Chương 2: Tăng Mạnh Độ Tín Nhiệm Của Luân Hồi Lạc Viên (Đã dựa theo độ tín nhiệm hiện tại, nâng lên 35 vạn điểm).
Trong phòng riêng, Tô Hiểu đang kiểm tra kỹ lưỡng chiến lợi phẩm lần này. Bên cạnh hắn, Bố Bố Uông nằm sấp trên sàn, vẻ mặt lười biếng, thỉnh thoảng lại ngáp một cái.
"Đã lâu rồi không có được cảm giác giàu có thế này."
Tô Hiểu nhìn đống vật phẩm trước mặt, khóe miệng hơi nhếch lên. Lần này tiến vào thế giới nguyên sinh, mặc dù quá trình hung hiểm, nhưng thu hoạch cũng tương xứng.
Hắn cầm lấy một khối tinh thể màu xanh đen, bên trong ẩn chứa năng lượng dao động khiến người ta kinh hãi.
"Thạch Đoạn Hồn Ảnh, thứ tốt."
Tô Hiểu gật đầu hài lòng, thu hồi khối tinh thể, sau đó ánh mắt chuyển sang một xấp giấy da cừu khế ước.
"Đây là..."
Hắn cầm lấy một tấm giấy da, trên mặt viết đầy những ký hiệu phức tạp.
"Khế ước với Vực Sâu? Xem ra lần này còn có thu hoạch ngoài ý muốn."
Tô Hiểu trầm ngâm một lát, rồi cất tấm giấy da đi. Loại vật phẩm này tuy có giá trị, nhưng cũng ẩn chứa nguy hiểm, cần phải xử lý cẩn thận.
"Uông uông!"
Bố Bố Uông đột nhiên kêu lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào một góc phòng.
Tô Hiểu nhìn theo hướng nó, phát hiện một cái rương bảo vật cấp Thánh Linh đang tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
"Suýt nữa quên mất ngươi."
Hắn đi tới, mở chiếc rương ra. Bên trong là một thanh trường đao màu đen tuyền, trên thân đao khắc đầy những hoa văn phức tạp.
"Nhận Đạo Đao · Thanh Quỷ."
Tô Hiểu cầm thanh đao lên, cảm nhận được luồng sức mạnh kỳ dị từ trong đó truyền đến.
"Đao này... có chút ý tứ."
Hắn vung nhẹ vài đường, không gian xung quanh như bị cắt ra từng mảnh.
"Đáng tiếc, không thích hợp với ta lắm."
Tô Hiểu lắc đầu, thu hồi thanh đao. Hắn đã có Nhẫn Đạo Đao của riêng mình, cũng không cần thiết phải đổi sang vũ khí khác.
"Đã đến lúc xử lý những thứ này."
Hắn lấy ra một xấp tài liệu, trên đó ghi chép chi tiết các hạng mục cần nâng cấp.
"Điểm kỹ năng hoàng kim, điểm thuộc tính chân thực, điểm kỹ năng diệt pháp..."
Tô Hiểu vừa xem vừa tính toán, phân bổ tài nguyên một cách hợp lý.
"Trước tiên nâng cấp kỹ năng chính đã."
Hắn đi đến khoang thăng cấp kỹ năng, đặt điểm kỹ năng hoàng kim vào.
"Lần này, nên tăng cường năng lực cận chiến."
Tô Hiểu trầm ngâm một lát, lựa chọn phương hướng tăng cường.
"Tông sư đao thuật, cần phải đột phá thêm một bước."
Hắn xác nhận lựa chọn, khoang thăng cấp bắt đầu vận hành, phát ra tiếng ong ong trầm thấp.
Một lúc sau, khoang thăng cấp dừng lại, Tô Hiểu bước ra, trên người tản mát ra khí tức mạnh mẽ hơn trước.
"Cảm giác... không tồi."
Hắn nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh dồi dào trong cơ thể.
"Tiếp theo, là thuộc tính."
