Chương 1: Độ Bám Dính Không Đủ Mạnh.
Trong phòng riêng, Tô Hiểu ngồi trước bàn dài, trên bàn bày một thanh trường đao. Thân đao màu đen tuyền, không có hoa văn phức tạp, chỉ có một đường cong đơn giản chạy dọc theo sống đao, phản chiếu ánh sáng mờ ảo.
Hắn đưa tay chạm vào lưỡi đao, đầu ngón tay lướt nhẹ qua mặt đao, cảm nhận độ lạnh thấu xương truyền đến.
"Độ bám dính không đủ mạnh."
Tô Hiểu nhíu mày, thu hồi tay, nhìn chằm chằm vào thanh trường đao trước mặt.
Đây là thanh đao hắn vừa mới cường hóa xong, phẩm chất đã đạt đến cấp Truyền Thuyết, nhưng hiệu quả lại không như mong đợi.
Hắn mở ra giao diện thuộc tính, kiểm tra thông tin thanh đao.
【Nhận Đạo Đao · Thanh Quỷ (Cấp Truyền Thuyết)】
Loại: Vũ khí cận chiến
Độ bền: 278/278
Công kích: 187-203
Trang bị yêu cầu: Sức mạnh thực sự 80 điểm, Nhanh nhẹn thực sự 85 điểm
Thuộc tính kèm theo:
1. Sát thương chém tăng 15%
2. Tốc độ tấn công tăng 8%
3. Khi trúng đòn, có 10% xác suất gây ra hiệu ứng chảy máu
4. Kỹ năng kèm theo: Nhận Đạo Đao · Thanh Quỷ (Chủ động kích hoạt, tiêu hao 30 điểm Pháp lực, lần tấn công tiếp theo tăng 50% sát thương, đồng thời xuyên qua 30% phòng ngự của mục tiêu)
Nhìn qua thì thuộc tính không tệ, nhưng Tô Hiểu biết rõ, vấn đề nằm ở chỗ khác.
Hắn đứng dậy, cầm lấy thanh đao, nhẹ nhàng vung lên trong không trung.
Vèo!
Một tiếng gió nhẹ vang lên, lưỡi đao xé toạc không khí, nhưng Tô Hiểu lại lắc đầu.
"Cảm giác vẫn chưa đúng."
Hắn đặt đao xuống, trầm ngâm suy nghĩ.
Là một Kẻ Diệt Pháp, hắn có yêu cầu cực kỳ nghiêm khắc với vũ khí. Một thanh đao tốt, ngoài thuộc tính mạnh mẽ, quan trọng hơn là độ bám dính với người sử dụng. Nếu không thể hoàn toàn dung hợp với chủ nhân, dù phẩm chất có cao đến đâu cũng chỉ là vật trang trí.
"Xem ra phải dùng đến thứ kia."
Tô Hiểu lấy từ trong không gian trữ vật ra một lọ dung dịch màu xanh lam, bên trong chất lỏng lấp lánh ánh sáng kỳ dị.
Đây là sản phẩm hắn luyện chế từ Luyện Kim Thực Nghiệm Thất, chuyên dùng để tăng độ bám dính giữa vũ khí và người sử dụng.
Hắn mở nắp lọ, một mùi hương nhàn nhạt tỏa ra, không nồng như thuốc thường, ngược lại mang chút hương thảo mộc thanh mát.
Tô Hiểu nhỏ vài giọt dung dịch lên mặt đao, chất lỏng màu xanh lam vừa chạm vào thân đao liền nhanh chóng thẩm thấu vào bên trong, giống như nước thấm vào cát khô.
"Ừm?"
Tô Hiểu nhướng mày, cảm nhận được sự biến hóa của thanh đao.
Mặt đao vốn đen tuyền bắt đầu hiện lên những đường vân màu xanh lam nhạt, giống như mạch máu lan tràn, tạo thành một hoa văn kỳ dị.
Hắn lại cầm đao lên, lần này, cảm giác hoàn toàn khác.
Thanh đao giống như trở thành một bộ phận của cơ thể hắn, mỗi một chuyển động đều vô cùng tự nhiên, không hề có cảm giác trúc trắc trước đó.
"Được rồi."
Tô Hiểu gật đầu hài lòng, thu đao vào vỏ.
Hắn nhìn quanh phòng riêng, xác nhận không còn gì thiếu sót, liền mở cửa phòng, đi ra ngoài.
Hành lang của Luân Hồi Lạc Viên vẫn nhộn nhịp như thường lệ, khế ước giả qua lại tấp nập, có người vội vã đi làm nhiệm vụ, có người tụ tập bàn tán kinh nghiệm.
