảng đá và bụi cây, thỉnh thoảng có vài con dị hóa thú lướt qua.

Tô Hiểu đi dọc theo con đường mòn, quan sát xung quanh. Hắn phát hiện, ở phía trước cách đó không xa, có một luồng khói xanh đen bốc lên, dường như có gì đó không ổn.

Hắn cẩn thận tiến lại gần, phát hiện đó là một cái hố lớn, bên trong hố có một sinh vật vực sâu đang giãy giụa, toàn thân phát ra khói xanh đen, phát ra tiếng gầm trầm thấp.

"Là sinh vật vực sâu?" Tô Hiểu nhíu mày, rút ra lưỡi kiếm bên hông.

Sinh vật vực sâu dường như cảm nhận được sự xuất hiện của Tô Hiểu, đột nhiên ngẩng đầu, lộ ra đôi mắt đỏ rực, phát ra tiếng gầm giận dữ, lao về phía hắn.

Tô Hiểu nghiêng người tránh né, đồng thời vung kiếm chém về phía sinh vật vực sâu. Lưỡi kiếm xé gió, mang theo một luồng sáng lạnh lẽo, chém thẳng vào cổ sinh vật vực sâu.

"Phụt!"

Một tiếng vang trầm đục, đầu của sinh vật vực sâu bay lên, máu đen bắn ra, thi thể ngã xuống đất.

"Đinh! Đã săn giết sinh vật vực sâu, thu được 50 điểm vận thế."

Tô Hiểu nhìn bảng điều khiển, hơi nhíu mày. 50 điểm vận thế quá ít, căn bản không đáng kể.

Hắn tiếp tục đi sâu vào trong, trên đường lại gặp vài con sinh vật vực sâu, đều bị hắn giải quyết gọn gàng, nhưng điểm vận thế thu được cũng không nhiều.

Đi đến cuối khu vực bên ngoài, Tô Hiểu phát hiện một sơn động, bên trong truyền ra một luồng khí tức nguy hiểm.

"Có lẽ dị thường mà nhiệm vụ nhắc đến là ở đây." Tô Hiểu thầm nghĩ, cẩn thận tiến vào sơn động.

Bên trong sơn động tối om, chỉ có một chút ánh sáng yếu ớt chiếu rọi. Tô Hiểu men theo vách động tiến về phía trước, đi được một lúc, trước mắt bỗng sáng lên, xuất hiện một không gian rộng lớn.

Trong không gian này, có một tế đàn cổ xưa, trên tế đàn trưng bày một viên đá quý màu đen, tỏa ra ánh sáng kỳ dị.

"Đây là..." Tô Hiểu nheo mắt, cẩn thận quan sát viên đá quý màu đen.

Hắn phát hiện, viên đá quý màu đen này dường như có một loại sức mạnh kỳ lạ, có thể hấp thụ vận thế xung quanh.

"Chẳng lẽ đây là nguyên nhân khiến vận thế của ta giảm xuống?" Tô Hiểu thầm nghĩ, cẩn thận tiến lại gần tế đàn.

Đúng lúc này, viên đá quý màu đen đột nhiên phát ra một luồng sáng chói mắt, một luồng khí tức khủng bố bao phủ lấy Tô Hiểu.

"Cẩn thận!"

Tô Hiểu cảnh giác lùi lại một bước, đồng thời giơ kiếm lên phòng thủ.

Viên đá quý màu đen từ từ bay lên, xoay tròn trong không trung, phát ra âm thanh ô ô trầm thấp. Ngay sau đó, một bóng đen khổng lồ từ trong tế đàn hiện ra, đó là một con ác thú toàn thân đen kịt, đôi mắt đỏ rực như máu, phát ra tiếng gầm chấn động.

"Rống!"

Ác thú lao về phía Tô Hiểu, tốc độ cực nhanh, mang theo một luồng gió lạnh thấu xương.

Tô Hiểu nghiến răng, vung kiếm nghênh đón. Lưỡi kiếm chém vào người ác thú, phát ra tiếng kim loại va chạm chói tai, để lại một vết trắng trên người nó.

"Phòng ngự thật cứng rắn!" Tô Hiểu nhíu mày, nhanh chóng lui lại, đồng thời quan sát điểm yếu của ác thú.

Ác thú không cho hắn cơ hội thở dốc, lại lần nữa lao tới, móng vuốt sắc bén chém về phía Tô Hiểu.

Tô Hiểu lăn tròn né tránh, đồng thời vung kiếm chém vào chân sau của ác thú. Lần này hắn dùng lực mạnh hơn, lưỡi kiếm trực tiếp chém vào da thịt ác thú, máu đen bắn ra.

"Rống!"

Ác thú đau đớn gầm thét, xoay người tấn công Tô Hiểu, tốc độ càng nhanh hơn.

