Chapter 391: Nanh Vuốt Ma Quỷ (Phần 2)

⏱ ~8 min read

Chapter 391: Nanh Vuốt Ma Quỷ (Phần 2)

...

Trong bóng tối mịt mù, một luồng khí tức âm lãnh đang chậm rãi lan tỏa, tựa như một con mãnh thú đang rình mò con mồi trong đêm tối. Vân Triệt đứng yên tại chỗ, ánh mắt sắc bén như kiếm, đảo qua từng ngóc ngách xung quanh.

"Ra đi." Giọng hắn trầm thấp, mang theo uy áp không thể nghi ngờ.

Không khí đột nhiên vặn vẹo, một thân ảnh khoác áo bào đen chậm rãi hiện ra từ trong bóng tối. Khuôn mặt người nọ bị che giấu dưới mũ trùm, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ như máu, phát ra ánh sáng quỷ dị.

"Không hổ là Vân Triệt, quả nhiên cảnh giác." Giọng nói khàn khàn như ma xát, mang theo ý cười trào phúng.

Vân Triệt nhíu mày, hắn có thể cảm nhận được khí tức trên người người này cực kỳ nguy hiểm, tuyệt đối không phải hạng người tầm thường. Quan trọng hơn là, khí tức này khiến hắn có một cảm giác quen thuộc kỳ lạ.

"Ngươi là người của Ma tộc?" Vân Triệt lạnh lùng hỏi.

"Ha ha ha..." Áo bào đen cười lớn, tiếng cười chói tai như móng tay cào trên kính, "Thông minh! Đáng tiếc, ngươi biết thì đã quá muộn."

Dứt lời, thân ảnh hắn đột nhiên biến mất tại chỗ, lần nữa xuất hiện đã ở ngay trước mặt Vân Triệt. Một trảo mang theo hắc khí nồng đậm chụp thẳng về phía yết hầu Vân Triệt, tốc độ nhanh đến mức gần như không thể tưởng tượng nổi.

Vân Triệt đồng tử co rút, thân thể theo bản năng nghiêng sang một bên, hiểm lại né qua một kích trí mạng này. Nhưng luồng hắc khí kia vẫn xé rách một vệt máu trên vai hắn, máu tươi theo đó mà chảy ra.

"Ồ? Tránh được?" Áo bào đen hơi kinh ngạc, nhưng rất nhanh khôi phục vẻ trào phúng, "Xem ra ngươi cũng có chút bản lĩnh. Đáng tiếc, hôm nay ngươi chết chắc rồi."

Vân Triệt lùi lại vài bước, trong mắt lóe lên vẻ ngưng trọng. Thực lực của người này ít nhất cũng ở cảnh giới Quân Huyền cấp năm, hơn nữa thủ đoạn quỷ dị khó lường, tuyệt đối không phải đối thủ mà hắn có thể khinh thường.

"Ngươi rốt cuộc là ai?" Vân Triệt vừa vận chuyển Huyền lực chữa trị vết thương, vừa tìm kiếm sơ hở của đối phương.

"Ngươi không cần biết ta là ai." Áo bào đen cười lạnh, "Ngươi chỉ cần biết, ngươi đã đắc tội với người mà ngươi không nên đắc tội. Hôm nay, ta sẽ thay chủ nhân thu thập ngươi."

Hắc khí quanh người hắn đột nhiên bùng nổ, hóa thành vô số xúc tu khổng lồ, điên cuồng lao về phía Vân Triệt. Mỗi một xúc tu đều mang theo lực lượng hủy diệt kinh người, nếu bị đánh trúng, dù là cường giả cảnh giới Quân Huyền cũng khó mà toàn thây.

Vân Triệt hít sâu một hơi, hai tay kết ấn nhanh chóng, một luồng Huyền lực màu vàng kim bùng lên từ trong cơ thể hắn, hình thành một tấm khiên phòng ngự trước mặt. Đồng thời, hắn cũng ngưng tụ lực lượng Tà Thần trong cơ thể, chuẩn bị phản kích.

"Đại Đạo Phù Đồ Quyết - Vạn Kiếp Bất Diệt!"

Theo tiếng quát trầm thấp của Vân Triệt, tấm khiên màu vàng kim đột nhiên bùng phát ra hào quang chói lọi, cứng rắn chặn lại đợt tấn công của vô số xúc tu hắc ám. Nhưng lực phản chấn khổng lồ vẫn khiến hắn lùi lại vài bước, khóe miệng trào ra một tia máu tươi.

