Chương 2: Sau khi thêm đủ dung dịch phân hạch, thêm một lượng lớn Apollo.

⏱ ~10 min read

Chương 2: Sau khi thêm đủ dung dịch phân hạch, thêm một lượng lớn Apollo.

---

Sau khi thêm đủ dung dịch phân hạch, hắn bắt đầu thêm một lượng lớn Apollo vào.

Apollo là một loại vật phẩm có tính ăn mòn cực mạnh, dù là kim loại hay đá, chỉ cần tiếp xúc với nó đều sẽ bị ăn mòn thành chất lỏng màu vàng nhạt.

Mà dung dịch phân hạch lại là một loại chất lỏng màu xanh lam trong suốt, có tính ổn định cực cao.

Hai loại chất lỏng này vừa tiếp xúc, lập tức phát ra tiếng xèo xèo, một lượng lớn khói trắng bốc lên.

Khói trắng bay lên, mang theo một mùi hăng nồng khó chịu.

Tô Hiểu đứng trước bàn thí nghiệm, hai mắt nhìn chằm chằm vào chất lỏng đang phản ứng trong bình thủy tinh.

Trong bình thủy tinh, chất lỏng màu xanh lam và chất lỏng màu vàng nhạt không ngừng va chạm, dung hợp, lại không ngừng tách ra.

Theo thời gian trôi qua, chất lỏng trong bình thủy tinh dần dần chuyển sang màu xanh lục.

Màu xanh lục này rất đậm, gần như sắp biến thành màu đen.

Thấy cảnh này, khóe miệng Tô Hiểu khẽ nhếch lên.

"Thành công rồi."

Hắn thì thầm một tiếng, sau đó cầm lấy bình thủy tinh trên bàn thí nghiệm, nhẹ nhàng lắc lư.

Theo động tác của hắn, chất lỏng màu xanh lục trong bình thủy tinh cũng theo đó mà chuyển động.

Màu sắc của chất lỏng này rất kỳ lạ, vừa nhìn đã biết không phải là thứ gì tốt lành gì.

"Đây chính là thứ ta cần."

Tô Hiểu gật đầu hài lòng, sau đó cất bình thủy tinh vào trong không gian trữ vật.

Sau khi làm xong tất cả những việc này, hắn mới xoay người rời khỏi phòng thí nghiệm.

...

Rời khỏi phòng thí nghiệm, Tô Hiểu đi thẳng về phía phòng riêng của mình.

Trên đường đi, hắn gặp không ít khế ước giả.

Những khế ước giả này nhìn thấy Tô Hiểu, đều chủ động né tránh sang một bên.

Có người thậm chí còn cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào hắn.

Dù sao thì danh tiếng của Tô Hiểu trong Luân Hồi Lạc Viên cũng không hề nhỏ.

Một kẻ điên, một kẻ giết người không chớp mắt.

Đây chính là ấn tượng mà Tô Hiểu để lại cho người khác.

Đối với những ánh mắt kiêng dè này, Tô Hiểu cũng không thèm để ý.

Hắn đi thẳng về phía trước, rất nhanh đã về đến phòng riêng của mình.

Vừa vào phòng, một con chó Husky màu trắng đã lao tới.

"Ô ô ô ~"

Con Husky này chính là Bố Bố Uông, chiến hữu của Tô Hiểu.

"Được rồi, được rồi, đừng có mà thân thiết như vậy."

Tô Hiểu xoa đầu Bố Bố Uông, sau đó đi về phía phòng ngủ.

Hắn cần phải nghỉ ngơi thật tốt.

Bởi vì ngày mai, hắn sẽ phải đi đến một thế giới mới.

...

Sáng sớm ngày hôm sau.

Tô Hiểu thức dậy từ trên giường, duỗi người một cái thật thoải mái.

Sau khi rửa mặt xong, hắn đi đến khu vực trung tâm của Luân Hồi Lạc Viên.

Hôm nay là ngày hắn tiến vào thế giới mới.

Điều này khiến hắn có chút mong đợi.

Dù sao thì mỗi lần tiến vào một thế giới mới, đều mang lại cho hắn những thu hoạch khác nhau.

Đi đến khu vực trung tâm, Tô Hiểu nhìn thấy một cánh cổng truyền tống khổng lồ.

