Chapter 8: Thể Chất Tuyệt Ma (Mỗi lần tăng cường, cần tiêu hao 2 viên「Tinh Thể Linh Hồn」).

⏱ ~10 min read

Chapter 8: Thể Chất Tuyệt Ma (Mỗi lần tăng cường, cần tiêu hao 2 viên「Tinh Thể Linh Hồn」).

Hắn nhìn chằm chằm vào dòng chữ này, ánh mắt hơi nheo lại. Đây là lần đầu tiên hắn thấy loại thể chất có tên gọi kỳ lạ như vậy.

"Tuyệt Ma thể chất..."

Khố Khố Lâm Bạch Dạ thì thầm, trong đầu nhanh chóng xoay chuyển. Hắn vừa mới tiến vào Luân Hồi Lạc Viên không bao lâu, đối với các loại thể chất, thiên phú vẫn chưa hiểu rõ lắm. Nhưng chỉ riêng cái tên "Tuyệt Ma" này thôi cũng đủ khiến người ta phải suy nghĩ.

Tuyệt Ma... chẳng lẽ là khắc tinh của pháp sư?

Hắn nhớ tới lời giới thiệu về bản thân trong lần đánh giá trước đó - "Diệt Pháp Giả". Chẳng lẽ cái thể chất này có liên quan đến thân phận Diệt Pháp Giả của hắn?

Không do dự, hắn lựa chọn xác nhận.

Một luồng khí tức kỳ lạ bao phủ toàn thân hắn, cảm giác như có thứ gì đó đang ăn sâu vào trong cơ thể, dung hợp với linh hồn hắn. Quá trình này không hề đau đớn, ngược lại còn mang đến cảm giác ấm áp dễ chịu.

Khoảng mười mấy giây sau, mọi thứ trở lại bình thường.

Hắn mở bảng thuộc tính ra xem, phát hiện ra phía dưới thuộc tính đã xuất hiện thêm một dòng:

【Thể Chất Tuyệt Ma: Cấp 1 (0/2)】

"Quả nhiên là cần tiêu hao Tinh Thể Linh Hồn để tăng cấp."

Hắn gật gù, đóng bảng thuộc tính lại. Hiện tại trong tay hắn còn hai viên Tinh Thể Linh Hồn, nhưng hắn không vội sử dụng. Dù sao thì cũng nên tìm hiểu rõ tác dụng cụ thể của cái thể chất này trước đã.

Hắn đứng dậy, đi tới bên cạnh bàn, cầm lấy một thanh chủy thủ để trên bàn - đây là vũ khí tân thủ mà Luân Hồi Lạc Viên tặng cho mỗi khế ước giả mới.

Hắn thử vận dụng thể chất Tuyệt Ma, cảm nhận xem có gì khác biệt không.

Một giây, hai giây...

Không có gì xảy ra.

"Chẳng lẽ là bị động?" Hắn nhíu mày, thu hồi chủy thủ.

Nếu là bị động, vậy thì càng cần phải thử nghiệm trong chiến đấu thực tế. Nhưng hiện tại hắn đang ở trong phòng riêng của Luân Hồi Lạc Viên, không có cách nào trực tiếp kiểm chứng.

"Thôi vậy, sau này từ từ nghiên cứu."

Hắn không quá để tâm, dù sao thì thể chất cũng chỉ là một trong những yếu tố quyết định thực lực. Quan trọng nhất vẫn là bản thân có đủ mạnh hay không.

Hắn đi tới cửa phòng, chuẩn bị ra ngoài.

Vừa mở cửa ra, hắn đã nhìn thấy một người đang đứng ở hành lang - một nam tử có khuôn mặt góc cạnh, khí chất trầm ổn, trên người mặc bộ giáp da màu nâu sẫm, bên hông đeo một thanh trường đao.

"Ừm?" Nam tử quay đầu lại, nhìn thấy Khố Khố Lâm Bạch Dạ thì khựng lại một chút, sau đó gật đầu chào: "Ngươi chính là tân khế ước giả vừa vào Lạc Viên lần này?"

"Đúng vậy." Khố Khố Lâm Bạch Dạ gật đầu, ánh mắt đánh giá đối phương.

Khí tức của nam tử này rất mạnh, ít nhất cũng là khế ước giả tam giai trở lên. Hơn nữa, trên người hắn còn tản ra mùi máu tươi nhàn nhạt - đây là dấu hiệu của việc trải qua vô số trận chiến sinh tử.

