Chapter 339: Đột Nhập Ngục Giam Long

⏱ ~4 min read

Chapter 339: Đột Nhập Ngục Giam Long

...

...

Trong bóng tối mịt mùng, Vân Triệt thu liễm toàn bộ khí tức, thân ảnh như một con quỷ mị lặng lẽ len lỏi giữa những khe hở của tòa thành cổ. Phía trước, một tòa kiến trúc đồ sộ sừng sững hiện ra, cổng chính đề ba chữ lớn uy nghiêm —— Ngục Giam Long.

"Đây chính là nơi giam giữ trọng phạm của Hoàng Thất Thương Phong sao?" Vân Triệt thì thầm, ánh mắt đảo qua những tầng lớp phòng ngự nghiêm mật xung quanh.

Hắn cảm nhận được ít nhất mười đạo khí tức cường đại đang ẩn nấp trong bóng tối, mỗi đạo đều đạt tới cảnh giới Quân Huyền trở lên. Đặc biệt là tại cổng chính, một lão giả tóc bạc phơ ngồi xếp bằng, khí tức trầm ổn như núi, rõ ràng là một cường giả đã đạt tới đỉnh phong Quân Huyền cảnh.

"Khó trách được gọi là Ngục Giam Long, quả nhiên phòng thủ sâm nghiêm." Vân Triệt khẽ nhíu mày.

Hắn lặng lẽ quan sát một lúc lâu, phát hiện ra quy luật tuần tra của đám lính canh. Cứ mỗi nén hương, đội tuần tra sẽ đổi ca một lần, và trong khoảnh khắc giao ca, sẽ có một khe hở ngắn ngủi.

"Chính là lúc này!"

Vân Triệt vận dụng thân pháp, cả người hóa thành một đạo tàn ảnh, trong khoảnh khắc giao ca, lặng lẽ xuyên qua khe hở, tiến vào bên trong Ngục Giam Long.

Bên trong nhà tù, không khí ẩm thấp lạnh lẽo, mùi máu tanh nồng nặc xen lẫn mùi thối rữa xộc vào mũi. Hai bên hành lang là những phòng giam bằng sắt đen, bên trong giam giữ đủ loại tù nhân, có kẻ đã bị tra tấn đến mức không còn hình dạng, có kẻ vẫn còn đang gào thét thảm thiết.

Vân Triệt không để ý đến những kẻ đó, ánh mắt hắn tập trung vào sâu bên trong nhà tù. Hắn nhớ rõ, mục tiêu lần này là một lão giả bí ẩn bị giam giữ ở tầng sâu nhất —— người này nắm giữ bí mật quan trọng liên quan đến Thập Nhị Gia Tộc Thủ Hộ.

"Tầng thứ ba... tầng thứ tư..." Vân Triệt vừa đi vừa đếm, càng đi sâu vào bên trong, phòng giam càng thưa thớt, nhưng phòng ngự lại càng nghiêm mật hơn.

Đến tầng thứ năm, hắn dừng bước. Phía trước là một cánh cổng sắt khổng lồ, trên đó khắc đầy phù văn cổ xưa, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Đây rõ ràng là một tầng kết giới cường đại.

"Kết giới này..." Vân Triệt đưa tay chạm nhẹ vào cánh cổng, cảm nhận được dòng chảy Huyền Lực bên trong, khẽ cười: "Cũng không phải là không thể phá giải."

Hắn nhắm mắt lại, vận chuyển Đại Đạo Phù Đồ Quyết, một luồng Huyền Lực tinh thuần chậm rãi lan tỏa, dung nhập vào kết giới. Theo thời gian trôi qua, những phù văn trên cánh cổng dần dần ảm đạm, cuối cùng hoàn toàn biến mất.

"Két..."

Cánh cổng sắt nặng nề chậm rãi mở ra, để lộ một hành lang tối đen như mực bên trong.

Vân Triệt hít sâu một hơi, bước vào bên trong. Vừa đặt chân xuống, hắn liền cảm nhận được một cỗ khí tức cực kỳ nguy hiểm —— đạo khí tức này tuy đã suy yếu rất nhiều, nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy run sợ.

"Cuối cùng ngươi cũng đến."

Một giọng nói già nua vang lên từ sâu trong bóng tối, mang theo vẻ mệt mỏi và châm biếm.

Vân Triệt khẽ nhíu mày, thân ảnh lóe lên, xuất hiện trước mặt người nói chuyện. Đó là một lão giả gầy gò, tóc tai rối bù, toàn thân bị xiềng xích sắt đen khóa chặt, trên người chi chít vết thương. Nhưng đôi mắt lão vẫn sáng ngời như sao, lộ ra vẻ thông minh khác thường.

"Ngươi biết ta sẽ đến?" Vân Triệt trầm giọng hỏi.

Lão giả cười khẽ, để lộ hàm răng vàng khè: "Ta đã chờ ở đây ba mươi năm, chính là để chờ người mang Huyết Bất Diệt Tà Thần đến."

Vân Triệt biến sắc: "Ngươi... rốt cuộc là ai?"

"Ta là kẻ duy nhất còn sống trong số những người tận mắt chứng kiến trận đại chiến năm đó." Lão giả chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào Vân Triệt: "Ta biết ngươi đang tìm kiếm chân tướng về Thập Nhị Gia Tộc Thủ Hộ, cũng biết ngươi muốn biết vì sao bọn họ lại phản bội Tà Thần."

Vân Triệt nắm chặt nắm đấm, trong lòng dâng lên một trận kích động: "Nói cho ta biết!"

"Nói cho ngươi biết cũng được, nhưng..." Lão giả nhếch mép cười: "Ngươi phải đáp ứng ta một điều kiện."

"Điều kiện gì?"

"Giết chết kẻ đã hại ta thành ra thế này!" Trong mắt lão giả lóe lên hận ý mãnh liệt: "Kẻ đó chính là... Thiên Sát Tinh Thần!"

Vân Triệt trầm mặc một lát, rồi gật đầu: "Được, ta đáp ứng ngươi."

Lão giả nghe vậy, khóe miệng nở một nụ cười mãn nguyện, rồi chậm rãi kể lại...

...