Chapter 418: Vũ Điệu Trong Tuyết (Hạ)

⏱ ~10 min read

Chapter 418: Vũ Điệu Trong Tuyết (Hạ)

Thịt rồng vốn đã là loại thịt tươi ngon nhất trên đời, thêm vào kỹ thuật nướng đạt đến mức đăng phong tạo cực, khi thịt rồng chín vàng, kẻ đã gần như ăn hết cả một con Viêm Long là Vân Triệt vẫn không nhịn được mà nuốt nước bọt.

"Chà... thơm quá! Mùi thơm quá đi!"

Tuyết Công Chúa vẫn đang chơi đùa cùng Tuyết Hoàng Thú bị mùi thơm của thịt rồng hấp dẫn mà chạy tới. Nàng đứng đó, đôi mắt long lanh không chớp nhìn chằm chằm vào miếng thịt rồng xiên trên tay Vân Triệt. Càng đến gần, mùi thơm ngào ngạt kia càng mãnh liệt xộc vào mũi nàng, khiến nàng không tự chủ được mà nuốt xuống mấy ngụm nước bọt nhỏ.

"Đây là gì vậy? Thơm quá... Lần đầu tiên ta ngửi thấy mùi thơm như thế này."

Tuyết Công Chúa là viên minh châu quý giá nhất của Phượng Hoàng Thần Tông, hoàn cảnh lớn lên của nàng là điều mà những cô gái bình thường căn bản không thể tưởng tượng nổi. Thứ đồ ăn ngon nhất, quý giá nhất, nàng đều đã nếm qua. Nhưng loại mùi hương mê hoặc lòng người như thế này, nàng thật sự chưa từng ngửi thấy bao giờ. Nàng nhìn chằm chằm vào miếng thịt rồng vàng óng đang tỏa ra hương thơm nức mũi kia, đôi mắt đẹp long lanh như nước, trong đó tràn đầy vẻ khao khát và tò mò.

"Đây là thịt rồng, là thứ ta săn được ở Thập Phương Thương Lan Giới." Vân Triệt cười nói: "Nếu công chúa thích, vậy thì..."

Hắn vừa định đưa miếng thịt rồng cho nàng, nhưng lời nói đến bên miệng lại đột nhiên dừng lại, sắc mặt hơi đổi.

Hắn nhớ tới lời Hoa Minh Hải từng nói với hắn... Tuyết Công Chúa từ nhỏ đến lớn, chưa từng tiếp xúc với bất kỳ nam nhân nào, thân thể cũng chưa từng bị bất kỳ nam nhân nào chạm vào. Mà lúc này, hắn lại đang ở trong sân viện của Tuyết Công Chúa, khoảng cách giữa hai người cũng chỉ có hơn một trượng. Nếu như hắn đưa thịt rồng qua, nàng nhất định sẽ dùng tay nhận lấy, như vậy, tay của hai người rất có thể sẽ chạm vào nhau...

"Không được!" Vân Triệt đột nhiên thu tay lại, lui về sau một bước, vẻ mặt hơi cứng đờ nói: "Công chúa điện hạ, xin thứ lỗi... Ta đường đột rồi."

Hắn đột nhiên nhớ tới, thân thể của Tuyết Công Chúa là một vùng cấm tuyệt đối. Nếu như hắn vô ý chạm vào, e rằng sẽ gây ra phiền toái không nhỏ.

"Không sao mà." Tuyết Công Chúa lắc đầu, nụ cười trên mặt vẫn ngọt ngào như cũ: "Ngươi là bằng hữu của ta, lại còn là chủ nhân của Tiểu Bạch Bạch, cho nên không sao cả. Hơn nữa..." Nàng cúi đầu xuống, giọng nói nhỏ dần: "Ta chưa từng tiếp xúc với nam nhân bao giờ, cho nên... có hơi không quen. Nhưng ngươi không cần phải để ý đâu."

"..." Vân Triệt ngẩn ra.

Hắn nhìn Tuyết Công Chúa đang cúi đầu, trên gương mặt tuyệt mỹ thoáng hiện một tầng ửng hồng nhàn nhạt, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Nàng là thiên kim tiểu thư của Phượng Hoàng Thần Tông, là tồn tại cao cao tại thượng mà người thường không thể với tới. Nhưng giờ phút này, nàng lại dịu dàng, thiện lương, thuần khiết như một tờ giấy trắng, khiến người ta không nhịn được mà sinh lòng yêu thương, bảo vệ.

