Chapter 244: Đốt! Phượng Hoàng Huyết!

⏱ ~8 min read

Chapter 244: Đốt! Phượng Hoàng Huyết!

...

...

Trong khoảnh khắc khi mũi kiếm của Vân Triệt sắp chạm tới ngực Phượng Hoành Không, một luồng khí tức kinh khủng khiến ngay cả Vân Triệt cũng phải biến sắc đột nhiên bùng nổ từ trên người Phượng Hoành Không.

Luồng khí tức này mang theo một loại uy áp cực kỳ nồng đậm, tựa như đến từ huyết mạch cổ xưa nhất, khiến người ta không khỏi sinh ra cảm giác muốn quỳ lạy.

"Đây là..." Vân Triệt đồng tử co rút lại, thân hình nhanh chóng lui về phía sau.

"Ha ha ha ha!" Phượng Hoành Không ngửa mặt lên trời cười dài, trong tiếng cười tràn đầy vẻ điên cuồng và đắc ý: "Vân Triệt, ngươi có biết vì sao ta lại là tông chủ của Phượng Hoàng Thần Tông hay không? Vì ta có được huyết mạch Phượng Hoàng chân chính nhất! Đây chính là lực lượng Phượng Hoàng huyết mạch mà ta chưa từng sử dụng qua!"

Theo tiếng quát của hắn, một ngọn lửa màu đỏ rực đột nhiên bùng cháy dữ dội trên người hắn, ngọn lửa này không phải màu đỏ thẫm bình thường, mà là một loại màu đỏ như máu, mang theo khí tức nóng bỏng khiến người ta run sợ.

"Phượng Hoàng huyết mạch?" Vân Triệt nhíu mày, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.

Hắn có thể cảm nhận được, giờ phút này khí tức trên người Phượng Hoành Không đang tăng vọt với tốc độ kinh người, từ thực lực vốn đã đạt tới Trung Kỳ Đế Quân, lại lần nữa tăng lên, trực tiếp đột phá tới hậu kỳ Đế Quân, thậm chí còn có xu hướng tiếp tục tăng lên.

"Không sai!" Phượng Hoành Không hai mắt đỏ ngầu, quanh thân ngọn lửa màu máu lượn lờ, khí thế như hồng thủy vỡ đê: "Huyết mạch Phượng Hoàng của ta chính là huyết mạch hoàng tộc chân chính nhất trong Phượng Hoàng Thần Tông, chỉ có tông chủ đời đời kế thừa! Hôm nay, ta sẽ dùng huyết mạch Phượng Hoàng này, thiêu đốt ngươi thành tro bụi!"

Dứt lời, hắn đột nhiên quát lớn một tiếng, hai tay kết ấn, quanh thân ngọn lửa màu máu đột nhiên ngưng tụ, hóa thành một con Phượng Hoàng khổng lồ màu đỏ máu giữa không trung.

Con Phượng Hoàng màu máu này toàn thân đỏ rực như máu, đôi cánh dang rộng che kín bầu trời, phát ra tiếng kêu chói tai, mang theo uy áp hủy diệt khiến người ta run sợ.

"Đây là..." Vân Triệt nhìn con Phượng Hoàng màu máu khổng lồ kia, trong mắt lóe lên một tia ngưng trọng.

Hắn có thể cảm nhận được, con Phượng Hoàng màu máu này ẩn chứa lực lượng cực kỳ khủng bố, tuyệt đối không phải thứ mà thực lực Trung Kỳ Đế Quân có thể ngưng tụ ra được.

"Phượng Hoàng huyết mạch, thiêu đốt!" Phượng Hoành Không quát lớn một tiếng, hai tay ấn về phía Vân Triệt.

Con Phượng Hoàng màu máu khổng lồ kia lập tức gào thét lao về phía Vân Triệt, ngọn lửa màu máu trên người nó thiêu đốt, mang theo khí tức nóng bỏng khiến người ta nghẹt thở.

"Đốt!" Vân Triệt hừ lạnh một tiếng, trong tay Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm khẽ chấn động, một đạo kiếm khí màu đen ngưng tụ, nghênh đón con Phượng Hoàng màu máu kia.

Ầm!

Kiếm khí va chạm với Phượng Hoàng màu máu, phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa. Kiếm khí màu đen bị ngọn lửa màu máu ăn mòn, trong nháy mắt tiêu tán hơn phân nửa, mà con Phượng Hoàng màu máu kia chỉ hơi run rẩy, lại tiếp tục lao về phía Vân Triệt.