"Ta tên là Mã Văn Hoa Nhĩ Tư, là khế ước giả nhị giai." Nam tử tự giới thiệu, "Vừa hay ta cũng đang chuẩn bị đi làm nhiệm vụ, ngươi có muốn đi cùng không?"

"Đi làm nhiệm vụ?" Khố Khố Lâm Bạch Dạ hơi nhướng mày.

"Đúng vậy, ở Luân Hồi Lạc Viên, muốn trở nên mạnh hơn thì phải không ngừng hoàn thành nhiệm vụ." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cười nói, "Đương nhiên, nếu ngươi cảm thấy chưa đủ tự tin thì cũng có thể đi rèn luyện ở khu vực huấn luyện trước."

"Ta đi xem thử." Khố Khố Lâm Bạch Dạ không chút do dự.

Hắn vừa mới tiến vào Luân Hồi Lạc Viên, đang cần tìm hiểu quy tắc ở đây. Có một lão khế ước giả dẫn đường, tự nhiên sẽ đỡ tốn công sức hơn nhiều.

"Được, đi theo ta." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư xoay người, dẫn đường phía trước.

Hai người đi dọc theo hành lang dài, xuyên qua mấy cánh cửa kim loại, cuối cùng đi vào một đại sảnh rộng rãi.

Bên trong đại sảnh có rất nhiều khế ước giả, có người đang tụ tập thành nhóm nhỏ bàn tán, có người đang đứng trước bảng nhiệm vụ khổng lồ chọn lựa, cũng có người đang ngồi ở quầy bar bên cạnh uống rượu.

"Đây là khu vực trung tâm của Luân Hồi Lạc Viên, cũng là nơi tiếp nhận nhiệm vụ." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư vừa đi vừa giới thiệu, "Bảng nhiệm vụ kia sẽ cập nhật nhiệm vụ theo thời gian thực, phân theo các cấp độ khác nhau. Tân khế ước giả như ngươi thì nên bắt đầu từ nhiệm vụ nhất giai."

Nói xong, hắn dừng bước, chỉ tay về phía một góc của bảng nhiệm vụ:

"Chỗ kia có mấy nhiệm vụ nhất giai, ngươi qua đó xem thử đi. Ta đi bên kia nhận nhiệm vụ nhị giai."

"Được." Khố Khố Lâm Bạch Dạ gật đầu.

Hắn đi tới trước bảng nhiệm vụ, ngẩng đầu nhìn lên.

Trên bảng nhiệm vụ hiển thị rất nhiều nội dung, nhưng đa số đều là nhiệm vụ nhị giai trở lên. Ở khu vực nhất giai, chỉ có lác đác vài tờ giấy nhiệm vụ.

Hắn nhìn lướt qua:

【Nhiệm vụ: Tiêu diệt 10 con Dị Hóa Thú (Cấp 1)】
【Khen thưởng: 50 Tiền Xu Lạc Viên, 1 điểm thuộc tính】

【Nhiệm vụ: Thu thập 5 gốc Thảo Dược Hồi Phục (Cấp 1)】
【Khen thưởng: 30 Tiền Xu Lạc Viên】

【Nhiệm vụ: Điều tra dị thường tại khu vực phía Đông (Cấp 1)】
【Khen thưởng: 80 Tiền Xu Lạc Viên, 2 điểm thuộc tính】

Ánh mắt hắn dừng lại ở nhiệm vụ cuối cùng.

"Điều tra dị thường tại khu vực phía Đông..."

Nhiệm vụ này có khen thưởng cao hơn hẳn hai nhiệm vụ kia, xem ra độ khó cũng sẽ cao hơn. Nhưng đối với hắn mà nói, độ khó càng cao thì càng thú vị.

Hắn đưa tay ra, chạm vào tờ giấy nhiệm vụ.

Một luồng tin tức truyền vào đầu hắn:

【Nhiệm vụ: Điều tra dị thường tại khu vực phía Đông】
【Địa điểm: Khu vực phía Đông của Luân Hồi Lạc Viên, cách đó khoảng 5 km】
【Nội dung: Gần đây xuất hiện dị thường tại khu vực phía Đông, nhiều khế ước giả mất tích khi đi tuần tra. Cần điều tra rõ nguyên nhân.】
【Điều kiện: Khế ước giả nhất giai trở lên】
【Khen thưởng: 80 Tiền Xu Lạc Viên, 2 điểm thuộc tính】
【Cảnh báo: Nhiệm vụ này có độ nguy hiểm nhất định, đề nghị mang theo vật phẩm hồi phục】

"Được, nhận nhiệm vụ này."