"Không tệ, không tệ." Áo bào đen gật gật đầu, giọng điệu mang theo vài phần tán thưởng, "Có thể chống đỡ được một kích của ta, ngươi quả thực không đơn giản. Đáng tiếc, cũng chỉ đến thế mà thôi."

Hắn giơ tay lên, hắc khí trong lòng bàn tay ngưng tụ thành một thanh trường đao màu đen, trên thân đao khắc đầy những hoa văn cổ quái, tản ra khí tức tử vong khiến người ta sợ hãi.

"Vĩnh Dạ Ma Kiếm - Nhất Trảm Phá Hồn!"

Trường đao chém xuống, một luồng đao khí khổng lồ màu đen xé toạc hư không, mang theo tiếng gào thét thê lương của vong hồn, thẳng tiến về phía Vân Triệt. Đao khí chưa tới, luồng sát khí kinh khủng kia đã khiến mặt đất nứt toác, cây cối xung quanh trong nháy mắt khô héo.

Vân Triệt biến sắc, hắn có thể cảm nhận được sức mạnh ẩn chứa trong đao khí này tuyệt đối không phải thứ mà thực lực hiện tại của hắn có thể chống lại. Nhưng hắn không hề lùi bước, ngược lại trong mắt lóe lên vẻ kiên quyết.

"Tà Thần Chi Lực - Bất Diệt Chi Huyết!"

Máu tươi trong cơ thể hắn đột nhiên sôi trào, một luồng lực lượng cổ xưa và hùng vĩ như từ thời viễn cổ thức tỉnh, trào dâng mãnh liệt. Huyết quang màu đỏ sẫm bao phủ toàn thân hắn, hình thành một tầng phòng ngự kiên cố.

Ầm!

Đao khí màu đen hung hăng chém vào tầng phòng ngự huyết quang, phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa. Vân Triệt bị lực lượng khổng lồ đánh bay ra ngoài, thân thể hung hăng đập vỡ mấy gốc đại thụ mới miễn cưỡng dừng lại. Hắn phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch.

"Ồ? Vậy mà vẫn chưa chết?" Áo bào đen hơi nhíu mày, lộ ra vẻ kinh ngạc, "Xem ra ngươi còn có chút thủ đoạn. Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi."

Hắn giơ trường đao lên lần nữa, chuẩn bị ra đòn trí mạng. Nhưng đúng lúc này, sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi, thân thể khựng lại.

"Không ổn!" Áo bào đen thì thào một tiếng, ánh mắt lộ ra vẻ hoảng sợ hiếm thấy, "Khí tức của hắn... sao có thể..."

Vân Triệt đứng dậy từ trong đống đổ nát, trên người hắn bao phủ một tầng huyết quang màu đỏ sẫm, khí tức không những không hề suy yếu mà ngược lại còn đang điên cuồng tăng vọt. Trong đôi mắt hắn, một ngọn lửa màu đen đang âm thầm cháy, tản ra khí tức khiến người ta run sợ.

"Ngươi... ngươi đang thiêu đốt tinh huyết?" Áo bào đen kinh hãi thất sắc, "Ngươi điên rồi sao? Cứ tiếp tục như vậy, ngươi sẽ chết!"

"Chết?" Khóe miệng Vân Triệt nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, "Ta đã sớm không còn sợ chết. Nhưng trước khi chết, ta nhất định sẽ kéo ngươi xuống chôn cùng!"

Huyết quang quanh người hắn đột nhiên bùng nổ, hóa thành một con Cự Long màu đỏ sẫm khổng lồ, ngửa mặt lên trời gầm thét, phát ra tiếng long ngâm chấn động thiên địa. Uy áp kinh khủng khiến mặt đất xung quanh nứt toác, hư không vặn vẹo.

"Long Thần Chi Huyết... ngươi vậy mà có được Long Thần Chi Huyết!" Áo bào đen lùi lại vài bước, trong mắt lộ ra vẻ hoảng sợ thật sự, "Không, không thể nào! Ngươi rõ ràng chỉ là một phế vật của Vân gia, sao có thể..."

"Ngươi nói nhiều quá!" Vân Triệt quát lạnh một tiếng, Cự Long màu đỏ sẫm gào thét lao về phía áo bào đen, mang theo uy lực hủy thiên diệt địa.

Áo bào đen vội vàng vung đao chống đỡ, nhưng dưới sự tấn công của Cự Long huyết sắc, thanh trường đao trong tay hắn trong nháy mắt vỡ vụn thành từng mảnh. Thân thể hắn bị Cự Long hung hăng đụng trúng, phun ra một ngụm máu tươi, bay ngược ra ngoài.

