Chapter: 3. Thăng Cấp Lên Cấp Chí Cường Theo Quy Cách Bậc Thang Cao.

⏱ ~11 min read

Chapter: 3. Thăng Cấp Lên Cấp Chí Cường Theo Quy Cách Bậc Thang Cao.

Trong phòng riêng, Tô Hiểu đang ngồi trước bàn dài, trên bàn bày một quyển sách cổ dày cộp, trang sách đã ố vàng theo năm tháng, tỏa ra mùi giấy cũ kỹ phảng phất.

Hắn khép hờ mắt, ngón tay nhẹ nhàng lật từng trang, trên mặt không lộ rõ cảm xúc, nhưng khóe miệng lại hơi nhếch lên một chút.

"Cuối cùng cũng tìm được."

Hắn thì thầm, ánh mắt dừng lại trên một trang sách, nơi đó viết một đoạn văn tự cổ xưa, bên cạnh còn có một bức tranh minh họa mờ nhạt.

Nội dung trên trang sách rất đơn giản, chỉ là một phương pháp tế luyện huyết mạch, nhưng đối với Tô Hiểu mà nói, ý nghĩa lại vô cùng to lớn.

"Thăng cấp theo quy cách bậc thang cao, quả nhiên là tồn tại."

Hắn khép sách lại, đứng dậy đi đến bên cạnh bàn, nơi đặt một cái rương bảo vật cấp Thánh Linh.

Mở rương ra, bên trong lẳng lặng nằm một khối thạch anh màu xanh đen, tỏa ra quang mang nhàn nhạt.

"Thạch Đoạn Hồn Ảnh, vật liệu chính để tế luyện."

Tô Hiểu cầm khối thạch anh lên, cảm nhận được dòng năng lượng ấm áp truyền vào lòng bàn tay, khóe miệng nhếch lên nụ cười hài lòng.

"Bắt đầu thôi."

Hắn ngồi xếp bằng xuống đất, đặt Thạch Đoạn Hồn Ảnh trước mặt, hai tay kết ấn, bắt đầu vận chuyển sức mạnh trong cơ thể.

Theo sự vận chuyển của sức mạnh, khối thạch anh dần dần phát sáng, quang mang từ nhạt chuyển đậm, cuối cùng bao phủ cả người Tô Hiểu.

Trong khoảnh khắc đó, Tô Hiểu cảm nhận được một cỗ lực lượng kỳ dị đang chui vào cơ thể mình, dung hợp với huyết mạch của hắn.

"Đây chính là... lực lượng của Thạch Đoạn Hồn Ảnh sao?"

Hắn nhíu mày, cảm nhận được sự biến hóa trong cơ thể, huyết mạch đang sôi trào, lực lượng không ngừng tăng lên.

Thời gian dần trôi qua, quang mang trên người Tô Hiểu càng lúc càng rực rỡ, khí tức cũng càng lúc càng mạnh mẽ.

Không biết qua bao lâu, quang mang cuối cùng cũng tan đi, Tô Hiểu chậm rãi mở mắt ra.

Trong đôi mắt hắn lóe lên một tia tinh quang, khóe miệng nhếch lên nụ cười nhạt.

"Thành công rồi."

Hắn đứng dậy, cảm nhận được lực lượng dồi dào trong cơ thể, hài lòng gật đầu.

"Thực lực hiện tại, hẳn là đã đạt tới cấp Chí Cường."

Hắn nói khẽ, trong giọng nói mang theo một tia tự tin.

"Bây giờ, cũng nên đi gặp một số người rồi."

Nói xong, Tô Hiểu xoay người rời khỏi phòng riêng, đi về phía Giao Dịch Thị Trường.

Trên đường đi, hắn gặp không ít khế ước giả, những người này nhìn thấy hắn đều né tránh sang một bên, ánh mắt mang theo vẻ kính sợ.

"Nghe nói Tô Hiểu đã đạt tới cấp Chí Cường rồi."

"Thật sao? Hắn ta thăng cấp nhanh thật đấy."

"Đó là đương nhiên, dù sao hắn cũng là kẻ điên nổi tiếng nhất Luân Hồi Lạc Viên mà."