"Ừm?" Vân Triệt nhíu mày, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.

Hắn không ngờ ngọn lửa Phượng Hoàng huyết mạch này lại lợi hại như vậy, ngay cả kiếm khí của Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm cũng có thể ăn mòn.

"Ha ha ha! Vân Triệt, ngươi có biết vì sao Phượng Hoàng huyết mạch lại là huyết mạch mạnh nhất trong Phượng Hoàng Thần Tông hay không?" Phượng Hoành Không cười lạnh: "Bởi vì ngọn lửa Phượng Hoàng huyết mạch này có thể thiêu đốt vạn vật, thậm chí cả linh lực, thần lực cũng có thể thiêu đốt! Ngươi dùng kiếm khí ngăn cản, chẳng khác nào tự tìm đường chết!"

Dứt lời, hắn lại quát lớn một tiếng, con Phượng Hoàng màu máu kia lại tăng tốc, lao thẳng về phía Vân Triệt.

"Thiêu đốt vạn vật?" Vân Triệt khóe miệng nhếch lên một tia cười lạnh: "Vậy sao? Vậy để ta xem, ngọn lửa Phượng Hoàng huyết mạch của ngươi, có thể thiêu đốt được Huyền Khí của ta hay không!"

Dứt lời, quanh thân hắn đột nhiên bùng nổ ra một luồng khí tức màu đen, luồng khí tức này mang theo khí tức hủy diệt khiến người ta run sợ, chính là Hắc Ám Huyền Lực!

Hắc Ám Huyền Lực ngưng tụ trên thân kiếm, Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm lập tức phát ra tiếng kiếm ngân trầm thấp, một đạo kiếm khí màu đen to lớn ngưng tụ, mang theo khí tức hủy diệt kinh khủng, nghênh đón con Phượng Hoàng màu máu kia.

Ầm!

Lần va chạm này, tiếng nổ càng thêm kinh thiên động địa. Kiếm khí màu đen va chạm với Phượng Hoàng màu máu, phát ra tiếng nổ như sấm rền. Ngọn lửa màu máu điên cuồng thiêu đốt, muốn ăn mòn kiếm khí màu đen, nhưng lần này, kiếm khí màu đen lại không bị ăn mòn, ngược lại còn phát ra khí tức hủy diệt kinh khủng, đang không ngừng xung kích vào ngọn lửa màu máu.

"Không thể nào!" Phượng Hoành Không biến sắc, trong mắt lóe lên vẻ khó tin: "Ngọn lửa Phượng Hoàng huyết mạch của ta có thể thiêu đốt vạn vật, làm sao có thể bị ngươi ngăn cản!"

"Thiêu đốt vạn vật?" Vân Triệt cười lạnh: "Chỉ là ngọn lửa huyết mạch cấp thấp mà thôi, cũng dám gọi là thiêu đốt vạn vật? Để ta cho ngươi thấy, cái gì mới gọi là lực lượng chân chính!"

Dứt lời, Hắc Ám Huyền Lực quanh thân hắn đột nhiên tăng vọt, Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm phát ra tiếng kiếm ngân chói tai, một đạo kiếm khí màu đen to lớn hơn ngưng tụ, mang theo khí tức hủy diệt kinh khủng, chém thẳng về phía con Phượng Hoàng màu máu kia.

Xoẹt!

Kiếm khí màu đen chém vào người con Phượng Hoàng màu máu, phát ra tiếng vải bị xé rách. Con Phượng Hoàng màu máu kia phát ra tiếng kêu thảm thiết, thân hình ầm ầm vỡ tan, hóa thành vô số ngọn lửa màu máu tán loạn giữa không trung.

"Phụt!" Phượng Hoành Không phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trong nháy mắt trở nên tái nhợt.

Hắn không ngờ, ngọn lửa Phượng Hoàng huyết mạch mà hắn kiêu ngạo nhất, lại bị Vân Triệt một kiếm chém vỡ!

"Ngươi..." Phượng Hoành Không nhìn Vân Triệt, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin và sợ hãi.

"Phượng Hoàng huyết mạch?" Vân Triệt lạnh lùng nhìn hắn: "Chỉ là huyết mạch cấp thấp mà thôi, cũng dám ở trước mặt ta giương oai? Xem ra, ngươi cũng chỉ có chút bản lĩnh này."

