Chapter 476: Long Khuyết Đứt Gãy
Vân Triệt lúc này đã tiến vào một trạng thái vô cùng vi diệu. Hắn đột nhiên không còn cảm nhận được đau đớn, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, tất cả mọi thứ xung quanh dường như biến mất hoàn toàn... Hắn cảm giác như mình đang nhẹ nhàng lơ lửng, tự do ngao du trong không gian vô biên vô tận. Giữa trời đất, trong hỗn độn, dường như chỉ còn lại sự tồn tại của chính mình.
Hào phóng vô biên, lại ôn hòa vô cùng, khí tức thiên địa tranh nhau ùa về phía hắn, bao bọc lấy toàn thân, tràn vào cơ thể, chữa trị mọi thương thế, khôi phục huyền lực, tôi luyện thân thể. Những khí tức thiên địa này khiến hắn vừa quen thuộc vừa xa lạ, tinh thuần hơn trước rất nhiều... Không, phải nói là, tuy cùng là khí tức thiên địa, nhưng lại giống như là khí tức thiên địa của một tầng thứ khác vậy!
Ý thức của hắn nói cho hắn biết, là Đại Đạo Phù Đồ Quyết của hắn, lại một lần nữa đột phá!!
Mà lần đột phá này, là một loại đột phá hoàn toàn khác biệt với mấy lần trước. Những lần đột phá trước, có thể nói là đột phá cấp bậc trong cùng một tầng thứ, còn lần đột phá này, cảm giác kỳ lạ đó, hoàn toàn là từ một tầng thứ, nhảy vọt lên một tầng thứ cao hơn, là đại cảnh giới đột phá!
Nhớ lại, khi hắn đột phá đến Đại Đạo Phù Đồ Quyết tầng thứ ba, Mạt Lị từng nói với hắn, Đại Đạo Phù Đồ Quyết mỗi ba tầng cảnh giới là một ranh giới phân chia, ba tầng đầu có thể coi là sơ kỳ cảnh giới, bước vào tầng thứ tư, chính là bước vào trung kỳ cảnh giới... Mà với thân thể phàm nhân muốn bước vào tầng thứ tư, sẽ còn khó hơn lên trời.
Nhưng lúc này, cách lần đột phá trước chưa đầy ba năm, hắn đã thành công bước vào cái cảnh giới mà Mạt Lị nói là "khó hơn lên trời" — Đại Đạo Phù Đồ tầng thứ tư!!
Tu luyện Đại Đạo Phù Đồ Quyết không dựa vào chiến đấu, cũng hoàn toàn không phụ thuộc vào huyền lực, sự tăng tiến của nó chủ yếu dựa vào cảm ngộ và lý giải. Mười tám tháng qua, Đại Đạo Phù Đồ Quyết của Vân Triệt gần như mỗi hơi thở đều đang vận chuyển, mà hơn tám phần thời gian đều ở trạng thái vận chuyển tối đa, cực hạn, hấp thu lượng thiên địa chi khí nhiều đến khó mà đếm xuể. Trong quá trình ngấm ngầm đó, sự giao lưu giữa hắn và thiên địa chi lực, cảm ngộ đối với Đại Đạo Phù Đồ cũng không ngừng được khắc sâu, cuối cùng đã thành công đột phá bình cảnh tầng thứ tư, bước vào một lĩnh vực hoàn toàn mới của Đại Đạo Phù Đồ Quyết.
Thân thể của hắn cũng dưới sự tẩy lễ của Đại Đạo Phù Đồ Quyết tầng thứ cao hơn mà thoát thai hoán cốt, hơn nữa, là một sự thoát thai hoán cốt với biên độ cực lớn.
Cùng với sự đột phá Đại Đạo Phù Đồ Quyết của Vân Triệt, tốc độ khôi phục thương thế của hắn cũng lập tức tăng nhanh, những vết thương trên người đang lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Mạt Lị xuyên qua những vết thương đang lành của Vân Triệt, nhìn rõ trong huyết dịch của hắn... rõ ràng đã lẫn vào một chút màu vàng kim loãng.
"Đại Đạo Phù Đồ tầng thứ tư... bước đầu tiên của 'Thánh thể' trong truyền thuyết, vậy mà hắn chỉ dùng chưa đầy năm năm, còn nhanh hơn cả ca ca..."
