Chapter 1122: Cổ Cảnh Sụp Đổ
Băng hàn tràn ngập khắp trời cùng huyền khí của Mộc Huyền Âm như điên cuồng tăng vọt, khi hàn khí kinh khủng đến mức cường thịnh đến một điểm giới hạn nào đó, lại hóa thành khí trường hữu hình, trùng trùng điệp điệp xung kích vặn vẹo lĩnh vực huyền khí trước mặt Tiểu Mạt Lị.
Dần dần, nàng bắt đầu cảm nhận được sự lạnh giá đang nhanh chóng áp sát.
Trong tiếng kêu kinh ngạc của Tiểu Mạt Lị, khuôn mặt vốn luôn tươi cười đùa cợt của nàng cuối cùng cũng nghiêm túc lại, lĩnh vực huyền khí bành trướng gấp mấy lần, đẩy toàn bộ hàn khí xung quanh ra ngoài, cảm giác băng hàn đang áp sát cũng theo đó tiêu tan.
Keng!
Lam quang khẽ lóe, như ráng chiều Bắc Cực trước bình minh. Mộc Huyền Âm tuyết y tung bay, ngọc bích khẽ múa, Tuyết Cơ Kiếm trong vài hơi thở vạch ra mấy trăm đạo kiếm ảnh, khí cơ của cả thế giới dường như đều bị dẫn dắt mà đến, hóa thành phong bạo hàn ngục dưới cửu u.
Khí hậu của Huyễn Hải Cổ Cảnh đại biến, dù cách xa ngàn dặm, những sinh linh còn sót lại đều gào khóc tuyệt vọng trong gió lạnh. Còn trung tâm của băng hàn cùng phong bạo, ngưng tụ là hàn ngục kinh khủng mà người thường dù mười đời mười kiếp cũng tuyệt đối không thể lý giải.
Thân ảnh Tiểu Mạt Lị nhanh chóng lui lại, lĩnh vực huyền khí của nàng bị tầng tầng vặn vẹo và áp chế, nhưng lập tức lại khôi phục hoàn hảo, bất luận hàn lãnh hay hủy diệt, từ đầu đến cuối đều chưa từng chạm đến thân thể nhìn qua yếu ớt của nàng. Nhưng trên khuôn mặt nàng lại hiện lên sự kinh ngạc và khó tin ngày càng sâu, đến cuối cùng, dần biến thành không thể lý giải.
Tuy chỉ là một Giới Vương của trung vị tinh giới, nhưng danh tiếng của Mộc Huyền Âm, ở thượng vị tinh giới và vương giới đều được biết đến rộng rãi. Dù sao nàng cũng là một Thần Chủ cường đại.
Một tinh giới có Thần Chủ, bất kỳ tinh giới nào khác đều tuyệt đối sẽ không dễ dàng trêu chọc.
Nhưng, thực lực mà Mộc Huyền Âm thể hiện, hoàn toàn thoát khỏi dự liệu của nàng, càng khác xa tất cả tư liệu và lời đồn về nàng.
Dưới ngàn đạo băng ảnh, vẫn không phá vỡ được lĩnh vực huyền khí của Tiểu Mạt Lị. Điều này với Tiểu Mạt Lị mà nói, là chuyện đương nhiên. Bởi vì với thân phận và độ cao của nàng, dù thực lực của Mộc Huyền Âm vượt xa dự liệu, cũng tuyệt đối không thể tạo thành uy hiếp với nàng, cho dù nàng chỉ sử dụng chưa đến ba thành lực lượng.
Băng hàn vẫn còn, nhưng phong bạo và hàn quang hơi ngừng lại, dường như sau trạng thái cực hạn thì hậu lực khó nối tiếp. Tiểu Mạt Lị ngẩng khuôn mặt lên, vừa muốn nói chuyện, chợt, một tiếng Băng Hoàng minh không, theo sự triển khai của Băng Hoàng chi dực, một đạo lam sắc băng hoàn từ trên trời giáng xuống, bao trùm thẳng Tiểu Mạt Lị. Trong khoảnh khắc, cả thế giới đều trở nên một mảng xanh thẳm.
Băng hàn vốn tưởng đã đạt đến cực hạn lại đột nhiên trong một khoảnh khắc tăng vọt gấp mấy lần.
“Ái ái!?” Huyền khí của Tiểu Mạt Lị bị áp chế trong chốc lát, sau đó lại bị chậm rãi phong kết, mất đi khống chế. Cổ hàn chưa từng có chợt như vô số lưỡi đao băng vô hình, trực tiếp đâm xuyên lĩnh vực huyền khí của nàng, phủ khắp toàn thân, lại đâm vào tâm hồn, khiến nàng thốt lên một tiếng kinh hô.
Lam sắc băng hoàn co rút lại khi hạ xuống, băng hàn càng thêm khủng bố, Tiểu Mạt Lị vội vàng lui lại, nhưng băng hoàn lại như bóng với hình, gắt gao khóa chặt nàng. Trong lúc nguy cấp, nàng rốt cuộc không thể giữ được bình tĩnh, một cỗ lực lượng cổ xưa mà thần bí từ trong cơ thể nàng bộc phát ra, xé rách băng hoàn, thân ảnh lùi nhanh ra ngoài mấy chục dặm.
“Ngươi... rốt cuộc là ai!?” Tiểu Mạt Lị nhìn chằm chằm Mộc Huyền Âm, trong mắt hiện lên vẻ kiêng dè trước nay chưa từng có.
Mộc Huyền Âm không đáp, sắc mặt lạnh lùng, Tuyết Cơ Kiếm trong tay lại lần nữa giơ lên.