Tô Hiểu đi thẳng về phía Giao Dịch Thị Trường, hắn còn một số vật liệu cần xử lý.
Đi ngang qua một góc hành lang, hắn bỗng nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
"Bạch Dạ tiên sinh!"
Tô Hiểu dừng bước, quay đầu nhìn lại.
Một người đàn ông trung niên mặc trang phục thương nhân đang vội vã chạy tới, trên mặt nở nụ cười lấy lòng.
"Ngài Khai Tát?"
Tô Hiểu nhận ra đối phương, là một thương nhân hắn từng giao dịch vài lần.
"Đúng vậy, đúng vậy." Khai Tát gật đầu lia lịa, "Tôi nghe nói ngài vừa từ thế giới chiến tranh trở về, chắc hẳn thu hoạch không ít?"
Tô Hiểu không trả lời, chỉ nhìn đối phương.
Khai Tát bị ánh mắt đó nhìn chằm chằm, trong lòng hơi run sợ, vội vàng nói rõ mục đích:
"Tôi có một món hàng, nghĩ rằng ngài sẽ cảm thấy hứng thú."
Nói xong, hắn lấy ra từ trong ngực một chiếc hộp gỗ nhỏ, cẩn thận mở ra.
Bên trong hộp là một viên đá màu đen, bề mặt lấp lánh ánh sáng kỳ dị, giống như có vô số tinh thể nhỏ li ti hội tụ lại.
Tô Hiểu nhìn viên đá, đồng tử hơi co lại.
"Thạch Đoạn Hồn Ảnh?"
"Ngài quả là người có mắt nhìn!" Khai Tát vui mừng khôn xiết, "Đúng là Thạch Đoạn Hồn Ảnh, tôi vất vả lắm mới có được từ một thế giới nguyên sinh. Nghe nói thứ này đối với người tu luyện hệ linh hồn có tác dụng rất lớn..."
"Bao nhiêu?"
Tô Hiểu cắt ngang lời hắn.
Khai Tát ngẩn ra, sau đó nhanh chóng báo giá: "Năm nghìn Tiền Xu Lạc Viên."
Tô Hiểu không nói gì, xoay người rời đi.
"Khoan đã, khoan đã!" Khai Tát vội vàng gọi giật lại, "Bốn nghìn! Bốn nghìn là được rồi!"
Tô Hiểu vẫn không dừng bước.
"Ba nghìn! Ba nghìn thôi!"
Khai Tát cắn răng, "Đây là giá thấp nhất rồi, tôi lấy hàng cũng tốn những hai nghìn năm trăm..."
Tô Hiểu dừng lại, quay đầu nhìn hắn.
"Được, giao dịch."
Hai người hoàn thành giao dịch, Khai Tát thở phào nhẹ nhõm, cười hì hì rời đi.
Tô Hiểu cầm Thạch Đoạn Hồn Ảnh trong tay, cảm nhận được năng lượng dao động bên trong viên đá, khóe miệng hơi nhếch lên.
Thứ này đối với hắn mà nói, đúng là có tác dụng không nhỏ.
Hắn cất viên đá vào không gian trữ vật, tiếp tục đi về phía Giao Dịch Thị Trường.
Vừa đến cửa Giao Dịch Thị Trường, hắn đã nghe thấy một trận ồn ào.
"Ngươi nói cái gì?!"
Một giọng nói tức giận vang lên, kèm theo tiếng đám đông xì xào bàn tán.
Tô Hiểu nhìn về phía phát ra âm thanh, thấy một nhóm người đang vây quanh một quầy hàng, ở giữa là một thanh niên đang đỏ mặt tía tai tranh cãi với chủ quầy.
"Ta nói rồi, cái bình này rõ ràng là hàng giả! Ngươi dám lừa ta?!"
Chủ quầy là một lão giả gầy gò, nghe vậy cũng không hề yếu thế: "Tiểu tử, ngươi đừng có nói bừa! Đây là Bình Thủy Tinh ta tốn công sức mới có được, ngươi không có mắt nhìn thì đừng có mà nói xằng!"
"Ngươi!"
Thanh niên tức giận đến mức muốn động thủ, nhưng bị người bên cạnh can ngăn.
Tô Hiểu lắc đầu, không muốn dây dưa vào chuyện này, định đi vòng qua.
Nhưng đúng lúc này, hắn bỗng cảm nhận được một dao động kỳ lạ.
Hắn dừng bước, quay đầu nhìn về phía quầy hàng của lão giả.
