Chapter 87: Đúng Là Trùng Hợp Thật!

⏱ ~6 min read

Chapter 87: Đúng Là Trùng Hợp Thật!

Trong sân nhỏ, Vân Triệt đang ngồi xếp bằng dưới gốc cây, hai mắt nhắm nghiền, quanh thân lượn lờ một tầng huyền khí nhàn nhạt.

Mạt Lị đứng ở phía xa, khoanh tay dựa vào tường, ánh mắt lạnh nhạt nhìn hắn.

"Thiên phú của ngươi quả thực không tồi." Mạt Lị đột nhiên lên tiếng, giọng điệu vẫn lạnh lùng như trước: "Mới có mấy ngày ngắn ngủi mà đã đột phá đến Nhập Huyền Cảnh tầng thứ ba. Tốc độ này, dù đặt ở Thần Giới cũng coi như là tài năng hiếm có."

Vân Triệt mở mắt ra, khóe miệng nhếch lên một nụ cười: "Đa tạ Mạt Lị cô nương khen ngợi."

"Ta không phải đang khen ngươi." Mạt Lị hừ lạnh một tiếng: "Ta chỉ đang nhắc nhở ngươi, đừng vì chút thành tựu nhỏ nhoi này mà tự mãn. Kẻ thù của ngươi, so với ngươi tưởng tượng còn mạnh hơn nhiều."

Vân Triệt gật đầu, thần sắc trở nên nghiêm túc: "Ta biết."

Hắn đứng dậy, vươn vai một cái, toàn thân phát ra tiếng lách cách. Đang định nói gì đó thì đột nhiên, từ xa truyền đến một trận ồn ào.

"Nghe nói chưa? Huyền phủ Thương Phong sắp chiêu thu đệ tử rồi đấy."

"Ừ, nghe nói lần này quy mô không nhỏ, ngay cả mấy đại gia tộc trong thành đều phái người đến dự thi."

"Đúng vậy, nghe nói còn có cả người của Hoàng thất đến xem nữa."

Vân Triệt khẽ nhíu mày, xoay người nhìn về phía Mạt Lị: "Huyền phủ Thương Phong?"

"Là một trong những thế lực lớn nhất của Thương Phong Đế Quốc." Mạt Lị lạnh nhạt nói: "Chuyên môn bồi dưỡng huyền giả trẻ tuổi, mỗi năm đều chiêu thu một nhóm đệ tử mới. Nếu ngươi có thể gia nhập, đối với việc tu luyện của ngươi cũng có chút trợ giúp."

Vân Triệt trầm ngâm một chút, trong mắt lóe lên một tia sáng: "Vậy thì đi xem thử đi."

Mạt Lị không nói gì thêm, chỉ hừ lạnh một tiếng, xem như mặc nhận.

Hai người rời khỏi sân nhỏ, đi về phía trung tâm Hoàng thành Thương Phong.

Trên đường đi, Vân Triệt phát hiện không khí trong thành hôm nay có chút khác thường. Trên đường phố đông đúc người qua lại, phần lớn đều là những thanh niên nam nữ tuổi còn trẻ, trên mặt ai nấy đều mang vẻ hưng phấn và chờ mong.

"Xem ra lần chiêu thu này hấp dẫn không ít người." Vân Triệt thầm nghĩ.

Đi được một lúc, bọn họ đến trước một tòa kiến trúc to lớn. Cổng chính cao chót vót, phía trên treo một tấm biển lớn, trên biển viết mấy chữ to rồng bay phượng múa.

"Đây chính là Huyền phủ Thương Phong." Mạt Lị nói.

Vân Triệt ngẩng đầu nhìn tấm biển, ánh mắt hơi nheo lại. Hắn có thể cảm nhận được từ bên trong tòa kiến trúc này tỏa ra từng đợt khí tức cường đại, hiển nhiên bên trong có không ít cao thủ tọa trấn.

"Đi thôi, vào xem một chút."

Hai người bước vào đại sảnh của Huyền phủ. Bên trong đã tụ tập không ít người, phần lớn đều là thanh niên đến dự thi, có người đang trò chuyện, có người đang yên lặng điều tức, cũng có người đang ngắm nghía những người xung quanh.

Vân Triệt quét mắt nhìn một vòng, ánh mắt đột nhiên dừng lại ở một góc.

Ở đó có một thiếu nữ mặc váy trắng, dung nhan tuyệt mỹ, khí chất thoát tục. Nàng đứng đó, giống như một đóa sen trắng nở rộ giữa bùn lầy, khiến người ta không khỏi chú ý.

"Là nàng?" Vân Triệt khẽ giật mình.

Thiếu nữ váy trắng kia dường như cũng cảm nhận được ánh mắt của hắn, nghiêng đầu nhìn lại. Khi nhìn thấy Vân Triệt, trong mắt nàng thoáng qua một tia kinh ngạc, sau đó khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt.

"Thật trùng hợp, Vân công tử."

Vân Triệt cười khổ một tiếng: "Đúng là trùng hợp thật, Tô cô nương."

Người thiếu nữ váy trắng này không phải ai khác, chính là Tô Linh Nhi mà hắn đã gặp ở Thương hội Hắc Nguyệt hôm đó.

Tô Linh Nhi chậm rãi đi tới, ánh mắt đánh giá Vân Triệt một phen, trong mắt lóe lên một tia dị sắc: "Không ngờ Vân công tử cũng đến tham gia chiêu thu của Huyền phủ Thương Phong."

