1. Cạm bẫy, toàn bộ vương cung đều là cạm bẫy.

⏱ ~7 min read

1. Cạm bẫy, toàn bộ vương cung đều là cạm bẫy.

---

Bạch Dạ đứng giữa đại sảnh vương cung, ánh mắt quét qua từng góc tối. Không khí nơi này có gì đó không ổn, quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức khiến người ta rợn tóc gáy.

Hắn đã tiến vào nơi này được mười lăm phút, nhưng không hề gặp bất kỳ một bóng người nào. Một vương cung rộng lớn như vậy, ngay cả một tên lính canh cũng không có, điều này tuyệt đối không bình thường.

"Xem ra đã bị phát hiện rồi."

Bạch Dạ thì thầm, bàn tay khẽ đặt lên chuôi đao bên hông. Thanh Nhận Đạo Đao trong tay hắn khẽ rung lên, như đang cảnh báo chủ nhân về nguy hiểm sắp ập đến.

Hắn chậm rãi bước về phía trước, mỗi bước chân đều vô cùng thận trọng. Đại sảnh được lát bằng đá cẩm thạch trắng, phản chiếu ánh nến leo lét trên tường, tạo nên những cái bóng kỳ dị.

Đột nhiên, Bạch Dạ dừng bước.

Hắn cúi đầu nhìn xuống dưới chân, nơi đó có một đường kẻ cực kỳ mảnh, gần như không thể nhận ra bằng mắt thường. Nếu không phải hắn có Trực Cảm nhạy bén, chỉ sợ đã giẫm lên nó mà không hề hay biết.

"Pháp trận?"

Bạch Dạ nheo mắt, quan sát kỹ đường kẻ này. Đây là một loại pháp trận kích hoạt bằng áp lực, chỉ cần giẫm lên, toàn bộ đại sảnh sẽ lập tức biến thành lồng giam.

Hắn khẽ nhếch mép cười, chân phải nhẹ nhàng bước qua đường kẻ đó, tiếp tục tiến sâu vào bên trong.

Càng đi sâu, Bạch Dạ càng cảm nhận rõ sự nguy hiểm đang bao trùm nơi này. Trên tường treo những bức họa cổ, nhưng hắn phát hiện ra rằng, một số bức họa có chứa năng lượng dao động cực kỳ yếu ớt.

"Ảnh thị?"

Hắn lập tức nhận ra, những bức họa này không chỉ đơn thuần là vật trang trí, mà là công cụ giám sát. Đối phương đã sớm biết hắn sẽ đến, và đã bố trí sẵn mọi thứ.

"Đã đến nước này rồi, thì cứ chơi lớn một chút."

Bạch Dạ không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại còn có chút hưng phấn. Hắn vốn dĩ đã quen với việc đối mặt với nguy hiểm, và loại tình huống bị bao vây này càng khiến hắn cảm thấy hứng thú.

Hắn tiếp tục đi về phía trước, xuyên qua đại sảnh, tiến vào một hành lang dài. Hai bên hành lang là những cánh cửa đóng chặt, mỗi cánh cửa đều được chạm khắc những hoa văn kỳ lạ.

Bạch Dạ đưa tay đẩy nhẹ một cánh cửa, nó không hề bị khóa. Bên trong là một căn phòng trống trải, chỉ có một chiếc bàn gỗ và một ngọn nến đang cháy.

Trên bàn đặt một phong thư, trên phong thư viết: "Gửi người đến."

Bạch Dạ cầm lấy phong thư, mở ra xem. Bên trong chỉ có một câu: "Ngươi đã đến, nhưng ngươi sẽ không thể rời đi."

"Ồ?"

Bạch Dạ nhướng mày, đốt cháy phong thư trong tay. Ngọn lửa xanh lam bùng lên, thiêu rụi tờ giấy thành tro bụi.

"Vậy thì để ta xem, các ngươi có bản lĩnh gì mà giữ ta lại."

Hắn xoay người rời khỏi căn phòng, tiếp tục đi sâu vào hành lang. Mỗi bước đi, hắn đều cảm nhận được sự biến hóa của không gian xung quanh.

