Chapter 360: Phượng Viêm, Băng Di (Hạ)

⏱ ~9 min read

Chapter 360: Phượng Viêm, Băng Di (Hạ)

...

Trong khoảnh khắc khi Vân Triệt vừa dứt lời, sắc mặt của Mộc Băng Vân lập tức trở nên lạnh lùng. Nàng lạnh giọng nói: "Ngươi nói cái gì?"

Vân Triệt nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng của nàng, thần sắc bình tĩnh: "Ta nói, ta muốn ngươi dạy ta Băng Di Thần Công."

Bầu không khí trong đại điện lập tức trở nên yên tĩnh đến mức đáng sợ. Mộc Băng Vân nhìn chằm chằm vào Vân Triệt, ánh mắt sắc bén như băng đao, tựa như muốn xuyên thủng cả linh hồn hắn.

"Ngươi có biết Băng Di Thần Công là cái gì không?" Mộc Băng Vân chậm rãi nói, giọng nói lạnh như băng: "Đó là tuyệt học trấn phái của Băng Vân Tiên Cung ta, từ xưa đến nay chỉ truyền cho cung chủ và người kế vị. Ngươi là một ngoại nhân, lại dám mở miệng đòi hỏi?"

Vân Triệt không hề nao núng: "Ta biết. Nhưng ta càng biết, ngươi nhất định sẽ dạy ta."

"Ồ?" Mộc Băng Vân cười lạnh một tiếng: "Ngươi lấy đâu ra tự tin như vậy?"

Vân Triệt chậm rãi giơ tay phải lên, một luồng hàn khí nhàn nhạt ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn, nhưng luồng hàn khí này lại mang theo một tia khí tức kỳ dị, khiến Mộc Băng Vân không khỏi biến sắc.

"Đây là... Huyền Cương Chi Lực?" Mộc Băng Vân kinh ngạc nhìn luồng hàn khí trong tay Vân Triệt: "Ngươi làm sao có được Huyền Cương Chi Lực?"

Vân Triệt thu hồi hàn khí, khóe miệng nhếch lên một nụ cười: "Ta không chỉ có Huyền Cương Chi Lực, ta còn có thể cảm nhận được, trong cơ thể ngươi có một luồng lực lượng đang bị phong ấn. Luồng lực lượng này cùng với Huyền Cương Chi Lực của ta có chút tương tự, nhưng lại càng thêm thuần túy, càng thêm cổ xưa."

Sắc mặt Mộc Băng Vân hơi đổi: "Ngươi... làm sao ngươi biết?"

"Ta không chỉ biết ngươi có phong ấn trong người, ta còn biết phong ấn này đang dần dần suy yếu." Vân Triệt nhìn chằm chằm vào Mộc Băng Vân: "Nếu ta đoán không sai, trong vòng ba năm, phong ấn này sẽ hoàn toàn tan vỡ. Đến lúc đó, luồng lực lượng bị phong ấn kia sẽ phản phệ, hậu quả... ngươi hẳn là rõ ràng hơn ta."

Sắc mặt Mộc Băng Vân trở nên trắng bệch, nàng lui về phía sau một bước, ánh mắt nhìn Vân Triệt tràn đầy vẻ không thể tin nổi: "Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?"

"Ta là Vân Triệt." Hắn nói: "Một người có thể giúp ngươi giải trừ phong ấn, cũng có thể giúp ngươi hoàn toàn nắm giữ Băng Di Thần Công."

Mộc Băng Vân trầm mặc hồi lâu, cuối cùng chậm rãi nói: "Ngươi nói tiếp."

Vân Triệt gật đầu: "Ta cần Băng Di Thần Công, không phải vì tham lam tuyệt học của Băng Vân Tiên Cung, mà là vì ta cần dùng nó để áp chế một luồng lực lượng trong cơ thể. Luồng lực lượng này quá mức cuồng bạo, chỉ có Băng Di Thần Công mới có thể trấn áp được nó."

"Lực lượng gì?" Mộc Băng Vân hỏi.

Vân Triệt trầm ngâm một chút, rồi nói: "Tà Thần Chi Lực."

Ba chữ này vừa thốt ra, sắc mặt Mộc Băng Vân lập tức đại biến: "Tà Thần? Ngươi nói là... Tà Thần của Thập Nhị Gia Tộc Thủ Hộ?"

"Không sai." Vân Triệt gật đầu: "Ta kế thừa Tà Thần Truyền Thừa, nhưng Tà Thần Chi Lực quá mức cuồng bạo, nếu không có lực lượng tương khắc để trấn áp, ta rất có thể sẽ bị nó ăn mòn tâm trí, biến thành một kẻ điên hoàn toàn mất đi lý trí."

Mộc Băng Vân nhìn chằm chằm vào Vân Triệt, ánh mắt phức tạp. Nàng tự nhiên biết Tà Thần là tồn tại kinh khủng bực nào, càng biết Tà Thần Chi Lực đáng sợ ra sao. Nếu Vân Triệt thật sự kế thừa Tà Thần Truyền Thừa, vậy thì lời hắn nói cũng không phải là không có lý.

