Chapter 1506: Danh Nghĩa Cứu Thế
Kiếp Uyên ánh mắt nhìn thẳng về phương Đông, không nhìn về bất kỳ ai đang hiện diện, nàng lạnh lùng nói: "Mục đích hôm nay bản tôn đến đây, các ngươi hẳn đều đã rõ trong lòng!"
Một câu nói không chút cảm xúc khiến hơi thở và nhịp tim của tất cả mọi người đều nghẹn lại.
"Hừ!" Kiếp Uyên hừ lạnh một tiếng: "Vốn dĩ trong vòng một tháng, tộc nhân của bản tôn sẽ từ ngoại Hỗn Độn trở về, đến lúc đó, bọn họ sẽ ra sao, các ngươi sẽ thế nào, đều chẳng liên quan gì đến bản tôn. Nhưng hôm nay, bản tôn đã đổi ý."
"Tộc nhân của bản tôn, sẽ không còn tiến vào thế giới Hỗn Độn nữa. Sáu ngày sau, bản tôn từ đâu đến sẽ trở về nơi đó! Các ngươi cũng không cần phải ngày đêm lo sợ bất an nữa."
Nói xong những lời này, Kiếp Uyên đã lạnh lùng xoay người, như chuẩn bị rời đi.
Tuy đã sớm nhận được tin tức, nhưng giờ phút này nghe chính miệng Kiếp Uyên nói ra, sự kích động trong lòng bọn họ vẫn mãnh liệt đến mức gần như muốn bùng nổ khỏi lồng ngực.
Kể từ ngày Kiếp Uyên trở về thế gian, vốn là Chí Tôn Hỗn Độn của bọn họ, trên đầu lại bị đặt một tòa cự sơn chọc trời khiến bọn họ không thể không khuất phục cầu sinh. Khi biết còn có gần trăm Ma Thần ôm hận sắp trở về, bọn họ quả thật như lời Kiếp Uyên nói, ngày đêm lo sợ bất an.
Nhưng, theo lời nói của chính Kiếp Uyên, những tai họa gần trong gang tấc này, lại hóa giải một cách gần như mộng ảo như vậy...
Làm sao bọn họ có thể không kích động cuồng hỷ!
Cho dù là các vị Thần Đế, trong giờ khắc này, cũng có cảm giác muốn rơi lệ.
Trụ Thiên Thần Đế lúc này ngẩng đầu lên, bước tới một bước, dùng giọng vô cùng kích động nói: "Ma Đế tiền bối vì bảo toàn muôn sinh đương thời, cam nguyện hy sinh bản thân, tấm lòng thương thế gian này, công đức cứu thế, ân tha mạng này, chúng ta đời đời kiếp kiếp đều không dám lãng quên. Chỉ là chúng ta hèn mọn, không có gì báo đáp... Xin nhận lão hủ một lạy!"
Trụ Thiên Thần Đế cúi người thật sâu, ngay sau đó, toàn trường cũng như tỉnh mộng, tất cả đều cúi người bái lạy, tiếng hô cảm kích vang vọng khắp cả trời đất.
"Tấm lòng thương thế gian? Công đức cứu thế?" Kiếp Uyên hai mắt khẽ nheo lại, khóe miệng chợt nhếch lên một nụ cười châm biếm rất nhạt, như nghe được chuyện cười gì đó: "Đúng là một lũ phàm linh ngây thơ và ngu xuẩn, chẳng lẽ các ngươi cho rằng, bản tôn làm vậy là vì các ngươi sao?"
"Hừ, chỉ bằng các ngươi, chỉ bằng cái thế giới đã hèn mọn không chịu nổi này, cũng xứng khiến bản tôn làm vậy?"
Trụ Thiên Thần Đế sững sờ, tất cả mọi người cũng đều ngẩn ra.
"Các ngươi đúng là nên cảm tạ một người, nhưng không phải bản tôn!" Kiếp Uyên lạnh lùng nói: "Thứ bản tôn mang đến, bất quá chỉ là vô số tử vong và tai họa, làm gì có ân với đức gì! Sống chết của các ngươi, an nguy của thế giới này, cũng xứng khiến bản tôn để trong lòng!?"
"Sở dĩ bản tôn chọn cách rời đi như vậy, là vì có một người đã bù đắp đại hận cả đời của bản tôn, hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của bản tôn! Bản tôn thân là Kiếp Thiên Ma Đế, há lại thèm để cho một phàm nhân thiếu nợ mình! Lần này bản tôn quay lưng với tộc nhân, trở về ngoại Hỗn Độn, bất quá chỉ là lời hứa và báo đáp với một mình hắn, còn với bất kỳ ai khác trong các ngươi, đều không hề liên quan!!"