Cánh cổng truyền tống này chính là lối vào để tiến vào thế giới nhiệm vụ.

Lúc này, xung quanh cánh cổng truyền tống đã tụ tập không ít khế ước giả.

Bọn họ đều đang chờ đợi, chờ đợi thời khắc cánh cổng truyền tống mở ra.

Tô Hiểu tìm một góc yên tĩnh, dựa vào tường, nhắm mắt dưỡng thần.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây.

Không biết đã qua bao lâu, một âm thanh máy móc vang lên bên tai Tô Hiểu.

"Khế ước giả Tô Hiểu, ngươi đã đến lúc tiến vào thế giới nhiệm vụ."

"Lần này thế giới nhiệm vụ của ngươi là: Thế Giới Hỏa Ảnh."

"Thời gian nhiệm vụ: 30 ngày."

"Nội dung nhiệm vụ: Tự do phát huy."

"Độ khó nhiệm vụ: Cấp Bạch Ngân."

"Xin hãy chuẩn bị sẵn sàng."

Nghe xong lời nhắc nhở này, Tô Hiểu mở mắt ra.

Trong mắt hắn lóe lên một tia sáng kỳ dị.

"Thế Giới Hỏa Ảnh sao?"

Hắn thì thầm một tiếng, sau đó bước về phía cánh cổng truyền tống.

...

Một trận hoa mắt chóng mặt.

Khi Tô Hiểu lần nữa nhìn rõ cảnh vật trước mắt, hắn đã đứng trên một con đường nhỏ.

Hai bên đường là những ngôi nhà có kiến trúc cổ xưa.

Thỉnh thoảng có thể nhìn thấy một vài bóng người đi qua lại.

Nhìn thấy cảnh này, Tô Hiểu biết mình đã đến Thế Giới Hỏa Ảnh.

Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận không khí khác lạ của thế giới này.

Sau đó, hắn bắt đầu quan sát xung quanh.

Đây là một ngôi làng nhỏ.

Quy mô của ngôi làng này không lớn, nhưng kiến trúc bên trong lại rất đặc sắc.

Trên nóc của mỗi ngôi nhà đều có một mái ngói màu đỏ cam.

Trên tường còn vẽ rất nhiều bích họa kỳ lạ.

Những bích họa này có nội dung rất phong phú.

Có thứ vẽ là cảnh chiến đấu, có thứ vẽ là cảnh sinh hoạt.

Nhìn những bích họa này, Tô Hiểu không khỏi nhíu mày.

Hắn luôn cảm thấy những bích họa này có gì đó là lạ.

Nhưng nhất thời hắn cũng không nói ra được là lạ ở chỗ nào.

"Thôi, không nghĩ nữa."

Tô Hiểu lắc đầu, thu hồi ánh mắt.

Hắn đi về phía trước, chuẩn bị tìm một nơi để nghỉ ngơi trước đã.

Đi được một lúc, hắn nhìn thấy một quán trọ.

Quán trọ này có quy mô không lớn, nhưng bên trong lại rất sạch sẽ.

Tô Hiểu đẩy cửa đi vào, đi thẳng đến quầy.

"Ông chủ, cho ta một phòng."

Hắn nói với ông chủ đang ngồi sau quầy.

Ông chủ là một người đàn ông trung niên hơi mập.

Nghe thấy giọng nói của Tô Hiểu, ông ta ngẩng đầu lên.

"Khách quan, ngài đến từ nơi nào vậy?"

Ông chủ cười hỏi.

"Ta là một lữ khách đi ngang qua."

Tô Hiểu thuận miệng đáp.

"À à, thì ra là vậy."

Ông chủ gật đầu, sau đó lấy ra một chìa khóa từ trong ngăn kéo.

"Khách quan, phòng số 203 ở tầng hai, ngài cứ tự nhiên."

"Cảm ơn."

Tô Hiểu nhận lấy chìa khóa, sau đó đi về phía cầu thang.

Đi đến cửa phòng số 203, hắn mở cửa đi vào.

Phòng này không lớn, nhưng bên trong được bày trí rất ấm cúng.

Tô Hiểu nằm vật xuống giường, nhắm mắt lại.

Hắn đang suy nghĩ về nhiệm vụ lần này.