“Hừ!” Tiểu Mạt Lị hừ lạnh một tiếng, trong tay nhiều ra một thanh trường kiếm màu lam sẫm, trên thân kiếm khắc đầy hoa văn cổ xưa, tản ra khí tức khiến người ta run sợ.
“Đã ép ta đến mức này, ngươi cũng coi như là nhân vật lợi hại. Nhưng...” Ánh mắt Tiểu Mạt Lị trở nên sắc bén: “Cũng chỉ đến thế mà thôi!”
Trường kiếm màu lam sẫm chém xuống, một đạo lam quang như ngân hà đổ xuống, mang theo uy năng hủy thiên diệt địa, oanh kích thẳng về phía Mộc Huyền Âm.
Mộc Huyền Âm sắc mặt ngưng trọng, Tuyết Cơ Kiếm nghênh đón, băng hoa đầy trời nở rộ, ngưng tụ thành một đóa băng liên khổng lồ, nghênh đón lam quang.
Ầm ầm!
Băng liên vỡ vụn, lam quang xuyên thấu mà qua, Mộc Huyền Âm bị chấn lui mấy chục dặm, khóe miệng tràn ra một tia máu tươi.
“Hừ, tự rước lấy nhục!” Tiểu Mạt Lị cười lạnh, trường kiếm lại lần nữa giơ lên.
Nhưng vào lúc này, sắc mặt nàng chợt biến đổi, bởi vì nàng cảm nhận được một cỗ khí tức cực kỳ nguy hiểm đang lan tỏa từ trên người Mộc Huyền Âm.
Mộc Huyền Âm lau đi vết máu nơi khóe miệng, ánh mắt trở nên trước nay chưa từng có lạnh lẽo, quanh thân bộc phát ra một cỗ băng hàn chi lực kinh khủng khiến ngay cả Tiểu Mạt Lị cũng phải biến sắc.
“Đây là... lực lượng gì!?” Tiểu Mạt Lị kinh hô.
“Băng Hoàng Phong Thần Điển——Phong Thần Băng Trảm!”
Theo tiếng quát lạnh lùng của Mộc Huyền Âm, toàn bộ thân thể nàng hóa thành một đạo lam quang, hóa thân thành một con Băng Hoàng cực lớn, mang theo uy thế phong cấm vạn vật, lao thẳng về phía Tiểu Mạt Lị.
Tiểu Mạt Lị sắc mặt đại biến, vội vàng giơ kiếm nghênh đón.
Oanh!
Va chạm kinh thiên động địa, toàn bộ Huyễn Hải Cổ Cảnh đều chấn động kịch liệt, không gian xuất hiện từng đạo vết nứt to lớn.
Thân ảnh hai người giao thoa trong nháy mắt, băng hoa cùng lam quang đan xen, mỗi một lần va chạm đều khiến không gian chấn động, đại địa sụp đổ.
Tiểu Mạt Lị càng đánh càng kinh hãi, nàng phát hiện thực lực của Mộc Huyền Âm căn bản không phải là Thần Chủ bình thường có thể có, cỗ băng hàn chi lực này thậm chí khiến nàng cảm nhận được uy hiếp tử vong.
“Ngươi rốt cuộc là ai!?” Tiểu Mạt Lị gầm lên giận dữ.
Mộc Huyền Âm không đáp, Băng Hoàng chi ảnh gào thét, băng hàn chi lực càng thêm cuồng bạo.
Hai người chém giết trong hư không, mỗi một kích đều mang theo uy năng hủy diệt, khiến Huyễn Hải Cổ Cảnh vốn đã không chịu nổi càng thêm rung chuyển dữ dội.
Răng rắc!
Một đạo vết nứt không gian khổng lồ xuất hiện, kéo dài từ chân trời đến cuối đất, gần như chia cắt toàn bộ Huyễn Hải Cổ Cảnh thành hai nửa.
“Không ổn!” Tiểu Mạt Lị biến sắc, nàng cảm nhận được Huyễn Hải Cổ Cảnh đang bắt đầu sụp đổ.
Nhưng Mộc Huyền Âm lại như điên cuồng, căn bản không hề có ý dừng tay, Băng Hoàng chi ảnh càng thêm cuồng bạo, băng hàn chi lực phong tỏa toàn bộ hư không.
“Điên rồi! Ngươi điên rồi!” Tiểu Mạt Lị vừa đánh vừa lui, trong lòng dâng lên một tia sợ hãi.
Nàng chưa từng gặp phải đối thủ điên cuồng như vậy, rõ ràng là liều mạng cùng nàng đồng quy vu tận.
Ầm ầm ầm!
Hư không triệt để sụp đổ, Huyễn Hải Cổ Cảnh bắt đầu vỡ vụn từng mảnh, vô số sinh linh trong khoảnh khắc hóa thành hư vô.
“Ngươi!” Tiểu Mạt Lị bị một kích lui ra ngoài, sắc mặt tái xanh, nàng nhìn quanh bốn phía, Huyễn Hải Cổ Cảnh đã hoàn toàn trở thành một mảnh hỗn độn, không gian vỡ vụn, đại địa sụp đổ, khắp nơi đều là cảnh tượng tận thế.
“Được! Ngươi thắng!” Tiểu Mạt Lị cắn răng, thân ảnh lóe lên, hóa thành một đạo lam quang, biến mất trong hư không vỡ vụn.
Mộc Huyền Âm thu hồi Băng Hoàng chi ảnh, sắc mặt tái nhợt, phun ra một ngụm máu tươi, thân thể lảo đảo một chút, nhưng vẫn miễn cưỡng đứng vững.
Nàng nhìn quanh bốn phía Huyễn Hải Cổ Cảnh đang sụp đổ, trong mắt hiện lên một tia phức tạp.
Nơi này, rốt cuộc vẫn không giữ được.