Hắn xác nhận nhận nhiệm vụ, sau đó xoay người rời khỏi bảng nhiệm vụ.

Lúc này, Mã Văn Hoa Nhĩ Tư cũng vừa nhận xong nhiệm vụ, đi tới:

"Đã chọn được nhiệm vụ nào chưa?"

"Điều tra dị thường tại khu vực phía Đông." Khố Khố Lâm Bạch Dạ trả lời.

Nghe vậy, Mã Văn Hoa Nhĩ Tư khựng lại một chút, nhíu mày:

"Nhiệm vụ đó... ngươi xác định muốn nhận sao?"

"Có vấn đề gì à?" Khố Khố Lâm Bạch Dạ nhìn hắn.

"Khu vực phía Đông gần đây đúng là có chút cổ quái." Mã Văn Hoa Nhĩ Tư trầm giọng nói, "Trong vòng nửa tháng trở lại đây, đã có ba khế ước giả nhất giai mất tích ở đó. Lạc Viên đã phái người điều tra hai lần, nhưng đều không tìm được manh mối gì."

"Vậy thì càng phải đi xem thử." Khố Khố Lâm Bạch Dạ cười nhạt.

Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nhìn hắn một cái, không khuyên nữa:

"Được, ngươi đã quyết định thì ta không ngăn cản. Nhớ cẩn thận một chút, nếu gặp nguy hiểm thì lập tức rút lui, đừng có liều mạng."

"Ta biết rồi."

Khố Khố Lâm Bạch Dạ gật đầu, sau đó xoay người đi về phía cửa ra vào của đại sảnh.

Phía sau lưng hắn, Mã Văn Hoa Nhĩ Tư nhìn theo bóng lưng hắn, ánh mắt có chút phức tạp.

"Tân khế ước giả mà dám nhận nhiệm vụ điều tra dị thường... không biết nên nói là gan to hay là không biết trời cao đất dày nữa."

Hắn lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa, xoay người rời đi.

Khố Khố Lâm Bạch Dạ đi ra khỏi đại sảnh, đi tới khu vực truyền tống của Luân Hồi Lạc Viên.

Khu vực truyền tống nằm ở tầng hầm của Lạc Viên, là một không gian rộng lớn, bên trong bày rất nhiều bệ đá khắc đầy phù văn. Mỗi bệ đá đều tương ứng với một khu vực truyền tống khác nhau.

Hắn tìm được bệ đá truyền tống đến khu vực phía Đông, đứng lên trên.

Một luồng sáng trắng bao phủ lấy hắn, cảnh vật trước mắt bắt đầu mơ hồ.

Khi tầm nhìn trở lại rõ ràng, hắn đã đứng ở giữa một khu rừng rậm.

Bốn phía đều là những cây cổ thụ cao vút, tán lá rậm rạp che khuất ánh mặt trời, chỉ có vài tia sáng lọt qua kẽ lá chiếu xuống mặt đất. Không khí ẩm ướt, mang theo mùi đất và cỏ cây.

"Đây chính là khu vực phía Đông sao..."

Khố Khố Lâm Bạch Dạ quan sát bốn phía, ánh mắt dần trở nên cảnh giác.

Hắn cảm nhận được một luồng khí tức rất nhạt, không giống với yêu thú hay ma thú bình thường, mà giống như... thứ gì đó thuộc về thế giới khác.

"Xem ra đúng là có chút cổ quái."

Hắn rút chủy thủ ra, thận trọng tiến về phía trước.

Đi được khoảng mười mấy phút, hắn đột nhiên dừng bước.

Phía trước, trên một thân cây, có một vết cào rất sâu. Vết cào này rõ ràng là do móng vuốt của sinh vật nào đó để lại, nhưng hình dạng lại vô cùng kỳ lạ - không giống bất kỳ loài yêu thú nào mà hắn từng thấy.

Hắn đưa tay chạm vào vết cào, cảm nhận được một luồng khí tức lạnh lẽo còn sót lại trên đó.

"Khí tức này..."