"Đúng rồi, công chúa điện hạ." Vân Triệt đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, hỏi: "Vì sao nàng lại một mình ở trong này? Không có người hầu hạ bên cạnh sao?"

"Ta không thích có người đi theo." Tuyết Công Chúa ngẩng đầu lên, cười nói: "Bọn họ lúc nào cũng đi theo sau ta, khiến ta cảm thấy rất không được tự nhiên. Cho nên ta thường lén trốn bọn họ, một mình chạy đến đây chơi với Tiểu Bạch Bạch."

"Thì ra là vậy." Vân Triệt gật gật đầu.

"Đúng rồi, ngươi tên là gì vậy?" Tuyết Công Chúa đột nhiên hỏi.

"Ta tên là Vân Triệt." Vân Triệt trả lời.

"Vân Triệt... Cái tên này thật hay." Tuyết Công Chúa thì thầm một lần, sau đó ngẩng đầu lên, đôi mắt đẹp cong cong như vầng trăng non: "Vậy ta gọi ngươi là Vân Triệt ca ca được không?"

"..." Vân Triệt sửng sốt.

Nàng gọi hắn là... Vân Triệt ca ca?

Một tiếng "ca ca" ngọt ngào, mềm mại, tựa như một dòng nước ấm chảy thẳng vào tận sâu trong lòng hắn, khiến trái tim hắn không khỏi run lên.

"Được... được chứ." Vân Triệt gật đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ diệu khó tả.

"Vậy thì tốt quá!" Tuyết Công Chúa vui vẻ cười nói: "Vân Triệt ca ca, ngươi có thể kể cho ta nghe về những chuyện bên ngoài không? Ta chưa từng rời khỏi Phượng Hoàng Thần Tông bao giờ, cũng chưa từng nhìn thấy thế giới bên ngoài. Nghe nói bên ngoài có rất nhiều điều thú vị, có phải vậy không?"

"Đúng vậy." Vân Triệt gật đầu, sau đó bắt đầu kể cho nàng nghe về những chuyện thú vị ở bên ngoài.

Hắn kể về Thương Phong Đế Quốc, kể về Huyền Phủ Thương Phong, kể về những cuộc chiến đấu kịch liệt, kể về những kỳ ngộ đầy màu sắc... Tuyết Công Chúa nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng kinh ngạc, trên gương mặt tuyệt mỹ tràn đầy vẻ hướng tới và khát khao.

Cứ như vậy, hai người một hỏi một trả lời, thời gian dần dần trôi qua. Mà khoảng cách giữa hai người cũng trong lúc vô tình mà ngày càng gần hơn.

"Vân Triệt ca ca, ngươi có thể cho ta nếm thử miếng thịt rồng kia không?" Tuyết Công Chúa nhìn chằm chằm vào miếng thịt rồng trên tay Vân Triệt, nuốt nước bọt nói.

"Được chứ." Vân Triệt do dự một chút, rồi đưa miếng thịt rồng qua: "Công chúa điện hạ, cẩn thận nóng."

"Ừm!" Tuyết Công Chúa vui vẻ nhận lấy, cắn một miếng nhỏ, lập tức đôi mắt đẹp sáng lên: "Chà... thật là ngon! Ta chưa từng ăn qua món gì ngon như vậy!"

Nàng vui vẻ ăn, Vân Triệt đứng bên cạnh nhìn nàng, khóe miệng không khỏi cong lên một nụ cười.

Hắn phát hiện, Tuyết Công Chúa này thật sự rất đơn thuần, thiện lương, giống như một tờ giấy trắng không chút tạp chất. Ở trong loạn thế này, một tồn tại thuần khiết như vậy thật sự rất hiếm thấy.

"Đúng rồi, Vân Triệt ca ca." Tuyết Công Chúa đột nhiên ngẩng đầu lên, hỏi: "Vì sao ngươi lại có thể trở thành chủ nhân của Tiểu Bạch Bạch vậy? Tiểu Bạch Bạch trước giờ chưa từng thân cận với bất kỳ ai, ngay cả phụ hoàng cũng không thể chạm vào nó."