Tô Hiểu đi đến khoang cường hóa thuộc tính, bắt đầu tăng cường các loại thuộc tính.
"Lực lượng, nhanh nhẹn, thể lực, trí lực..."
Hắn vừa phân bổ điểm thuộc tính, vừa suy nghĩ về kế hoạch phát triển lâu dài.
"Lần này tiến vào thế giới nguyên sinh, thu hoạch vượt xa dự kiến."
Tô Hiểu nhớ lại những trận chiến vừa qua, trong lòng có chút cảm khái.
"Đặc biệt là trận chiến với tên khốn đó..."
Hắn nhớ tới trận chiến với Đại Chủ Giáo Vực Sâu, sắc mặt hơi trầm xuống.
"Thực lực của đối phương quả thực mạnh mẽ, nếu không phải ta có chút chuẩn bị, chỉ sợ lần này khó mà toàn thân trở ra."
Tô Hiểu lắc đầu, gạt bỏ những tạp niệm.
"Bất quá, kết quả cuối cùng vẫn là ta thắng."
Hắn cười nhạt, tiếp tục xử lý chiến lợi phẩm.
"Ừm? Đây là..."
Tô Hiểu phát hiện một vật phẩm kỳ lạ, bên trên tản mát ra khí tức cổ xưa.
"Khởi Nguyên Thạch · Thế Giới?"
Hắn cầm vật phẩm lên, quan sát tỉ mỉ.
"Thứ này... có chút ý tứ."
Tô Hiểu trầm ngâm một lát, rồi cất vật phẩm đi.
"Tạm thời chưa dùng đến, để đó đã."
Hắn tiếp tục kiểm tra các vật phẩm khác.
"Ừm, còn có không ít vật liệu luyện kim."
Tô Hiểu nhìn đống nguyên liệu trước mặt, gật đầu hài lòng.
"Lần này có thể chế tạo không ít thứ tốt."
Hắn thu thập toàn bộ vật liệu, chuẩn bị đến luyện kim thực nghiệm thất.
"Uông uông!"
Bố Bố Uông đột nhiên kêu lên, ánh mắt nhìn về phía cửa.
"Có người đến?"
Tô Hiểu nhíu mày, đi đến mở cửa.
"Ồ? Là ngươi."
Hắn nhìn thấy một người quen đứng ngoài cửa.
"Bạch Dạ tiên sinh, đã lâu không gặp."
Người đến chính là Mã Văn Hoa Nhĩ Tư, trên mặt nở nụ cười thân thiện.
"Vào đi."
Tô Hiểu nhường đường, để đối phương vào phòng.
"Lần này ta đến, là muốn bàn với ngươi một chuyện làm ăn."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư ngồi xuống, vẻ mặt nghiêm túc.
"Chuyện gì?"
Tô Hiểu rót cho đối phương một chén trà, tùy ý hỏi.
"Ngươi có biết, độ tín nhiệm của ngươi trong Luân Hồi Lạc Viên đã tăng lên rất nhiều?"
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cầm chén trà, nhấp một ngụm.
"Ừm, ta biết."
Tô Hiểu gật đầu, vẻ mặt bình tĩnh.
"Lần này ngươi hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc, khiến không ít người phải chú ý."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đặt chén trà xuống, nhìn Tô Hiểu.
"Cho nên?"
Tô Hiểu nhướng mày, chờ đối phương nói tiếp.
"Ta muốn mời ngươi gia nhập một nhiệm vụ."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư hạ giọng, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.
"Chuyện gì?"
Tô Hiểu không vội đáp ứng, trước tiên hỏi rõ tình hình.
"Liên quan đến một thế giới nguyên sinh."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nói, trong mắt lóe lên vẻ phức tạp.
"Thế giới nguyên sinh?"
Tô Hiểu hơi nhíu mày, có chút hứng thú.
"Đúng vậy, hơn nữa còn là một thế giới nguyên sinh cực kỳ đặc thù."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư gật đầu, tiếp tục nói.