"Nhưng Băng Di Thần Công là tuyệt học trấn phái của Băng Vân Tiên Cung..." Mộc Băng Vân vẫn còn do dự.

"Ta biết." Vân Triệt nói: "Cho nên ta không phải muốn ngươi truyền thụ toàn bộ Băng Di Thần Công, ta chỉ cần tầng thứ nhất của khẩu quyết, đủ để trấn áp Tà Thần Chi Lực trong cơ thể là được."

Mộc Băng Vân trầm mặc hồi lâu, cuối cùng thở dài một hơi: "Ngươi nói đúng, ta đích thật là có phong ấn trong người. Phong ấn này là do sư tôn ta trước khi qua đời tự tay hạ xuống, phong ấn một luồng Hàn Băng Chi Lực cực kỳ cuồng bạo trong cơ thể ta. Nếu không có phong ấn này, ta căn bản không thể khống chế được luồng lực lượng này."

"Vậy ngươi càng nên dạy ta." Vân Triệt nói: "Ta có thể cảm nhận được, Huyền Cương Chi Lực trong cơ thể ngươi cùng với Hàn Băng Chi Lực bị phong ấn kia có chút tương tự. Nếu ta có thể nắm giữ Băng Di Thần Công, nói không chừng có thể giúp ngươi triệt để dung hợp luồng lực lượng này, đến lúc đó, ngươi không chỉ có thể thoát khỏi sự trói buộc của phong ấn, thậm chí có thể đột phá bình cảnh, tiến vào cảnh giới cao hơn."

Ánh mắt Mộc Băng Vân lóe lên, hiển nhiên có chút dao động. Nàng trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng chậm rãi nói: "Được, ta có thể dạy ngươi tầng thứ nhất của Băng Di Thần Công. Nhưng ngươi phải đáp ứng ta một điều kiện."

"Ngươi nói."

"Ngươi phải giúp ta giải trừ phong ấn trong cơ thể." Mộc Băng Vân nhìn chằm chằm vào Vân Triệt: "Nếu ngươi có thể làm được, ta không chỉ dạy ngươi tầng thứ nhất, mà toàn bộ Băng Di Thần Công đều có thể truyền thụ cho ngươi."

Vân Triệt khẽ mỉm cười: "Thành giao."

Hai người nhìn nhau, trong mắt đều lóe lên một tia sáng kỳ dị.

Mộc Băng Vân chậm rãi giơ tay phải lên, một luồng hàn khí thuần túy ngưng tụ trong lòng bàn tay nàng, ngưng tụ thành một đoạn văn tự do băng sương tạo thành.

"Đây là tầng thứ nhất của Băng Di Thần Công, ngươi hãy nhìn kỹ."

Vân Triệt tập trung tinh thần, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào đoạn văn tự do băng sương kia. Chỉ thấy từng chữ từng chữ như có sinh mệnh, chậm rãi bay về phía hắn, chui thẳng vào giữa mi tâm của hắn.

Một luồng hàn khí lạnh thấu xương trong nháy mắt lan khắp toàn thân, Vân Triệt chỉ cảm thấy toàn thân run lên, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bình thường. Hắn nhắm mắt cảm nhận một lát, rồi mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc: "Băng Di Thần Công... quả nhiên danh bất hư truyền."

"Đương nhiên." Mộc Băng Vân thu hồi hàn khí, sắc mặt có chút tái nhợt: "Đây là tuyệt học trấn phái của Băng Vân Tiên Cung ta, uy lực tự nhiên không phải thứ tầm thường có thể so sánh. Nhưng ngươi phải nhớ kỹ, Băng Di Thần Công mặc dù lợi hại, nhưng nếu không có Huyền Cương Chi Lực phối hợp, căn bản không thể phát huy ra uy lực chân chính."

"Ta hiểu." Vân Triệt gật đầu: "Ngươi yên tâm, ta sẽ không làm nhục uy danh của Băng Di Thần Công."

Mộc Băng Vân nhìn Vân Triệt một cái thật sâu, trong mắt hiện lên một tia phức tạp khó có thể diễn tả. Nàng chậm rãi nói: "Ngươi bây giờ có thể thử vận chuyển một chút Băng Di Thần Công, xem có thể trấn áp được Tà Thần Chi Lực trong cơ thể hay không."

Vân Triệt gật đầu, nhắm mắt lại, bắt đầu vận chuyển Băng Di Thần Công theo khẩu quyết vừa mới học được. Chỉ thấy một luồng hàn khí từ trong cơ thể hắn chậm rãi dâng lên, dọc theo kinh mạch lan khắp toàn thân. Mà khi luồng hàn khí này chạm đến Tà Thần Chi Lực trong cơ thể, kỳ tích đã xảy ra.

Tà Thần Chi Lực vốn cuồng bạo không chịu khuất phục, lúc này lại giống như gặp phải khắc tinh, chậm rãi yên tĩnh trở lại. Mặc dù vẫn còn có chút kháng cự, nhưng đã không còn cuồng bạo như trước nữa.