Tô Hiểu không dám khinh thường, toàn lực ứng phó. Hắn phát hiện, ác thú này tuy phòng ngự cứng rắn, nhưng tốc độ cũng không quá nhanh, chỉ cần tìm được điểm yếu, vẫn có thể đánh bại được.

Sau mấy vòng giao đấu, Tô Hiểu cuối cùng cũng tìm được sơ hở của ác thú, một kiếm đâm xuyên qua con mắt của nó.

"Phụt!"

Máu đen bắn ra, ác thú phát ra tiếng gầm thảm thiết, thân thể khổng lồ ngã xuống đất, từ từ hóa thành tro tàn.

"Đinh! Đã săn giết ác thú, thu được 1000 điểm vận thế."

Tô Hiểu nhìn bảng điều khiển, vận thế đã tăng từ -3400 lên -2400, tuy vẫn còn âm, nhưng ít nhất cũng đã bù lại được một phần.

Hắn thu hồi trường kiếm, đi về phía tế đàn, cẩn thận quan sát viên đá quý màu đen.

Viên đá quý màu đen này vẫn tỏa ra ánh sáng kỳ dị, nhưng khí tức đã yếu đi rất nhiều. Tô Hiểu do dự một lát, cuối cùng vẫn đưa tay ra, cầm viên đá quý lên.

"Đinh! Phát hiện vật phẩm đặc thù 'Hắc Ám Chi Thạch', có thể hấp thụ vận thế, có muốn phong ấn hay không?"

"Phong ấn."

Theo âm báo vang lên, viên đá quý màu đen nhanh chóng bị một luồng năng lượng bao phủ, hóa thành một viên pha lê trong suốt, bị Tô Hiểu cất vào trong người.

"Xem ra dị thường lần này chính là do viên đá quý này gây ra." Tô Hiểu thầm nghĩ, xoay người rời khỏi sơn động.

Sau khi trở về khu trung tâm, Tô Hiểu đến quầy nhiệm vụ giao nộp nhiệm vụ, thu được 500 điểm vận thế và 1000 tiền xu lạc viên.

"Vận thế hiện tại: -1900." Tô Hiểu nhìn bảng điều khiển, hơi nhíu mày.

Tuy đã bù lại được một phần, nhưng khoản lỗ 3500 điểm vẫn còn khá xa. Xem ra cần phải tiếp tục nhận nhiệm vụ, hoặc tìm cách khác để bổ sung vận thế.

"Xem ra lần này ở thế giới chiến tranh, ta đã tiêu hao không ít vận thế." Tô Hiểu thầm nghĩ, ánh mắt lộ ra vẻ kiên định.

Hắn biết, vận thế đối với khế ước giả mà nói là vô cùng quan trọng, ảnh hưởng đến độ khó của nhiệm vụ, tỷ lệ rơi vật phẩm, thậm chí là cả tính mạng. Nếu vận thế ở mức âm quá thấp, rất có thể sẽ gặp phải những tình huống ngoài ý muốn.

"Xem ra cần phải nhanh chóng bổ sung vận thế." Tô Hiểu thầm nghĩ, xoay người đi về phía quầy nhiệm vụ, chuẩn bị tiếp tục nhận nhiệm vụ.

Vừa đi được mấy bước, hắn đột nhiên dừng lại, ánh mắt rơi vào một bóng người ở phía xa.

Đó là một nữ tử mặc áo choàng đen, trên mặt che một tấm mạng che mặt, chỉ lộ ra đôi mắt sắc bén. Nàng đang đứng trước một quầy hàng, dường như đang đàm phán gì đó.

"Cảm giác này..." Tô Hiểu nheo mắt, hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc từ người nữ tử này.

Đúng lúc này, nữ tử áo đen dường như cảm nhận được ánh mắt của Tô Hiểu, quay đầu nhìn về phía hắn.

Ánh mắt hai người chạm nhau trong không trung, Tô Hiểu cảm thấy một luồng áp lực vô hình ập đến.

"Là nàng?" Tô Hiểu nhận ra người này, chính là Sắt Phi Lợi Á, pháp sư hiền giả nổi tiếng trong Luân Hồi Lạc Viên.

Sắt Phi Lợi Á thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi, biến mất trong dòng người.

Tô Hiểu nhìn theo bóng lưng nàng, trong lòng dâng lên một tia nghi hoặc. Hắn luôn cảm thấy, lần này gặp lại Sắt Phi Lợi Á, khí tức trên người nàng có chút kỳ lạ.

"Xem ra lần này ở thế giới chiến tranh, đã xảy ra không ít chuyện." Tô Hiểu thầm nghĩ, thu hồi ánh mắt, tiếp tục đi về phía quầy nhiệm vụ.