Chương 1: Bản thân đủ mạnh mẽ.
Trong phòng riêng, Tô Hiểu ngồi trên ghế, trước mặt là một quyển sách cổ dày cộp, trên bìa sách có hoa văn kỳ dị đang chậm rãi lưu chuyển, như thể ẩn chứa sinh mệnh.
Hắn khép hờ hai mắt, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, phát ra tiếng vang thanh thúy.
Một lúc sau, hắn mở mắt ra, trong đôi mắt đen láy thoáng qua một tia sáng.
"Đã đến lúc rồi."
Hắn đứng dậy, đi đến bên cạnh bàn, cầm lấy một thanh trường đao được bọc kỹ trong vải, nhẹ nhàng vuốt ve phần chuôi đao.
Thanh đao này tên là Chém Rồng Chớp, là vũ khí đã đi cùng hắn qua vô số thế giới, chém không biết bao nhiêu kẻ địch.
Hôm nay, hắn muốn đi đến một nơi.
Nơi đó tên là Vùng Đất Chúng Sinh.
Đó là một khu vực đặc thù trong Luân Hồi Lạc Viên, nơi có thể tăng cường thực lực của khế ước giả, nhưng đồng thời cũng vô cùng nguy hiểm.
Tô Hiểu đeo trường đao lên lưng, mở cửa phòng, bước ra ngoài.
Hành lang yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân của hắn vang vọng.
Đi ngang qua một góc rẽ, hắn nhìn thấy một bóng người đang dựa vào tường, dường như đang chờ đợi điều gì đó.
Đó là một nữ tử mặc váy dài màu đen, mái tóc dài màu bạc trắng xõa ngang vai, trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt.
"Bạch Dạ tiên sinh, thật trùng hợp."
Nữ tử lên tiếng, giọng nói mang theo vài phần mê hoặc.
Tô Hiểu dừng bước, liếc nhìn nữ tử, nhàn nhạt nói: "Lilim, ngươi đang chờ ta?"
Nữ tử tên là Lilim, là một phù thủy mặt trăng, thực lực không tầm thường.
"Không dối gạt ngài, ta đúng là đang chờ ngài."
Lilim khẽ cười, trong tay xuất hiện một chiếc bình thủy tinh, bên trong chứa chất lỏng màu xanh lam đang phát ra ánh sáng nhàn nhạt.
"Đây là một bình thuốc hồi phục mà ta vô tình có được, muốn tặng cho ngài."
Tô Hiểu nhìn bình thuốc trong tay Lilim, ánh mắt không chút dao động.
"Ngươi có chuyện gì?"
Hắn không tin trên đời có chuyện tốt vô duyên vô cớ.
Lilim thu lại nụ cười, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: "Ta nghe nói ngài sắp đi đến Vùng Đất Chúng Sinh, muốn cùng ngài kết bạn đồng hành."
"Vùng Đất Chúng Sinh nguy hiểm trùng trùng, nếu có thêm một người chiếu ứng lẫn nhau, có lẽ sẽ an toàn hơn một chút."
Tô Hiểu trầm ngâm một chút, gật đầu: "Được."
Hắn không phải người thích nói nhiều, đã có người chủ động xin đi cùng, hắn cũng không tiện cự tuyệt.
Huống chi, thực lực của Lilim không yếu, có nàng đi cùng, xác thực có thể giảm bớt không ít phiền phức.
"Vậy thì tốt."
Lilim nở nụ cười, thu hồi bình thuốc, đi đến bên cạnh Tô Hiểu.
Hai người sóng vai đi về phía trước, xuyên qua hành lang dài, đi đến cuối hành lang, nơi đó có một cánh cửa kim loại.
Tô Hiểu đưa tay đặt lên cửa kim loại, một luồng năng lượng thanh cương ảnh theo lòng bàn tay hắn truyền vào, cửa kim loại lặng lẽ mở ra.
Phía sau cánh cửa là một không gian rộng lớn, trên mặt đất khắc đầy trận pháp phức tạp, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Đây là trận truyền tống diệt pháp, có thể đưa bọn họ đến Vùng Đất Chúng Sinh.
Tô Hiểu và Lilim bước lên trận pháp, thân ảnh dần dần trở nên mơ hồ.
Khi thân ảnh hoàn toàn biến mất, trong phòng riêng khôi phục lại vẻ yên tĩnh.
...
Vùng Đất Chúng Sinh.
Đây là một thế giới hoang vu, bầu trời là màu xám xịt, trên mặt đất rải rác những tảng đá đen kịt, thỉnh thoảng có những bóng dáng kỳ dị lướt qua.
Tô Hiểu đứng trên một tảng đá lớn, ánh mắt đảo qua bốn phía.
Lilim đứng bên cạnh hắn, trên mặt mang theo vẻ cảnh giác.
"Nơi này... có chút quỷ dị."
Lilim khẽ nói.
Tô Hiểu gật đầu, hắn cũng cảm nhận được một tia khí tức nguy hiểm.
Nơi này được gọi là Vùng Đất Chúng Sinh, nghe thì có vẻ là thánh địa, nhưng thực tế lại là một nơi cực kỳ nguy hiểm.
Ở đây, khế ước giả có thể thu được lực lượng, nhưng đồng thời cũng phải đối mặt với vô số nguy cơ.
