Chapter 365: Ngày Đại Hôn:

⏱ ~6 min read

Chapter 365: Ngày Đại Hôn:

...

Trên bầu trời phía đông, ánh bình minh đầu tiên len lỏi qua màn sương mỏng, chiếu rọi xuống Hoàng thành Thương Phong vốn đã được trang hoàng rực rỡ sắc đỏ. Khắp nơi đều treo đèn lồng đỏ, dải lụa đỏ phấp phới, không khí tràn ngập niềm vui và sự náo nhiệt hiếm thấy.

Hôm nay chính là ngày đại hôn của Vân Triệt và Sở Nguyệt Thiền.

Toàn bộ Hoàng thành Thương Phong đều chìm trong biển đỏ rực, từ cổng thành đến hoàng cung, từ phố lớn đến ngõ nhỏ, không nơi nào không phủ lên màu sắc hỷ khánh. Bách tính trong thành sớm đã tụ tập hai bên đường, ai nấy đều háo hức chờ đợi được chiêm ngưỡng dung nhan của tân nương tử nổi danh thiên hạ - Sở Nguyệt Thiền, người được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân của Thương Phong Đế Quốc.

Trong phủ Vân gia, khắp nơi đều là người hầu bận rộn không ngừng. Vân Triệt mặc một bộ hỷ phục màu đỏ tươi thêu hình long phượng, mái tóc đen dài được búi gọn gàng, khuôn mặt tuấn tú vốn dĩ đã xuất chúng, giờ phút này dưới ánh nến đỏ càng thêm phần oai hùng bất phàm.

"Thiếu gia, đã đến giờ lành rồi." Một lão bộc cung kính tiến lên nhắc nhở.

Vân Triệt khẽ gật đầu, trong mắt hiện lên một tia kích động khó có thể che giấu. Hắn hít sâu một hơi, bước ra khỏi đại sảnh, hướng về phía kiệu hoa đã được chuẩn bị sẵn sàng.

Đoàn nghênh thân cực kỳ long trọng, dẫn đầu là đội kỵ binh mặc giáp sáng loáng, phía sau là kiệu hoa tám người khiêng, bốn phía đều có thị vệ hộ tống. Dọc đường đi, tiếng pháo nổ vang trời, tiếng nhạc hỷ khánh du dương, bách tính hai bên đường đều không ngừng bàn tán.

"Vị thiếu gia Vân gia này thật là có phúc khí, lại có thể cưới được Sở đại tiểu thư của Sở gia."

"Đúng vậy, nghe nói Sở đại tiểu thư không chỉ dung mạo tuyệt thế, mà còn là thiên tài tu luyện hiếm có, tuổi còn trẻ đã đạt đến cảnh giới Thần Nguyên, tương lai không thể đo lường."

"Vân thiếu gia cũng không phải hạng tầm thường, nghe nói hắn tu luyện tốc độ còn kinh người hơn, mới nhập môn chưa bao lâu mà đã đột phá liên tục, bây giờ cũng đã là cường giả cảnh giới Quân Huyền rồi."

"Đúng là trai tài gái sắc, trời sinh một cặp!"

Trong tiếng bàn tán của mọi người, đoàn nghênh thân chậm rãi đi qua các con phố chính, cuối cùng dừng lại trước cổng lớn của Sở gia.

Sở gia hôm nay cũng được trang hoàng lộng lẫy, cửa lớn mở rộng, đèn lồng đỏ treo cao. Sở Nguyệt Thiền mặc hỷ phục đỏ rực, đầu đội khăn voan đỏ, được nha hoàn dìu từ từ bước ra. Dù khăn voan che khuất dung nhan, nhưng dáng người thướt tha, khí chất thanh lãnh của nàng vẫn khiến không ít người phải trầm trồ.

Vân Triệt nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia, trong lòng không khỏi dâng lên một trận ấm áp. Hắn tiến lên vài bước, đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Sở Nguyệt Thiền.

"Nguyệt Thiền, ta đến đón nàng rồi." Giọng nói của hắn trầm thấp mà kiên định.

Dưới khăn voan, Sở Nguyệt Thiền khẽ gật đầu, trong lòng cũng tràn ngập ngọt ngào. Nàng vốn tưởng rằng cuộc đời này sẽ cô độc tu luyện, không ngờ lại gặp được người khiến nàng rung động như vậy.

Nghi thức đón dâu diễn ra thuận lợi, sau khi bái biệt cha mẹ, Sở Nguyệt Thiền được đưa lên kiệu hoa. Đoàn nghênh thân lại lần nữa khởi hành, hướng về phủ Vân gia.

Trong phủ Vân gia, đại sảnh đã được bày trí trang nghiêm, trên bàn thờ đặt bài vị tổ tiên, hai bên là nến đỏ cháy sáng. Vân gia gia chủ Vân Tiêu ngồi ở vị trí chủ vị, trên mặt nở nụ cười hài lòng.

Khi kiệu hoa đến nơi, tiếng pháo lại vang lên rộn rã. Vân Triệt đỡ Sở Nguyệt Thiền bước xuống kiệu, hai người tay trong tay đi vào đại sảnh.

"Nhất bái thiên địa!"

Tiếng xướng lễ vang lên, hai người cúi người hành lễ.

"Nhị bái cao đường!"

Hai người xoay người, hướng về phía Vân Tiêu cúi đầu.