"Người đó, chính là Vân Triệt!"
Từng ánh mất hoặc chấn động, hoặc run rẩy, hoặc không dám tin tưởng đều chiếu lên người Vân Triệt.
"Các ngươi tốt nhất nên vĩnh viễn ghi nhớ chuyện này, vĩnh viễn ghi nhớ cái tên này! Sau này khi tiêu diêu khoái hoạt, tùy ý uy phong trong thế giới này, đừng quên là ai đã cứu các ngươi và cái thế giới Hỗn Độn này khỏi bờ vực hắc ám!"
Lời còn chưa dứt, thân thể Kiếp Uyên đã hóa thành một đạo hắc quang, biến mất khỏi tầm mắt và cảm nhận của tất cả mọi người.
Cổ uy áp đáng sợ hơn cả bầu trời sụp đổ cũng trong khoảnh khắc này tiêu tán không còn tung tích, tất cả mọi người như vạn núi rời thân, trong sự thư giãn gần như kiệt sức, sau đó lại lộ ra vẻ cuồng hỷ... tuy chưa thực sự bùng nổ tai kiếp, nhưng cảm giác được sống lại sau kiếp nạn, còn mãnh liệt hơn bất kỳ lần nào trong đời gấp ngàn vạn lần.
"Lại là thật... lại là thật!" Kỳ Lân Đế Tây Vực ngước nhìn trời xanh, thân là một trong Ngũ Đế Tây Vực, giờ khắc này suýt nữa đã rơi lệ vì xúc động.
"Tất cả những chuyện này, đều do Vân Triệt ban cho." Thanh Long Đế bên cạnh nhìn về phía Vân Triệt, cảm thán nói: "Danh xưng Cứu Thế Thần Tử... thật xứng đáng!"
"Lần này, bất luận thân phận, bất luận bối phận, đều nên vạn phần cảm tạ." Kỳ Lân Đế nói.
Thanh Long Đế gật đầu, nói với Long Bạch: "Long Hoàng, ngươi thấy thế nào?"
"Các ngươi đi đi." Long Hoàng nói, không nhìn ra biểu cảm gì.
Mà bên cạnh Vân Triệt, lúc này đã vây kín một đám người, bất kỳ một ai trong đó, đều là những đại lão Thần Chủ đỉnh cấp nhất đương thời.
Khoảng thời gian Kiếp Uyên mới trở về, bọn họ cũng từng như vậy, mà lúc đó, bọn họ đem tất cả hy vọng đặt lên người Vân Triệt. Cho dù, Vân Triệt có thể thông qua Tà Thần Thần Lực mà bản thân kế thừa, tạo ra một chút can thiệp với ý chí của Kiếp Thiên Ma Đế, thì đối với đương thời mà nói cũng là một sự cứu rỗi to lớn.
Không ngờ, lần thứ nhất, tin tức Vân Triệt mang về là Kiếp Thiên Ma Đế hứa hẹn sẽ không gây họa cho thế gian.
Lần thứ hai mang về tin tức, lại là nàng muốn rời khỏi Hỗn Độn, cùng tộc nhân của mình vĩnh viễn ở lại bên ngoài Hỗn Độn!
Kiếp Thiên Ma Đế đích thân nói ra, kết quả ngày hôm nay, đều là vì Vân Triệt!
"Vân Thần Tử, xin hãy nhận lão hủ một lạy!" Thân thể Trụ Thiên Thần Đế cúi xuống, thân là Thần Đế có thanh vọng cao nhất Đông Vực, lại đang trước mặt mọi người, thân thể của ông gần như cúi thành một góc vuông. Phía sau ông, con cháu của ông, còn có tất cả Thủ Hộ Giả cũng đều cúi người thật sâu.
Vân Triệt nói: "Tiền bối không cần phải như vậy, thân là người đương thời, tất cả những gì ta làm cũng đều là vì bản thân. Huống chi, thật ra ta cũng không làm được quá nhiều, quyết định tất cả những chuyện này, chủ yếu vẫn là ý chí của Ma Đế tiền bối."
