3. Ma Linh Thức Tỉnh (Mỗi lần tăng cường, cần tiêu hao 3 viên「Tinh Thể Hồn Năng」).
---
Trong phòng riêng, Tô Hiểu ngồi khoanh chân trên giường, trước mặt hắn lơ lửng một viên tinh thể màu xanh đen.
Viên tinh thể này chính là thứ hắn lấy được từ trong rương báu sau khi hoàn thành nhiệm vụ lần trước —「Tinh Thể Hồn Năng」.
Thứ này có thể dùng để tăng cường Ma Linh, mỗi lần tăng cường cần tiêu hao 3 viên.
Tô Hiểu nhìn viên tinh thể trong tay, trong mắt lóe lên vẻ trầm tư.
Ma Linh...
Đây là năng lực đặc hữu của hệ Diệt Pháp.
Khác với Khế Ước Giả bình thường, người tu luyện hệ Diệt Pháp không có kỹ năng thiên phú, thay vào đó là Ma Linh.
Ma Linh có thể xem như một dạng "kỹ năng thiên phú" đặc thù, nhưng lại khác biệt hoàn toàn.
Kỹ năng thiên phú là do Lạc Viên ban cho, còn Ma Linh là do chính mình ngưng tụ mà thành.
Mỗi một Ma Linh đều có đặc tính riêng, có thể là tăng cường công kích, có thể là tăng cường phòng ngự, cũng có thể là một loại năng lực đặc thù nào đó.
Mà Ma Linh của Tô Hiểu...
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận Ma Linh trong cơ thể.
Đó là một luồng năng lượng lạnh lẽo, ẩn chứa trong huyết mạch, tùy thời chờ đợi bị thức tỉnh.
"Thức tỉnh."
Tô Hiểu trầm giọng nói.
Theo tiếng nói vừa dứt, viên「Tinh Thể Hồn Năng」trong tay hắn bắt đầu tỏa ra quang mang nhàn nhạt, hóa thành từng đạo khí lưu màu xanh đen, chui vào cơ thể hắn.
Cùng lúc đó, Tô Hiểu cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ dị đang chảy xuôi trong cơ thể, cuối cùng tụ lại tại một điểm nào đó trong đan điền.
Điểm đó chính là hạch tâm Ma Linh.
Theo năng lượng không ngừng tràn vào, hạch tâm Ma Linh bắt đầu run rẩy kịch liệt.
Một cảm giác đau đớn kịch liệt truyền đến, giống như có thứ gì đó đang muốn phá xác mà ra.
Tô Hiểu cắn chặt răng, sắc mặt tái nhợt, nhưng ánh mắt lại kiên định dị thường.
Hắn biết, đây là quá trình Ma Linh thức tỉnh phải trải qua.
Đau đớn càng kịch liệt, chứng tỏ Ma Linh thức tỉnh càng mạnh mẽ.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Không biết qua bao lâu, cảm giác đau đớn kịch liệt kia đột nhiên biến mất.
Thay vào đó là một cảm giác ấm áp, dễ chịu.
Tô Hiểu mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia sáng màu xanh đen.
Hắn cảm nhận được, Ma Linh của mình đã thức tỉnh thành công.
【Ma Linh đã thức tỉnh: Ma Linh · Hư Không Chi Nhận】
【Phẩm chất: Hiếm có】
【Hiệu quả: Khi công kích trúng mục tiêu, có 15% xác suất kích hoạt hiệu quả「Xuyên Thấu Không Gian」, tạo thành sát thương chân thực bằng 30% sát thương công kích.】
【Hiệu quả hiện tại: Cấp 1 (0/3)】
Tô Hiểu nhìn thuộc tính Ma Linh, khóe miệng hơi nhếch lên.
Xuyên Thấu Không Gian...
Sát thương chân thực...
Đây là một Ma Linh tương đối mạnh.
Tuy xác suất kích hoạt chỉ có 15%, nhưng một khi kích hoạt, sát thương chân thực bằng 30% sát thương công kích, đối với những kẻ địch có phòng ngự cao mà nói, đây tuyệt đối là một đòn trí mạng.
Hơn nữa, Ma Linh còn có thể tăng cường.
Mỗi lần tăng cường cần tiêu hao 3 viên「Tinh Thể Hồn Năng」, sau khi tăng cường, xác suất kích hoạt và sát thương đều sẽ tăng lên.
Chỉ là...
Tô Hiểu nhìn số「Tinh Thể Hồn Năng」còn lại trong tay.
Hắn chỉ có 3 viên, vừa đủ để tăng cường một lần.
Không chút do dự, hắn lựa chọn tăng cường.
【Tiêu hao 3 viên「Tinh Thể Hồn Năng」, Ma Linh tăng lên Cấp 2.】
【Ma Linh · Hư Không Chi Nhận: Khi công kích trúng mục tiêu, có 20% xác suất kích hoạt hiệu quả「Xuyên Thấu Không Gian」, tạo thành sát thương chân thực bằng 35% sát thương công kích.】
Xác suất từ 15% tăng lên 20%, sát thương từ 30% tăng lên 35%.
Tuy mức tăng không lớn, nhưng tích lũy dần dần, uy lực sẽ càng ngày càng kinh người.
Tô Hiểu gật đầu hài lòng.
Hắn đứng dậy, hoạt động thử thân thể.
Sau khi Ma Linh thức tỉnh, hắn cảm nhận được thân thể của mình cũng có chút biến hóa.
Không khí xung quanh dường như trở nên "trong suốt" hơn một chút, giống như có thể cảm nhận được một loại ba động không gian nào đó.
Đây hẳn là phúc lợi mà Ma Linh mang lại.
"Tiếp theo, nên đi xử lý những chuyện còn lại."
