Chapter 74: Bùng Nổ!

⏱ ~9 min read

Chapter 74: Bùng Nổ!

---

Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ sân đấu trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.

Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Vân Triệt, người đang đứng giữa lôi đài với khí thế ngập trời. Cơ thể hắn tỏa ra một luồng hắc ám huyền lực cuồng bạo, quấn quanh người như những con rắn độc sống động. Đôi mắt hắn đỏ rực như máu, mang theo một sự điên cuồng mà trước đây chưa từng ai nhìn thấy.

"Đây là... khí tức gì vậy?" Một trưởng lão của Huyền phủ Thương Phong lắp bắp, sắc mặt trắng bệch.

"Không thể nào... Hắn chỉ là một phế vật nhập huyền cảnh, sao có thể phát ra khí tức kinh khủng như thế này?" Một người khác cũng không kìm được mà thốt lên.

Trên khán đài cao nhất, sắc mặt của Hoàng thất Thương Phong cũng trở nên vô cùng ngưng trọng. Bọn họ có thể cảm nhận được rõ ràng — luồng hắc ám huyền lực này tuyệt đối không phải thứ mà một kẻ ở cảnh giới nhập huyền có thể sở hữu. Nó mang theo một sự tà ác, một sự hủy diệt, như thể đến từ vực sâu vô tận.

"Tà Thần Chi Lực..." Trong đám đông, một giọng nói run rẩy vang lên. "Đó là Tà Thần Chi Lực!"

Lời nói này vừa thốt ra, toàn trường lập tức bùng nổ.

"Tà Thần? Chẳng lẽ là truyền thừa của Tà Thần trong truyền thuyết?"

"Không thể nào! Tà Thần đã biến mất từ vạn năm trước, sao có thể xuất hiện ở đây?"

"Thế nhưng... khí tức này thật sự quá quen thuộc. Ta từng đọc trong cổ tịch, Tà Thần Chi Lực chính là một luồng hắc ám huyền lực tà ác nhất, có thể nuốt chửng tất cả..."

Giữa những lời bàn tán xôn xao, Vân Triệt từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt đỏ rực của hắn nhìn chằm chằm vào đối thủ trước mặt — một gã thanh niên ở cảnh giới Quân Huyền cấp năm, kẻ vừa rồi còn khinh thường hắn.

"Ngươi..." Gã thanh niên kia lùi lại một bước, trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ. "Ngươi rốt cuộc là thứ quái vật gì?"

Vân Triệt không trả lời. Hắn chỉ khẽ nhếch mép, nở một nụ cười lạnh lùng. Sau đó, thân hình hắn khẽ động.

"Vèo!"

Một tiếng gió vang lên, thân ảnh của Vân Triệt biến mất tại chỗ. Tốc độ của hắn nhanh đến mức khiến tất cả mọi người phải kinh ngạc — nhanh hơn gấp mấy lần so với lúc trước.

"Không ổn!" Gã thanh niên Quân Huyền cảnh kia cảm nhận được nguy hiểm, vội vàng triệu hồi toàn bộ huyền lực phòng ngự. Một tầng bảo hộ màu vàng nhạt bao phủ lấy cơ thể hắn.

Nhưng tất cả đều vô dụng.

"Ầm!"

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Nắm đấm của Vân Triệt mang theo hắc ám huyền lực cuồng bạo, trực tiếp đánh thẳng vào tầng bảo hộ kia. Trong khoảnh khắc tiếp xúc, tầng bảo hộ vỡ tan như thủy tinh, mảnh vỡ bay tứ tung.

"Phụt!"

Gã thanh niên phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bay ngược ra ngoài như diều đứt dây. Hắn đập mạnh xuống mặt đất, trượt dài một đoạn rồi mới dừng lại. Cả người hắn run rẩy, hai mắt trợn trừng, không thể tin nổi những gì vừa xảy ra.

Một chiêu!

Chỉ một chiêu!

Một kẻ ở cảnh giới Quân Huyền cấp năm, lại bị một phế vật nhập huyền cảnh đánh bay chỉ bằng một nắm đấm!

Toàn trường chết lặng.

"Đây... đây là..." Một trưởng lão của Huyền phủ Thương Phong nuốt nước bọt, giọng khàn đặc. "Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

"Không thể nào! Hắn rõ ràng chỉ là nhập huyền cảnh, sao có thể có thực lực như thế?"

"Chẳng lẽ hắn đang ẩn giấu thực lực? Hay là hắn có bảo vật gì đó?"

Những lời bàn tán xôn xao vang lên khắp nơi, nhưng Vân Triệt không hề để tâm. Hắn chậm rãi bước về phía gã thanh niên đang nằm trên mặt đất, ánh mắt lạnh lùng như băng.

"Ngươi..." Gã thanh niên kia hoảng sợ, cố gắng lùi lại phía sau. "Ngươi đừng tới đây! Ta... ta nhận thua!"

"Muộn rồi." Vân Triệt lạnh nhạt nói. Hắn giơ tay lên, hắc ám huyền lực ngưng tụ thành một quả cầu năng lượng đen kịt, tỏa ra khí tức hủy diệt khiến người ta run sợ.