"Có hiệu quả!" Vân Triệt mở mắt ra, trong mắt lóe lên vẻ mừng rỡ: "Băng Di Thần Công quả nhiên có thể trấn áp Tà Thần Chi Lực!"

Mộc Băng Vân cũng lộ ra vẻ hài lòng: "Xem ra lựa chọn của ta không sai. Ngươi quả thật có tư chất tu luyện Băng Di Thần Công."

Nàng dừng một chút, rồi nói tiếp: "Bất quá, tầng thứ nhất chỉ có thể trấn áp nhất thời, nếu muốn triệt để khống chế Tà Thần Chi Lực, ngươi còn cần tu luyện tầng thứ hai, thậm chí là tầng thứ ba. Nhưng những tầng đó, phải chờ ngươi giúp ta giải trừ phong ấn rồi mới có thể truyền thụ."

"Ta hiểu." Vân Triệt gật đầu: "Ngươi yên tâm, ta đã đáp ứng chuyện của ngươi, nhất định sẽ làm được."

Mộc Băng Vân nhìn Vân Triệt, trong mắt hiện lên một tia dị dạng. Nàng chậm rãi nói: "Ta tin ngươi. Nhưng ngươi phải nhớ kỹ, Băng Di Thần Công là tuyệt học trấn phái của Băng Vân Tiên Cung, nếu không có sự cho phép của ta, ngươi không được phép truyền thụ cho bất kỳ ai khác."

"Ta minh bạch." Vân Triệt nghiêm túc gật đầu.

Mộc Băng Vân hài lòng gật đầu, rồi đột nhiên nói: "Đúng rồi, ngươi nói ngươi kế thừa Tà Thần Truyền Thừa, vậy ngươi có biết Thập Nhị Gia Tộc Thủ Hộ không?"

Vân Triệt khẽ giật mình, rồi lắc đầu: "Ta chỉ biết Tà Thần là tồn tại kinh khủng bực nào, nhưng đối với Thập Nhị Gia Tộc Thủ Hộ, ta cũng không hiểu rõ lắm."

Mộc Băng Vân trầm ngâm một chút, rồi nói: "Thập Nhị Gia Tộc Thủ Hộ, là mười hai gia tộc cường đại nhất trên Thiên Huyền Đại Lục. Bọn họ từ xưa đến nay đều đảm nhiệm trách nhiệm thủ hộ Thiên Huyền Đại Lục, mà Tà Thần, chính là kẻ địch lớn nhất mà bọn họ phải đối mặt."

"Ý ngươi là..." Vân Triệt nhíu mày.

"Ta hoài nghi, Thập Nhị Gia Tộc Thủ Hộ rất có thể đã phát hiện ra khí tức của ngươi." Mộc Băng Vân nhìn chằm chằm vào Vân Triệt: "Nếu bọn họ biết ngươi kế thừa Tà Thần Truyền Thừa, chỉ sợ sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi."

Sắc mặt Vân Triệt hơi trầm xuống: "Vậy ta nên làm gì?"

"Tạm thời ngươi không cần quá lo lắng." Mộc Băng Vân nói: "Khí tức Tà Thần trên người ngươi còn rất yếu, hơn nữa có Băng Di Thần Công trấn áp, bọn họ tạm thời sẽ không phát hiện ra. Nhưng ngươi phải nhớ kỹ, trước khi thực lực của ngươi đủ cường đại, tuyệt đối không được tùy tiện bại lộ thân phận Tà Thần Truyền Thừa Giả."

"Ta hiểu." Vân Triệt gật đầu, trong mắt lóe lên một tia kiên định: "Cảm ơn ngươi đã nhắc nhở."

Mộc Băng Vân khẽ gật đầu, rồi nói: "Ngươi đi đi. Nhớ kỹ lời hứa của ngươi."

"Ta sẽ không quên." Vân Triệt xoay người, bước nhanh rời khỏi đại điện.

Nhìn bóng lưng Vân Triệt biến mất, trong mắt Mộc Băng Vân hiện lên một tia phức tạp. Nàng chậm rãi lẩm bẩm: "Tà Thần Truyền Thừa Giả... xem ra Thiên Huyền Đại Lục này, sắp không được yên bình nữa rồi."

...

Ra khỏi Băng Vân Tiên Cung, Vân Triệt hít sâu một hơi, cảm nhận luồng hàn khí đang chậm rãi lưu chuyển trong cơ thể, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.

"Băng Di Thần Công... quả nhiên là một môn thần công tuyệt thế." Hắn thầm nghĩ: "Có nó trấn áp Tà Thần Chi Lực, ta rốt cuộc cũng có thể yên tâm tu luyện rồi."

Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời xa xa, trong mắt lóe lên một tia kiên định: "Thập Nhị Gia Tộc Thủ Hộ sao... xem ra con đường phía trước của ta, càng ngày càng thú vị rồi."

Nói xong, hắn khẽ động thân hình, hóa thành một đạo lưu quang, biến mất ở chân trời xa xa.