Đây là một loại kết giới không gian, một khi đã vào, muốn thoát ra sẽ vô cùng khó khăn. Xem ra đối phương đã chuẩn bị rất kỹ càng.

"Không gian hệ?"

Bạch Dạ khẽ cười, tay phải nắm chặt chuôi đao. Hắn không hề sợ không gian hệ, ngược lại, hắn còn có chút mong chờ.

Đi tới cuối hành lang, trước mặt là một cánh cửa lớn bằng kim loại. Trên cánh cửa khắc đầy những ký hiệu cổ xưa, tỏa ra ánh sáng màu tím nhạt.

Bạch Dạ đưa tay chạm vào cánh cửa, cảm nhận được dòng năng lượng đang chảy bên trong. Đây là một loại khóa năng lượng, cần phải có mật mã đặc biệt mới có thể mở ra.

"Phiền phức."

Hắn lùi lại một bước, rút đao ra. Nhận Đạo Đao trong tay hắn tỏa ra hàn quang, không khí xung quanh như trở nên lạnh hơn vài phần.

"Phá!"

Bạch Dạ quát nhẹ một tiếng, đao phong chém xuống. Một đường đao mang màu xanh lam xẹt qua không trung, chém thẳng vào cánh cửa kim loại.

Răng rắc!

Tiếng kim loại vỡ vụn vang lên, cánh cửa lớn bị chém thành hai mảnh. Đằng sau cánh cửa là một không gian rộng lớn, giống như một đại sảnh khác.

Nhưng khi Bạch Dạ bước vào, hắn lập tức cảm nhận được sự nguy hiểm.

Trên trần nhà, trên tường, trên mặt đất, khắp nơi đều được bố trí những cơ quan ám khí. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, hắn sẽ bị bắn thành tổ ong.

"Đây mới là nơi đáng chơi."

Bạch Dạ cười nhạt, thân hình khẽ động, hóa thành một đạo tàn ảnh lao về phía trước. Hắn di chuyển với tốc độ kinh người, né tránh từng đợt ám khí bắn ra từ các bức tường.

Mũi tên, phi tiêu, châm độc, tất cả đều bị hắn né tránh một cách hoàn hảo. Dường như hắn có thể cảm nhận được quỹ đạo bay của từng món ám khí, và tìm ra điểm mù giữa chúng.

Vút! Vút! Vút!

Ba mũi tên lao tới từ ba hướng khác nhau, Bạch Dạ nghiêng người né tránh, đồng thời vung đao chém gãy một mũi tên bay tới từ phía sau.

"Quá chậm."

Hắn lạnh nhạt nói, tiếp tục tiến về phía trước. Xuyên qua khu vực cơ quan ám khí, hắn đi tới một cánh cửa khác.

Lần này, cánh cửa không hề có bất kỳ dấu hiệu nào của khóa năng lượng, chỉ là một cánh cửa gỗ bình thường. Nhưng Bạch Dạ biết, cánh cửa này mới chính là nơi nguy hiểm nhất.

Hắn đưa tay đẩy cửa, cánh cửa nhẹ nhàng mở ra. Bên trong là một căn phòng tối om, chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét ở góc phòng.

Trong góc phòng, một bóng người đang ngồi.

"Ngươi cuối cùng cũng đến."

Giọng nói khàn khàn vang lên, bóng người từ từ đứng dậy. Đó là một lão giả mặc áo bào đen, khuôn mặt đầy nếp nhăn, ánh mắt sắc bén như dao.

"Ngươi là ai?"

Bạch Dạ đứng yên tại chỗ, tay phải vẫn đặt trên chuôi đao, tùy thời chuẩn bị xuất đao.

"Ta là người canh giữ nơi này."

Lão giả chậm rãi nói, "Ngươi đã xâm nhập vào vương cung, phạm vào đại kỵ. Theo quy định, ngươi phải chết."

"Vậy thì thử xem."

Bạch Dạ không hề nói nhiều, thân hình khẽ động, đã lao tới trước mặt lão giả. Nhận Đạo Đao trong tay hắn hóa thành một đạo hàn quang, chém thẳng vào cổ lão giả.

Keng!

Tiếng kim loại va chạm vang lên, lão giả không biết từ lúc nào đã rút ra một thanh đoản đao, chặn được đòn tấn công của Bạch Dạ.

