Chapter 359: Phượng Viêm, Băng Di (Phần giữa)
...
Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ không gian xung quanh Vân Triệt dường như bị đóng băng lại. Một luồng hàn khí kinh khủng lan tỏa từ cơ thể hắn, khiến cho ngay cả ngọn lửa phượng hoàng đang rực cháy xung quanh cũng phải run rẩy như sợ hãi.
Mộc Băng Vân đứng ở phía xa, đôi mắt phượng hơi nheo lại. Nàng cảm nhận được sự biến hóa này một cách rõ ràng nhất. Luồng hàn khí này... không phải là thứ mà một người tu luyện Huyền lực bình thường có thể tạo ra được. Nó mang theo một loại khí tức cổ xưa, thần bí, như thể đến từ thời kỳ hỗn mang sơ khai.
"Đây là..." Mộc Băng Vân thì thầm, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc hiếm thấy.
Vân Triệt nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy bên trong cơ thể mình. Băng Di Thần Công — một môn thần công mà hắn có được từ Băng Vân Tiên Cung, nhưng cho đến lúc này, hắn mới thực sự hiểu được sâu sắc ý nghĩa của nó.
Không phải là một môn công pháp đơn thuần.
Mà là một loại truyền thừa.
Truyền thừa của Băng Hoàng.
Trong cơ thể hắn, dòng hàn khí đang chảy qua từng kinh mạch, từng huyệt đạo, như một dòng sông băng đang tan chảy, mang theo sức sống mãnh liệt nhưng cũng vô cùng lạnh lẽo. Và khi dòng hàn khí này gặp phải Phượng Hoàng Viêm Lực đang cuồn cuộn trong cơ thể hắn, một sự va chạm dữ dội xảy ra.
Phượng Viêm và Băng Di.
Hỏa và Băng.
Hai lực lượng đối lập hoàn toàn, nhưng lại cùng tồn tại trong một cơ thể.
"Không ổn!" Mộc Băng Vân biến sắc, nàng lập tức lao tới. Nàng hiểu rõ sự nguy hiểm khi hai loại lực lượng đối nghịch cùng tồn tại trong một cơ thể. Nếu không được kiểm soát tốt, chúng sẽ triệt tiêu lẫn nhau, dẫn đến hậu quả khôn lường.
Nhưng khi nàng vừa tiến lại gần, một luồng khí tức khủng bố bỗng nhiên bùng phát từ cơ thể Vân Triệt, đẩy lùi nàng ra xa.
"Đừng lại gần!" Vân Triệt mở mắt, trong đôi mắt hắn lúc này, một bên là ngọn lửa phượng hoàng đang rực cháy, một bên là hàn băng đang ngưng tụ. Hai loại lực lượng này đang tranh giành quyền kiểm soát cơ thể hắn.
"Ngươi..." Mộc Băng Vân dừng lại, lo lắng nhìn hắn.
"Ta có thể khống chế được." Vân Triệt hít sâu một hơi, gương mặt hiện lên vẻ kiên định. Hắn không phải là người dễ dàng bị khuất phục trước bất kỳ lực lượng nào. Từ trước đến nay, hắn đã vượt qua vô số lần sinh tử, đối mặt với vô số thử thách. Lần này cũng không ngoại lệ.
Hắn bắt đầu vận chuyển Đại Đạo Phù Đồ Quyết, dùng lực lượng của môn công pháp này để điều hòa hai luồng lực lượng đang xung đột. Đại Đạo Phù Đồ Quyết — một môn công pháp thần bí mà hắn có được từ Tà Thần truyền thừa, có khả năng dung hợp mọi loại lực lượng.
Từ từ, từng chút một, hai luồng lực lượng bắt đầu hòa vào nhau.
Không phải là sự triệt tiêu, mà là sự dung hợp.
Phượng Viêm và Băng Di, hai loại lực lượng tưởng chừng đối lập hoàn toàn, lại bắt đầu bổ sung cho nhau. Ngọn lửa phượng hoàng không còn bị hàn khí dập tắt, mà ngược lại, nó trở nên tinh khiết hơn, mãnh liệt hơn. Hàn khí cũng không bị ngọn lửa làm tan chảy, mà trở nên sắc bén hơn, thâm trầm hơn.