"Khoan đã!" Một giọng nói vang lên từ trên khán đài. Đó là một vị trưởng lão của Huyền phủ Thương Phong, sắc mặt vô cùng khó coi. "Trận đấu đã kết thúc, hắn đã nhận thua. Ngươi không được phép hạ sát thủ!"

Vân Triệt khẽ nhếch mép, nụ cười lạnh lùng không hề thay đổi. Hắn nhìn vị trưởng lão kia một cái, rồi lại nhìn gã thanh niên đang run rẩy dưới chân mình.

"Ta không giết hắn." Vân Triệt nói, giọng điệu bình thản. "Ta chỉ muốn cho hắn biết, cái giá phải trả khi khinh thường người khác là gì."

Nói xong, hắn thu lại hắc ám huyền lực, xoay người bước xuống lôi đài.

Nhưng ngay khi hắn vừa bước được vài bước, một luồng khí tức kinh khủng đột nhiên bộc phát từ phía xa. Luồng khí tức này mạnh mẽ đến mức khiến toàn bộ không khí xung quanh trở nên nặng nề, áp lực khiến người ta khó thở.

"Đây là..." Vân Triệt khựng lại, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía nguồn khí tức.

Đó là một lão giả mặc trường bào màu đen, đang đứng trên một tòa tháp cao ở phía xa. Ánh mắt của lão ta sắc bén như dao, nhìn chằm chằm vào Vân Triệt với vẻ mặt vô cùng phức tạp.

"Tà Thần Chi Lực..." Lão giả kia lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp nhưng lại vang vọng khắp toàn trường. "Không ngờ... thật sự có người kế thừa được Tà Thần Chi Lực."

Lời nói này vừa thốt ra, toàn trường lại một lần nữa bùng nổ.

"Ngài ấy... ngài ấy là ai?"

"Ta nhận ra rồi! Đó là Khô Long Tôn Giả! Một trong những cường giả đứng đầu của Thương Phong Đế Quốc!"

"Khô Long Tôn Giả? Chẳng lẽ ngài ấy cũng quan tâm đến tên nhóc này?"

Trong khi mọi người đang xôn xao bàn tán, Khô Long Tôn Giả đột nhiên biến mất khỏi tòa tháp. Khoảnh khắc tiếp theo, lão ta đã xuất hiện ngay trước mặt Vân Triệt, cách hắn không quá ba thước.

Vân Triệt khẽ nheo mắt, cảm nhận được áp lực khổng lồ từ lão giả trước mặt. Đây là một cường giả ở cảnh giới mà hắn không thể nào chống lại — ít nhất là ở thời điểm hiện tại.

"Ngươi tên là gì?" Khô Long Tôn Giả hỏi, giọng điệu mang theo một sự uy nghiêm không cho phép cự tuyệt.

"Vân Triệt." Hắn trả lời, giọng điệu bình tĩnh.

"Vân Triệt..." Khô Long Tôn Giả lẩm bẩm, ánh mắt nhìn Vân Triệt chăm chú như muốn nhìn thấu tận xương tủy. "Ngươi có biết, Tà Thần Chi Lực mà ngươi đang sở hữu là thứ gì không?"

"Biết." Vân Triệt gật đầu. "Đó là lực lượng của Tà Thần."

"Ngươi biết?" Khô Long Tôn Giả hơi nhướng mày, vẻ mặt có chút kinh ngạc. "Vậy ngươi có biết, Tà Thần là tồn tại như thế nào không?"

Vân Triệt trầm mặc một lúc, rồi mới chậm rãi nói: "Tà Thần là một trong những tồn tại mạnh nhất trong truyền thuyết. Lực lượng của ngài ấy có thể hủy diệt cả một thế giới."

"Không sai." Khô Long Tôn Giả gật đầu, ánh mắt trở nên sâu thẳm. "Nhưng ngươi có biết, vì sao Tà Thần lại bị phong ấn không?"

Vân Triệt lắc đầu.

"Bởi vì lực lượng của Tà Thần quá mức nguy hiểm." Khô Long Tôn Giả nói, giọng điệu trở nên nghiêm trọng. "Nó có thể nuốt chửng tất cả, kể cả chính người sở hữu nó. Nếu ngươi không đủ mạnh để khống chế nó, nó sẽ phản phệ và biến ngươi thành một con quái vật mất đi lý trí."

Vân Triệt khẽ nhíu mày, nhưng không nói gì.

"Ta khuyên ngươi..." Khô Long Tôn Giả tiếp tục, ánh mắt nhìn Vân Triệt với vẻ phức tạp. "Tốt nhất nên từ bỏ việc sử dụng Tà Thần Chi Lực. Nếu không, ngươi sẽ phải trả giá bằng chính mạng sống của mình."

"Từ bỏ?" Vân Triệt khẽ cười, nụ cười mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển được. "Ta không thể từ bỏ."

"Vì sao?"

"Bởi vì..." Vân Triệt ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Khô Long Tôn Giả. "Ta cần lực lượng này để bảo vệ những người ta yêu thương. Nếu không có nó, ta sẽ không thể nào đối mặt với những kẻ thù mà ta sắp phải đối mặt."

