Chương 5: Uống một phần «Dược Tề Bản Nguyên» (đã hoàn thành).

⏱ ~8 min read

Chương 5: Uống một phần «Dược Tề Bản Nguyên» (đã hoàn thành).

Sau khi rời khỏi Đại Sảnh Cường Hóa Thuộc Tính, Tô Hiểu trở về phòng riêng của mình.

Hắn ngồi trên ghế, lấy ra một lọ dược tề màu xanh lam từ trong không gian.

Đây là «Dược Tề Bản Nguyên» mà hắn vừa mua từ chỗ Bà Già với giá cao.

Nhìn lọ dược tề trong suốt, ánh mắt Tô Hiểu có chút phức tạp.

Lọ dược tề này có thể tăng cường sức mạnh bản nguyên của hắn, nhưng giá cả cũng không hề rẻ.

Hắn đã tiêu gần hết số tiền tích lũy được trong thời gian qua.

Bất quá, nghĩ đến việc sắp phải đối mặt với những nguy hiểm lớn hơn, Tô Hiểu vẫn quyết định uống nó.

Hắn mở nút lọ, một mùi thơm nhàn nhạt thoang thoảng.

Không chút do dự, Tô Hiểu ngửa đầu uống cạn.

Dược tề vào miệng, một cảm giác mát lạnh lan tỏa khắp toàn thân.

Ngay sau đó, một luồng năng lượng ấm áp bắt đầu chảy trong cơ thể hắn.

Cảm giác này rất kỳ diệu, giống như toàn bộ thân thể đang được tôi luyện.

Tô Hiểu nhắm mắt lại, cảm nhận sự biến hóa trong cơ thể.

Sức mạnh của hắn đang tăng lên từng chút một.

Tuy không rõ rệt, nhưng hắn có thể cảm nhận rõ ràng.

Một lúc sau, dược lực hoàn toàn tiêu hóa.

Tô Hiểu mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia sáng.

Hắn cảm nhận được sức mạnh của mình đã tăng lên một tầm cao mới.

Tuy không nhiều, nhưng đối với hắn lúc này, mỗi một chút tăng lên đều rất quý giá.

Hắn đứng dậy, hoạt động thử cơ thể.

Mỗi một động tác đều tràn đầy lực lượng.

Hài lòng gật đầu, Tô Hiểu lấy ra một quyển sách cổ từ trong không gian.

Đây là «Bí Điển Luyện Kim» mà hắn có được từ trước.

Trong khoảng thời gian gần đây, hắn vẫn luôn nghiên cứu quyển bí điển này.

Mặc dù tiến triển không nhanh, nhưng mỗi lần đều có thu hoạch mới.

Lật mở bí điển, Tô Hiểu bắt đầu chăm chú đọc.

Trong phòng riêng, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua.

Không biết qua bao lâu, Tô Hiểu mới ngẩng đầu lên khỏi trang sách.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc trời đã tối.

Thu hồi bí điển, Tô Hiểu đứng dậy đi về phía cửa.

Hôm nay đã đạt được mục tiêu, đã đến lúc nghỉ ngơi.

Đẩy cửa bước ra, hắn đi về phía phòng ngủ của mình.

Trên hành lang, ánh đèn mờ ảo.

Bóng dáng Tô Hiểu kéo dài dưới ánh đèn.

Hắn đi rất chậm, giống như đang suy nghĩ điều gì đó.

Chợt, hắn dừng bước.

Quay đầu nhìn về phía cuối hành lang.

Nơi đó tối om, không thấy rõ bất cứ thứ gì.

Tô Hiểu nhíu mày, sau đó lắc đầu tiếp tục đi về phía trước.

Có lẽ là do hắn quá nhạy cảm.

Về đến phòng ngủ, Tô Hiểu nằm lên giường.

Hắn nhắm mắt lại, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

Trong lúc ngủ mơ, hắn dường như mơ thấy điều gì đó.

Nhưng khi tỉnh dậy, lại không nhớ rõ.

Sáng sớm hôm sau.

Tô Hiểu thức dậy, tinh thần sung mãn.

Hắn rửa mặt đơn giản, sau đó rời khỏi phòng riêng.

Hôm nay, hắn có một số việc cần xử lý.

Đi đến Giao Dịch Thị Trường, Tô Hiểu bắt đầu tìm kiếm vật phẩm mình cần.

Đi dạo một vòng, hắn dừng lại trước một quầy hàng.

Trên quầy bày một số vật liệu luyện kim.

Tô Hiểu cúi người quan sát kỹ lưỡng.

Chủ quầy là một lão giả tóc hoa râm.

Thấy Tô Hiểu có vẻ hứng thú, lão giả vội vàng giới thiệu:

- Tiểu huynh đệ, ánh mắt thật tinh tường, những vật liệu này đều là hàng tốt.

