Chương 30: Phong Cách Vẽ Đột Biến!
Bạch Dạ đứng trong phòng riêng, nhìn chằm chằm vào bảng thông báo nhiệm vụ trước mặt, sắc mặt cổ quái.
Trên bảng thông báo, một nhiệm vụ mới vừa được cập nhật, nhưng nội dung của nó lại khiến hắn có cảm giác như mình đang nhìn nhầm.
【Nhiệm vụ: Cứu vớt thiếu nữ bị nguyền rủa】
【Loại nhiệm vụ: Hỗ trợ】
【Độ khó: ★★★★★】
【Mô tả nhiệm vụ: Tại khu vực phía đông của Phong Hải Đại Lục, có một tòa thành cổ bị lời nguyền bao phủ. Bên trong tòa thành, một thiếu nữ tên là Sắt Phi Lợi Á đang bị lời nguyền cổ xưa trói buộc. Nàng cần một vị anh hùng đủ mạnh để phá giải lời nguyền, giải thoát cho nàng.】
【Yêu cầu nhiệm vụ: Tiến vào thành cổ, tìm ra nguồn gốc lời nguyền, tiêu diệt kẻ chủ mưu đứng sau.】
【Khen thưởng nhiệm vụ: Điểm Kỹ Năng Hoàng Kim × 1, Rương Bảo Vật Cấp Thánh Linh × 1, Điểm Thuộc Tính Chân Thực × 5.】
【Thời hạn nhiệm vụ: 72 giờ.】
Bạch Dạ nhíu mày, cảm thấy có gì đó không ổn.
"Phong cách vẽ này... sao lại giống hệt mấy trò chơi nhập vai cổ điển vậy?"
Hắn lẩm bẩm, ánh mắt đảo qua đảo lại trên bảng thông báo.
Bình thường, nhiệm vụ trong Luân Hồi Lạc Viên đều mang phong cách tàn khốc, máu me, đầy rẫy nguy hiểm. Nhưng nhiệm vụ này lại mang đậm phong cách kỳ ảo, anh hùng cứu mỹ nhân, hoàn toàn khác biệt với những gì hắn từng thấy.
"Chẳng lẽ... đây là thế giới kiểu mới?"
Bạch Dạ trầm ngâm suy nghĩ.
Hắn mở bảng thuộc tính của mình, kiểm tra lại trạng thái hiện tại.
【Khế Ước Giả: Khố Khố Lâm Bạch Dạ】
【Cấp bậc: Bát Giai】
【Sinh Mệnh Giá Trị: 100%】
【Pháp Lực Giá Trị: 100%】
【Thuộc Tính: Lực Lượng 120, Nhanh Nhẹn 135, Thể Lực 110, Trí Lực 95, Sức Hút 88, May Mắn 72】
【Kỹ Năng: Nhận Đạo Đao (Tông Sư), Bóng Tối Diệt Pháp (Cấp Cao), Trực Cảm (Cấp Cao), Không Gian Di Động (Cấp Trung)...】
"Thuộc tính không có vấn đề gì, kỹ năng cũng bình thường."
Bạch Dạ gật đầu, rồi lại nhìn về phía nhiệm vụ.
"Nhưng mà... Sắt Phi Lợi Á? Cái tên này nghe quen quen."
Hắn cố nhớ lại, nhưng không tài nào nhớ ra mình đã gặp cái tên này ở đâu.
"Thôi, đi xem sao. Dù sao khen thưởng cũng không tồi."
Bạch Dạ quyết định, xoay người rời khỏi phòng riêng.
...
Phía đông Phong Hải Đại Lục, tòa thành cổ bị lời nguyền bao phủ.
Bạch Dạ đứng trước cổng thành, ngước nhìn tòa thành cổ kính trước mặt.
Tòa thành được xây dựng theo phong cách kiến trúc cổ điển, tường thành phủ đầy rêu xanh, trên đỉnh tháp có những lá cờ rách nát bay phấp phới trong gió.
"Ừm... đúng là có chút khí thế của trò chơi nhập vai."
Bạch Dạ gật đầu đánh giá, rồi bước về phía cổng thành.
Khi hắn đến gần, cánh cổng thành nặng nề từ từ mở ra, phát ra âm thanh ken két.
Bên trong, một con đường lát đá dẫn thẳng vào sâu trong thành, hai bên là những ngôi nhà cổ kính, nhưng không một bóng người.