"Phu thê đối bái!"

Vân Triệt và Sở Nguyệt Thiền đối diện nhau, cùng cúi người. Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt hai người giao nhau, tuy khăn voan che khuất, nhưng dường như đều có thể cảm nhận được tâm ý của đối phương.

"Lễ thành! Đưa vào động phòng!"

Tiếng xướng lễ lại vang lên, trong đại sảnh lập tức vang lên tiếng vỗ tay và chúc mừng không ngớt.

Vân Triệt nắm tay Sở Nguyệt Thiền, chậm rãi đi về phía tân phòng. Mỗi bước đi, hắn đều cảm nhận được bàn tay mềm mại trong lòng bàn tay mình hơi run nhẹ, hiển nhiên Sở Nguyệt Thiền cũng đang khẩn trương.

"Đừng sợ." Vân Triệt khẽ nói, "Có ta ở đây."

Dưới khăn voan, khóe môi Sở Nguyệt Thiền khẽ nhếch lên, nắm tay hắn cũng chặt hơn một chút.

Vào đến tân phòng, Vân Triệt nhẹ nhàng đóng cửa lại, cách ly mọi tiếng ồn ào bên ngoài. Trong phòng chỉ còn lại hai người, không khí bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.

Vân Triệt chậm rãi bước đến bên giường, ngồi xuống cạnh Sở Nguyệt Thiền. Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng vén khăn voan đỏ lên.

Dưới ánh nến, dung nhan tuyệt thế của Sở Nguyệt Thiền hiện ra trước mắt. Khuôn mặt thanh lãnh như ngọc, đôi mắt phượng long lanh, môi hồng khẽ mím, dưới ánh nến đỏ càng thêm phần quyến rũ động lòng người.

"Nguyệt Thiền..." Vân Triệt khẽ gọi tên nàng, trong mắt tràn đầy dịu dàng.

Sở Nguyệt Thiền ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt nóng bỏng của hắn, trên mặt không khỏi hiện lên một tầng đỏ ửng. Nàng khẽ cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng muỗi: "Vân Triệt..."

Vân Triệt nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên, để nàng nhìn thẳng vào mắt mình. Hắn chậm rãi cúi người, ghé sát vào tai nàng, giọng nói trầm thấp mà kiên định:

"Từ nay về sau, nàng chính là thê tử của ta. Vô luận phong vũ như thế nào, ta đều sẽ bảo vệ nàng, không để nàng chịu bất kỳ ủy khuất nào."

Sở Nguyệt Thiền nghe vậy, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm. Nàng vốn là người lạnh lùng, không dễ dàng bộc lộ cảm xúc, nhưng giờ phút này, nàng lại không kìm được mà rơi lệ.

"Vân Triệt..." Nàng khẽ gọi, giọng nói có chút nghẹn ngào, "Ta tin tưởng chàng."

Vân Triệt mỉm cười, nhẹ nhàng lau đi giọt lệ trên khóe mắt nàng. Hắn cúi người, đặt lên trán nàng một nụ hôn thật nhẹ.

"Nguyệt Thiền, đêm nay là đêm tân hôn của chúng ta. Từ nay về sau, sinh tử cùng nhau, phú quý cùng hưởng."

Sở Nguyệt Thiền gật đầu, trong mắt hiện lên ánh nước long lanh. Nàng chủ động vươn tay, ôm chặt lấy Vân Triệt, tựa đầu vào lồng ngực hắn.

"Được, sinh tử cùng nhau, phú quý cùng hưởng."

Ngoài cửa sổ, ánh trăng sáng vằng vặc, gió đêm khẽ thổi qua, mang theo hương hoa thoang thoảng. Trong phòng, hai người ôm nhau, im lặng cảm nhận hơi ấm của đối phương.

Đêm tân hôn, yên tĩnh mà mỹ hảo.

Mà lúc này, ở một nơi xa xôi nào đó, một đôi mắt đang lặng lẽ nhìn về phía Hoàng thành Thương Phong, trong ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị.

"Vân Triệt... Sở Nguyệt Thiền... Thú vị đấy." Một giọng nói trầm thấp vang lên trong bóng tối, "Hôn lễ của các ngươi, ta nhất định sẽ tặng một phần đại lễ."

Nói xong, bóng đen kia biến mất trong màn đêm, để lại một mảnh yên tĩnh.

Mà lúc này, trong tân phòng, Vân Triệt bỗng nhiên khẽ nhíu mày, trong mắt lóe lên một tia cảnh giác. Hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng chỉ thấy ánh trăng sáng, không có gì khác thường.

"Làm sao vậy?" Sở Nguyệt Thiền cảm nhận được sự khác thường của hắn, khẽ hỏi.

"Không có gì." Vân Triệt lắc đầu, thu lại ánh mắt, "Chỉ là cảm giác có gì đó không đúng, nhưng có lẽ là ta suy nghĩ nhiều rồi."

Hắn cúi đầu nhìn Sở Nguyệt Thiền trong lòng, trong mắt lại tràn đầy dịu dàng. Bất kể phía trước có sóng gió gì, chỉ cần có nàng ở bên, hắn đều không sợ hãi.

Đêm dài dần dần trôi qua, ánh trăng cũng dần khuất bóng. Mà lúc này, ở một nơi không ai biết, một âm mưu đang âm thầm được dệt nên...

...