Mạt Lị khẽ lẩm bẩm, lúc này nàng có chút thất thần, cho dù với nhận thức của nàng, cũng phải kinh ngạc sâu sắc trước sự đột phá lần này của Vân Triệt. Ba tầng đầu đột phá, tuy Vân Triệt mỗi lần đều sớm hơn dự đoán của nàng, nhưng cũng chỉ khiến nàng hơi ngạc nhiên mà thôi, còn lần này, tâm tình của nàng thật sự phải dùng từ "chấn động" để hình dung. Bởi vì sự đột phá Đại Đạo Phù Đồ tầng thứ tư, và ba tầng đầu là khái niệm hoàn toàn khác biệt... Tuy rằng, sự đột phá của hắn có liên quan rất lớn đến mười tám tháng không gian phong bạo tôi luyện địa ngục này, nhưng Mạt Lị biết rất rõ, đây tuyệt đối không phải toàn bộ nguyên nhân, quan trọng nhất là ngộ tính, còn có khí vận — chính là sự thân hòa và chiếu cố của thiên địa hỗn độn đối với hắn. Bằng không, nếu đổi thành một người khác có cùng thể chất, cùng thực lực, nhưng ngộ tính và khí vận tương đối tầm thường, ở trong cùng một trận không gian phong bạo, đừng nói mười tám tháng, cho dù mười tám năm, thậm chí một trăm tám mươi năm, một nghìn tám trăm năm, cũng cực kỳ khó có được sự đột phá Đại Đạo Phù Đồ tầng thứ tư.
Sự thật trước mắt đang nói cho Mạt Lị biết, ngộ tính của Vân Triệt, còn có khí vận... vậy mà lại vượt xa ca ca của nàng.
Hai canh giờ thời gian, thân thể Vân Triệt được tôi luyện hoàn tất, đầu óc cũng trở nên minh mẫn, hắn mở mắt ra, trong mắt tinh quang chớp động, khí tức toàn thân cũng trở nên thâm trầm hơn rất nhiều. Hắn đứng dậy, cảm nhận thân thể tràn đầy sức mạnh, cùng với huyền lực trong cơ thể đã khôi phục hơn bảy phần, trong lòng không khỏi dâng lên một trận kích động khó mà kìm nén.
"Đại Đạo Phù Đồ tầng thứ tư... cuối cùng ta cũng đã bước vào!" Vân Triệt nắm chặt hai tay, cảm nhận sức mạnh toát ra từ trong cốt tủy, trong mắt lóe lên vẻ hưng phấn: "Mạt Lị, ta đã đột phá! Ta đã đột phá đến Đại Đạo Phù Đồ tầng thứ tư rồi!"
"Ừm." Mạt Lị khẽ gật đầu, trong mắt cũng hiện lên một tia vui mừng khó mà che giấu: "Ngươi làm rất tốt, nhanh hơn ta dự đoán rất nhiều."
"Ha ha ha ha!" Vân Triệt ngửa mặt cười to, tiếng cười vang vọng trong sơn động, mang theo vẻ khoái chí khó mà kìm nén. Trải qua mười tám tháng không gian phong bạo tàn khốc, cuối cùng hắn cũng có được sự đột phá mang tính bản chất, hơn nữa còn là một sự đột phá lớn như vậy, làm sao hắn có thể không kích động cho được.
"Đừng vội đắc ý." Mạt Lị nhàn nhạt nói: "Tuy ngươi đã đột phá đến Đại Đạo Phù Đồ tầng thứ tư, nhưng khoảng cách đến chân chính 'Thánh thể' vẫn còn rất xa. Hơn nữa, hiện tại ngươi vẫn còn đang ở trong không gian phong bạo, nếu không nghĩ cách rời khỏi đây, thì dù ngươi có đột phá đến tầng thứ năm, tầng thứ sáu, cũng vô dụng."
Lời của Mạt Lị như một chậu nước lạnh dội thẳng xuống đầu Vân Triệt, khiến hắn lập tức tỉnh táo lại. Hắn nhìn quanh bốn phía, nhìn thấy không gian phong bạo đã ngừng lại, bốn phía yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tấm cửa đá khổng lồ kia vẫn đứng sừng sững, phong tỏa con đường ra duy nhất.
"Không gian phong bạo... đã ngừng rồi?" Vân Triệt sửng sốt một chút, lúc này hắn mới chú ý đến sự khác thường xung quanh. Trước đó, không gian phong bạo gần như không bao giờ ngừng nghỉ, mà lúc này lại yên tĩnh lạ thường, giống như một vùng biển chết.
"Không gian phong bạo cũng có chu kỳ." Mạt Lị nói: "Mười tám tháng qua, ngươi gặp phải đều là những đợt phong bạo cường độ cao, nhưng cơn phong bạo vừa rồi đã tiêu hao gần hết năng lượng của nó, cần một khoảng thời gian để tích lũy lại. Khoảng thời gian yên tĩnh này, chính là cơ hội tốt nhất để ngươi rời khỏi đây."
"Rời khỏi đây?" Vân Triệt nhìn về phía tấm cửa đá kia, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định: "Đúng vậy, ta nhất định phải rời khỏi đây!"