"Ở thế giới đó, tồn tại một loại sức mạnh mà chúng ta chưa từng thấy."
"Ồ?"
Tô Hiểu càng thêm hứng thú.
"Đó là một thế giới do Luyện Kim Văn Minh thống trị."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nói ra một tin tức khiến người ta kinh ngạc.
"Luyện Kim Văn Minh?"
Tô Hiểu nhíu mày, trong đầu nhanh chóng tìm kiếm thông tin liên quan.
"Đúng vậy, chính là văn minh luyện kim đến từ Đệ Nhị Kỷ."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc.
"Ngươi cũng biết, văn minh luyện kim đã sớm hủy diệt từ lâu, nhưng ở thế giới nguyên sinh đó, dấu vết của bọn họ vẫn còn được bảo tồn."
"Ngươi muốn ta điều tra thế giới đó?"
Tô Hiểu hỏi.
"Không chỉ đơn giản là điều tra."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư lắc đầu, vẻ mặt trở nên phức tạp.
"Ta muốn ngươi tiến vào thế giới đó, tìm kiếm một thứ."
"Thứ gì?"
Tô Hiểu hỏi.
"Truyền thừa của Luyện Kim Văn Minh."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nói ra ba chữ, khiến không khí trở nên ngưng trọng.
"Truyền thừa của Luyện Kim Văn Minh?"
Tô Hiểu nhíu mày, cảm thấy chuyện này không hề đơn giản.
"Đúng vậy, truyền thừa chân chính."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc.
"Ngươi cũng biết, trình độ luyện kim của Luyện Kim Văn Minh đã đạt đến đỉnh cao, nếu có thể có được truyền thừa của bọn họ..."
"Chỉ sợ chuyện này không dễ dàng như vậy."
Tô Hiểu ngắt lời đối phương.
"Đương nhiên không dễ dàng."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cười khổ, lắc đầu.
"Nếu không, ta cũng sẽ không tìm đến ngươi."
"Ngươi nói xem, tình huống cụ thể."
Tô Hiểu trầm ngâm một lát, rồi hỏi.
"Thế giới đó có tên là Vĩnh Quang Thế Giới."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư bắt đầu giới thiệu.
"Ở thế giới đó, tồn tại một thế lực tên là Thánh Quang Lạc Viên, bọn họ nắm giữ đại lượng di sản của Luyện Kim Văn Minh."
"Thánh Quang Lạc Viên?"
Tô Hiểu nhíu mày, cảm thấy cái tên này có chút quen thuộc.
"Đúng vậy, chính là một trong những thế lực lớn nhất ở Vĩnh Quang Thế Giới."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư gật đầu, tiếp tục nói.
"Bọn họ sở hữu kỹ thuật luyện kim cực kỳ cao siêu, hơn nữa còn nắm giữ không ít bí mật của Luyện Kim Văn Minh."
"Ngươi muốn ta đi trộm truyền thừa của bọn họ?"
Tô Hiểu hỏi thẳng.
"Không phải trộm, mà là giao dịch."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc.
"Ta có một món đồ mà Thánh Quang Lạc Viên cực kỳ cần, có thể dùng nó để trao đổi truyền thừa."
"Chuyện gì?"
Tô Hiểu hỏi.
"Vật phẩm đó... ở trong tay ngươi."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nhìn Tô Hiểu, ánh mắt thâm thúy.
"Trong tay ta?"
Tô Hiểu nhíu mày, trong đầu nhanh chóng suy nghĩ.
"Đúng vậy, chính là khối Thạch Đoạn Hồn Ảnh kia."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nói ra một cái tên khiến Tô Hiểu giật mình.
"Ngươi nói... Thạch Đoạn Hồn Ảnh?"
Tô Hiểu nhìn đối phương, ánh mắt trở nên sắc bén.
"Đúng vậy, Thánh Quang Lạc Viên vẫn luôn tìm kiếm vật phẩm này."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc.
