Chapter 409: Một Quỳ
...
Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ đại điện trở nên tĩnh lặng đến mức đáng sợ.
Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía thân ảnh đang quỳ một gối xuống đất kia. Một gã thiếu niên đến từ Hạ Giới, một kẻ được mệnh danh là phế vật, lại đang quỳ trước mặt Tà Thần điện hạ—một trong những tồn tại cao quý nhất của Thần Giới.
Nhưng điều khiến người ta kinh hãi hơn cả, không phải là việc hắn quỳ, mà là thân phận mà hắn vừa phơi bày.
"Ngươi... ngươi nói cái gì?" Thanh âm của Vân Thương Hải run rẩy, lão không dám tin vào tai mình.
Vân Triệt ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Vân Thương Hải, chậm rãi lặp lại: "Ta nói, ta là hậu duệ của Tà Thần. Huyết mạch Tà Thần trong người ta, chính là thứ mà các ngươi vẫn luôn tìm kiếm—Tà Thần Bất Diệt Chi Huyết."
Lời vừa dứt, cả đại điện như nổ tung.
"Tà Thần Bất Diệt Chi Huyết? Hắn nói hắn có Tà Thần Bất Diệt Chi Huyết?"
"Không thể nào! Tà Thần Bất Diệt Chi Huyết đã thất truyền bao nhiêu năm, sao có thể xuất hiện trên người một kẻ đến từ Hạ Giới?"
"Nhưng nếu không phải thật, hắn làm sao dám nói ra lời này trước mặt bao nhiêu cường giả như vậy?"
...
Vân Thương Hải sắc mặt biến đổi liên tục, lão nhìn chằm chằm vào Vân Triệt, ánh mắt phức tạp khôn cùng. Hồi lâu sau, lão mới trầm giọng hỏi: "Ngươi... có bằng chứng gì?"
Vân Triệt không trả lời, mà từ từ đứng dậy. Hắn đưa tay phải lên, một luồng hắc ám huyền lực thuần túy bắt đầu ngưng tụ trên lòng bàn tay. Luồng huyền lực này không hề mang theo bất kỳ tạp chất nào, tinh thuần đến mức khiến tất cả những người có mặt đều cảm thấy hít thở khó khăn.
"Đây là..." Vân Thương Hải trợn tròn mắt, lão cảm nhận được từ luồng huyền lực kia một áp lực đến từ huyết mạch, một loại uy áp mà chỉ có huyết mạch Tà Thần chân chính mới có thể tạo ra.
"Tà Thần Chi Lực!" Mạt Lị đứng bên cạnh, đôi mắt đẹp lóe lên tia sáng kỳ lạ, nàng nhìn Vân Triệt với ánh mắt phức tạp.
"Đúng vậy, đây chính là Tà Thần Chi Lực." Vân Triệt thu hồi huyền lực, nhìn thẳng vào Vân Thương Hải: "Ta đến Thần Giới, chính là để tìm kiếm chân tướng về thân thế của mình. Mà các ngươi—Thập Nhị Gia Tộc Thủ Hộ—chính là những người hiểu rõ nhất về Tà Thần, đúng không?"
Vân Thương Hải trầm mặc hồi lâu, rồi đột nhiên bật cười ha hả. Tiếng cười vang vọng khắp đại điện, mang theo vẻ chua xót khó tả.
"Ha ha ha... Thật không ngờ, thật không ngờ!" Lão nhìn Vân Triệt, ánh mắt dần trở nên nhu hòa: "Ta vẫn luôn tìm kiếm huyết mạch Tà Thần, không ngờ nó lại nằm ngay trên người cháu trai của mình."
"Cháu trai?" Vân Triệt nhíu mày.
"Đúng vậy." Vân Thương Hải thở dài một hơi: "Cha ngươi—Vân Thanh—chính là con trai của ta. Năm đó, vì một số chuyện, hắn rời khỏi Thần Giới, đi đến Hạ Giới, rồi từ đó biệt vô âm tín. Ta vẫn luôn tìm kiếm tung tích của hắn, nhưng không ngờ..."
Vân Triệt sững sờ tại chỗ. Hắn biết cha mình là Vân Thanh, nhưng hắn chưa từng nghĩ rằng Vân Thanh lại có lai lịch lớn đến vậy—con trai của gia chủ Vân Thị Nhất Tộc, một trong Thập Nhị Gia Tộc Thủ Hộ.
"Vậy... cha ta hiện tại ở đâu?" Vân Triệt gấp gáp hỏi.
Vân Thương Hải lắc đầu, vẻ mặt đau khổ: "Ta không biết. Mười mấy năm trước, hắn đột nhiên biến mất, không để lại bất kỳ tung tích nào. Ta đã phái người đi khắp Thần Giới tìm kiếm, nhưng vẫn không có kết quả."
Vân Triệt siết chặt nắm đấm, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Cha hắn—Vân Thanh—rốt cuộc đã đi đâu? Vì sao lại biến mất không để lại dấu vết?
"Ngươi đến đây đúng lúc lắm." Vân Thương Hải nhìn Vân Triệt, ánh mắt kiên định: "Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là thiếu gia chủ của Vân Thị Nhất Tộc. Ta sẽ dốc toàn lực bồi dưỡng ngươi, để ngươi kế thừa vị trí gia chủ trong tương lai."
"Khoan đã." Vân Triệt lắc đầu: "Ta đến Thần Giới, không phải để giành lấy cái gọi là vị trí gia chủ. Ta chỉ muốn tìm hiểu chân tướng về thân thế của mình, cùng với... tung tích của cha ta."
Vân Thương Hải nhìn Vân Triệt một hồi lâu, rồi gật đầu: "Được, ta hiểu. Nhưng ngươi cần biết một điều—huyết mạch Tà Thần trong người ngươi, chính là thứ mà rất nhiều thế lực đang thèm khát. Nếu để lộ ra ngoài, e rằng sẽ gây ra đại họa."
"Ta biết." Vân Triệt gật đầu: "Cho nên, ta sẽ không tiết lộ thân phận của mình cho bất kỳ ai khác."
"Ừm." Vân Thương Hải gật đầu hài lòng: "Vậy ngươi cứ tạm thời ở lại Vân Thị Nhất Tộc, lấy thân phận là một đệ tử bình thường. Ta sẽ âm thầm bồi dưỡng ngươi."
...
Đêm khuya, trong phòng của Vân Triệt.
Mạt Lị ngồi trên ghế, đôi chân thon dài bắt chéo, ánh mắt nhìn Vân Triệt với vẻ suy tư: "Ngươi thật sự tin lão già kia nói sao?"
Vân Triệt trầm ngâm một chút: "Hắn không có lý do gì để lừa ta. Hơn nữa, huyết mạch Tà Thần trong người ta là thật, điều này không thể giả được."
"Ừm." Mạt Lị gật đầu: "Nhưng ngươi có từng nghĩ tới—vì sao cha ngươi lại rời khỏi Thần Giới, đi đến Hạ Giới? Và vì sao hắn lại biến mất không để lại dấu vết?"
Vân Triệt nhíu mày: "Ý ngươi là... có ẩn tình gì đó?"
"Ta không nói chắc chắn." Mạt Lị lắc đầu: "Nhưng ngươi cần phải cẩn thận. Thần Giới không đơn giản như ngươi tưởng. Ở đây, mỗi một bước đi đều có thể là cạm bẫy."
Vân Triệt gật đầu, ánh mắt kiên định: "Ta biết. Nhưng bất kể là gì, ta nhất định sẽ tìm ra chân tướng."