Tô Hiểu lẩm bẩm.
Hắn lấy ra một tấm giấy da cừu từ trong ngực.
Đây là「Giấy Da Cừu Khế Ước」mà hắn nhận được từ nhiệm vụ lần trước.
Trên giấy da cừu viết một đoạn văn tự cổ xưa, đại khái là nội dung khế ước với một thế lực nào đó.
Chỉ là, thế lực này...
Tô Hiểu nhíu mày.
Hắn còn chưa xác định được thân phận của đối phương.
Xem ra, cần phải điều tra thêm.
Hắn cất giấy da cừu đi, sau đó mở bảng điều khiển cá nhân.
【Khế Ước Giả: Tô Hiểu】
【Cấp bậc: Bát Giai】
【Sinh Mệnh Lực: 100%】
【Pháp Lực Giá Trị: 3500 điểm】
【Sức Mạnh: 120】
【Nhanh Nhẹn: 150】
【Thể Lực: 110】
【Trí Lực: 80】
【Sức Hút: 10】
【Thuộc Tính Chân Thực: Không】
【Kỹ Năng:】
【Ma Linh · Hư Không Chi Nhận: Cấp 2 (0/3)】
【Nhẫn Đạo Đao · Thanh Quỷ: Cấp 1 (0/5)】
【Long Ảnh Chớp: Cấp 1 (0/3)】
【Trực Cảm: Cấp 1 (0/3)】
【Trang Bị:】
【Diệt Pháp Chi Nhận: Truyền Thuyết Cấp】
【Hắc Phàm Trường Bào: Sử Thi Cấp】
【Vật Phẩm Tiêu Hao:】
【Thuốc Hồi Phục × 10】
【Bom Luyện Kim × 5】
【Tinh Thể Hồn Năng × 0】
【Tiền Xu Lạc Viên: 12500】
Nhìn thuộc tính của mình, Tô Hiểu gật đầu.
Tuy không tính là mạnh, nhưng ở trong Bát Giai cũng coi như là đứng đầu.
Huống chi, hắn còn có át chủ bài mà người khác không có.
Đó chính là...
Tô Hiểu giơ tay phải lên, một thanh trường đao màu đen hiện ra trong tay.
Trên thân đao khắc đầy phù văn cổ xưa, tản ra khí tức thần bí.
Đây chính là「Diệt Pháp Chi Nhận」, vũ khí truyền thừa của hệ Diệt Pháp.
Uy lực của thanh đao này, Tô Hiểu đã được chứng kiến trong trận chiến trước.
Cho dù là phòng ngự của Cấp Cửu, dưới một đao này cũng sẽ bị chém thành hai nửa.
Chỉ là, muốn phát huy uy lực hoàn toàn của thanh đao này, cần phải không ngừng tăng lên.
Mà muốn tăng lên, thì cần phải có đủ tài nguyên.
"Xem ra, phải đi làm nhiệm vụ thôi."
Tô Hiểu thu hồi trường đao, đứng dậy đi ra ngoài.
Vừa ra khỏi phòng riêng, hắn đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng ở hành lang.
"Ồ, Bạch Dạ tiên sinh, cuối cùng ngài cũng ra rồi."
Người nọ mặc một bộ lễ phục màu trắng, trên mặt nở nụ cười ôn hòa.
Chính là Mã Văn Hoa Nhĩ Tư.
"Ngươi tìm ta có việc?"
Tô Hiểu nhìn đối phương, trong mắt lộ vẻ cảnh giác.
Hắn và Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cũng không tính là quen thân, đối phương đột nhiên tìm tới cửa, tất có mục đích.
"Không có việc gì lớn, chỉ là muốn mời ngài tham gia một hoạt động."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cười nói.
"Hoạt động gì?"
"Chúng ta phát hiện một di tích cổ, bên trong có khả năng cất giấu bảo vật của hệ Diệt Pháp."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư hạ giọng: "Ngài cũng biết, ta cũng là người của hệ Diệt Pháp, đối với những di tích này vẫn luôn rất cảm thấy hứng thú."
Tô Hiểu nhíu mày.
Di tích của hệ Diệt Pháp...
Đây đúng là một cơ hội.
Chỉ là, hắn không tin tưởng Mã Văn Hoa Nhĩ Tư.
"Vì sao lại tìm ta?"
"Bởi vì ngài mạnh."
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư thành khẩn nói: "Di tích kia nguy hiểm dị thường, nếu chỉ có một mình ta, sợ rằng ngay cả cửa vào cũng không qua được. Có ngài ở đây, chúng ta có thể chia lợi nhuận."
Tô Hiểu trầm ngâm một lát.
"Được, ta đồng ý."
Hắn gật đầu.
Dù sao hiện tại hắn cũng đang thiếu tài nguyên, nếu di tích kia thật sự có bảo vật của hệ Diệt Pháp, vậy thì chuyến đi này đáng giá.
"Tốt quá!"
Mã Văn Hoa Nhĩ Tư lộ vẻ mặt vui mừng: "Vậy chúng ta xuất phát ngay bây giờ?"
"Được."
Tô Hiểu gật đầu.
Hai người sóng vai đi về phía trước, biến mất ở cuối hành lang.
Mà ngay khi bọn họ rời đi, một bóng dáng chậm rãi từ trong bóng tối bước ra.
Đó là một nữ tử mặc hắc bào, trên mặt che một tấm mạng che mặt, chỉ lộ ra đôi mắt sắc bén.
Nàng nhìn bóng lưng hai người rời đi, khóe miệng hơi nhếch lên.
"Di tích của hệ Diệt Pháp sao..."
"Thật là một tin tức thú vị."
Nói xong, thân ảnh nàng dần dần tan biến trong không khí, giống như chưa từng xuất hiện.