"Không thể nào... không thể nào!" Áo bào đen gào thét thảm thiết, trên người hắn hắc khí tán loạn, khí tức nhanh chóng suy yếu, "Ngươi rõ ràng chỉ là một tên phế vật, tại sao có thể..."

"Phế vật?" Vân Triệt cười lạnh, chậm rãi bước về phía áo bào đen, "Ta đã sớm không còn là phế vật năm đó nữa. Hôm nay, ta sẽ để ngươi tận mắt chứng kiến, kẻ mà các ngươi gọi là phế vật, rốt cuộc mạnh đến mức nào!"

Hắn giơ tay lên, huyết quang ngưng tụ thành một thanh trường kiếm màu đỏ sẫm, trên thân kiếm khắc đầy những hoa văn cổ xưa, tản ra khí tức hủy diệt kinh khủng.

"Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm - Nhất Kiếm Tru Hồn!"

Trường kiếm chém xuống, một luồng kiếm khí màu đỏ sẫm xé toạc hư không, mang theo khí tức hủy diệt hủy thiên diệt địa, thẳng tiến về phía áo bào đen. Kiếm khí chưa tới, luồng sát khí kinh khủng kia đã khiến áo bào đen run rẩy, mặt mày trắng bệch.

"Không!"

Áo bào đen gào thét thảm thiết, hắn điên cuồng thiêu đốt Huyền lực trong cơ thể, ngưng tụ thành một tấm khiên phòng ngự trước mặt. Nhưng dưới kiếm khí màu đỏ sẫm, tấm khiên phòng ngự kia giống như tờ giấy mỏng, trong nháy mắt vỡ nát.

Phụt!

Kiếm khí xuyên thấu thân thể áo bào đen, mang theo một vệt máu tươi dài. Thân thể hắn cứng đờ tại chỗ, ánh mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi, chậm rãi ngã xuống.

"Ngươi... ngươi..." Áo bào đen há miệng muốn nói gì đó, nhưng lại phun ra một ngụm máu tươi, khí tức nhanh chóng suy yếu, cuối cùng triệt để mất đi hơi thở.

Vân Triệt nhìn thi thể áo bào đen, trong mắt lóe lên vẻ phức tạp. Hắn thu hồi trường kiếm, cảm nhận sự suy yếu đang dâng lên từ sâu trong cơ thể, khẽ nhíu mày.

"Thiêu đốt tinh huyết quả nhiên vẫn quá mức tiêu hao." Hắn lẩm bẩm, "Xem ra lần sau phải cẩn thận hơn mới được."

Hắn cúi người lục soát thi thể áo bào đen, rất nhanh tìm thấy một chiếc nhẫn không gian. Thần thức dò vào bên trong, phát hiện bên trong chứa không ít tài nguyên quý giá, trong đó có mấy gốc dược liệu hiếm có khiến hắn hơi động dung.

"Ồ? Đây là... Hoàng Tiên Thảo?" Vân Triệt lấy ra một gốc dược liệu phát ra ánh sáng vàng kim, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, "Không ngờ lại có thứ tốt như vậy. Xem ra tên này thân phận không hề đơn giản."

Hắn cất kỹ chiến lợi phẩm, ánh mắt đảo qua bốn phía, xác nhận không còn nguy hiểm nào khác mới chậm rãi thở ra một hơi. Nhưng trong lòng hắn biết rõ, chuyện hôm nay tuyệt đối không đơn giản như vậy. Người của Ma tộc đã nhắm vào hắn, chứng tỏ thân phận của hắn có lẽ đã bị bại lộ.

"Xem ra, kế hoạch tiếp theo phải càng thêm cẩn thận mới được." Vân Triệt nhìn về phía xa, trong mắt lóe lên vẻ kiên định, "Bất kể là ai muốn động vào ta, ta đều sẽ khiến bọn chúng phải trả giá thật đắt!"

Hắn thu hồi ánh mắt, xoay người bước vào trong bóng đêm, thân ảnh nhanh chóng biến mất trong màn đêm. Chỉ để lại thi thể áo bào đen nằm trên mặt đất, cùng với một mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa trong không khí.

Mà ở một nơi không ai nhìn thấy, một đôi mắt màu tím đang lặng lẽ quan sát tất cả, khóe miệng nhếch lên một nụ cười thần bí khó hiểu.