Trên quầy, ngoài chiếc Bình Thủy Tinh đang gây tranh cãi, còn bày một số vật phẩm linh tinh khác. Trong đó, có một mảnh giấy da cũ kỹ, bề mặt phủ một lớp bụi mờ, nhìn qua không có gì đặc biệt.
Nhưng Tô Hiểu lại cảm nhận được một dao động năng lượng cực kỳ yếu ớt từ mảnh giấy da đó.
Hắn đi tới, không để ý đến trận tranh cãi đang diễn ra, chỉ vào mảnh giấy da:
"Thứ này bán thế nào?"
Lão giả đang cãi nhau với thanh niên, nghe vậy thì sửng sốt, nhìn Tô Hiểu một cái, rồi nhìn mảnh giấy da trên quầy.
"Cái này à? Một trăm Tiền Xu Lạc Viên."
"Được."
Tô Hiểu ném một trăm Tiền Xu Lạc Viên lên quầy, cầm lấy mảnh giấy da, xoay người rời đi.
Lão giả nhìn bóng lưng hắn, trong lòng có chút kỳ lạ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, tiếp tục cãi nhau với thanh niên kia.
Tô Hiểu đi đến một góc vắng vẻ, mở mảnh giấy da ra.
Trên giấy da vẽ một số ký hiệu kỳ lạ, giống như một loại văn tự cổ xưa nào đó.
Hắn nhíu mày, nhận ra những ký hiệu này.
"Đây là... văn tự của Văn Minh Luyện Kim?"
Tô Hiểu cẩn thận quan sát, phát hiện trên giấy da ngoài những ký hiệu ra, còn có một bản đồ cực kỳ đơn giản, phía trên đánh dấu một vị trí nào đó.
"Xem ra là một tấm bản đồ kho báu."
Tô Hiểu cất giấy da đi, định bụng sẽ nghiên cứu kỹ sau khi trở về phòng riêng.
Hắn nhanh chóng xử lý xong vật liệu trong Giao Dịch Thị Trường, rồi quay về phòng riêng.
Vừa mở cửa phòng, hắn đã thấy một con chó Husky đang nằm trên sô pha, ngủ say sưa.
"Bố Bố Uông."
Tô Hiểu gọi một tiếng.
Con Husky giật mình tỉnh giấc, ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt lộ vẻ mơ màng.
"Uông?"
"Ngươi có cảm nhận được dao động gì từ tấm giấy da này không?"
Tô Hiểu lấy tấm giấy da ra, đưa về phía Bố Bố Uông.
Bố Bố Uông ngửi ngửi, đôi mắt bỗng sáng lên, vẫy đuôi lia lịa.
"Uông uông!"
Nó nhảy xuống sô pha, chạy đến bên cạnh Tô Hiểu, dùng mõm hất về phía tấm giấy da.
"Ngươi biết chỗ này?"
Tô Hiểu hỏi.
Bố Bố Uông gật đầu, sau đó chạy đến bên bàn, dùng chân vẽ vài đường trên mặt bàn.
Tô Hiểu nhìn những đường nét đó, dần dần hiểu ra.
"Vùng Đất Chúng Sinh?"
Bố Bố Uông lại gật đầu.
Tô Hiểu trầm ngâm một lát, thu hồi tấm giấy da.
"Được, chúng ta đi xem thử."
Hắn đứng dậy, chuẩn bị trang bị.
Vùng Đất Chúng Sinh là một khu vực đặc biệt trong Luân Hồi Lạc Viên, nơi đó có rất nhiều tài nguyên quý hiếm, nhưng cũng ẩn chứa vô số nguy hiểm.
Bất quá, đối với Tô Hiểu mà nói, nguy hiểm càng lớn, thu hoạch càng nhiều.
Hắn kiểm tra lại trang bị, xác nhận không có gì thiếu sót, liền mang theo Bố Bố Uông rời khỏi phòng riêng.
Đi đến cửa thang máy, hắn bỗng dừng lại.
Trong góc hành lang, một bóng người đang dựa vào tường, hai tay ôm trước ngực, dường như đã đứng đó từ lâu.
Người đó mặc một bộ trang phục màu đen, khuôn mặt bị mái tóc dài che khuất một nửa, chỉ lộ ra một bên mắt, ánh mắt sắc bén như chim ưng.
"Ngươi là ai?"
Tô Hiểu hỏi, tay phải đã đặt lên chuôi đao.
Người kia không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào tấm giấy da trong tay Tô Hiểu.
Một lúc lâu sau, hắn mới lên tiếng, giọng khàn khàn:
"Ngươi... cũng có tấm bản đồ đó?"