"Ngươi!" Phượng Hoành Không nghiến răng nghiến lợi, trong mắt lóe lên vẻ điên cuồng: "Vân Triệt, đây là do ngươi ép ta!"

Dứt lời, hắn đột nhiên ấn mạnh lên ngực mình, một ngụm máu tươi phun ra, máu tươi này vừa rơi xuống không trung, lập tức hóa thành một ngọn lửa màu máu, thiêu đốt dữ dội.

"Phượng Hoàng huyết mạch, đốt!" Phượng Hoành Không quát lớn một tiếng, quanh thân ngọn lửa màu máu đột nhiên bùng nổ dữ dội, khí tức trên người hắn lại lần nữa tăng vọt, trực tiếp đột phá tới đỉnh phong Đế Quân!

"Ừm?" Vân Triệt nhíu mày, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.

Hắn không ngờ Phượng Hoành Không lại điên cuồng đến vậy, vậy mà thiêu đốt huyết mạch Phượng Hoàng của chính mình để đổi lấy lực lượng trong thời gian ngắn.

"Ha ha ha!" Phượng Hoành Không ngửa mặt lên trời cười dài, trong tiếng cười tràn đầy vẻ điên cuồng: "Vân Triệt, hôm nay ta liều mạng với ngươi! Cho dù huyết mạch Phượng Hoàng của ta bị đốt cháy hoàn toàn, ta cũng phải kéo ngươi xuống địa ngục!"

Dứt lời, hắn đột nhiên lao về phía Vân Triệt, quanh thân ngọn lửa màu máu thiêu đốt, mang theo khí tức hủy diệt kinh khủng.

"Đốt?" Vân Triệt khóe miệng nhếch lên một tia cười lạnh: "Vậy thì để ta xem, ngươi có thể đốt được bao lâu!"

Dứt lời, hắn cũng không lùi bước, ngược lại nghênh đón, Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm trong tay khẽ chấn động, một đạo kiếm khí màu đen ngưng tụ, chém thẳng về phía Phượng Hoành Không.

Ầm! Ầm! Ầm!

Hai người va chạm giữa không trung, phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa. Kiếm khí màu đen va chạm với ngọn lửa màu máu, phát ra ánh sáng chói mắt. Mỗi lần va chạm, Phượng Hoành Không đều bị đánh lui mấy bước, sắc mặt càng thêm tái nhợt, nhưng hắn lại giống như phát điên, không ngừng lao về phía Vân Triệt.

"Điên rồi!" Vân Triệt hừ lạnh một tiếng, Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm trong tay đột nhiên bùng nổ ra một đạo kiếm khí màu đen to lớn, chém thẳng về phía Phượng Hoành Không.

Phốc!

Kiếm khí màu đen chém vào người Phượng Hoành Không, phát ra tiếng vải bị xé rách. Một vết kiếm sâu hoắm xuất hiện trên ngực hắn, máu tươi phun ra như suối.

"Phụt!" Phượng Hoành Không phun ra một ngụm máu tươi, thân hình lảo đảo lui về phía sau mấy bước, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

"Ngươi..." Hắn nhìn Vân Triệt, trong mắt tràn đầy vẻ không cam lòng và sợ hãi.

"Phượng Hoàng huyết mạch?" Vân Triệt lạnh lùng nhìn hắn: "Chỉ là huyết mạch cấp thấp mà thôi, cho dù ngươi có đốt cháy toàn bộ huyết mạch, cũng không phải là đối thủ của ta."

Dứt lời, hắn giơ Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm lên, một đạo kiếm khí màu đen ngưng tụ, mang theo khí tức hủy diệt kinh khủng, chém thẳng về phía Phượng Hoành Không.

"Không!" Phượng Hoành Không phát ra tiếng gào thảm thiết, trong mắt tràn đầy vẻ tuyệt vọng.

Xoẹt!

Kiếm khí màu đen xuyên qua người hắn, máu tươi bắn ra bốn phía. Thân hình Phượng Hoành Không cứng đờ giữa không trung, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin, chậm rãi ngã xuống.

"Phượng Hoành Không, hôm nay chính là ngày chết của ngươi." Vân Triệt thu kiếm vào vỏ, lạnh lùng nhìn thi thể đang rơi xuống của Phượng Hoành Không.

Hắn xoay người, nhìn về phía Phượng Tuyết Nhi đang đứng ở đằng xa, khóe miệng nhếch lên một tia cười nhạt: "Tuyết Nhi, chúng ta đi thôi."