Lần này nhiệm vụ của hắn là "tự do phát huy".

Nói cách khác, hắn có thể tự do hành động trong thế giới này.

Điều này nghe có vẻ rất tự do.

Nhưng Tô Hiểu biết rõ, càng là nhiệm vụ tự do như vậy, thì càng nguy hiểm.

Bởi vì không có sự ràng buộc của nhiệm vụ, hắn sẽ không có được sự bảo vệ của thế giới ý chí.

Nếu không cẩn thận, rất có thể sẽ chết ở thế giới này.

"Xem ra lần này phải cẩn thận một chút rồi."

Tô Hiểu thì thầm một tiếng, sau đó xoay người, bắt đầu nghỉ ngơi.

...

Ngày hôm sau, Tô Hiểu rời khỏi quán trọ.

Hắn đi dạo trên đường phố của ngôi làng nhỏ này.

Đi được một lúc, hắn phát hiện ra một điều.

Dân số của ngôi làng nhỏ này rất ít.

Hơn nữa, trên mặt của những người dân này đều mang vẻ mặt lo lắng.

Dường như bọn họ đang sợ hãi điều gì đó.

Nhìn thấy cảnh này, Tô Hiểu không khỏi nhíu mày.

Hắn cảm thấy ngôi làng nhỏ này có gì đó không ổn.

Đúng lúc này, một trận ồn ào truyền đến từ phía trước.

Tô Hiểu ngẩng đầu nhìn lại.

Chỉ thấy một đám người đang vây quanh một nơi nào đó.

Mà ở giữa đám người, có một thanh niên đang bị trói trên cây gỗ.

Trên người thanh niên này đầy vết thương, máu me đầm đìa.

Nhìn thấy cảnh này, Tô Hiểu không khỏi nhíu mày.

Hắn đi tới, len vào trong đám người.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

Hắn hỏi một người dân đứng bên cạnh.

"À, ngươi nói hắn à?"

Người dân kia thở dài một tiếng.

"Tên này là một tên trộm, bị bắt quả tang khi đang ăn trộm đồ vật của làng."

"Cho nên mới bị trói ở đây trừng phạt."

Nghe vậy, Tô Hiểu gật đầu.

Thì ra là một tên trộm.

Hắn không có hứng thú với chuyện này, liền xoay người rời đi.

Nhưng đúng lúc này, thanh niên bị trói trên cây gỗ kia đột nhiên ngẩng đầu lên.

Ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm vào Tô Hiểu.

Trong mắt hắn lóe lên một tia cầu cứu.

Nhìn thấy ánh mắt này, bước chân Tô Hiểu khựng lại.

Hắn xoay người, nhìn về phía thanh niên kia.

"Ngươi muốn ta cứu ngươi?"

Tô Hiểu trầm giọng hỏi.

Nghe vậy, thanh niên kia vội vàng gật đầu.

"Được."

Tô Hiểu gật đầu, sau đó đi về phía thanh niên kia.

"Ngươi muốn làm gì?"

Một người dân chặn đường hắn.

"Tránh ra."

Tô Hiểu lạnh lùng nói một tiếng.

"Ngươi..."

Người dân kia vừa định nói gì đó.

Kết quả là, một cỗ khí tức khủng bố lập tức bao phủ lấy hắn.

Cỗ khí tức này khiến hắn cảm thấy khó thở.

Sắc mặt hắn trắng bệch, vội vàng né sang một bên.

Nhìn thấy cảnh này, những người dân xung quanh cũng vội vàng lùi lại.

Bọn họ đều bị khí tức của Tô Hiểu dọa cho sợ hãi.

Tô Hiểu đi tới trước mặt thanh niên kia, vung tay lên.

Một đạo đao mang lóe lên.

Sợi dây thừng trên người thanh niên lập tức đứt đoạn.

Thanh niên mất đi sự trói buộc, cả người mềm nhũn ngã xuống đất.

"Cảm... cảm ơn."

Thanh niên khó khăn nói ra hai chữ này.

"Không cần khách sáo."

Tô Hiểu lắc đầu, sau đó xoay người rời đi.

Hắn không có hứng thú với chuyện này.

Cứu thanh niên này, chỉ là thuận tay mà thôi.

...