Những lời bàn tán xung quanh truyền vào tai Tô Hiểu, nhưng hắn không hề để tâm, vẫn thản nhiên bước về phía trước.

Đi tới Giao Dịch Thị Trường, Tô Hiểu tìm một quầy hàng, bày một ít vật phẩm không cần thiết lên bán.

"Ồ? Tô Hiểu, cậu cũng tới đây bán đồ à?"

Một giọng nói quen thuộc vang lên, Tô Hiểu ngẩng đầu nhìn lại, hóa ra là Khai Tát.

"Ừm, dọn dẹp một chút kho đồ."

Tô Hiểu đáp, ánh mắt dừng lại trên người Khai Tát.

"Xem ra cậu đã đạt tới cấp Chí Cường rồi nhỉ?"

Khai Tát cười híp mắt, trong giọng nói mang theo một tia hâm mộ.

"Ừm, vừa mới đột phá."

Tô Hiểu gật đầu, không hề che giấu.

"Lợi hại, lợi hại."

Khai Tát tán thưởng một câu, sau đó chuyển chủ đề:

"Đúng rồi, cậu có nghe nói tới chuyện mới nhất chưa?"

"Chuyện gì?"

Tô Hiểu hơi nhíu mày.

"Nghe nói bên Vực Sâu sắp có động tĩnh lớn, hình như là một vị Đại Chủ Giáo nào đó sắp thức tỉnh."

Khai Tát hạ thấp giọng, vẻ mặt thần bí.

"Đại Chủ Giáo Vực Sâu?"

Tô Hiểu nhíu mày, trong mắt lóe lên một tia suy tư.

"Đúng vậy, nghe nói thực lực rất mạnh, ít nhất cũng là cấp Chí Cường."

Khai Tát gật đầu, vẻ mặt hơi lo lắng.

"Xem ra, sắp có một trận chiến lớn rồi."

Tô Hiểu nói khẽ, trong mắt lóe lên một tia chiến ý.

"Đúng vậy, cho nên cậu phải chuẩn bị sẵn sàng đấy."

Khai Tát vỗ vai Tô Hiểu, sau đó xoay người rời đi.

Tô Hiểu đứng tại chỗ, trầm ngâm một lúc lâu, sau đó thu dọn đồ đạc, rời khỏi Giao Dịch Thị Trường.

Hắn đi tới Vinh Dự Thương Điếm, dùng một lượng lớn Huy Chương Danh Dự đổi lấy một số vật phẩm hiếm có.

"Đây là... Trái Ác Quỷ?"

Tô Hiểu cầm một quả trái cây xoắn ốc màu tím lên, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.

"Đúng vậy, đây là Trái Ác Quỷ hệ Tự Nhiên, có thể khống chế lực lượng nguyên tố."

Nhân viên cửa hàng giải thích.

"Giá bao nhiêu?"

Tô Hiểu hỏi.

"Ba nghìn Huy Chương Danh Dự."

Nhân viên cửa hàng đáp.

"Đổi."

Tô Hiểu không chút do dự, trực tiếp đưa Huy Chương Danh Dự qua.

Sau khi đổi xong Trái Ác Quỷ, Tô Hiểu lại đi dạo một vòng trong Vinh Dự Thương Điếm, mua thêm một ít vật phẩm hữu dụng.

"Được rồi, cũng nên về chuẩn bị rồi."

Tô Hiểu nói khẽ, xoay người rời khỏi Vinh Dự Thương Điếm.

Trở về phòng riêng, Tô Hiểu bắt đầu kiểm tra lại toàn bộ trang bị và vật phẩm của mình.

Hắn mở bảng thuộc tính, nhìn lại toàn bộ chỉ số của mình.

"Lực lượng, nhanh nhẹn, thể lực, trí lực, tất cả đều đạt tới tiêu chuẩn cấp Chí Cường."

Hắn hài lòng gật đầu, sau đó mở kho đồ, kiểm tra lại vật phẩm bên trong.

"Thuốc hồi phục, thuốc giải độc, bùa chú phòng hộ... đều đã chuẩn bị đầy đủ."

Hắn gật đầu, sau đó lấy ra một quyển sách cổ, bắt đầu nghiên cứu kỹ năng mới.

"Đây là... kỹ năng cấp Chí Cường?"