"Không," Trụ Thiên Thần Đế lắc đầu, vô cùng trịnh trọng nói: "Vân Thần Tử, nếu không có ngươi, sau khi những Ma Thần kia trở về, cả Thần Giới, cả Hỗn Độn, đều chắc chắn sẽ rơi vào tai ương vô tận. Là ngươi đã cứu rỗi muôn sinh đương thời, ngươi xứng đáng nhận sự trọng bái của bất kỳ ai, xứng đáng nhận mọi sự cảm kích và tán dương. Bất kỳ sinh linh nào trên thế gian này, cho đến hậu thế, đều nên vĩnh viễn ghi nhớ tên của ngươi!"
Trụ Thiên Thần Đế nói vô cùng kích động, các vị Thần Chủ vây quanh cũng đều gật đầu tán thành, giống như Trụ Thiên Thần Đế, hướng về Vân Triệt cúi người thật sâu, trong miệng không tiếc bất kỳ lời ca tụng nào...
Cứu Thế Thần Tử... từ nay về sau, đây sẽ không còn chỉ là một danh hiệu gửi gắm hy vọng, mà sẽ là một thần danh đồng hành cùng Vân Triệt cả đời, và khắc sâu vào ký ức của tất cả mọi người trong Thần Giới.
Ánh mắt Vân Triệt xuyên qua đám đông, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Hạ Khuynh Nguyệt. Ánh mắt nàng chạm vào Vân Triệt, hướng về hắn khẽ mỉm cười.
Sau khi trùng phùng với Hạ Khuynh Nguyệt ở Thần Giới, đây là nụ cười đẹp nhất mà hắn nhìn thấy trên người nàng, như một làn mưa bụi nhẹ nhàng xâm nhập vào tâm hồn hắn, khiến khóe miệng hắn cũng không tự chủ được nhếch lên một đường cong ôn hòa.
Một canh giờ sau, đám đông tản đi, nhưng không ai rời khỏi Trụ Thiên Thần Giới.
Bọn họ đều biết, chỉ vài ngày ngắn ngủi nữa, Kiếp Thiên Ma Đế sẽ thông qua thông đạo không gian trên bức tường Đông Hỗn Độn rời đi, đồng thời triệt để hủy diệt thông đạo, khiến trận tai ương còn chưa thực sự bùng nổ này vĩnh viễn tiêu tan. Mà bọn họ từ xa đến đây, tự nhiên phải ở lại chứng kiến khoảnh khắc đó.
Đó là khoảnh khắc vận mệnh Hỗn Độn triệt để thay đổi, bởi vì cảnh tượng tương tự, sẽ vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện lần thứ hai.
Vân Triệt cũng không rời đi theo, mà một mình tìm gặp Trụ Thiên Thần Đế.
"Tiền bối, vãn bối có một chuyện, muốn cùng tiền bối bàn bạc."
Giờ khắc này, thái độ của Trụ Thiên Thần Đế đối mặt với Vân Triệt đã lại có sự thay đổi to lớn, ông tuyệt đối sẽ không còn coi Vân Triệt là một vãn bối có tầng lớp thấp hơn mình rất xa, mà thực sự coi là Cứu Thế Chi Chủ, Thiên Tứ Thần Tử, ông ôn hòa mỉm cười nói: "Vân Thần Tử, ngươi không cần phải khách sáo như vậy, bất kỳ phân phó gì, ngươi cứ nói thẳng không sao."
Ông dùng, đúng là hai chữ "phân phó".
Vân Triệt vội nói: "'Phân phó' thì không dám. Chuyện này, chắc chắn sẽ khiến tiền bối cảm thấy khó xử, xin tiền bối đừng vội từ chối, cho vãn bối một chút thời gian giải thích."
Trên mặt Trụ Thiên Thần Giới vẫn đầy nụ cười: "Ha ha, ngươi có tư cách đưa ra bất kỳ yêu cầu nào, cứ nói đi, nếu có thể làm được, lão hủ nhất định sẽ dốc toàn lực."
"Là về chuyện của Tà Anh."
Biểu cảm của Trụ Thiên Thần Đế hơi cứng lại, nhưng không nói gì, mà nhìn Vân Triệt, chờ hắn tiếp tục nói.
"Tiền bối, với trí tuệ của ngài, chắc hẳn đã sớm đoán được Tà Thần Thần Lực trên người ta đến từ ai." Vân Triệt nhìn Trụ Thiên Thần Đế, ánh mắt bình tĩnh chân thành.
Trầm mặc một lúc ngắn, Trụ Thiên Thần Đế khẽ thở dài: "Quả nhiên, là đến từ Tà Anh sao..."