"Tiện đường đi ngang qua, thuận tiện xem thử." Vân Triệt cười nói.

"Vậy thì tốt quá." Tô Linh Nhi khẽ cười một tiếng: "Có Vân công tử ở đây, lần chiêu thu này chắc chắn sẽ thú vị hơn nhiều."

Vân Triệt đang định khiêm tốn vài câu thì đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau:

"Hừ, không biết từ đâu nhảy ra một tên vô danh tiểu tốt, mà cũng dám đến Huyền phủ Thương Phong giương oai?"

Vân Triệt quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một nam tử trẻ tuổi mặc hoa phục, dẫn theo mấy tùy tùng, đang nghênh ngang đi tới. Trên mặt hắn đầy vẻ ngạo mạn, ánh mắt nhìn Vân Triệt đầy khinh thường.

"Ngươi là ai?" Vân Triệt nhíu mày.

"Ha, ngay cả ta mà cũng không biết?" Nam tử hoa phục cười lạnh một tiếng: "Ta là thiếu gia của Hách Liên gia tộc, Hách Liên Vô Song!"

"Hách Liên Vô Song?" Vân Triệt lẩm bẩm một tiếng, sau đó lắc đầu: "Chưa từng nghe nói."

Sắc mặt Hách Liên Vô Song lập tức trở nên khó coi: "Ngươi!"

Hắn vừa định nổi giận thì ánh mắt đảo qua, nhìn thấy Tô Linh Nhi đứng bên cạnh Vân Triệt, trong mắt lóe lên một tia tham lam: "Tô cô nương, người bên cạnh cô là ai vậy? Sao lại đi chung với loại người hạ đẳng này?"

Tô Linh Nhi nhíu mày, giọng điệu lạnh nhạt: "Hách Liên công tử, xin ăn nói cho cẩn thận. Vân công tử là khách quý của ta."

"Khách quý?" Hách Liên Vô Song cười khẩy một tiếng: "Tô cô nương, cô đừng bị vẻ ngoài của hắn lừa gạt. Loại người không rõ lai lịch này, tốt nhất vẫn nên tránh xa một chút."

Vân Triệt đứng bên cạnh, nghe vậy chỉ cười nhạt một tiếng, không hề tức giận. Hắn vốn chẳng muốn so đo với loại công tử bột này.

Nhưng Mạt Lị ở bên cạnh lại không nhịn được, lạnh lùng nói: "Một tên phế vật chỉ mới ở Nhập Huyền Cảnh tầng năm, mà cũng dáng vẻ ngông cuồng như vậy sao?"

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Hách Liên Vô Song lập tức thay đổi: "Ngươi nói cái gì? Ngươi dám gọi ta là phế vật?"

"Chẳng lẽ không phải sao?" Mạt Lị hừ lạnh một tiếng: "Ở cái tuổi này mà chỉ mới Nhập Huyền Cảnh tầng năm, không phải phế vật thì là gì?"

"Ngươi!" Hách Liên Vô Song tức giận đến mức mặt mày đỏ bừng, nhưng lại không dám ra tay. Hắn có thể cảm nhận được khí tức trên người Mạt Lị cực kỳ nguy hiểm, tuyệt đối không phải là đối thủ mà hắn có thể chọc vào.

"Được, được lắm!" Hách Liên Vô Song cắn răng nói: "Các ngươi cứ chờ đó, đến lúc khảo hạch, ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là lợi hại!"

Nói xong, hắn dẫn theo đám tùy tùng phẫn nộ bỏ đi.

Tô Linh Nhi nhìn bóng lưng hắn rời đi, khẽ lắc đầu: "Vân công tử, ngươi phải cẩn thận một chút. Người của Hách Liên gia tộc đều là hạng người nhỏ nhen, thù dai. Ngươi đắc tội với Hách Liên Vô Song, chỉ sợ hắn sẽ tìm cách gây khó dễ cho ngươi."

Vân Triệt cười nhạt: "Đa tạ Tô cô nương nhắc nhở. Bất quá, một tên tiểu nhân như vậy, còn chưa đủ để ta để vào mắt."

Tô Linh Nhi nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia dị sắc, không nói gì thêm.

Đúng lúc này, một giọng nói trầm ổn vang lên từ phía trước đại sảnh:

"Hoan nghênh chư vị đến với Huyền phủ Thương Phong tham gia lần chiêu thu đệ tử năm nay."

Mọi người đồng loạt nhìn về phía phát ra âm thanh. Chỉ thấy một lão giả râu tóc bạc phơ đang đứng trên bậc thang, ánh mắt sắc bén quét qua đám đông.

"Ta là chấp sự của Huyền phủ Thương Phong, họ Vương. Lần chiêu thu này, quy tắc vẫn như mọi khi, chỉ cần có thể vượt qua ba vòng khảo hạch, thì có thể trở thành đệ tử chính thức của Huyền phủ Thương Phong."

"Vòng khảo hạch thứ nhất, khảo nghiệm thực lực. Tất cả mọi người tiến vào sân khảo hạch, luận bàn theo cặp, người thắng thì tiến vào vòng tiếp theo."

Lời vừa nói ra, trong đại sảnh lập tức xôn xao. Không ít người bắt đầu khẩn trương lên, dù sao thì vòng đầu tiên đã là tỷ thí thực chiến.

Vân Triệt khẽ nhếch mép cười, trong mắt lóe lên một tia chiến ý.

"Cuối cùng cũng sắp bắt đầu rồi sao..."