Chapter: 4. Tiêu diệt gia tộc địch.

⏱ ~9 min read

Chapter: 4. Tiêu diệt gia tộc địch.

Trong phòng riêng của Tô Hiểu, hắn đang ngồi trên ghế, trước mặt là một tấm bản đồ lớn được trải ra trên bàn. Trên bản đồ, có rất nhiều khu vực được đánh dấu bằng màu đỏ, đó là lãnh địa của Gia tộc Đô Ca Nhân.

- Đã điều tra rõ chưa? - Tô Hiểu lên tiếng hỏi.

Bố Bố Uông đứng bên cạnh, gật đầu:

- Đã điều tra rõ, gia tộc Đô Ca Nhân có tổng cộng ba thành trì chính, phân bố ở ba khu vực khác nhau. Thành trì lớn nhất nằm ở trung tâm, là nơi gia chủ của bọn chúng tọa trấn.

Tô Hiểu gật đầu, ánh mắt lộ ra vẻ suy tư. Hắn biết rõ, muốn tiêu diệt hoàn toàn một gia tộc, tuyệt đối không phải chuyện đơn giản. Nhất là gia tộc Đô Ca Nhân này, đã tồn tại ở khu vực này hơn trăm năm, thế lực căn cơ thâm hậu.

- Lực lượng của bọn chúng thì sao? - Tô Hiểu tiếp tục hỏi.

Bố Bố Uông lấy ra một quyển sổ nhỏ, mở ra xem:

- Theo tình báo thu thập được, gia tộc Đô Ca Nhân có khoảng ba ngàn tên lính canh gác, trong đó có khoảng năm trăm tinh nhuệ. Ngoài ra, còn có khoảng ba mươi tên Khế Ước Giả, thực lực đều từ Tam Giai đến Ngũ Giai.

- Chỉ có vậy thôi sao? - Tô Hiểu nhíu mày.

- Đương nhiên không chỉ có vậy. - Bố Bố Uông lắc đầu: - Gia tộc Đô Ca Nhân còn có một vị trưởng lão, thực lực đã đạt tới Lục Giai, hơn nữa còn là một tên pháp sư hệ hỏa, uy lực không thể coi thường.

Tô Hiểu trầm ngâm một lát, sau đó nói:

- Xem ra, muốn tiêu diệt gia tộc này, cần phải có kế hoạch chu toàn.

- Ngươi định làm thế nào? - Bố Bố Uông hỏi.

Tô Hiểu đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, nhìn ra phong cảnh bên ngoài:

- Trước tiên, cắt đứt đường lui của bọn chúng. Ta sẽ phái người đi phá hủy Trận Truyền Tống Diệt Pháp của bọn chúng, khiến bọn chúng không thể cầu viện.

- Tiếp theo thì sao? - Bố Bố Uông hỏi tiếp.

- Tiếp theo, chia binh làm ba đường, đồng thời tấn công ba tòa thành trì của bọn chúng. - Tô Hiểu xoay người lại, ánh mắt kiên định: - Ta sẽ tự mình dẫn đội tấn công thành trì trung tâm, trực tiếp chém chết gia chủ của bọn chúng.

- Như vậy có phải quá mạo hiểm không? - Bố Bố Uông có chút lo lắng: - Dù sao đối phương cũng có một vị Lục Giai trưởng lão tọa trấn.

Tô Hiểu khẽ mỉm cười:

- Lục Giai thì sao? Ta cũng không phải chưa từng giết qua.

Bố Bố Uông nghe vậy, không khỏi nhớ tới những trận chiến trước kia của Tô Hiểu, trong đó không thiếu những kẻ địch mạnh hơn hắn rất nhiều, nhưng cuối cùng đều trở thành hồn dưới đao của hắn. Nghĩ vậy, hắn cũng yên tâm hơn một chút.

- Được, vậy ta đi an bài. - Bố Bố Uông xoay người rời khỏi phòng riêng.

Tô Hiểu nhìn theo bóng lưng Bố Bố Uông rời đi, trong mắt lóe lên hàn quang. Gia tộc Đô Ca Nhân, dám động thủ với người của hắn, vậy thì đừng trách hắn tàn nhẫn.

Ba ngày sau, kế hoạch hành động đã được triển khai.

Tô Hiểu dẫn theo một đội ngũ tinh nhuệ, lặng lẽ tiếp cận thành trì trung tâm của gia tộc Đô Ca Nhân. Bọn họ hành động vào ban đêm, lợi dụng bóng tối che giấu hành tung.

- Đã tới. - Ba Ha nhỏ giọng nhắc nhở.

Tô Hiểu ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một tòa thành trì to lớn sừng sững trước mặt. Trên tường thành, có từng đội lính canh gác đang tuần tra, ánh đuốc chiếu sáng khắp nơi.

- Có thể xác định vị trí của gia chủ không? - Tô Hiểu hỏi.