Năm đó, tin tức Thiên Sát Tinh Thần ở Nam Thần Vực đạt được Tà Thần truyền thừa truyền ra xôn xao, tuy phần lớn đều cho rằng không phải thật, nhưng rất ít người không biết.
Vô số dị trạng trên người Vân Triệt... ba năm trước Vân Triệt một mình xông vào Tinh Thần Giới, Trụ Thiên Thần Đế đã tận mắt chứng kiến... sau đó thiên hạ đều biết trên người Vân Triệt kế thừa Tà Thần Thần Lực, hôm nay, hắn lại trịnh trọng nhắc đến nàng như vậy...
Trụ Thiên Thần Đế làm sao có thể không nghĩ đến điều gì.
"Đúng vậy!" Vân Triệt gật đầu, hắn sẽ không phủ nhận, không bài xích việc người khác gọi Mạt Lị là "Tà Anh", hắn chấp nhận tất cả của Mạt Lị, chấp nhận Mạt Lị là Tà Anh, Tà Anh là Mạt Lị: "Hơn mười năm trước, những năm nàng truyền ra tin chết, chính là ở cùng ta. Tin đồn nàng ở Nam Thần Vực đạt được Tà Thần truyền thừa là thật, sau khi gặp ta, vì một số nguyên nhân đặc biệt, đã dùng nó lên người ta."
"Không có nàng, sẽ không có ngày hôm nay của ta, sẽ không có cục diện ngày hôm nay." Vân Triệt vô cùng nghiêm túc nói: "Nói cách khác, truy cứu nguồn gốc, nàng, mới là người thực sự cứu thế!"
Thần sắc Trụ Thiên Thần Đế khẽ động, lộ vẻ khó xử, thở dài nói: "Nhưng, hiện tại nàng, rốt cuộc đã không còn là Thiên Sát Tinh Thần, mà là bị Tà Anh Vạn Kiếp Luân cướp đoạt, là Tà Anh đáng sợ nhất, tội ác nhất!"
"Tiền bối, ngài sai rồi, tất cả các người từ đầu đến cuối đều sai rồi. Nàng... từ trước đến nay chưa từng bị Tà Anh Vạn Kiếp Luân cướp đoạt!"
Lông mày Trụ Thiên Thần Đế kịch liệt nhíu động: "Lời này là sao?"
"Từ rất lâu trước đây, Tà Anh Vạn Kiếp Luân đã ở trên người nàng." Vân Triệt chậm rãi nói: "Nhưng, lại không phải bị Tà Anh Vạn Kiếp Luân cưỡng bức cướp đoạt làm vật dẫn, mà là Tà Anh Vạn Kiếp Luân chủ động nhận chủ! Nàng là Tà Anh, nhưng lại không phải Tà Anh như các người vẫn nghĩ, chính xác hơn mà nói, nàng là chủ nhân của Tà Anh, ý chí của nàng, mới là chủ ý chí!"
"Cái này..." Trụ Thiên Thần Đế nhíu mày thật sâu, tuy đây là lời nói đích thân Vân Triệt, nhưng ông thực sự không thể tin được: "Không phải lão hủ không tin lời ngươi nói. Chỉ là, Tà Anh Vạn Kiếp Luân cường đại đến mức nào, cho dù chỉ ngẫu nhiên thấy ghi chép, cũng khiến người ta không rét mà run. Xét về tầng lớp, nó có lẽ còn ở trên cả Sáng Thế Thần, Ma Đế."
"Thứ đáng sợ như vậy, ngay cả Sáng Thế Thần, Ma Đế cũng không ai có thể khống chế, làm sao có thể lấy phàm linh đương thời làm chủ?"
Lời của Trụ Thiên Thần Đế không hề sai, ông sẽ nghĩ như vậy, tất cả mọi người nghĩ như vậy, đều là chuyện đương nhiên.
Vân Triệt nói: "Tiền bối nói không sai, tồn tại ở tầng lớp như Tà Anh Vạn Kiếp Luân, sức mạnh của nó, ý chí của nó, căn bản không phải thứ chúng ta có thể lý giải và suy đoán, tiền bối không thể tin là chuyện bình thường nhất, giống như tiền bối, nhất định cũng không từng nghĩ đến việc Ma Đế tiền bối cuối cùng lại lựa chọn hy sinh bản thân và cả tộc để bảo toàn đương thời."
Trụ Thiên Thần Đế nhất thời nghẹn lời.