Chapter: 2. Kháng Tính Vực Sâu.

⏱ ~6 min read

Chapter: 2. Kháng Tính Vực Sâu.

Bạch Dạ mở mắt ra, ánh mắt có chút mơ hồ, hắn cảm thấy đầu óc mình hơi choáng váng, loại cảm giác này rất giống với việc vừa trải qua một trận chiến ác liệt, tiêu hao quá độ.

Hắn nhìn quanh bốn phía, phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng tối om, chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét chiếu sáng, ánh đèn vàng vọt hắt lên những bức tường đá thô ráp, toát lên vẻ cổ xưa và thần bí.

"Đây là nơi nào?"

Bạch Dạ cố gắng ngồi dậy, đầu hơi đau nhức, hắn đưa tay xoa xoa thái dương, ánh mắt dần trở nên sắc bén.

Hắn nhớ rõ, mình đang chiến đấu với một con quái vật vực sâu, đối phương thực lực mạnh mẽ, hắn bị thương nặng, sau đó... sau đó thì sao?

Bạch Dạ cúi đầu nhìn thân thể mình, phát hiện vết thương trên người đã được băng bó cẩn thận, hơn nữa còn được xử lý bằng thuốc trị liệu, mùi thuốc thoang thoảng.

"Có người cứu ta?"

Bạch Dạ nhíu mày, hắn kiểm tra trang bị và vật phẩm của mình, phát hiện không thiếu thứ gì, lúc này mới hơi yên tâm.

Hắn đứng dậy, đi tới bên cạnh cánh cửa gỗ, đang định đẩy cửa ra thì nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.

Cạch.

Cánh cửa gỗ bị đẩy ra, một cô gái trẻ mặc trang phục dân gian bưng một chén thuốc đi vào, thấy Bạch Dạ đã tỉnh, cô hơi sững sờ, sau đó nở nụ cười:

"Ngươi tỉnh rồi à? Thật tốt quá."

Bạch Dạ nhìn cô gái, đối phương khoảng chừng mười bảy mười tám tuổi, dung mạo thanh tú, ánh mắt trong veo, mang theo vẻ ngây thơ chất phác.

"Là ngươi cứu ta?"

Bạch Dạ trầm giọng hỏi.

"Ừm, ta phát hiện ngươi ngất xỉu ở ven đường, trên người đầy máu, liền đưa ngươi về nhà."

Cô gái đặt chén thuốc lên bàn, nói:

"Đây là thuốc trị thương ta sắc cho ngươi, ngươi uống đi, sẽ nhanh khỏi hơn."

Bạch Dạ nhìn chén thuốc, không vội uống, mà hỏi:

"Đây là nơi nào?"

"Đây là thôn Lạc Nham."

Cô gái nói:

"Ta tên là Lâm Tiểu Mãn, ngươi tên gì?"

"Bạch Dạ."

Bạch Dạ trả lời ngắn gọn, hắn nhìn quanh căn phòng, ánh mắt lộ ra vẻ suy tư.

Thôn Lạc Nham... hắn chưa từng nghe nói đến nơi này.

"Ngươi bị thương rất nặng, ta thấy trên người ngươi có rất nhiều vết thương, hơn nữa còn có một số vết thương rất kỳ lạ, giống như bị thứ gì đó cắn."

Lâm Tiểu Mãn tò mò hỏi:

"Ngươi gặp phải yêu thú sao?"

"Ừm."

Bạch Dạ gật đầu, không giải thích nhiều.

Hắn cầm lấy chén thuốc, ngửi ngửi, xác nhận không có vấn đề gì, mới uống cạn.

Thuốc vào bụng, một dòng nước ấm lan tỏa khắp cơ thể, vết thương trên người hắn có cảm giác ngứa ngáy, đó là dấu hiệu vết thương đang lành lại.

"Thuốc này hiệu quả không tồi."

Bạch Dạ gật đầu đánh giá.

"Đó là do tổ mẫu ta để lại phương thuốc."

Lâm Tiểu Mãn cười nói:

"Ngươi nghỉ ngơi trước đi, ta đi nấu cơm cho ngươi."

Nói xong, cô xoay người rời đi.

Bạch Dạ nhìn bóng lưng cô gái biến mất, ánh mắt dần trở nên thâm trầm.

Hắn cảm nhận được, thân thể mình có chút khác thường.

Hắn mở bảng thuộc tính ra xem, phát hiện trên đó nhiều hơn một dòng chữ:

【Kháng Tính Vực Sâu: Cấp 1 (Bị động)】

【Hiệu quả: Giảm 5% sát thương vực sâu gây ra cho bản thân, tăng 5% khả năng kháng lại sự ăn mòn của năng lượng vực sâu.】

"Kháng Tính Vực Sâu?"

Bạch Dạ nhíu mày.

Hắn nhớ rõ, trước khi hôn mê, hắn đã giao chiến với con quái vật vực sâu kia, đối phương phun ra một luồng năng lượng vực sâu ăn mòn, hắn bị trúng chiêu, sau đó liền mất đi ý thức.

Xem ra, trong lúc hôn mê, thân thể hắn đã tự động thích nghi với năng lượng vực sâu, từ đó thức tỉnh ra kỹ năng bị động này.

"Không ngờ còn có chuyện tốt như vậy."

Bạch Dạ khẽ mỉm cười.