"Bọn họ tin rằng, Thạch Đoạn Hồn Ảnh là chìa khóa để mở ra truyền thừa cuối cùng của Luyện Kim Văn Minh."
"Ngươi muốn ta dùng Thạch Đoạn Hồn Ảnh để trao đổi truyền thừa?"
Tô Hiểu trầm ngâm một lát, rồi hỏi.
"Không sai."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư gật đầu.
"Đương nhiên, ta sẽ không để ngươi chịu thiệt."
Hắn lấy ra một tấm bản đồ, đặt lên bàn.
"Đây là bản đồ di sản của Luyện Kim Văn Minh, bên trong ghi chép vị trí của rất nhiều di tích."
"Ngươi cảm thấy, thứ này có đáng giá không?"
Tô Hiểu nhìn tấm bản đồ, trong mắt lóe lên vẻ suy tư.
"Ngươi nói xem, vì sao ta phải tin ngươi?"
Hắn ngẩng đầu nhìn Mã Văn Hoa Nhĩ Tư, ánh mắt sắc bén.
"Bởi vì chúng ta là bạn cũ."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nhìn thẳng vào mắt Tô Hiểu, vẻ mặt thành khẩn.
"Hơn nữa, lần giao dịch này đối với cả hai chúng ta đều có lợi."
"Ngươi có được truyền thừa của Luyện Kim Văn Minh, còn ta có được thứ ta muốn."
"Chúng ta đôi bên cùng có lợi."
Tô Hiểu trầm ngặc một lát, rồi gật đầu.
"Được, ta đồng ý."
Hắn đứng dậy, thu hồi tấm bản đồ.
"Bất quá, ta cần thời gian chuẩn bị."
"Không vội."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư đứng dậy, nở nụ cười.
"Ngươi cứ chuẩn bị trước, khi nào sẵn sàng thì liên lạc với ta."
Nói xong, hắn xoay người rời đi.
Tô Hiểu nhìn bóng lưng đối phương khuất dần, trong mắt lóe lên vẻ suy tư.
"Luyện Kim Văn Minh... Thánh Quang Lạc Viên..."
Hắn lẩm bẩm, trong đầu nhanh chóng xoay chuyển.
"Xem ra, lại sắp có một chuyến hành trình thú vị."
Tô Hiểu thu hồi suy nghĩ, tiếp tục xử lý chiến lợi phẩm.
"Uông uông!"
Bố Bố Uông kêu lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào một góc phòng.
"Ừm?"
Tô Hiểu nhìn theo hướng nó, phát hiện một vật phẩm đang tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
"Đây là..."
Hắn đi tới, cầm vật phẩm lên.
"Giấy da cừu khế ước?"
Tô Hiểu mở ra xem, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.
"Khế ước với Vực Sâu?"
Hắn nhíu mày, cảm thấy chuyện này có chút kỳ lạ.
"Xem ra, lần này còn có không ít bí mật chưa được khám phá."
Tô Hiểu thu hồi giấy da cừu, quyết định sau này sẽ nghiên cứu kỹ hơn.
"Bây giờ, trước tiên hãy nâng cao thực lực đã."
Hắn đi đến sảnh cường hóa thuộc tính, tiếp tục tăng cường thực lực.
"Lần này tiến vào thế giới nguyên sinh, thu hoạch vượt xa dự kiến."
Tô Hiểu vừa phân bổ điểm thuộc tính, vừa suy nghĩ về kế hoạch tiếp theo.
"Bất quá, càng như vậy, ta càng cần phải cẩn thận."
Hắn nhớ lại những trận chiến vừa qua, trong lòng cảnh giác.
"Thực lực của đối phương ngày càng mạnh, ta cũng không thể lơ là."
Tô Hiểu hoàn thành việc tăng cường thuộc tính, cảm nhận sức mạnh dồi dào trong cơ thể.
"Tiếp theo, là trang bị."
Hắn đi đến đại sảnh cường hóa trang bị, bắt đầu tăng cường vũ khí và phòng cụ của mình.