"Chuyện này..." Vân Triệt do dự một chút, rồi nói: "Có lẽ là do duyên phận đi."

"Duyên phận?" Tuyết Công Chúa chớp chớp mắt, có vẻ không hiểu lắm.

"Đúng vậy, duyên phận." Vân Triệt gật đầu: "Có những thứ, cho dù ngươi cố gắng thế nào cũng không thể có được, nhưng có những thứ, chỉ cần một cái duyên phận, tự nhiên sẽ đến."

"Thì ra là vậy..." Tuyết Công Chúa như hiểu mà không hiểu gật gật đầu.

"Đúng rồi, Vân Triệt ca ca." Tuyết Công Chúa đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, hỏi: "Ngươi có thể ở lại đây thêm một thời gian nữa không? Ta rất thích nghe ngươi kể chuyện."

"..." Vân Triệt trầm mặc một chút, rồi nói: "Ta còn có việc phải làm, không thể ở lại lâu được. Nhưng nếu có cơ hội, ta nhất định sẽ đến thăm nàng."

"Thật sao?" Tuyết Công Chúa vui vẻ nói: "Vậy thì chúng ta nói chuyện nhé!"

"Được." Vân Triệt gật đầu.

"Vậy thì cứ quyết định như vậy nhé!" Tuyết Công Chúa vui vẻ giơ tay ra, ý muốn móc ngoéo tay với hắn.

Vân Triệt nhìn bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn của nàng, hơi do dự một chút, rồi cũng giơ tay ra, móc ngoéo tay với nàng.

"Lạc lạc lạc..." Tuyết Công Chúa phát ra tiếng cười như chuông bạc, trên gương mặt tuyệt mỹ tràn đầy vẻ vui sướng.

Nhìn nụ cười của nàng, trong lòng Vân Triệt cũng không khỏi dâng lên một cảm giác ấm áp.

Hắn biết, cuộc gặp gỡ này, có lẽ sẽ là một kỷ niệm khó quên trong cuộc đời hắn.

...

"Vân Triệt ca ca, ngươi có thể kể cho ta nghe về cha mẹ ngươi không?" Tuyết Công Chúa đột nhiên hỏi.

"Cha mẹ ta..." Vân Triệt hơi sửng sốt, trong mắt thoáng hiện một tia u ám: "Bọn họ đã qua đời từ lâu rồi."

"Xin lỗi..." Tuyết Công Chúa vội vàng nói: "Ta không nên hỏi chuyện này."

"Không sao." Vân Triệt lắc đầu, nở một nụ cười: "Đã là chuyện quá khứ rồi."

"Vậy... ngươi có người nhà nào khác không?" Tuyết Công Chúa lại hỏi.

"Có." Vân Triệt gật đầu: "Ta còn có một muội muội, tên là Vân Tiểu Linh. Nàng rất đáng yêu, rất hiểu chuyện."

"Vân Tiểu Linh... Cái tên này thật hay." Tuyết Công Chúa thì thầm: "Ta cũng rất muốn có một muội muội như vậy."

"Ngươi không có huynh đệ tỷ muội sao?" Vân Triệt hỏi.

"Không có." Tuyết Công Chúa lắc đầu, trong mắt thoáng hiện một tia cô đơn: "Ta là con một, từ nhỏ đã không có ai chơi cùng. Cho nên, ta chỉ có thể chơi với Tiểu Bạch Bạch."

"..." Nhìn vẻ mặt hơi cô đơn của nàng, trong lòng Vân Triệt không khỏi dâng lên một cảm giác thương tiếc.

Nàng tuy là thiên kim tiểu thư của Phượng Hoàng Thần Tông, được vạn người sủng ái, nhưng lại cô đơn đến vậy. Có lẽ, đây chính là cái giá phải trả cho thân phận cao quý.

"Vân Triệt ca ca, ngươi có thể kể cho ta nghe về muội muội của ngươi không?" Tuyết Công Chúa đột nhiên nói.

"Được chứ." Vân Triệt gật đầu, sau đó bắt đầu kể về Vân Tiểu Linh.

Hắn kể về sự đáng yêu của nàng, kể về sự hiểu chuyện của nàng, kể về những chuyện vui vẻ giữa hai huynh muội... Tuyết Công Chúa nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng cười khúc khích.