Tô Hiểu nhìn thấy một kỹ năng tên là "Trảm Hồn", trong mắt lóe lên một tia hứng thú.

"Trảm Hồn: Chém thẳng vào linh hồn mục tiêu, tạo thành sát thương chân thực khổng lồ, đồng thời có xác suất khiến mục tiêu rơi vào trạng thái hỗn loạn."

"Kỹ năng này... rất mạnh."

Tô Hiểu trầm ngâm một lúc, sau đó quyết định học kỹ năng này.

Hắn mở bảng kỹ năng, tiêu hao một lượng lớn Điểm Kỹ Năng Diệt Pháp, học thành công kỹ năng Trảm Hồn.

"Được rồi, chuẩn bị đã xong."

Tô Hiểu đứng dậy, trong mắt lóe lên một tia kiên định.

"Bây giờ, chỉ chờ đối thủ xuất hiện thôi."

Hắn nói khẽ, trong giọng nói mang theo một tia chờ mong.

Vào lúc này, một thông báo hệ thống đột nhiên vang lên bên tai hắn.

"Đinh! Phát hiện nhiệm vụ mới: Tiêu diệt Đại Chủ Giáo Vực Sâu."

"Nhiệm vụ: Tiêu diệt Đại Chủ Giáo Vực Sâu, thu hoạch được phần thưởng phong phú."

"Phần thưởng nhiệm vụ: 10.000 Điểm Kỹ Năng Diệt Pháp, 1 Rương Bảo Vật Cấp Thánh Linh, 1 Điểm Thuộc Tính Chân Thực."

"Độ khó nhiệm vụ: Cực kỳ nguy hiểm."

Tô Hiểu nhìn thông báo nhiệm vụ, khóe miệng nhếch lên nụ cười nhạt.

"Xem ra, ngay cả hệ thống cũng cảm thấy trận chiến này rất thú vị."

Hắn nói khẽ, trong mắt lóe lên một tia chiến ý nồng đậm.

"Đã như vậy, vậy thì để ta xem, Đại Chủ Giáo Vực Sâu này rốt cuộc có bao nhiêu cân lượng."

Nói xong, Tô Hiểu xoay người rời khỏi phòng riêng, bước về phía Hành Lang Vực Sâu.

Trên đường đi, hắn gặp không ít khế ước giả, những người này nhìn thấy hắn đều lộ ra vẻ kinh ngạc.

"Tô Hiểu lại đi về phía Hành Lang Vực Sâu?"

"Chẳng lẽ hắn muốn đi tìm Đại Chủ Giáo Vực Sâu?"

"Điên rồi, thật sự điên rồi."

Những lời bàn tán xung quanh truyền vào tai Tô Hiểu, nhưng hắn không hề để tâm, vẫn thản nhiên bước về phía trước.

Đi tới cửa Hành Lang Vực Sâu, Tô Hiểu dừng bước, nhìn về phía hành lang tối đen như mực bên trong, trong mắt lóe lên một tia cảnh giác.

"Đại Chủ Giáo Vực Sâu... sao?"

Hắn nói khẽ, sau đó không chút do dự bước vào trong.

Vừa bước vào Hành Lang Vực Sâu, một cỗ khí tức âm lãnh ập tới, khiến Tô Hiểu không khỏi rùng mình một cái.

"Khí tức này... quả nhiên không tầm thường."

Hắn thầm nghĩ, cẩn thận quan sát bốn phía xung quanh.

Bên trong Hành Lang Vực Sâu tối đen như mực, chỉ có một chút ánh sáng yếu ớt từ những khối tinh thể trên vách tường phát ra.

Tô Hiểu cẩn thận từng bước một tiến về phía trước, đồng thời cảnh giác cao độ với những nguy hiểm có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Không biết đi được bao lâu, hắn đột nhiên nghe thấy một trận tiếng bước chân dồn dập phía trước.

"Có người?"

Tô Hiểu nhíu mày, nhanh chóng ẩn nấp vào một góc tối.

Rất nhanh, một nhóm người chạy vội vã từ phía trước chạy tới, trên người đều mang thương tích, vẻ mặt hoảng sợ.

"Chạy mau! Đại Chủ Giáo Vực Sâu quá mạnh!"