"Lần này, phải toàn diện nâng cấp một lần."
Tô Hiểu lấy ra toàn bộ trang bị, bắt đầu tiến hành cường hóa.
Một lúc sau, hắn hoàn thành việc cường hóa toàn bộ trang bị.
"Cảm giác... không tồi."
Tô Hiểu hài lòng gật đầu, thu hồi trang bị.
"Bây giờ, đã đến lúc chuẩn bị cho chuyến hành trình tiếp theo."
Hắn đi đến bàn làm việc, bắt đầu lên kế hoạch.
"Vĩnh Quang Thế Giới... Thánh Quang Lạc Viên..."
Tô Hiểu lẩm bẩm, trong đầu nhanh chóng xây dựng kế hoạch hành động.
"Xem ra, lại sắp có một trận ác chiến."
Hắn cười nhạt, trong mắt lóe lên vẻ chiến ý nồng đậm.
"Bất quá, như vậy mới thú vị."
Tô Hiểu thu hồi suy nghĩ, tiếp tục chuẩn bị.
"Uông uông!"
Bố Bố Uông kêu lên, ánh mắt nhìn về phía cửa.
"Ừm?"
Tô Hiểu nhìn về phía cửa, phát hiện một thân ảnh quen thuộc đang đứng đó.
"Là ngươi?"
Hắn nhíu mày, có chút bất ngờ.
"Bạch Dạ tiên sinh, đã lâu không gặp."
Người đến chính là Green Gillian, trên mặt nở nụ cười thản nhiên.
"Vào đi."
Tô Hiểu nhường đường, để đối phương vào phòng.
"Lần này ta đến, là muốn cảm ơn ngươi."
Green Gillian ngồi xuống, vẻ mặt thành khẩn.
"Cảm ơn ta?"
Tô Hiểu nhướng mày, có chút khó hiểu.
"Đúng vậy, lần này nếu không có ngươi giúp đỡ, chỉ sợ ta khó mà hoàn thành nhiệm vụ."
Green Gillian gật đầu, vẻ mặt cảm kích.
"Chuyện nhỏ thôi."
Tô Hiểu lắc đầu, vẻ mặt bình tĩnh.
"Đối với ngươi là chuyện nhỏ, nhưng đối với ta mà nói thì không phải vậy."
Green Gillian lấy ra một vật phẩm, đặt lên bàn.
"Đây là chút tâm ý của ta, mong ngươi nhận lấy."
Tô Hiểu nhìn vật phẩm, hơi nhíu mày.
"Đây là..."
"Là một món đồ ta có được trong lần nhiệm vụ này, nghĩ rằng có lẽ sẽ hữu dụng với ngươi."
Green Gillian giải thích.
Tô Hiểu cầm vật phẩm lên xem, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.
"Thứ này..."
Hắn nhận ra vật phẩm này cực kỳ có giá trị.
"Ngươi xác định muốn tặng nó cho ta?"
Tô Hiểu nhìn Green Gillian, ánh mắt có chút phức tạp.
"Đúng vậy, coi như là đáp lễ."
Green Gillian gật đầu, vẻ mặt kiên định.
"Được, vậy ta nhận."
Tô Hiểu thu hồi vật phẩm, gật đầu với đối phương.
"Đa tạ."
"Không cần khách sáo."
Green Gillian đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
"Nếu không có chuyện gì khác, ta xin phép cáo lui trước."
"Được."
Tô Hiểu tiễn đối phương ra cửa, rồi quay lại phòng.
"Có vẻ như, vận khí của ta gần đây không tệ."
Hắn nhìn vật phẩm trong tay, khóe miệng hơi nhếch lên.
"Bất quá, càng như vậy, ta càng phải cẩn thận."
Tô Hiểu thu hồi vật phẩm, tiếp tục chuẩn bị cho chuyến hành trình tiếp theo.
"Vĩnh Quang Thế Giới... Ta đến đây."