Chapter 405: Giao Dịch Dưới Lòng Đất

⏱ ~4 min read

Chapter 405: Giao Dịch Dưới Lòng Đất

...

Trong bóng tối của một căn phòng bí mật nằm sâu dưới lòng đất, không khí ẩm thấp và lạnh lẽo bao trùm. Ánh sáng từ những ngọn đèn dầu leo lét chiếu rọi lên những khuôn mặt đang chờ đợi với vẻ sốt ruột khó giấu.

Một cánh cửa đá nặng nề từ từ mở ra, để lộ một thân ảnh cao lớn bước vào. Hắn khoác lên mình chiếc áo choàng đen kín mít, chỉ để lộ đôi mắt sắc bén như dao.

"Ngươi đến rồi." Một giọng nói khàn đặc vang lên từ góc phòng, nơi một lão giả đang ngồi trên chiếc ghế gỗ, tay cầm một chiếc bình trà đã nguội lạnh.

"Ta không thích sự chậm trễ." Lão giả tiếp tục, đặt chiếc bình trà xuống bàn. "Vật phẩm ngươi mang đến, đã chuẩn bị xong chưa?"

Người áo đen gật đầu, đưa tay vào trong lòng lấy ra một chiếc hộp ngọc nhỏ. Trên bề mặt chiếc hộp khắc đầy những hoa văn kỳ dị, tỏa ra một luồng khí tức mờ ảo.

"Đây là thứ ngươi cần." Hắn nói, giọng trầm thấp. "Nhưng giá cả..."

"Ngươi yên tâm." Lão giả cười nhạt, vung tay lên, một chiếc túi trữ vật xuất hiện trên bàn. "Số lượng Huyền Thạch ở đây đủ để ngươi hài lòng."

Người áo đen cầm lấy chiếc túi, thần thức quét qua, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười hài lòng.

"Giao dịch thành công." Hắn nói, đặt chiếc hộp ngọc lên bàn, rồi quay người bước ra khỏi căn phòng.

Khi cánh cửa đá đóng lại, lão giả mở chiếc hộp ngọc ra. Bên trong là một viên đan dược màu tím sẫm, tỏa ra mùi hương nồng đậm. Đôi mắt lão già lóe lên tia sáng tham lam.

"Cuối cùng cũng có được ngươi rồi, Đan Càn Khôn Ngũ Quỳnh..." Lão thì thầm, bàn tay run run nâng viên đan dược lên.

Đột nhiên, một luồng khí tức khủng bố từ đâu tràn tới, bao phủ toàn bộ căn phòng. Lão giả biến sắc, vội vàng giấu viên đan dược vào trong lòng.

"Ai?" Lão quát lên, thần thức quét ra xung quanh.

Một bóng người chậm rãi bước ra từ bóng tối. Đó là một thanh niên tuấn tú, đôi mắt sâu thẳm như vực sâu vô tận. Trên người hắn tỏa ra một khí thế khiến người ta phải kinh hãi.

"Ngươi là ai?" Lão giả lùi lại một bước, cảnh giác nhìn chằm chằm vào thanh niên.

"Ta chỉ là một người đi ngang qua, tình cờ phát hiện ra một cuộc giao dịch thú vị." Thanh niên mỉm cười, nhưng nụ cười đó không hề chạm tới đôi mắt lạnh lùng của hắn. "Đan Càn Khôn Ngũ Quỳnh... thứ này không phải thứ mà một kẻ như ngươi nên có."

Lão giả nghiến răng, khí tức trên người bùng phát. "Ngươi muốn cướp đồ của ta?"

"Không, ta chỉ muốn..." Thanh niên khẽ nhún vai. "...mượn nó một chút thôi."

Dứt lời, thân ảnh hắn biến mất tại chỗ, xuất hiện ngay trước mặt lão giả. Một bàn tay trắng nõn vươn ra, nhẹ nhàng nhưng không thể kháng cự, chạm vào ngực lão giả.

Lão giả kinh hãi, muốn lui lại nhưng thân thể lại như bị đóng băng, không thể cử động. Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn viên đan dược trong lòng mình bay ra, rơi vào tay thanh niên.

"Ngươi... ngươi là ai?" Lão giả gào lên, giọng đầy phẫn nộ và sợ hãi.

"Vân Triệt." Thanh niên đáp gọn, xoay người bước đi. "Nhớ kỹ cái tên này."

Bóng dáng hắn nhanh chóng biến mất trong bóng tối, để lại lão giả đứng chôn chân tại chỗ, sắc mặt tái nhợt.

...

Ở một nơi khác, trong một gian phòng sang trọng của một tửu lâu lớn nhất thành, Vân Triệt đang ngồi bên cửa sổ, tay cầm viên đan dược màu tím sẫm vừa đoạt được.

"Đan Càn Khôn Ngũ Quỳnh..." Hắn thì thầm, thần thức quét qua viên đan dược. "Quả nhiên là hàng thật. Chỉ là, thứ này lại xuất hiện ở một nơi nhỏ bé như thế này, thật khiến người ta phải suy nghĩ."

Mạt Lị xuất hiện bên cạnh hắn, đôi mắt đỏ rực nhìn viên đan dược với vẻ tò mò.

"Ngươi định dùng nó?" Nàng hỏi.

"Chưa vội." Vân Triệt lắc đầu, cất viên đan dược vào Không Gian Giới Chỉ. "Ta cần tìm hiểu thêm về lai lịch của nó. Một viên Đan Càn Khôn Ngũ Quỳnh không thể tự nhiên xuất hiện ở đây được."

"Ý ngươi là..."

"Ở phía sau còn có một thế lực lớn hơn." Vân Triệt nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm. "Và ta muốn biết bọn họ là ai."

Mạt Lị trầm ngâm một lúc, rồi khẽ gật đầu. "Ngươi định làm gì?"

"Điều tra." Vân Triệt mỉm cười, đứng dậy. "Và nếu có thể, ta sẽ tìm ra nguồn gốc thực sự của viên đan dược này."

Hắn bước ra khỏi tửu lâu, hòa vào dòng người tấp nập trên phố. Ánh nắng chiều vàng vọt phủ lên bóng lưng hắn, tạo nên một hình ảnh vừa thần bí vừa kiên định.

Phía sau hắn, trong bóng tối của căn phòng dưới lòng đất, lão giả vẫn đứng chôn chân tại chỗ, sắc mặt âm trầm. Hắn rút ra một chiếc Truyền Âm Phù, thì thầm vài câu, rồi bóp nát.

"Vân Triệt..." Lão lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia độc ác. "Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngạo mạn của mình."

Một cuộc truy đuổi âm thầm bắt đầu, và Vân Triệt, dù biết hay không, đã vô tình bước vào một ván cờ lớn hơn nhiều so với hắn tưởng tượng.

...