"Đây là..." Mộc Băng Vân trợn mắt nhìn cảnh tượng trước mắt. Nàng chưa từng thấy ai có thể dung hợp hai loại lực lượng đối nghịch như vậy. Ngay cả nàng — người được mệnh danh là thiên tài tuyệt thế của Băng Vân Tiên Cung — cũng không thể làm được điều này.
Nhưng Vân Triệt thì có thể.
"Phượng Viêm, Băng Di..." Vân Triệt lẩm bẩm, trong mắt hắn lóe lên một tia sáng kỳ lạ. "Hóa ra, hai loại lực lượng này vốn dĩ là một thể. Chỉ là bị tách ra mà thôi."
Hắn giơ tay lên, một ngọn lửa phượng hoàng bùng cháy trên lòng bàn tay, nhưng bên trong ngọn lửa đó, lại có những tinh thể băng nhỏ lấp lánh. Hỏa và Băng, cùng tồn tại trong một ngọn lửa.
"Thật không thể tin nổi..." Mộc Băng Vân thì thầm.
Vân Triệt thu hồi lực lượng, quay sang nhìn nàng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhạt: "Đa tạ ngươi đã truyền cho ta Băng Di Thần Công. Nếu không có nó, ta sẽ không bao giờ phát hiện ra bí mật này."
Mộc Băng Vân nhìn hắn một lúc lâu, rồi khẽ thở dài: "Ngươi đúng là một kẻ quái vật. Ngay cả Băng Di Thần Công mà ngươi cũng có thể dung hợp với Phượng Hoàng Viêm Lực. Xem ra, ta đã đánh giá thấp ngươi rồi."
"Ngươi không đánh giá thấp ta." Vân Triệt lắc đầu. "Chỉ là, ta có một chút may mắn mà thôi."
"May mắn?" Mộc Băng Vân cười khẩy. "Nếu may mắn có thể làm được điều này, thì thiên hạ này đã đầy rẫy những kẻ may mắn rồi."
Vân Triệt không trả lời, hắn chỉ mỉm cười. Trong lòng hắn, một ý nghĩ đang dần hình thành. Phượng Viêm và Băng Di, nếu dung hợp hoàn toàn, sẽ tạo ra một loại lực lượng hoàn toàn mới. Một loại lực lượng mà ngay cả hắn cũng chưa thể hình dung được.
Nhưng hắn biết, đây sẽ là một vũ khí lợi hại trong hành trình của mình.
"Ngươi đang nghĩ gì?" Mộc Băng Vân nhìn thấy vẻ mặt của hắn, không khỏi tò mò hỏi.
"Ta đang nghĩ..." Vân Triệt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trong mắt hiện lên một tia sáng kiên định. "Về tương lai."
Mộc Băng Vân nhìn hắn, không nói gì. Nàng biết, người đàn ông trước mặt này sẽ không bao giờ dừng bước. Hắn sẽ tiếp tục tiến về phía trước, vượt qua mọi chướng ngại, cho đến khi đạt được mục tiêu của mình.
Và nàng, có lẽ sẽ là người đồng hành cùng hắn trên con đường đó.
...
Bên ngoài Băng Vân Tiên Cung, trên một đỉnh núi phủ đầy tuyết trắng, một thân ảnh đang đứng lặng lẽ nhìn về phía xa. Đó là một nữ tử mặc bạch y, dung nhan tuyệt thế, khí chất thanh lãnh như tiên tử hạ phàm.
"Phượng Viêm, Băng Di..." Nàng thì thầm, trong mắt hiện lên một tia phức tạp. "Cuối cùng cũng có người dung hợp được hai loại lực lượng này. Xem ra, lời tiên đoán của sư tôn đã ứng nghiệm."
Nàng xoay người, biến mất trong làn tuyết trắng, để lại một câu nói lơ lửng trong không trung:
"Vân Triệt... ngươi rốt cuộc là ai?"