Ánh mắt hắn trở nên ngưng trọng.

Đúng lúc này, phía sau lưng hắn đột nhiên truyền đến một trận gió nhẹ.

Hắn không chút do dự, thân hình nghiêng sang một bên, đồng thời vung chủy thủ về phía sau.

"Keng!"

Chủy thủ chạm vào thứ gì đó cứng rắn, phát ra âm thanh giòn giã.

Hắn xoay người nhìn lại, chỉ thấy một sinh vật quái dị đang đứng cách hắn không xa.

Sinh vật này có hình dáng giống người, nhưng toàn thân phủ đầy vảy đen, trên đầu mọc ra hai chiếc sừng cong vút, đôi mắt đỏ rực như máu. Trên tay nó cầm một thanh đại đao đen kịt, trên lưỡi đao còn dính máu tươi chưa khô.

"Ngươi là... cái gì?" Khố Khố Lâm Bạch Dạ trầm giọng hỏi.

Sinh vật quái dị không trả lời, chỉ phát ra một tiếng gầm trầm đục, sau đó lao thẳng về phía hắn.

Tốc độ rất nhanh!

Khố Khố Lâm Bạch Dạ đồng tử hơi co lại, thân hình lùi nhanh về sau, đồng thời vung chủy thủ chặn đòn.

"Choang!"

Chủy thủ va chạm với đại đao, phát ra âm thanh chói tai.

Một luồng lực lớn truyền đến từ cánh tay, khiến hắn lùi liên tiếp ba bước mới đứng vững.

"Lực lượng mạnh thật."

Hắn nhìn chằm chằm vào sinh vật quái dị trước mặt, ánh mắt trở nên nghiêm túc.

Sinh vật này chí ít cũng có thực lực nhất giai đỉnh phong, thậm chí có thể đã đạt đến nhị giai. Nếu là khế ước giả nhất giai bình thường, e là không phải là đối thủ của nó.

Nhưng đối với hắn mà nói...

Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười lạnh.

"Vừa hay, thử xem thể chất Tuyệt Ma rốt cuộc có tác dụng gì."

Hắn chủ động xông lên, chủy thủ trong tay vẽ ra một đường cong sắc bén, nhắm thẳng vào cổ họng của sinh vật quái dị.

Sinh vật quái dị gầm lên một tiếng, vung đại đao chém ngang.

"Keng!"

Chủy thủ và đại đao lại va chạm lần nữa.

Nhưng lần này, Khố Khố Lâm Bạch Dạ không hề bị đẩy lùi. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ đang chảy trong cơ thể, khiến lực lượng của hắn tăng lên rõ rệt.

"Đây là... hiệu quả của thể chất Tuyệt Ma?"

Hắn hơi ngạc nhiên, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.

Nhân cơ hội sinh vật quái dị đang bị chấn động, hắn xoay người, chủy thủ đâm thẳng vào hõm vai của đối phương.

"Phập!"

Chủy thủ cắm sâu vào thịt, máu đen bắn ra.

Sinh vật quái dị phát ra tiếng gầm đau đớn, vung đại đao chém bừa về phía hắn.

Khố Khố Lâm Bạch Dạ nhanh chóng rút chủy thủ ra, lùi về sau né tránh.

Hắn nhìn chằm chằm vào vết thương trên người sinh vật quái dị, ánh mắt lóe lên.

"Vừa rồi... cảm giác đó là sao?"

Hắn cảm nhận được, khi chủy thủ đâm vào cơ thể sinh vật quái dị, có một luồng năng lượng kỳ lạ đã theo chủy thủ truyền vào cơ thể hắn. Luồng năng lượng này không hề xa lạ, ngược lại còn khiến hắn cảm thấy vô cùng thoải mái.

"Chẳng lẽ... thể chất Tuyệt Ma có thể hấp thụ năng lượng của đối thủ?"

Trong mắt hắn lóe lên vẻ kinh ngạc.

Nếu quả thật là như vậy, vậy thì cái thể chất này quả thực là khắc tinh của pháp sư. Dù sao thì pháp sư cũng là những người am hiểu nhất về việc vận dụng năng lượng.

"Xem ra lần này ta đã nhặt được bảo bối rồi."

Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười, ánh mắt nhìn về phía sinh vật quái dị trở nên nóng bỏng.

"Vậy thì... tiếp tục thôi."