- Đã xác định. - A Mỗ lên tiếng: - Gia chủ đang ở trong đại sảnh chính của thành trì, bên cạnh có khoảng mười tên vệ sĩ bảo vệ.

Tô Hiểu gật đầu, sau đó nói với những người khác:

- Các ngươi ở bên ngoài tiếp ứng, ta tự mình xông vào.

- Một mình ngươi? - Ba Ha có chút kinh ngạc.

- Yên tâm. - Tô Hiểu nói xong, thân hình khẽ động, đã biến mất tại chỗ.

Hắn lợi dụng bóng tối, nhanh chóng tiếp cận tường thành. Thân thủ của hắn cực kỳ nhanh nhẹn, trong nháy mắt đã vượt qua tường thành, tiến vào bên trong thành trì.

Bên trong thành trì, khắp nơi đều có lính canh gác tuần tra. Nhưng đối với Tô Hiểu mà nói, những lính canh gác này căn bản không tạo thành uy hiếp gì. Hắn giống như một con quỷ trong bóng đêm, lặng lẽ xuyên qua từng con đường, hướng về phía đại sảnh chính.

Rất nhanh, hắn đã tới bên ngoài đại sảnh chính. Xuyên qua khe cửa, hắn có thể nhìn thấy bên trong đại sảnh, một lão giả đang ngồi trên ghế chủ vị, chính là gia chủ của gia tộc Đô Ca Nhân.

Chung quanh lão giả, có khoảng mười tên vệ sĩ đứng hầu, đều là những kẻ có thực lực không tồi.

Tô Hiểu hít sâu một hơi, sau đó đẩy cửa ra, trực tiếp bước vào.

- Kẻ nào!?

Đám vệ sĩ lập tức phát hiện ra hắn, đồng loạt rút binh khí ra.

Tô Hiểu không hề để ý tới bọn chúng, ánh mắt nhìn thẳng vào lão giả đang ngồi trên ghế chủ vị:

- Ngươi chính là gia chủ của gia tộc Đô Ca Nhân?

Lão giả nhíu mày, đánh giá Tô Hiểu một lượt:

- Ngươi là ai? Dám xông vào phủ đệ của ta?

- Người tới lấy mạng ngươi. - Tô Hiểu nói xong, rút Nhẫn Đạo Đao ra.

- Khẩu khí thật cuồng vọng! - Lão giả cười lạnh một tiếng: - Giết hắn cho ta!

Mười tên vệ sĩ lập tức xông lên, binh khí trong tay đồng loạt chém về phía Tô Hiểu.

Tô Hiểu khẽ động thân hình, né tránh những đòn tấn công này. Sau đó, hắn vung đao, một đạo đao mang màu xanh lam lóe lên, mấy tên vệ sĩ đứng đầu lập tức ngã xuống.

- Cái gì!?

Đám vệ sĩ còn lại kinh hãi, không ngờ đối phương lại mạnh mẽ đến vậy.

Tô Hiểu không cho bọn chúng cơ hội phản ứng, thân hình lóe lên, đã lao vào giữa đám vệ sĩ. Nhẫn Đạo Đao trong tay hắn vung lên, mỗi một đao đều mang theo sức mạnh hủy diệt, trong nháy mắt đã chém chết toàn bộ đám vệ sĩ.

Lão giả ngồi trên ghế chủ vị thấy vậy, sắc mặt cuối cùng cũng thay đổi. Hắn đứng dậy, hai tay bắt đầu kết ấn, chuẩn bị thi triển pháp thuật.

- Hừ, một tên tiểu bối mà cũng dám hung hăng trước mặt ta? - Lão giả quát lên một tiếng, một quả cầu lửa khổng lồ ngưng tụ trong tay hắn, lao thẳng về phía Tô Hiểu.

Tô Hiểu khẽ nghiêng người, né tránh quả cầu lửa. Nhưng quả cầu lửa này chỉ là đòn dò đường, ngay sau đó, lão giả liên tục thi triển mấy đạo pháp thuật, phong tỏa toàn bộ đường lui của Tô Hiểu.

- Ngươi chạy không thoát đâu! - Lão giả cười lạnh.

Tô Hiểu không hề hoảng loạn, hắn vung đao chém về phía trước, một đạo đao mang màu xanh lam chém ra, trực tiếp phá tan mấy đạo pháp thuật kia.

- Cái gì!?

Lão giả kinh hãi, không ngờ đao pháp của đối phương lại có thể phá tan pháp thuật của hắn.

- Ngươi... ngươi là Kẻ Diệt Pháp!?

Lão giả cuối cùng cũng nhận ra thân phận của Tô Hiểu, sắc mặt lập tức trở nên cực kỳ khó coi.

- Nhận ra thì đã muộn. - Tô Hiểu nói xong, thân hình lóe lên, đã lao tới trước mặt lão giả.

Nhẫn Đạo Đao trong tay hắn vung lên, một đạo đao mang lạnh lẽo chém về phía lão giả.