Khô Long Tôn Giả trầm mặc một lúc lâu, rồi đột nhiên bật cười.

"Ha ha ha... Thú vị! Thật sự thú vị!" Lão ta nhìn Vân Triệt với ánh mắt tán thưởng. "Đã rất lâu rồi ta mới gặp được một kẻ có chí khí như ngươi. Được rồi, nếu ngươi đã kiên quyết như vậy, ta sẽ không khuyên thêm nữa. Nhưng hãy nhớ lấy lời ta nói — Tà Thần Chi Lực là một con dao hai lưỡi. Nếu ngươi không thể khống chế nó, nó sẽ nuốt chửng ngươi."

Nói xong, Khô Long Tôn Giả xoay người, chuẩn bị rời đi. Nhưng đột nhiên, lão ta dừng lại, quay đầu nhìn Vân Triệt một cái.

"À, còn một chuyện nữa." Khô Long Tôn Giả nói, giọng điệu có chút thâm trầm. "Ta khuyên ngươi nên cẩn thận với những kẻ đang theo dõi ngươi. Tà Thần Chi Lực là thứ mà rất nhiều người thèm muốn. Bọn họ sẽ không ngại dùng bất cứ thủ đoạn nào để có được nó."

Vân Triệt khẽ gật đầu: "Đa tạ tiền bối nhắc nhở."

Khô Long Tôn Giả gật đầu, rồi thân ảnh lão ta biến mất trong nháy mắt, để lại một không gian tĩnh lặng đến kỳ lạ.

Vân Triệt đứng yên tại chỗ, ánh mắt nhìn về phía xa xăm. Trong lòng hắn, một quyết tâm mãnh liệt đang dâng trào.

"Tà Thần Chi Lực..." Hắn lẩm bẩm, nắm chặt bàn tay. "Ta sẽ khống chế được ngươi. Nhất định sẽ khống chế được ngươi."

Bởi vì hắn còn rất nhiều việc phải làm. Rất nhiều người cần bảo vệ. Và rất nhiều kẻ thù cần phải tiêu diệt.

Hắn không thể dừng lại. Cũng không được phép dừng lại.

Vân Triệt hít sâu một hơi, thu lại toàn bộ hắc ám huyền lực. Đôi mắt đỏ rực dần trở lại bình thường, khí tức cũng dần ổn định.

Sau đó, hắn xoay người, bước về phía đám người đang đứng chờ hắn ở phía xa.

"Vân ca ca!" Một giọng nói trong trẻo vang lên, mang theo sự lo lắng. Đó là Tiêu Linh Tịch, đang chạy về phía hắn với vẻ mặt đầy quan tâm.

"Ta không sao." Vân Triệt mỉm cười, xoa đầu nàng. "Chỉ là... có hơi mệt một chút."

"Ngươi vừa rồi thật sự dọa chết ta rồi!" Tiêu Linh Tịch trách móc, nhưng trong mắt lại ánh lên sự vui mừng. "Ngươi biết không, lúc ngươi phát ra luồng khí tức đó, ta tưởng ngươi sắp..."

"Ta biết." Vân Triệt khẽ thở dài. "Nhưng ta không có lựa chọn nào khác. Nếu không dùng đến nó, ta sẽ không thể thắng được trận đấu này."

Tiêu Linh Tịch trầm mặc một lúc, rồi khẽ gật đầu. Nàng hiểu — nàng luôn hiểu những gì Vân Triệt phải làm.

"Vậy... chúng ta về thôi?" Nàng khẽ hỏi.

"Ừ." Vân Triệt gật đầu. "Về thôi."

Hắn quay đầu nhìn lại lôi đài một lần cuối, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ.

Hôm nay, hắn đã phơi bày một phần thực lực của mình. Từ giờ trở đi, sẽ có rất nhiều kẻ nhắm vào hắn. Nhưng hắn không hề sợ hãi.

Bởi vì hắn biết, con đường phía trước còn dài hơn, gian nan hơn gấp nhiều lần. Và hắn sẽ phải trở nên mạnh hơn — mạnh hơn nữa — nếu muốn bảo vệ những gì quan trọng nhất đối với mình.

"Tà Thần Chi Lực..." Vân Triệt lẩm bẩm, nắm chặt bàn tay. "Chờ đó. Ta sẽ khiến ngươi trở thành lực lượng của ta. Hoàn toàn là của ta."

Nói xong, hắn xoay người, bước đi cùng Tiêu Linh Tịch, để lại phía sau một sân đấu đầy những ánh mắt kinh ngạc và những lời bàn tán không dứt.

Hôm nay, cái tên Vân Triệt đã chính thức bước vào tầm mắt của tất cả mọi người tại Huyền phủ Thương Phong.

Và từ giờ trở đi, cuộc sống của hắn sẽ không còn yên bình như trước nữa.

Nhưng hắn không hề hối hận.

Bởi vì đây chính là con đường mà hắn đã chọn.

Con đường trở thành cường giả đứng trên đỉnh cao của thế giới này.

--- HẾT CHƯƠNG 74 ---