"Chúng ta không phải là đối thủ của hắn!"

Những người này vừa chạy vừa hét lớn, vẻ mặt tràn đầy tuyệt vọng.

Tô Hiểu nhìn những người này, trong mắt lóe lên một tia trầm ngâm.

"Xem ra, Đại Chủ Giáo Vực Sâu này quả nhiên không đơn giản."

Hắn thầm nghĩ, sau đó tiếp tục tiến về phía trước.

Đi được một lúc, hắn đột nhiên cảm nhận được một cỗ khí tức khủng bố đang tới gần.

"Đến rồi!"

Tô Hiểu lập tức dừng bước, ánh mắt nhìn chăm chú về phía trước.

Trong bóng tối, một thân ảnh cao lớn chậm rãi đi ra.

Người này mặc một bộ trường bào màu đen, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ quỷ dữ tợn, trên người tỏa ra khí tức âm lãnh khủng bố.

"Ngươi chính là Đại Chủ Giáo Vực Sâu?"

Tô Hiểu nhìn người trước mặt, trong mắt lóe lên một tia cảnh giác.

"Không sai, chính là ta."

Đại Chủ Giáo Vực Sâu lên tiếng, giọng nói khàn khàn, mang theo một tia châm chọc.

"Ngươi chính là Tô Hiểu? Nghe nói ngươi rất lợi hại?"

"Thử một chút là biết ngay."

Tô Hiểu nói xong, rút ra Nhẫn Đạo Đao trong tay, lao thẳng về phía Đại Chủ Giáo Vực Sâu.

"Tới hay lắm!"

Đại Chủ Giáo Vực Sâu cười lạnh một tiếng, hai tay bấm pháp quyết, một cỗ năng lượng hắc ám ngưng tụ trong lòng bàn tay.

"Thiêu Đốt Chi Diễm!"

Hắn quát một tiếng, một luồng hỏa diễm màu đen lao thẳng về phía Tô Hiểu.

Tô Hiểu nghiêng người tránh né, đồng thời vung đao chém về phía Đại Chủ Giáo Vực Sâu.

"Trảm Hồn!"

Hắn quát một tiếng, một đạo đao mang màu xanh lam chém thẳng về phía Đại Chủ Giáo Vực Sâu.

"Phốc!"

Đao mang xuyên qua cơ thể Đại Chủ Giáo Vực Sâu, nhưng hắn ta lại không hề hấn gì.

"Ha ha ha, đao pháp của ngươi không có tác dụng với ta đâu."

Đại Chủ Giáo Vực Sâu cười lớn, trong mắt lóe lên một tia khinh thường.

"Ồ? Vậy sao?"

Tô Hiểu nhíu mày, trong mắt lóe lên một tia trầm ngâm.

"Xem ra, ngươi có năng lực miễn dịch với sát thương vật lý."

Hắn thầm nghĩ, sau đó thu hồi Nhẫn Đạo Đao, đổi sang một vũ khí khác.

"Vậy thì thử chiêu này xem sao."

Tô Hiểu nói xong, hai tay bấm pháp quyết, một cỗ năng lượng màu tím ngưng tụ trong lòng bàn tay.

"Phệ Linh Chi Diễm!"

Hắn quát một tiếng, một luồng hỏa diễm màu tím lao thẳng về phía Đại Chủ Giáo Vực Sâu.

"Phốc!"

Hỏa diễm màu tím đánh trúng người Đại Chủ Giáo Vực Sâu, lập tức thiêu đốt cơ thể hắn ta.

"Á!"

Đại Chủ Giáo Vực Sâu hét thảm một tiếng, vẻ mặt trở nên dữ tợn.

"Ngươi... ngươi làm sao có thể sử dụng Phệ Linh Chi Diễm?"

Hắn ta nhìn Tô Hiểu với ánh mắt không dám tin.

"Chuyện này... không cần ngươi phải biết."

Tô Hiểu nói xong, lại lần nữa ngưng tụ Phệ Linh Chi Diễm, lao thẳng về phía Đại Chủ Giáo Vực Sâu.

"Không! Đừng mà!"

Đại Chủ Giáo Vực Sâu hoảng sợ hét lớn, nhưng đã quá muộn.