Tô Hiểu không trả lời, chỉ lặng lẽ kiểm tra chất lượng vật liệu.

Một lúc sau, hắn chỉ vào một khối khoáng thạch màu xanh lam:

- Cái này bao nhiêu?

Lão giả nhìn thoáng qua, nói:

- Năm mươi Tiền Xu Linh Hồn.

Tô Hiểu lắc đầu:

- Quá đắt, ba mươi.

Lão giả nhíu mày:

- Tiểu huynh đệ, ngươi trả giá cũng ác quá, ít nhất bốn mươi lăm.

- Ba mươi lăm, không thì ta đi.

Tô Hiểu nói xong liền xoay người định rời đi.

- Được được được, ba mươi lăm thì ba mươi lăm.

Lão giả vội vàng gọi hắn lại.

Tô Hiểu trả tiền, cầm khoáng thạch rời đi.

Tiếp theo, hắn lại mua một ít vật liệu khác.

Sau khi mua sắm xong, Tô Hiểu trở về phòng riêng.

Hắn lấy ra các vật liệu, bắt đầu bày biện.

Hôm nay, hắn dự định chế tạo một món đồ.

Một món đồ có thể đề cao thực lực của hắn.

Trong phòng thí nghiệm luyện kim, Tô Hiểu chăm chú thao tác.

Từng bước một, hết sức cẩn thận.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút.

Không biết qua bao lâu, Tô Hiểu mới ngẩng đầu lên.

Trên mặt hắn lộ ra vẻ hài lòng.

Trước mặt hắn, một món trang bị màu đen đang lẳng lặng nằm đó.

Đây là một đôi hộ giáp.

Tuy ngoại hình không bắt mắt, nhưng ẩn chứa lực lượng cường đại.

Tô Hiểu cầm lấy hộ giáp, đeo lên cánh tay.

Cảm giác vừa vặn, không hề vướng víu.

Hắn vung tay lên, thử độ linh hoạt.

Rất tốt, không ảnh hưởng đến chiến đấu.

Thu hồi hộ giáp, Tô Hiểu bắt đầu thu dọn phòng thí nghiệm.

Sau khi thu dọn xong, hắn rời khỏi phòng riêng.

Đi đến Vinh Dự Thương Điếm, Tô Hiểu dự định đổi chút vật phẩm.

Trong thương điếm, bày la liệt đủ loại vật phẩm.

Tô Hiểu đi dạo một vòng, cuối cùng dừng lại trước một quầy hàng.

Trên quầy bày một số bình dược tề.

Hắn cầm lấy một bình, quan sát kỹ lưỡng.

«Thuốc Hồi Phục»: Khôi phục 30% Sinh Mệnh Giá Trị, thời gian sử dụng 10 giây.

Nhìn thoáng qua, Tô Hiểu đặt bình thuốc xuống.

Hắn cần loại thuốc hồi phục tốt hơn.

Đi vòng một vòng, hắn phát hiện một loại thuốc mới.

«Thuốc Hồi Phục Cao Cấp»: Khôi phục 60% Sinh Mệnh Giá Trị, thời gian sử dụng 5 giây.

Giá cả không hề rẻ, nhưng hiệu quả lại rất tốt.

Tô Hiểu không chút do dự, đổi ba bình.

Sau khi đổi xong, hắn rời khỏi Vinh Dự Thương Điếm.

Trở về phòng riêng, Tô Hiểu bắt đầu chuẩn bị.

Hắn biết, một trận chiến ác liệt sắp đến.

Hắn cần phải chuẩn bị đầy đủ.

Kiểm tra lại trang bị, xác nhận không có vấn đề gì.

Tô Hiểu ngồi trên ghế, nhắm mắt dưỡng thần.

Trong đầu hắn, đang diễn tập các tình huống chiến đấu có thể xảy ra.

Mỗi một chi tiết, hắn đều cân nhắc kỹ lưỡng.

Đây là thói quen của hắn.

Trước mỗi trận chiến, đều phải làm tốt chuẩn bị đầy đủ.

Bởi vì hắn biết, trên chiến trường, bất kỳ sơ suất nhỏ nào cũng có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.

Thời gian trôi qua từng chút một.

Khi Tô Hiểu mở mắt lần nữa, đã là ba giờ chiều.

Hắn đứng dậy, duỗi người một cái.

Đã đến lúc xuất phát.

Rời khỏi phòng riêng, Tô Hiểu đi về phía lối ra của Luân Hồi Lạc Viên.

Trên đường đi, hắn gặp không ít Khế Ước Giả.

Có người vội vã, có người thong thả.

Mỗi người đều có mục đích riêng.

Tô Hiểu hòa vào dòng người, rất nhanh đã biến mất ở cuối con đường.

...

Một thế giới khác.