Hắn biết, Kháng Tính Vực Sâu là một kỹ năng rất hữu dụng, đặc biệt là ở những thế giới có liên quan đến vực sâu, kỹ năng này có thể phát huy tác dụng rất lớn.

Hơn nữa, cấp độ của kỹ năng này còn có thể tăng lên, chỉ cần tiếp tục tiếp xúc với năng lượng vực sâu, là có thể tăng cường khả năng kháng cự.

"Xem ra lần này bị thương cũng không uổng."

Bạch Dạ thu hồi bảng thuộc tính, ánh mắt lộ ra vẻ hài lòng.

Hắn đứng dậy, hoạt động thân thể một chút, phát hiện vết thương đã khá hơn rất nhiều, tuy chưa hoàn toàn bình phục nhưng cũng không ảnh hưởng đến hành động.

Hắn đi tới bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài.

Bên ngoài là một sơn thôn yên tĩnh, những ngôi nhà gỗ san sát, khói bếp lượn lờ, thỉnh thoảng có tiếng gà gáy chó sủa vọng lại.

Bầu không khí hòa bình, khiến người ta cảm thấy thư thái.

Nhưng Bạch Dạ biết, nơi này tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài.

Hắn cảm nhận được, trong không khí ẩn chứa một tia khí tức vực sâu rất nhạt, tuy rất mỏng manh, nhưng lại vô cùng nguy hiểm.

"Xem ra, nơi này cũng không yên bình."

Bạch Dạ nheo mắt lại.

Hắn đang định quay người, thì đột nhiên nghe thấy bên ngoài truyền đến một trận ồn ào.

"Không xong rồi! Yêu thú đến! Yêu thú đến!"

Một giọng nói hoảng sợ vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh của sơn thôn.

Bạch Dạ nhíu mày, nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Chỉ thấy ở phía cuối thôn, một con yêu thú to lớn đang lao tới, con yêu thú này toàn thân đen kịt, trên người mọc đầy vảy thô ráp, hàm răng sắc nhọn lộ ra ngoài, trong mắt lóe lên ánh sáng đỏ rực.

"Yêu thú vực sâu?"

Bạch Dạ nhận ra ngay lai lịch của con yêu thú này.

Đây là một con yêu thú bị năng lượng vực sâu ăn mòn, tuy thực lực không mạnh, nhưng đối với dân thường mà nói, đã là một tai họa trí mạng.

"Ầm ầm!"

Con yêu thú xông vào thôn, đụng sập mấy gian nhà gỗ, tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngớt.

"Đáng chết!"

Bạch Dạ không chút do dự, nhảy ra khỏi cửa sổ, lao về phía con yêu thú.

Hắn tuy bị thương, nhưng đối phó với một con yêu thú cấp thấp như vậy, vẫn dư sức.

"Grào!"

Con yêu thú phát hiện ra Bạch Dạ, gầm lên một tiếng, lao về phía hắn.

Bạch Dạ hừ lạnh một tiếng, rút thanh trường đao bên hông ra, nghênh đón.

Xoẹt!

Một đạo đao quang chém ra, chém thẳng vào cổ con yêu thú.

Con yêu thú bị chém bay ra ngoài, lăn lộn mấy vòng trên mặt đất, nhưng rất nhanh đã bò dậy, trên cổ chỉ để lại một vết thương nông, máu đen rỉ ra.

"Ồ? Da thịt khá dày."

Bạch Dạ hơi nhíu mày.

Hắn phát hiện, con yêu thú này tuy thực lực không mạnh, nhưng khả năng phòng ngự lại rất tốt, đao thường khó mà gây sát thương lớn.

"Xem ra phải dùng chút thủ đoạn thật sự rồi."

Bạch Dạ nắm chặt trường đao, trong mắt lóe lên ánh sáng lạnh lùng.

Hắn vận chuyển năng lượng Thanh Cương Ảnh, rót vào trường đao, lưỡi đao lập tức phát ra ánh sáng xanh nhạt.

"Chết đi!"

Bạch Dạ quát khẽ một tiếng, thân hình chợt lóe, xuất hiện trước mặt con yêu thú, một đao chém xuống.

Phập!

Lưỡi đao xuyên qua lớp vảy của con yêu thú, chém sâu vào thịt, máu đen bắn ra.

"Grào!"

Con yêu thú phát ra tiếng kêu thảm thiết, thân thể khổng lồ ngã xuống, giãy giụa mấy cái rồi không động đậy nữa.

Bạch Dạ rút trường đao ra, lắc mạnh, vẩy sạch máu đen trên lưỡi đao.

"Thực lực không tệ, nhưng vẫn còn hơi non."

Bạch Dạ thu đao vào vỏ, nhìn quanh bốn phía.

Dân làng đều trốn vào trong nhà, chỉ có một số người dũng cảm cầm vũ khí trong tay, cảnh giác nhìn về phía hắn.

"Yêu thú đã bị ta giết chết rồi, mọi người không cần sợ."

Bạch Dạ nói một câu, rồi xoay người đi về phía nhà Lâm Tiểu Mãn.

Hắn cần phải làm rõ, nơi này rốt cuộc là thế giới gì.

Về phần con yêu thú vừa rồi, đối với hắn mà nói, chỉ là một chuyện nhỏ không đáng nhắc tới.