"Im lặng đến đáng sợ."
Bạch Dạ thầm nghĩ, tay phải đặt lên chuôi đao, đề phòng mọi tình huống.
Hắn chậm rãi tiến vào, mỗi bước đi đều phát ra âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
Đi được khoảng mười phút, hắn dừng lại trước một tòa lâu đài lớn ở trung tâm thành.
Tòa lâu đài này có kiến trúc xa hoa hơn hẳn những ngôi nhà xung quanh, cổng chính được chạm khắc những hoa văn tinh xảo, nhưng lại bị bao phủ bởi một lớp khí tức âm u.
"Chắc là nơi này rồi."
Bạch Dạ đẩy cửa bước vào.
Bên trong lâu đài, một đại sảnh rộng lớn hiện ra trước mắt.
Trên bức tường phía cuối đại sảnh, treo một bức chân dung khổng lồ. Trong bức chân dung, một thiếu nữ tóc vàng đang mỉm cười dịu dàng, ánh mắt trong trẻo như nước hồ thu.
"Sắt Phi Lợi Á?"
Bạch Dạ đoán, rồi nhìn quanh đại sảnh.
Trong góc đại sảnh, một thân ảnh đang ngồi co ro trên ghế, toàn thân run rẩy.
Đó là một thiếu nữ tóc vàng, mặc một bộ váy trắng dài, trên mặt đầy vẻ sợ hãi.
"Ngươi... ngươi là ai?"
Thiếu nữ lên tiếng, giọng run rẩy.
"Ta là Khố Khố Lâm Bạch Dạ, nhận nhiệm vụ đến cứu ngươi."
Bạch Dạ trả lời, ánh mắt quan sát thiếu nữ.
"Thật sao? Ngươi thật sự đến cứu ta?"
Thiếu nữ đứng dậy, ánh mắt lóe lên tia hy vọng.
"Ừm, nhưng trước tiên, ngươi phải nói cho ta biết, lời nguyền ở đây là gì?"
Bạch Dạ hỏi.
Thiếu nữ cúi đầu, giọng nghẹn ngào:
"Là... là một con quái vật. Nó ẩn náu trong hầm ngầm dưới lâu đài, mỗi đêm đều trèo lên, bắt cóc người dân trong thành. Ta... ta là người duy nhất còn sống sót."
"Quái vật?"
Bạch Dạ nhíu mày.
"Ừm, nó rất mạnh, ta đã thấy nó dùng một tay bóp nát một tảng đá lớn."
Thiếu nữ nói, giọng vẫn còn run.
"Được rồi, ngươi ở đây chờ ta, ta xuống hầm ngầm xem sao."
Bạch Dạ nói xong, xoay người đi về phía cầu thang dẫn xuống hầm ngầm.
...
Hầm ngầm tối om, chỉ có ánh sáng le lói từ những ngọn đuốc trên tường.
Bạch Dạ bước đi trong bóng tối, tay phải nắm chặt chuôi đao.
Đi được một lúc, hắn nghe thấy một âm thanh trầm thấp vang lên từ phía trước.
"Hừ... hừ... hừ..."
Âm thanh như tiếng thở dốc của một con thú lớn.
Bạch Dạ thận trọng tiến về phía trước, xuyên qua một cánh cửa đá, hắn nhìn thấy một không gian rộng lớn.
Trong không gian này, một con quái vật khổng lồ đang nằm giữa đống xương trắng, toàn thân phủ đầy vảy đen, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa.
"Đến rồi sao? Lại thêm một kẻ tự tìm đường chết."
Con quái vật lên tiếng, giọng trầm đục như tiếng đá cọ vào nhau.
"Ngươi chính là kẻ đã nguyền rủa tòa thành này?"
Bạch Dạ hỏi, giọng bình tĩnh.
"Nguyền rủa? Ha ha ha..."
Con quái vật cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp không gian.
"Ta không nguyền rủa ai cả, ta chỉ đang bảo vệ thứ thuộc về ta!"
"Bảo vệ thứ thuộc về ngươi?"
Bạch Dạ nhíu mày.
"Đúng vậy! Thiếu nữ trên kia, nàng là con gái của ta! Nhưng nàng lại bị lời nguyền của một tên phù thủy độc ác biến thành hình dạng này!"
Con quái vật gầm lên, đôi mắt đỏ rực càng thêm dữ tợn.
"Ý ngươi là... Sắt Phi Lợi Á bị biến thành quái vật?"