"Tốc độ không tồi."

Lão giả khẽ gật đầu, "Nhưng vẫn còn hơi chậm."

Dứt lời, thân hình lão giả đột nhiên biến mất tại chỗ. Bạch Dạ cảm nhận được nguy hiểm từ phía sau, vội vàng xoay người chém một đao.

Keng! Keng! Keng!

Ba tiếng kim loại va chạm vang lên, Bạch Dạ và lão giả đã giao thủ ba hiệp trong nháy mắt. Mỗi một đao đều mang theo sát khí, không hề có chút lưu tình nào.

"Không tồi, không tồi."

Lão giả lùi lại vài bước, ánh mắt nhìn Bạch Dạ có chút tán thưởng, "Đã rất lâu rồi ta mới gặp được một người trẻ tuổi có thực lực như ngươi. Đáng tiếc..."

"Đáng tiếc cái gì?"

Bạch Dạ lạnh nhạt hỏi, đao trong tay khẽ chuyển, sẵn sàng cho đòn tấn công tiếp theo.

"Đáng tiếc là ngươi đã đến nhầm chỗ."

Lão giả lắc đầu, "Nơi này không phải là nơi ngươi có thể đến. Ngươi nên biết rằng, toàn bộ vương cung đều là một cái bẫy lớn."

"Ta biết."

Bạch Dạ đáp, "Ngay từ khi bước vào, ta đã biết nơi này là một cái bẫy."

"Vậy tại sao ngươi vẫn còn đến?"

Lão giả có chút ngạc nhiên.

"Bởi vì ta muốn xem, rốt cuộc là ai đã bố trí cái bẫy này."

Bạch Dạ khẽ cười, "Và ta cũng muốn xem, bọn họ có đủ khả năng để giữ ta lại hay không."

"Cuồng vọng!"

Lão giả hừ lạnh một tiếng, thân hình lại biến mất. Lần này, hắn không hề giữ lại chút thực lực nào, đoản đao trong tay hóa thành vô số tàn ảnh, bao phủ toàn bộ không gian.

Bạch Dạ không hề lùi bước, ngược lại còn tiến lên. Nhận Đạo Đao trong tay hắn vẽ ra một đường cong kỳ ảo, chém thẳng vào giữa những tàn ảnh đó.

Keng!

Một tiếng va chạm giòn giã vang lên, thân hình lão giả hiện ra, lùi liên tiếp ba bước. Trên mặt hắn lộ vẻ kinh ngạc, hiển nhiên không ngờ Bạch Dạ lại có thể phá vỡ chiêu thức của mình.

"Ngươi... ngươi là ai?"

Lão giả trợn mắt nhìn Bạch Dạ, giọng nói có chút run rẩy.

"Khố Khố Lâm Bạch Dạ."

Bạch Dạ bình tĩnh đáp, "Ngươi có thể nhớ kỹ cái tên này, bởi vì nó sẽ là cái tên cuối cùng mà ngươi nghe thấy."

Dứt lời, thân hình hắn đột nhiên biến mất.

Lão giả cảm nhận được nguy hiểm, vội vàng giơ đao lên đỡ. Nhưng đã quá muộn, một đạo hàn quang xẹt qua cổ hắn, mang theo một vệt máu tươi.

"Ngươi..."

Lão giả trợn trừng mắt, ngã xuống đất. Hắn đến chết cũng không thể ngờ, mình lại chết dưới tay một người trẻ tuổi như vậy.

Bạch Dạ thu đao vào vỏ, nhìn xác lão giả trên mặt đất, khẽ lắc đầu.

"Quá yếu."

Hắn xoay người rời khỏi căn phòng, tiếp tục đi sâu vào bên trong vương cung. Hắn biết, cạm bẫy vẫn chưa kết thúc, thậm chí có thể nói, mới chỉ vừa mới bắt đầu.

Nhưng hắn không hề sợ hãi.

Bởi vì hắn là Bạch Dạ, là kẻ đã trải qua vô số lần sinh tử, là kẻ đã từng đối mặt với vô số cường địch.

Một vương cung đầy cạm bẫy?

Đối với hắn mà nói, chẳng qua chỉ là một trò chơi mà thôi.