Rời khỏi đám đông, Tô Hiểu tiếp tục đi dạo trên đường phố.

Đi được một lúc, hắn đi tới một khu rừng rậm.

Trong rừng rậm này, cây cối um tùm, còn có rất nhiều dã thú.

Tô Hiểu đi trong rừng rậm, thỉnh thoảng dừng lại quan sát xung quanh.

Hắn phát hiện ra, trong rừng rậm này có rất nhiều dược liệu.

Những dược liệu này đều có giá trị không nhỏ.

"Xem ra lần này đến Thế Giới Hỏa Ảnh, thu hoạch sẽ không nhỏ."

Tô Hiểu thì thầm một tiếng, sau đó bắt đầu hái những dược liệu này.

Cứ như vậy, Tô Hiểu vừa đi vừa hái dược liệu.

Rất nhanh, hắn đã đi sâu vào trong rừng rậm.

Đúng lúc này, một trận chiến đấu truyền đến từ phía trước.

Tô Hiểu nhíu mày, nhẹ nhàng đi về phía trước.

Đi được một lúc, hắn nhìn thấy một trận chiến đấu.

Chỉ thấy một nhóm người mặc áo choàng đen đang vây công một thiếu nữ.

Thiếu nữ này có mái tóc màu hồng, trên mặt đầy vẻ kinh hoảng.

Trên người nàng đã có không ít vết thương.

Nhìn thấy cảnh này, Tô Hiểu không khỏi nhíu mày.

Hắn đang do dự có nên ra tay hay không.

Đúng lúc này, thiếu nữ kia đột nhiên hét lên một tiếng.

Một cỗ khí tức khủng bố lập tức bao phủ lấy toàn bộ khu rừng rậm.

Cỗ khí tức này khiến Tô Hiểu cũng phải biến sắc.

"Đây là... Vĩ Thú?"

Tô Hiểu nhìn chằm chằm vào thiếu nữ kia, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.

Hắn không ngờ tới, thiếu nữ này lại là một người chứa Vĩ Thú.

Mà nhìn khí tức này, Vĩ Thú trong cơ thể thiếu nữ này còn không phải là loại bình thường.

"Thú vị."

Khóe miệng Tô Hiểu khẽ nhếch lên.

Hắn quyết định ra tay.

Dù sao thì một người chứa Vĩ Thú, vẫn có chút giá trị nghiên cứu.

Nghĩ vậy, Tô Hiểu lập tức lao về phía trước.

Hắn vung tay lên, một đạo đao mang lập tức chém về phía một tên áo đen.

Xoẹt!

Tên áo đen kia còn chưa kịp phản ứng, đã bị chém làm hai đoạn.

Nhìn thấy cảnh này, những tên áo đen khác đều biến sắc.

Bọn họ vội vàng quay người, nhìn về phía Tô Hiểu.

"Ngươi là ai?"

Một tên áo đen trầm giọng hỏi.

"Người qua đường."

Tô Hiểu lạnh nhạt đáp.

"Người qua đường?"

Tên áo đen kia cười lạnh một tiếng.

"Đã như vậy, vậy thì ngươi cũng phải chết."

Dứt lời, tên áo đen kia lập tức xông về phía Tô Hiểu.

Nhìn thấy cảnh này, Tô Hiểu khẽ lắc đầu.

Hắn vung tay lên, lại một đạo đao mang chém ra.

Xoẹt!

Tên áo đen kia cũng bị chém làm hai đoạn.

Nhìn thấy cảnh này, những tên áo đen còn lại đều hoảng sợ.

Bọn họ không ngờ tới, Tô Hiểu lại mạnh như vậy.

"Chạy!"

Không biết ai hét lên một tiếng.

Đám áo đen lập tức tản ra, bỏ chạy tứ phía.

Nhìn thấy cảnh này, Tô Hiểu cũng không đuổi theo.

Hắn xoay người, nhìn về phía thiếu nữ kia.

Lúc này, thiếu nữ kia đã ngất đi.

Trên người nàng đầy vết thương, máu me đầm đìa.

Nhìn thấy cảnh này, Tô Hiểu không khỏi nhíu mày.

Hắn đi tới, cúi người đỡ thiếu nữ dậy.

Sau đó, hắn ôm thiếu nữ, rời khỏi khu rừng rậm.

...