"Đi thôi."
Tô Hiêu nói xong, nhảy xuống tảng đá, đi về phía trước.
Lilim vội vàng đi theo.
Hai người đi trên mặt đất hoang vu, xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ.
Đột nhiên, Tô Hiểu dừng bước, ánh mắt trở nên sắc bén.
"Ở phía trước, có người."
Hắn thấp giọng nói.
Lilim nghe vậy, lập tức cảnh giác nhìn về phía trước.
Quả nhiên, ở phía trước cách đó không xa, có mấy bóng người đang đứng, dường như đang tranh chấp điều gì đó.
Tô Hiểu quan sát một lúc, nhận ra một trong số đó.
Đó là một nam tử mặc áo choàng đen, trên mặt mang theo nụ cười tà dị.
"Quý Ông Xám."
Tô Hiểu nhíu mày.
Quý Ông Xám là một khế ước giả nổi tiếng, thực lực mạnh mẽ, nhưng tính tình tàn nhẫn, thích săn giết những khế ước giả khác.
"Ngươi quen hắn?"
Lilim thấp giọng hỏi.
"Không quen, nhưng nghe nói qua."
Tô Hiểu lắc đầu, "Hắn là một kẻ săn giết, chúng ta tốt nhất nên tránh xa hắn."
Hắn không muốn gây thêm phiền phức.
Nhưng có những lúc, ngươi không muốn gây chuyện, chuyện lại tự tìm đến ngươi.
Ngay khi Tô Hiểu định đổi hướng đi, Quý Ông Xám bên kia dường như cũng phát hiện ra bọn họ.
Hắn quay đầu nhìn về phía Tô Hiểu, trên mặt nở một nụ cười quỷ dị.
"Ồ? Lại có con mồi tự dâng đến cửa."
Quý Ông Xám bỏ qua mấy người đang tranh chấp, chậm rãi đi về phía Tô Hiểu.
Tô Hiểu dừng bước, ánh mắt trở nên lạnh lùng.
Xem ra, trận chiến này là không thể tránh khỏi.
"Ngươi chính là Tô Hiểu?"
Quý Ông Xám đi đến cách Tô Hiểu khoảng mười mét, dừng lại, đánh giá hắn từ trên xuống dưới.
"Ta nghe nói, ngươi rất mạnh."
"Vậy thì sao?"
Tô Hiểu nhàn nhạt nói.
"Không sao, chỉ là muốn thử xem, ngươi có xứng với danh tiếng đó hay không."
Quý Ông Xám nói xong, thân hình đột nhiên biến mất tại chỗ.
Tô Hiểu đồng tử hơi co lại, theo bản năng rút trường đao sau lưng ra.
Keng!
Một tiếng kim loại va chạm vang lên, Chém Rồng Chớp chặn lại một thanh chủy thủ màu đen.
Quý Ông Xám xuất hiện trước mặt Tô Hiểu, trên mặt mang theo vẻ kinh ngạc.
"Phản ứng nhanh thật."
Hắn khẽ cười, thân hình lại biến mất.
Tô Hiểu không chút hoang mang, trường đao trong tay múa may, liên tục chặn lại những đòn tấn công từ bốn phương tám hướng.
Từng tiếng kim loại va chạm vang lên, hai người giao thủ hơn mười hiệp trong nháy mắt.
Lilim đứng ở phía xa, nhìn hai người giao chiến, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.
Thực lực của Quý Ông Xám rất mạnh, nhưng Tô Hiểu lại có thể chống đỡ được, hơn nữa còn có vẻ như chưa dùng hết toàn lực.
"Xem ra, thực lực của hắn còn mạnh hơn ta tưởng tượng."
Lilim thầm nghĩ.
Lúc này, Quý Ông Xám đột nhiên lùi lại, trên mặt mang theo vẻ hứng thú.
"Không tồi, không tồi, đã lâu rồi ta chưa gặp được đối thủ thú vị như ngươi."
Hắn thu hồi chủy thủ, nhìn Tô Hiểu, "Hôm nay tạm dừng ở đây, lần sau gặp lại, chúng ta sẽ phân thắng bại."
Nói xong, thân hình hắn dần dần trở nên mơ hồ, cuối cùng biến mất không còn tung tích.
Tô Hiểu thu đao vào vỏ, ánh mắt bình tĩnh.
"Ngươi không sao chứ?"
Lilim đi tới, quan tâm hỏi.
"Không sao."
Tô Hiểu lắc đầu, "Hắn chỉ đang thăm dò thực lực của ta thôi."
"Vậy chúng ta có cần đổi hướng không?"
Lilim hỏi.
"Không cần."
Tô Hiểu nhìn về phía xa, "Chúng ta cứ tiếp tục đi."
Hắn không sợ Quý Ông Xám, nếu đối phương dám ra tay lần nữa, hắn sẽ khiến đối phương phải trả giá.
Bởi vì hắn hiểu rõ một đạo lý.
Chỉ cần bản thân đủ mạnh mẽ, thì bất kỳ âm mưu quỷ kế nào cũng đều vô dụng.
Tô Hiểu và Lilim tiếp tục tiến về phía trước, biến mất ở phía chân trời xa xăm.