Bạch Dạ hỏi, ánh mắt lóe lên tia suy tư.
"Không! Ta mới là Sắt Phi Lợi Á! Thiếu nữ trên kia là kẻ đã nguyền rủa ta!"
Con quái vật gầm lên, toàn thân run rẩy vì phẫn nộ.
Bạch Dạ im lặng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào con quái vật.
Hắn nhận ra, con quái vật này nói chuyện có logic, không giống một con thú điên loạn.
"Ngươi nói ngươi là Sắt Phi Lợi Á? Vậy tại sao ngươi lại ở dưới hầm ngầm này?"
Bạch Dạ hỏi.
"Bởi vì ta bị nhốt ở đây! Tên phù thủy độc ác đó đã dùng ma thuật biến ta thành hình dạng này, rồi nhốt ta dưới hầm ngầm, còn hắn thì giả dạng thành ta, sống ở trên lâu đài!"
Con quái vật nói, giọng đầy căm hận.
Bạch Dạ trầm ngâm.
Hắn nhớ lại những gì thiếu nữ trên lầu nói, rồi so sánh với lời của con quái vật.
"Có gì đó không ổn."
Bạch Dạ thầm nghĩ.
Hắn quyết định thử một chút.
"Nếu ngươi là Sắt Phi Lợi Á, vậy ngươi có biết ta là ai không?"
Bạch Dạ hỏi.
Con quái vật nhìn hắn một lúc, rồi lắc đầu:
"Ta không biết ngươi là ai, nhưng ta có thể cảm nhận được, ngươi không phải người xấu."
"Vậy ngươi có biết tên của tòa thành này không?"
Bạch Dạ hỏi tiếp.
"Tòa thành này... tên là Thành Hoàng Hôn."
Con quái vật trả lời.
Bạch Dạ gật đầu, rồi quay người đi lên.
...
Trở lại đại sảnh, Bạch Dạ nhìn thiếu nữ tóc vàng đang đứng chờ.
"Ta đã gặp con quái vật dưới hầm ngầm."
Bạch Dạ nói.
"Thật sao? Ngươi... ngươi đã giết nó chưa?"
Thiếu nữ hỏi, ánh mắt lóe lên tia hy vọng.
"Chưa. Ta muốn hỏi ngươi một chuyện."
Bạch Dạ nói, ánh mắt nhìn chằm chằm vào thiếu nữ.
"Chuyện gì?"
Thiếu nữ hỏi, có chút khẩn trương.
"Ngươi có biết tên của tòa thành này không?"
Bạch Dạ hỏi.
Thiếu nữ sững người, rồi lắc đầu:
"Ta... ta không nhớ rõ. Từ khi bị lời nguyền, trí nhớ của ta có chút mơ hồ."
"Vậy ngươi có biết ta là ai không?"
Bạch Dạ hỏi tiếp.
"Ngươi là Khố Khố Lâm Bạch Dạ, người đến cứu ta."
Thiếu nữ trả lời, giọng tự nhiên.
Bạch Dạ gật đầu, rồi đột nhiên rút đao ra.
"Vậy thì, ngươi có biết tại sao ta lại đến đây không?"
Hắn hỏi, giọng lạnh lùng.
"Bởi vì... bởi vì ngươi nhận nhiệm vụ..."
Thiếu nữ lùi lại một bước, giọng run rẩy.
"Không. Ta đến đây, là vì ta muốn xác nhận một chuyện."
Bạch Dạ nói, ánh mắt sắc bén.
"Chuyện gì?"
Thiếu nữ hỏi, giọng càng thêm khẩn trương.
"Ngươi... rốt cuộc là ai?"
Bạch Dạ hỏi, giọng lạnh như băng.
Thiếu nữ im lặng một lúc, rồi đột nhiên nở nụ cười.
Nụ cười đó... khiến Bạch Dạ cảm thấy quen thuộc.
"Không ngờ ngươi lại phát hiện ra nhanh như vậy."
Thiếu nữ nói, giọng thay đổi hoàn toàn.
"Quả nhiên là ngươi."
Bạch Dạ nói, ánh mắt lóe lên tia phức tạp.
"Đã lâu không gặp, Bạch Dạ."
Thiếu nữ nói, rồi thân hình biến đổi, hóa thành một thân ảnh quen thuộc.
Mái tóc đen dài, đôi mắt tím thẫm, nụ cười xinh đẹp nhưng đầy nguy hiểm.
"Tội Á Tư."
Bạch Dạ nói, giọng bình tĩnh.
"Chính là ta."
Tội Á Tư mỉm cười, ánh mắt nhìn Bạch Dạ đầy ẩn ý.
"Ngươi cố tình tạo ra nhiệm vụ này, để dẫn ta đến đây?"
Bạch Dạ hỏi.
"Không hẳn. Ta chỉ muốn thử xem, ngươi có còn nhớ ta không."
Tội Á Tư nói, giọng có chút trêu chọc.
"Ngươi muốn gì?"
Bạch Dạ hỏi, giọng vẫn lạnh lùng.
"Ta muốn... hợp tác với ngươi."
Tội Á Tư nói, ánh mắt trở nên nghiêm túc.
"Hợp tác?"
Bạch Dạ nhíu mày.
"Đúng vậy. Ta biết ngươi đang tìm kiếm thứ gì đó. Và ta cũng vậy. Chúng ta có thể giúp nhau."
Tội Á Tư nói.
"Ngươi biết ta đang tìm gì?"
Bạch Dạ hỏi.
"Không biết chính xác, nhưng ta đoán, nó có liên quan đến thứ mà ngươi luôn mang theo bên mình."
Tội Á Tư nói, ánh mắt nhìn về phía thanh đao bên hông Bạch Dạ.
Bạch Dạ im lặng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tội Á Tư.
Một lúc sau, hắn lên tiếng:
"Ngươi nói xem, ngươi muốn hợp tác thế nào?"
Tội Á Tư mỉm cười, ánh mắt lóe lên tia đắc ý.
"Ta biết một nơi, nơi đó có thứ mà cả hai chúng ta đều cần."
Nàng nói, giọng đầy bí ẩn.
"Nơi nào?"
Bạch Dạ hỏi.
"Thế Giới Họa."
Tội Á Tư trả lời.
Bạch Dạ nhíu mày:
"Thế Giới Họa? Đó là nơi nào?"
"Một thế giới đặc biệt, nằm trong một bức tranh cổ. Bên trong đó, có rất nhiều bảo vật, nhưng cũng đầy nguy hiểm."
Tội Á Tư giải thích.
"Ngươi muốn ta cùng ngươi đến đó?"
Bạch Dạ hỏi.
"Đúng vậy. Với thực lực của ngươi, chúng ta có thể xông qua được."
Tội Á Tư nói.
Bạch Dạ trầm ngâm một lúc, rồi gật đầu:
"Được. Ta đồng ý hợp tác với ngươi."
"Vậy thì tốt."
Tội Á Tư mỉm cười, rồi đưa tay ra:
"Hợp tác vui vẻ, Bạch Dạ."
Bạch Dạ nhìn bàn tay nàng, rồi bắt tay:
"Hợp tác vui vẻ."
Ngay khi hai bàn tay chạm nhau, một thông báo hệ thống vang lên:
【Nhiệm vụ ẩn kích hoạt: Thế Giới Họa】
【Loại nhiệm vụ: Hợp tác】
【Độ khó: ★★★★★★★】
【Mô tả nhiệm vụ: Cùng Tội Á Tư tiến vào Thế Giới Họa, tìm kiếm bảo vật bí ẩn bên trong.】
【Khen thưởng nhiệm vụ: Không xác định.】
【Thời hạn nhiệm vụ: Không xác định.】
Bạch Dạ nhìn thông báo, khóe miệng khẽ nhếch lên.
"Xem ra, chuyến đi này sẽ không nhàm chán."
Hắn thầm nghĩ.
...
Một lúc sau, Bạch Dạ và Tội Á Tư đứng trước một bức tranh cổ treo trên tường lâu đài.
Bức tranh vẽ một thế giới kỳ ảo, với những ngọn núi cao, sông dài, và những tòa thành nguy nga.
"Chính là bức tranh này."
Tội Á Tư nói, ánh mắt nhìn bức tranh đầy mong đợi.
"Ngươi chắc chắn?"
Bạch Dạ hỏi.
"Chắc chắn. Ta đã nghiên cứu rất lâu, đây chính là cửa vào Thế Giới Họa."
Tội Á Tư khẳng định.
Bạch Dạ gật đầu, rồi đưa tay chạm vào bức tranh.
Ngay khi tay hắn chạm vào, một luồng sáng mạnh mẽ bùng phát, bao phủ cả hai người.
Khi ánh sáng tan đi, Bạch Dạ và Tội Á Tư đã biến mất khỏi lâu đài.
...
Trong một thế giới kỳ ảo, Bạch Dạ mở mắt ra.
Trước mặt hắn là một khung cảnh hoàn toàn khác biệt.
Bầu trời xanh ngắt, những đám mây trắng bồng bềnh, những ngọn núi xa xa phủ đầy tuyết trắng.
"Đây chính là Thế Giới Họa?"
Bạch Dạ nhìn quanh, cảm nhận không khí trong lành.
"Đúng vậy. Chào mừng đến với Thế Giới Họa."
Tội Á Tư đứng bên cạnh, mỉm cười nói.
"Ừm... không khí ở đây khá tốt."
Bạch Dạ gật đầu đánh giá.
"Đi thôi, chúng ta còn nhiều việc phải làm."
Tội Á Tư nói, rồi bước về phía trước.
Bạch Dạ nhìn theo bóng lưng nàng, ánh mắt lóe lên tia suy tư.
"Thế Giới Họa... xem ra chuyến đi này sẽ thú vị đây."
Hắn thầm nghĩ, rồi bước theo Tội Á Tư.
...
Phía xa, trên một ngọn núi cao, một thân ảnh đang đứng nhìn về phía hai người.
"Cuối cùng cũng đến rồi."
Thân ảnh đó lẩm bẩm, giọng đầy bí ẩn.
"Ta đã chờ đợi rất lâu..."
Nói xong, thân ảnh đó biến mất trong làn gió.
...
Bạch Dạ và Tội Á Tư đi dọc theo con đường mòn, tiến về phía một tòa thành ở phía xa.
Trên đường đi, họ gặp không ít sinh vật kỳ lạ, nhưng đều bị Bạch Dạ giải quyết một cách dễ dàng.
"Thực lực của ngươi vẫn mạnh như xưa."
Tội Á Tư nhận xét.
"Ngươi cũng vậy."
Bạch Dạ đáp.
Hai người tiếp tục đi, bầu không khí có chút im lặng.
"Bạch Dạ, ta có một câu hỏi."
Tội Á Tư đột nhiên lên tiếng.
"Hỏi đi."
Bạch Dạ nói.
"Ngươi... có bao giờ hối hận vì đã chọn con đường này không?"
Tội Á Tư hỏi, ánh mắt nhìn về phía xa.
Bạch Dạ im lặng một lúc, rồi trả lời:
"Không."
"Vì sao?"
Tội Á Tư hỏi.
"Bởi vì đây là con đường ta chọn. Dù có ra sao, ta cũng sẽ đi đến cùng."
Bạch Dạ nói, giọng kiên định.
Tội Á Tư quay đầu nhìn hắn, ánh mắt lóe lên tia phức tạp.
"Ngươi đúng là... một kẻ kỳ lạ."
Nàng nói, rồi mỉm cười.
"Ngươi cũng vậy."
Bạch Dạ đáp.
Hai người nhìn nhau, rồi cùng bật cười.
...
Cuối cùng, họ cũng đến được tòa thành.
Tòa thành này có kiến trúc cổ kính, nhưng lại mang một vẻ đẹp kỳ lạ, như thể nó được vẽ ra từ một bức tranh.
"Cẩn thận, nơi này có thể có cạm bẫy."
Tội Á Tư nhắc nhở.
"Ừm."
Bạch Dạ gật đầu, tay phải đặt lên chuôi đao.
Hai người thận trọng tiến vào tòa thành.
Bên trong, một đại sảnh rộng lớn hiện ra trước mắt.
Trên bức tường phía cuối đại sảnh, treo một bức chân dung khổng lồ.
Trong bức chân dung, một người đang mỉm cười nhìn về phía họ.
Người đó... chính là Bạch Dạ.
"Đây là...?"
Bạch Dạ nhíu mày, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bức chân dung.
"Xem ra, nơi này có liên quan đến ngươi."
Tội Á Tư nói, giọng có chút hứng thú.
Bạch Dạ im lặng, ánh mắt nhìn bức chân dung.
Hắn cảm nhận được, có một lực lượng thần bí đang ẩn chứa bên trong bức chân dung này.
"Đi thôi, chúng ta đi sâu vào trong xem sao."
Bạch Dạ nói, rồi bước về phía trước.
Tội Á Tư gật đầu, bước theo sau.
Phía sau họ, bức chân dung khẽ động đậy, nụ cười trên khuôn mặt người trong tranh càng thêm rõ rệt.
...
Một lúc sau, Bạch Dạ và Tội Á Tư đứng trước một cánh cửa đá khổng lồ.
Trên cánh cửa, khắc đầy những ký tự cổ xưa.
"Đây là... ngôn ngữ cổ?"
Tội Á Tư nhíu mày, cố gắng đọc.
"Ngươi đọc được?"
Bạch Dạ hỏi.
"Không hoàn toàn, nhưng ta có thể đoán được một phần."
Tội Á Tư nói, rồi chỉ vào một ký tự:
"Ký tự này có nghĩa là 'cửa'. Ký tự này có nghĩa là 'thế giới'."
"Thế giới?"
Bạch Dạ nhíu mày.
"Ừm, có vẻ như cánh cửa này dẫn đến một nơi nào đó rất quan trọng."
Tội Á Tư nói.
Bạch Dạ trầm ngâm một lúc, rồi đưa tay đẩy cánh cửa.
Cánh cửa đá từ từ mở ra, phát ra âm thanh nặng nề.
Bên trong, một không gian rộng lớn hiện ra trước mắt.
Trong không gian này, có vô số những bức tranh treo trên tường, mỗi bức tranh đều vẽ một cảnh tượng khác nhau.
"Đây là... thư viện tranh?"
Tội Á Tư kinh ngạc nhìn quanh.
Bạch Dạ bước vào, ánh mắt quét qua những bức tranh.
Đột nhiên, hắn dừng lại trước một bức tranh.
Trong bức tranh, một người đang đứng trên đỉnh núi, nhìn về phía xa.
Người đó... chính là hắn.
"Bạch Dạ, ngươi xem bức tranh này."
Tội Á Tư gọi, chỉ vào một bức tranh khác.
Bạch Dạ quay sang nhìn.
Trong bức tranh, một người đang chiến đấu với một con quái vật khổng lồ.
Người đó... cũng chính là hắn.
"Xem ra, nơi này đang ghi lại những gì ngươi đã trải qua."
Tội Á Tư nói, giọng có chút ngạc nhiên.
Bạch Dạ im lặng, ánh mắt nhìn những bức tranh.
Hắn nhận ra, những bức tranh này đều là những khoảnh khắc quan trọng trong cuộc đời hắn.
"Đây là... ký ức của ta?"
Bạch Dạ lẩm bẩm.
"Không chỉ là ký ức. Đây là... bản chất của ngươi."
Một giọng nói vang lên từ phía cuối không gian.
Bạch Dạ và Tội Á Tư quay sang nhìn.
Một thân ảnh đang đứng ở cuối không gian, nhìn về phía họ.
Thân ảnh đó... chính là Bạch Dạ.
"Ngươi là ai?"
Bạch Dạ hỏi, giọng lạnh lùng.
"Ta là ngươi. Chính xác hơn, ta là một phần của ngươi, phần mà ngươi đã vứt bỏ."
Thân ảnh đó trả lời, giọng bình tĩnh.
"Phần ta đã vứt bỏ?"
Bạch Dạ nhíu mày.
"Đúng vậy. Ngươi đã vứt bỏ sự do dự, sự mềm yếu, và cả... nhân tính của mình."
Thân ảnh đó nói, giọng có chút chua xót.
Bạch Dạ im lặng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào thân ảnh đó.
"Ngươi đến đây để làm gì?"
Hắn hỏi.
"Ta đến đây để trả lại cho ngươi những thứ ngươi đã vứt bỏ."
Thân ảnh đó nói, rồi đưa tay ra.
"Chỉ cần ngươi chấp nhận, ngươi sẽ trở nên hoàn chỉnh hơn."
Bạch Dạ nhìn bàn tay thân ảnh đó, ánh mắt lóe lên tia phức tạp.
Hắn biết, nếu chấp nhận, hắn sẽ có được sức mạnh lớn hơn.
Nhưng hắn cũng biết, đó sẽ là một con đường không thể quay đầu.
"Ta từ chối."
Bạch Dạ nói, giọng kiên định.
Thân ảnh đó sững người, rồi cười khổ:
"Ngươi vẫn vậy. Luôn kiên định với lựa chọn của mình."
"Đúng vậy. Bởi vì đó là con đường ta chọn."
Bạch Dạ nói.
Thân ảnh đó im lặng một lúc, rồi gật đầu:
"Được rồi. Nếu ngươi đã quyết định, ta sẽ không ép buộc."
Nói xong, thân ảnh đó dần dần tan biến.
"Hy vọng ngươi sẽ không hối hận."
Giọng nói cuối cùng vang lên, rồi biến mất.
Bạch Dạ đứng im, ánh mắt nhìn về phía không gian trống rỗng.
"Ngươi ổn chứ?"
Tội Á Tư bước đến, hỏi.
"Ừm."
Bạch Dạ gật đầu, rồi quay người đi ra ngoài.
"Đi thôi, chúng ta còn việc phải làm."
Hắn nói.
Tội Á Tư nhìn theo bóng lưng hắn, ánh mắt lóe lên tia phức tạp.
"Ngươi đúng là... một kẻ kỳ lạ."
Nàng lẩm bẩm, rồi bước theo sau.
...
Khi hai người rời khỏi thư viện tranh, một thông báo hệ thống vang lên:
【Nhiệm vụ ẩn hoàn thành: Thế Giới Họa】
【Khen thưởng: Điểm Kỹ Năng Hoàng Kim × 2, Rương Bảo Vật Cấp Truyền Thuyết × 1, Điểm Thuộc Tính Chân Thực × 10.】
Bạch Dạ nhìn thông báo, khóe miệng khẽ nhếch lên.
"Khen thưởng không tồi."
Hắn thầm nghĩ.
"Xem ra chuyến đi này cũng không uổng công."
Tội Á Tư đứng bên cạnh, mỉm cười nói.
"Ừm."
Bạch Dạ gật đầu, rồi nhìn về phía xa.
"Tiếp theo, chúng ta đi đâu?"
Hắn hỏi.
"Ta biết một nơi, nơi đó có thứ mà ngươi cần."
Tội Á Tư nói, ánh mắt lóe lên tia bí ẩn.
"Nơi nào?"
Bạch Dạ hỏi.
"Vùng Đất Chúng Sinh."
Tội Á Tư trả lời.
Bạch Dạ nhíu mày:
"Vùng Đất Chúng Sinh? Đó là nơi nào?"
"Một nơi đặc biệt, nơi đó có rất nhiều sinh vật mạnh mẽ, và cả những bảo vật quý giá."
Tội Á Tư giải thích.
"Ngươi muốn ta cùng ngươi đến đó?"
Bạch Dạ hỏi.
"Đúng vậy. Với thực lực của ngươi, chúng ta có thể xông qua được."
Tội Á Tư nói.
Bạch Dạ trầm ngâm một lúc, rồi gật đầu:
"Được. Ta đồng ý."
"Vậy thì tốt."
Tội Á Tư mỉm cười, rồi bước về phía trước.
Bạch Dạ nhìn theo bóng lưng nàng, ánh mắt lóe lên tia suy tư.
"Vùng Đất Chúng Sinh... xem ra chuyến đi này sẽ càng thú vị hơn."
Hắn thầm nghĩ, rồi bước theo sau.
...
Phía xa, trên một ngọn núi cao, thân ảnh bí ẩn lúc nãy lại xuất hiện.
"Vùng Đất Chúng Sinh... cuối cùng ngươi cũng đến đó."
Thân ảnh đó lẩm bẩm, giọng đầy mong đợi.
"Ta đã chờ đợi rất lâu..."
Nói xong, thân ảnh đó lại biến mất trong làn gió.
...
Bạch Dạ và Tội Á Tư tiếp tục hành trình, tiến về phía Vùng Đất Chúng Sinh.
Trên đường đi, họ gặp không ít sinh vật kỳ lạ, nhưng đều bị Bạch Dạ giải quyết một cách dễ dàng.
"Thực lực của ngươi vẫn mạnh như xưa."
Tội Á Tư nhận xét.
"Ngươi cũng vậy."
Bạch Dạ đáp.
Hai người tiếp tục đi, bầu không khí có chút im lặng.
"Bạch Dạ, ta có một câu hỏi."
Tội Á Tư đột nhiên lên tiếng.
"Hỏi đi."
Bạch Dạ nói.
"Ngươi... có bao giờ cảm thấy cô đơn không?"
Tội Á Tư hỏi, ánh mắt nhìn về phía xa.
Bạch Dạ im lặng một lúc, rồi trả lời:
"Có."
"Vậy sao ngươi vẫn tiếp tục?"
Tội Á Tư hỏi.
"Bởi vì ta có mục tiêu của mình."
Bạch Dạ nói, giọng kiên định.
"Mục tiêu gì?"
Tội Á Tư hỏi.
"Trở nên mạnh hơn."
Bạch Dạ trả lời.
Tội Á Tư quay đầu nhìn hắn, ánh mắt lóe lên tia phức tạp.
"Ngươi đúng là... một kẻ kỳ lạ."
Nàng nói, rồi mỉm cười.
"Ngươi cũng vậy."
Bạch Dạ đáp.
Hai người nhìn nhau, rồi cùng bật cười.
...
Cuối cùng, họ cũng đến được Vùng Đất Chúng Sinh.
Nơi này là một vùng đất rộng lớn, với những ngọn núi cao, rừng rậm, và những con sông dài.
"Cẩn thận, nơi này có rất nhiều sinh vật mạnh mẽ."
Tội Á Tư nhắc nhở.
"Ừm."
Bạch Dạ gật đầu, tay phải đặt lên chuôi đao.
Hai người thận trọng tiến vào Vùng Đất Chúng Sinh.
Đi được một lúc, họ đột nhiên nghe thấy một âm thanh ầm ầm từ phía trước.
"Đó là gì?"
Tội Á Tư nhíu mày.
"Không biết, nhưng nghe có vẻ không ổn."
Bạch Dạ nói, ánh mắt nhìn về phía trước.
Phía trước, một con quái vật khổng lồ đang lao về phía họ.
Con quái vật này cao khoảng mười mét, toàn thân phủ đầy vảy đen, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa.
"Đây là... Cổ Long?"
Tội Á Tư kinh ngạc nói.
"Cổ Long?"
Bạch Dạ nhíu mày.
"Đúng vậy, một loài sinh vật cổ xưa, rất mạnh mẽ."
Tội Á Tư giải thích.
Bạch Dạ gật đầu, rồi rút đao ra.
"Để ta xử lý nó."
Hắn nói, rồi lao về phía con Cổ Long.
Con Cổ Long gầm lên, lao về phía Bạch Dạ.
Hai thân ảnh nhanh chóng giao chiến.
Bạch Dạ tung ra một nhát đao, chém vào cổ con Cổ Long.
Nhưng con Cổ Long nhanh chóng né tránh, rồi phản công bằng một cú vồ.
Bạch Dạ nhảy lùi lại, tránh được cú vồ.
"Khá mạnh đấy."
Hắn thầm nghĩ.
Hắn tiếp tục tấn công, tung ra những nhát đao liên tiếp.
Con Cổ Long cũng không kém cạnh, liên tục phản công.
Cuộc chiến diễn ra vô cùng gay cấn.
Sau một lúc giao chiến, Bạch Dạ cuối cùng cũng tìm được sơ hở của con Cổ Long.
Hắn tung ra một nhát đao chí mạng, chém vào cổ con Cổ Long.
Con Cổ Long gầm lên đau đớn, rồi ngã xuống.
【Đã tiêu diệt Cổ Long, nhận được: Tinh Hạch Linh Hồn × 1, Sinh Mệnh Lực Bản Nguyên × 1.】
Bạch Dạ nhìn thông báo, gật đầu hài lòng.
"Không tồi."
Hắn thầm nghĩ.
"Ngươi ổn chứ?"
Tội Á Tư bước đến, hỏi.
"Ừm."
Bạch Dạ gật đầu, rồi nhìn về phía xa.
"Chúng ta tiếp tục đi thôi."
Hắn nói.
"Được."
Tội Á Tư gật đầu.
Hai người tiếp tục hành trình, tiến sâu vào Vùng Đất Chúng Sinh.
...
Phía xa, trên một ngọn núi cao, thân ảnh bí ẩn lại xuất hiện.
"Xem ra ngươi đã sẵn sàng."
Thân ảnh đó lẩm bẩm, giọng đầy hài lòng.
"Vậy thì, cuộc vui bắt đầu."
Nói xong, thân ảnh đó lại biến mất trong làn gió.
...
Bạch Dạ và Tội Á Tư tiếp tục đi, không biết rằng phía trước, một thử thách lớn hơn đang chờ đợi họ.
Và ở một nơi nào đó, một thế lực thần bí đang âm thầm theo dõi họ.
...
(Còn tiếp)