"Phốc!"

Phệ Linh Chi Diễm bao phủ toàn bộ cơ thể Đại Chủ Giáo Vực Sâu, trong nháy mắt thiêu đốt hắn ta thành tro bụi.

"Đinh! Đã tiêu diệt Đại Chủ Giáo Vực Sâu, hoàn thành nhiệm vụ."

"Phần thưởng nhiệm vụ: 10.000 Điểm Kỹ Năng Diệt Pháp, 1 Rương Bảo Vật Cấp Thánh Linh, 1 Điểm Thuộc Tính Chân Thực."

Tô Hiểu nhìn thông báo hệ thống, khóe miệng nhếch lên nụ cười nhạt.

"Xem ra, Đại Chủ Giáo Vực Sâu cũng chỉ có vậy."

Hắn nói khẽ, sau đó xoay người rời khỏi Hành Lang Vực Sâu.

Trở về phòng riêng, Tô Hiểu mở Rương Bảo Vật Cấp Thánh Linh ra, bên trong là một món trang bị màu tím.

"Đây là... một thanh trường đao?"

Tô Hiểu cầm thanh trường đao lên, cảm nhận được dòng năng lượng mạnh mẽ truyền vào lòng bàn tay.

"Tên là... Ma Nhẫn?"

Hắn nhìn thấy tên của thanh trường đao, trong mắt lóe lên một tia hài lòng.

"Trang bị không tồi, vừa vặn có thể thay thế Nhẫn Đạo Đao."

Hắn nói khẽ, sau đó đeo Ma Nhẫn lên người.

"Được rồi, chuẩn bị đã xong."

Tô Hiểu đứng dậy, trong mắt lóe lên một tia kiên định.

"Bây giờ, chỉ chờ đối thủ tiếp theo xuất hiện thôi."

Hắn nói khẽ, trong giọng nói mang theo một tia chờ mong.

Vào lúc này, một thông báo hệ thống đột nhiên vang lên bên tai hắn.

"Đinh! Phát hiện nhiệm vụ mới: Tiến vào Thế Giới Hỏa Ảnh, tiêu diệt Tổ Chức Hiểu."

"Nhiệm vụ: Tiến vào Thế Giới Hỏa Ảnh, tiêu diệt toàn bộ thành viên Tổ Chức Hiểu."

"Phần thưởng nhiệm vụ: 20.000 Điểm Kỹ Năng Diệt Pháp, 1 Rương Bảo Vật Cấp Sử Thi, 2 Điểm Thuộc Tính Chân Thực."

"Độ khó nhiệm vụ: Cực kỳ nguy hiểm."

Tô Hiểu nhìn thông báo nhiệm vụ, khóe miệng nhếch lên nụ cười nhạt.

"Thế Giới Hỏa Ảnh sao? Xem ra, lại có một trận chiến ác liệt nữa rồi."

Hắn nói khẽ, trong mắt lóe lên một tia chiến ý nồng đậm.

"Đã như vậy, vậy thì để ta xem, Tổ Chức Hiểu này rốt cuộc có bao nhiêu cân lượng."

Nói xong, Tô Hiểu xoay người rời khỏi phòng riêng, bước về phía Truyền Tống Trận.

Trên đường đi, hắn gặp không ít khế ước giả, những người này nhìn thấy hắn đều lộ ra vẻ kính sợ.

"Tô Hiểu lại muốn đi chấp hành nhiệm vụ rồi."

"Lần này là Thế Giới Hỏa Ảnh sao? Nghe nói bên đó rất nguy hiểm."

"Đó là đương nhiên, dù sao hắn cũng là kẻ điên nổi tiếng nhất Luân Hồi Lạc Viên mà."

Những lời bàn tán xung quanh truyền vào tai Tô Hiểu, nhưng hắn không hề để tâm, vẫn thản nhiên bước về phía trước.

Đi tới Truyền Tống Trận, Tô Hiểu dừng bước, nhìn về phía trận pháp tỏa ra quang mang nhàn nhạt, trong mắt lóe lên một tia kiên định.

"Thế Giới Hỏa Ảnh... ta tới đây."

Nói xong, hắn bước vào trong Truyền Tống Trận, thân ảnh biến mất trong quang mang.