Hắn bước đến trước cửa đá, đưa tay đặt lên bề mặt lạnh lẽo của nó, cảm nhận kết cấu cứng rắn vô cùng của nó. Trước đó, hắn đã dùng hết toàn lực oanh kích, lại chỉ có thể lưu lại một vết tích cực kỳ nhỏ trên đó, đủ để thấy tấm cửa đá này cứng rắn đến mức nào.
"Lần này, ta nhất định phải oanh ra một lỗ hổng!" Vân Triệt hít sâu một hơi, hai tay nắm chặt Long Khuyết, huyền lực trong cơ thể bắt đầu cuồn cuộn vận chuyển.
"Khoan đã." Mạt Lị đột nhiên lên tiếng: "Ngươi thử dùng Đại Đạo Phù Đồ Quyết vừa đột phá xem sao."
"Đại Đạo Phù Đồ Quyết?" Vân Triệt khựng lại một chút, chợt hiểu ra: "Ý ngươi là..."
"Đại Đạo Phù Đồ Quyết là công pháp tu luyện thân thể, cũng là công pháp cảm ngộ thiên địa chi lực." Mạt Lị nói: "Tấm cửa đá này tuy cứng rắn, nhưng nó cũng là một bộ phận của thiên địa, nếu ngươi có thể dung nhập khí tức thiên địa vào trong đó, có lẽ sẽ có hiệu quả ngoài ý muốn."
Vân Triệt nghe vậy, trong mắt sáng lên. Hắn nhắm mắt lại, vận chuyển Đại Đạo Phù Đồ Quyết, cảm nhận khí tức thiên địa quanh thân, sau đó chậm rãi đưa tay đặt lên cửa đá. Khi khí tức thiên địa theo lòng bàn tay hắn chảy vào cửa đá, hắn đột nhiên cảm nhận được một loại cộng minh kỳ diệu.
Cửa đá... dường như không còn cứng rắn vô cùng như trước nữa!
"Quả nhiên có hiệu quả!" Vân Triệt mừng rỡ, hắn mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào cửa đá, ánh mắt lóe lên vẻ tự tin: "Xem ra, tấm cửa đá này cũng không phải là không thể phá vỡ, chỉ là trước đó ta chưa tìm đúng phương pháp mà thôi."
Hắn lùi lại vài bước, hai tay nắm chặt Long Khuyết, huyền lực toàn thân bắt đầu cuồn cuộn dâng trào, khí tức thiên địa cũng theo đó mà ngưng tụ quanh thân hắn.
"Lần này, ta nhất định phải oanh ra một lỗ hổng!"
"Diệt Thiên Tuyệt Địa!"
Vân Triệt quát lớn một tiếng, Long Khuyết mang theo khí tức thiên địa mênh mông, oanh kích mạnh mẽ lên cửa đá!
ẦM!!!!!!!
Tiếng nổ kinh thiên vang lên, toàn bộ sơn động đều chấn động kịch liệt, bụi đá bay mù mịt. Vân Triệt cảm nhận được một cỗ lực phản chấn khổng lồ truyền đến từ trên cửa đá, nhưng lần này, hắn lại cảm nhận được rõ ràng, trên cửa đá đã xuất hiện một vết nứt!
"Thành công rồi!" Vân Triệt mừng rỡ, hắn nhìn chằm chằm vào vết nứt trên cửa đá, trong mắt lóe lên vẻ hưng phấn: "Ta đã có thể phá vỡ cửa đá này rồi!"
"Đừng vội mừng." Mạt Lị nhàn nhạt nói: "Vết nứt này vẫn còn quá nhỏ, muốn hoàn toàn phá vỡ cửa đá, e rằng còn cần rất nhiều lần oanh kích."
"Không sao!" Vân Triệt cười to: "Chỉ cần có thể phá vỡ, vậy thì ta sẽ từng chút từng chút phá vỡ nó! Mỗi lần một vết nứt nhỏ, cuối cùng ta nhất định có thể oanh ra một lỗ hổng đủ lớn để ta chui ra ngoài!"
Dứt lời, Vân Triệt lại lần nữa vận chuyển huyền lực, Long Khuyết lại lần nữa oanh kích lên cửa đá...
ẦM!!!!!!!
ẦM!!!!!!!
ẦM!!!!!!!
Từng tiếng oanh kích vang vọng không ngừng trong sơn động, Vân Triệt giống như một cỗ máy không biết mệt mỏi, không ngừng oanh kích lên cửa đá. Mỗi một lần oanh kích, trên cửa đá lại xuất hiện thêm một vết nứt mới, những vết nứt không ngừng lan rộng, không ngừng ăn sâu.
Không biết qua bao lâu, Vân Triệt đã oanh kích không dưới trăm lần, trên cửa đá đã phủ kín những vết nứt chi chít, giống như mạng nhện. Nhưng tấm cửa đá này vