Chapter 68: Một Trận Kinh Thành - Phần Năm

⏱ ~5 min read

Chapter 68: Một Trận Kinh Thành - Phần Năm

Vân Triệt đứng trên đài, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía đối thủ. Không khí xung quanh trở nên căng thẳng đến cực điểm, tất cả mọi người trong thành đều đang dõi theo trận chiến này.

Đối diện với hắn là một gã thanh niên thuộc gia tộc thủ hộ, khuôn mặt đầy vẻ kiêu ngạo. Hắn ta cười khẩy, giọng nói đầy khinh thường:

"Ngươi chính là cái gọi là thiên hạ đệ nhất sao? Nhìn qua cũng chẳng có gì đặc biệt."

Vân Triệt không đáp, chỉ khẽ nhếch môi. Trong mắt hắn, những lời nói này chẳng khác gì tiếng gió thoảng qua tai.

Đối thủ thấy Vân Triệt không phản ứng, trong lòng càng thêm tức giận. Hắn ta vung tay lên, một luồng hắc ám huyền lực cuồn cuộn bao phủ lấy cơ thể, tạo thành một lớp giáp bảo vệ vững chắc.

"Ta là đệ tử thân truyền của thần tông hắc hồn, hôm nay sẽ cho ngươi biết thế nào là thực lực chân chính!"

Dứt lời, hắn ta lao về phía Vân Triệt với tốc độ kinh người, bàn tay ngưng tụ một quả cầu năng lượng đen kịt, mang theo uy lực hủy diệt đáng sợ.

Vân Triệt vẫn đứng yên bất động, cho đến khi quả cầu năng lượng sắp chạm vào người, hắn mới nhẹ nhàng nghiêng người né tránh. Động tác vô cùng tự nhiên, như thể chỉ là một cái xoay người bình thường, nhưng lại khiến đòn tấn công của đối thủ trượt đi hoàn toàn.

"Gì...?"

Đối thủ kinh ngạc, hắn ta không ngờ tốc độ của Vân Triệt lại nhanh đến vậy. Nhưng hắn ta không kịp phản ứng, bởi vì ngay khoảnh khắc tiếp theo, một luồng kim ô lôi diệm đã bùng nổ từ lòng bàn tay Vân Triệt, đánh thẳng vào ngực hắn ta.

"Phụt!"

Một ngụm máu tươi phun ra, thân thể đối thủ bay ngược về sau, đập mạnh xuống mặt đất. Lớp giáp hắc ám huyền lực vỡ tan như thủy tinh, để lộ ra khuôn mặt đầy hoảng sợ.

"Không... không thể nào!"

Hắn ta cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể run rẩy không kiểm soát được. Chỉ một đòn, hắn ta đã hoàn toàn bại trận.

Vân Triệt thu tay lại, ánh mắt vẫn lạnh lùng như cũ. Hắn nhìn đối thủ đang nằm dưới đất, giọng nói bình thản:

"Ngươi còn chưa đủ tư cách."

Cả trường đấu chìm trong im lặng. Tất cả mọi người đều kinh ngạc trước thực lực của Vân Triệt. Một đòn, chỉ vỏn vẹn một đòn, hắn đã đánh bại một đệ tử thân truyền của thần tông hắc hồn.

Trên khán đài, các trưởng lão của các gia tộc lớn đều biến sắc. Bọn họ nhìn nhau, trong mắt đầy vẻ không thể tin nổi.

"Thực lực của hắn... dường như còn mạnh hơn những gì chúng ta tưởng tượng."

"Đúng vậy, xem ra tin đồn về hắn không hề sai."

"Gia tộc thủ hộ lần này gặp phải đối thủ khó xử rồi."

Vân Triệt không quan tâm đến những lời bàn tán xung quanh. Hắn chỉ đứng đó, ánh mắt hướng về phía xa xăm, nơi có bóng dáng của những kẻ đang ẩn nấp trong bóng tối.

Hắn biết, trận chiến này chỉ mới bắt đầu.

Đối thủ tiếp theo bước lên đài, lần này là một nữ tử với khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt mang màu băng lam như hàn băng vạn năm. Nàng ta khoác trên mình bạch y phiêu dật, khí chất xuất trần, rõ ràng là người của băng vân tiên cung.

"Băng vân thất tiên, mạt muội xin lĩnh giáo."

Giọng nói của nàng ta lạnh như băng, không chút cảm xúc. Nhưng trong đôi mắt ấy, Vân Triệt có thể cảm nhận được một tia chiến ý mãnh liệt.

Hắn khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào.

Nữ tử kia động thân, thân pháp nhẹ nhàng như gió, nhưng tốc độ lại nhanh đến kinh người. Trong tay nàng ta xuất hiện một thanh tuyết cơ kiếm, kiếm khí lạnh lẽo bao phủ khắp không gian, khiến nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm xuống.

"Băng vân quyết - Hàn băng phong cấm!"

Kiếm thế của nàng ta biến hóa, vô số đạo hàn khí ngưng tụ thành từng phiến băng tinh, lao thẳng về phía Vân Triệt như mưa băng.

Vân Triệt không hề nao núng. Hắn giơ tay lên, lòng bàn tay bùng lên một ngọn kim ô thần viêm, nóng rực đến mức không gian xung quanh bị vặn vẹo.

"Kim ô lôi diệm - Thiêu hủy!"

Ngọn lửa bùng lên, hóa thành một con kim ô khổng lồ, dang rộng đôi cánh nuốt chửng toàn bộ băng tinh. Hơi nước bốc lên nghi ngút, che phủ cả trường đấu.

Nữ tử kia biến sắc, nàng ta không ngờ kim ô thần viêm của Vân Triệt lại khắc chế hoàn toàn băng hàn chi lực của mình. Nhưng nàng ta không lùi bước, ngược lại càng thêm kiên quyết.

"Băng hoàng phong thần điển - Vạn lý băng phong!"

Toàn bộ không gian xung quanh nàng ta đột nhiên đóng băng, ngay cả không khí cũng bị ngưng kết. Một luồng hàn khí cực độ lan tỏa, khiến ngay cả những trưởng lão đang quan chiến trên khán đài cũng phải nhíu mày.

Vân Triệt cảm nhận được sức mạnh của đối thủ, trong mắt hiện lên một tia hứng thú. Hắn không ngờ nữ tử này lại có thể thi triển băng hoàng phong thần điển - một trong những thần điển mạnh nhất của băng vân tiên cung.

"Không tồi."

Hắn khẽ nói một tiếng, sau đó thân hình khẽ động, trực tiếp lao vào trong vùng băng phong. Kim ô thần viêm trên người hắn bùng cháy dữ dội, thiêu đốt mọi thứ xung quanh.

"Phá!"

Một tiếng quát vang lên, kim ô thần viêm bùng nổ thành một cột lửa khổng lồ, xuyên thẳng qua vùng băng phong. Hàn khí bị đẩy lùi, băng tinh vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.

Nữ tử kia bị chấn động, thân thể lùi lại mấy bước, khóe miệng rỉ ra một tia máu. Nàng ta nhìn Vân Triệt với ánh mắt phức tạp, cuối cùng cúi đầu:

"Ta thua."

Vân Triệt gật đầu, không nói thêm gì. Hắn quay người nhìn về phía khán đài, nơi các trưởng lão của gia tộc thủ hộ đang ngồi.

"Tiếp theo, là ai?"

Giọng nói của hắn vang vọng khắp trường đấu, mang theo một sự uy nghiêm không thể nghi ngờ.

Cả thành phố chìm trong im lặng.

Một trận chiến, hai đòn đánh bại hai đối thủ mạnh mẽ. Thực lực của Vân Triệt đã vượt xa những gì bọn họ tưởng tượng.

Trên khán đài, một lão giả với khuôn mặt âm trầm đứng dậy, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Vân Triệt:

"Tiểu tử, ngươi đúng là có chút bản lĩnh. Nhưng đừng tưởng rằng như vậy là có thể ngang nhiên vô kỵ. Hôm nay, lão phu sẽ cho ngươi biết, gia tộc thủ hộ không phải nơi ngươi có thể tùy ý gây sự!"

Dứt lời, lão giả kia nhún người nhảy lên đài, một luồng khí thế khổng lồ bao phủ toàn bộ trường đấu.

Vân Triệt nhìn lão giả, trong mắt không hề có chút sợ hãi. Ngược lại, khóe miệng hắn còn nhếch lên một nụ cười nhạt.

"Cuối cùng cũng có người đáng để ta nghiêm túc một chút."