Lão giả vội vàng thi triển phòng ngự pháp thuật, nhưng đao mang của Tô Hiểu quá mức sắc bén, trực tiếp xé rách phòng ngự, chém lên người lão giả.

- A!

Lão giả hét lên một tiếng thảm thiết, cả người bay ngược ra ngoài, đập mạnh vào bức tường phía sau.

Tô Hiểu không cho hắn cơ hội thở dốc, thân hình lại lóe lên, đuổi theo, một đao chém xuống.

Lão giả muốn tránh né, nhưng tốc độ của Tô Hiểu quá nhanh, căn bản không kịp phản ứng. Một đao này trực tiếp chém vào cổ họng lão giả, máu tươi bắn ra.

- Ngươi...

Lão giả trừng mắt nhìn Tô Hiểu, ánh mắt đầy vẻ không cam lòng, sau đó từ từ ngã xuống.

Tô Hiểu thu đao, nhìn thi thể lão giả dưới đất, khẽ hừ một tiếng. Sau đó, hắn xoay người rời khỏi đại sảnh chính.

Bên ngoài thành trì, đã vang lên tiếng chém giết. Đó là đội ngũ của Ba Ha và A Mỗ đang tấn công những nơi khác.

Tô Hiểu nhảy lên nóc nhà, quan sát toàn cảnh chiến trường. Chỉ thấy khắp nơi trong thành trì đều là lửa cháy, tiếng chém giết vang trời.

- Xem ra, mọi chuyện đã kết thúc. - Tô Hiểu lẩm bẩm.

Đúng lúc này, một bóng người đột nhiên xuất hiện phía sau hắn.

- Ngươi chính là Tô Hiểu?

Tô Hiểu quay người lại, chỉ thấy một lão giả tóc bạc trắng đang đứng đó, trên người tỏa ra khí tức nồng đậm.

- Ngươi là trưởng lão của gia tộc Đô Ca Nhân? - Tô Hiểu hỏi.

- Không sai. - Lão giả gật đầu: - Ngươi dám giết gia chủ của ta, hôm nay, ta sẽ khiến ngươi chết không có chỗ chôn thân!

Nói xong, lão giả hai tay bắt đầu kết ấn, một cỗ khí tức hỏa diễm nồng đậm bao phủ lấy hắn.

- Lục Giai pháp sư hệ hỏa sao? - Tô Hiểu khẽ mỉm cười: - Vừa hay, để ta xem thử thực lực của ngươi đến đâu.

Nói xong, hắn vung đao, chủ động tấn công.

Một trận chiến kinh thiên động địa, chính thức bắt đầu.

Trên nóc nhà, hai bóng người nhanh chóng giao chiến với nhau. Đao mang và hỏa diễm đan xen, chiếu sáng cả bầu trời đêm.

Tô Hiểu vung đao, mỗi một đao đều mang theo sức mạnh hủy diệt. Mà lão giả kia cũng không hề yếu, pháp thuật hệ hỏa trong tay hắn thi triển đến mức thuần thục, từng đạo hỏa cầu, hỏa trụ liên tục bắn về phía Tô Hiểu.

Nhưng Tô Hiểu là Kẻ Diệt Pháp, trời sinh đã khắc chế pháp sư. Đao pháp của hắn có thể trực tiếp phá tan pháp thuật, khiến lão giả không cách nào phát huy hết thực lực.

- Không thể nào! - Lão giả kinh hãi: - Pháp thuật của ta vì sao lại vô dụng với ngươi!?

- Bởi vì ta là Kẻ Diệt Pháp. - Tô Hiểu lạnh lùng nói: - Ngươi nên chết dưới đao của ta.

Nói xong, hắn vung đao chém xuống, một đạo đao mang màu xanh lam chém ra, trực tiếp xé rách phòng ngự của lão giả, chém lên người hắn.

- A!

Lão giả hét lên một tiếng thảm thiết, cả người bay ngược ra ngoài, rơi xuống khỏi nóc nhà.

Tô Hiểu nhảy xuống theo, một đao kết liễu lão giả.

Sau khi giết chết lão giả, Tô Hiểu ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy khắp nơi trong thành trì đều là thi thể, lửa cháy ngút trời.

- Đã kết thúc. - Tô Hiểu lẩm bẩm.

Đúng lúc này, Ba Ha và A Mỗ chạy tới.

- Đại ca, đã thanh lý xong toàn bộ. - Ba Ha báo cáo: - Gia tộc Đô Ca Nhân, từ nay về sau sẽ không còn tồn tại trên thế giới này nữa.

Tô Hiểu gật đầu, ánh mắt lộ ra vẻ hài lòng.

- Thu thập chiến lợi phẩm, sau đó rời khỏi nơi này. - Hắn nói xong, xoay người rời đi.

Phía sau hắn, ngọn lửa vẫn đang cháy hừng hực, chiếu sáng cả bầu trời đêm. Mà gia tộc Đô Ca Nhân, kẻ đã từng thống trị khu vực này hơn trăm năm, đã hoàn toàn biến mất trong đêm nay.