Bên trong một tòa thành cổ kính.

Một trận chiến đang diễn ra ác liệt.

Hai bóng người đang giao thủ với nhau.

Một người mặc áo bào đen, một người mặc giáp trắng.

Áo bào đen tay cầm trường đao, mỗi một đao đều mang theo sát khí.

Giáp trắng tay cầm trường kiếm, kiếm pháp tinh diệu tuyệt luân.

Hai người đánh qua đánh lại, khó phân thắng bại.

Chợt, áo bào đen lùi lại mấy bước.

Hắn nhìn chằm chằm vào giáp trắng, ánh mắt lộ vẻ ngưng trọng.

- Ngươi rốt cuộc là ai?

Giáp trắng khẽ cười:

- Ngươi không cần biết ta là ai.

- Ngươi chỉ cần biết, hôm nay ngươi phải chết ở đây.

Dứt lời, giáp trắng vung kiếm tấn công.

Áo bào đen vội vàng đón đỡ.

Nhưng lần này, hắn cảm nhận được áp lực trước nay chưa từng có.

Kiếm của giáp trắng giống như mãng xà, quấn chặt lấy hắn.

Vô luận hắn tránh thế nào, cũng không thể thoát khỏi phạm vi kiếm quang.

Rốt cuộc, một kiếm xuyên thấu ngực hắn.

Áo bào đen trừng mắt, không dám tin nhìn lưỡi kiếm xuyên qua ngực mình.

- Ngươi...

Giáp trắng rút kiếm, máu tươi bắn ra.

Thân thể áo bào đen từ từ ngã xuống.

Giáp trắng cúi đầu nhìn thi thể, khẽ lắc đầu.

- Đáng tiếc, thực lực không tệ.

- Đáng tiếc là đã đắc tội với người không nên đắc tội.

Nói xong, giáp trắng xoay người rời đi.

Rất nhanh đã biến mất trong bóng tối.

...

Tô Hiểu đi trên đường phố của thế giới xa lạ.

Đây là một thế giới có phong cách cổ xưa.

Kiến trúc hai bên đường đều được xây bằng đá.

Thỉnh thoảng có người đi ngang qua, ăn mặc đều là trang phục cổ xưa.

Tô Hiểu quan sát bốn phía, ghi nhớ địa hình.

Đây là thói quen của hắn.

Khi đến một nơi xa lạ, đầu tiên phải nắm rõ hoàn cảnh xung quanh.

Đi dạo một vòng, Tô Hiểu đi đến một tửu quán.

Hắn đẩy cửa bước vào, bên trong khá đông đúc.

Tìm một góc ngồi xuống, Tô Hiểu gọi một bình rượu.

Hắn vừa uống rượu, vừa lắng nghe cuộc trò chuyện của những người xung quanh.

Đây là cách tốt nhất để thu thập tình báo.

Quả nhiên, không bao lâu sau hắn đã nghe được một tin tức hữu dụng.

Ở phía bắc thành phố, dường như có một di tích cổ được phát hiện.

Rất nhiều người đang đổ về đó.

Tô Hiểu ghi nhớ trong lòng, sau đó đặt chén rượu xuống.

Hắn đứng dậy, rời khỏi tửu quán.

Đi về phía bắc thành phố.

Dọc đường đi, hắn phát hiện không ít người cũng đang đi cùng hướng.

Xem ra, tin tức về di tích cổ đã lan truyền ra ngoài.

Tô Hiểu không vội, cứ thong thả đi theo phía sau.

Rất nhanh, hắn đã đến khu vực phía bắc thành phố.

Nơi này đã tụ tập không ít người.

Ở giữa, có một cánh cửa đá khổng lồ.

Trên cửa đá khắc đầy những hoa văn kỳ dị.

Tô Hiểu quan sát từ xa, ánh mắt lộ vẻ suy tư.

Cánh cửa đá này, có chút cổ quái.

Hắn không vội tới gần, mà tìm một nơi tương đối kín đáo để quan sát.

Theo thời gian trôi qua, càng ngày càng có nhiều người tụ tập.

Nhưng không ai dễ dàng tới gần cánh cửa đá.

Xem ra, mọi người đều đang chờ đợi.

Chờ đợi thời cơ thích hợp.

Tô Hiểu cũng không vội, cứ lẳng lặng chờ đợi.

Hắn biết, có những lúc, kiên nhẫn là vũ khí tốt nhất.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút.

Chợt, cánh cửa đá phát ra một trận run rẩy nhẹ.

Tất cả mọi người đều tập trung ánh mắt.

Cửa đá đang từ từ mở ra.

Một luồng khí tức cổ xưa phả vào mặt.

Tô Hiểu nheo mắt, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đá đang mở ra.

Hắn biết, một cuộc tranh đoạt sắp bắt đầu.