Cứ như vậy, hai người trò chuyện với nhau, từ hoàng hôn cho đến khi trăng lên.

"Vân Triệt ca ca, trời tối rồi." Tuyết Công Chúa nhìn bầu trời đã tối sầm, có chút luyến tiếc nói: "Ta phải về rồi."

"Ừm." Vân Triệt gật đầu: "Công chúa điện hạ, xin hãy bảo trọng."

"Vân Triệt ca ca, ngươi cũng vậy." Tuyết Công Chúa cười nói: "Nhớ giữ lời hứa, nhất định phải đến thăm ta đấy."

"Ta nhất định sẽ đến." Vân Triệt nghiêm túc gật đầu.

"Vậy thì tốt quá!" Tuyết Công Chúa vui vẻ xoay người, chạy về phía cung điện.

Nhìn bóng dáng nàng dần khuất xa, trong lòng Vân Triệt dâng lên một cảm giác kỳ lạ khó tả.

Hắn biết, cuộc gặp gỡ này, có lẽ sẽ là một kỷ niệm khó quên trong cuộc đời hắn.

...

Sau khi Tuyết Công Chúa rời đi, Vân Triệt cũng không ở lại lâu, xoay người rời khỏi sân viện.

Hắn đi trên đường, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh Tuyết Công Chúa cười nói vui vẻ, trong lòng không khỏi cảm thán.

Trên đời này, lại có một nữ tử thuần khiết, thiện lương, xinh đẹp đến vậy. Chỉ tiếc, thân phận của nàng quá đặc thù, nếu không, hắn thật sự rất muốn kết giao bằng hữu với nàng.

"Thôi, không nghĩ nữa." Vân Triệt lắc đầu, thu hồi suy nghĩ, bước nhanh về phía trước.

Hắn còn rất nhiều việc phải làm, không có thời gian để nghĩ đến những chuyện này.

...

Mà lúc này, trong một gian phòng ở Phượng Hoàng Thần Tông.

"Tiểu thư, người đã về rồi." Một nha hoàn thấy Tuyết Công Chúa trở về, vội vàng nghênh đón.

"Ừm." Tuyết Công Chúa gật đầu, trên mặt vẫn còn nụ cười tươi tắn.

"Tiểu thư, hôm nay người đi đâu vậy? Sao lại vui vẻ như thế?" Nha hoàn hiếu kỳ hỏi.

"Bí mật." Tuyết Công Chúa cười thần bí một tiếng, rồi chạy vào phòng.

Nhìn bóng dáng nàng rời đi, nha hoàn lắc đầu, không hỏi thêm nữa.

Nàng biết, tiểu thư nhà mình từ nhỏ đã thích một mình, có rất nhiều chuyện không muốn nói cho người khác biết.

...

Mà Vân Triệt, sau khi rời khỏi Phượng Hoàng Thần Tông, liền trực tiếp đi về phía khách sạn.

Hắn cần phải nghỉ ngơi thật tốt, khôi phục lại thương thế, sau đó mới có thể tiếp tục hành trình.

Về phần Tuyết Công Chúa, hắn chỉ coi như là một đoạn nhân duyên đẹp đẽ trong cuộc đời.

Dù sao, giữa hai người bọn họ, căn bản là không có khả năng.

...

Ngày hôm sau, Vân Triệt đang ở trong phòng điều tức, thì đột nhiên nghe thấy bên ngoài truyền đến một trận ồn ào.

Hắn đứng dậy, đi ra ngoài xem thử, thì thấy một đám người đang vây quanh một chỗ, không biết đang xem cái gì.

"Xảy ra chuyện gì vậy?" Vân Triệt kéo một người bên cạnh hỏi.

"Ngươi không biết sao?" Người kia hưng phấn nói: "Tuyết Công Chúa của Phượng Hoàng Thần Tông hôm nay sẽ đến Huyền Phủ Thương Phong tuyển chọn thân vệ đấy!"

"Cái gì?" Vân Triệt sửng sốt.

Tuyết Công Chúa... tuyển chọn thân vệ?

Nàng không phải chưa từng tiếp xúc với nam nhân sao? Sao lại đột nhiên tuyển chọn thân vệ?

Trong lòng Vân Triệt dâng lên một cảm giác nghi hoặc, không khỏi bước tới xem thử.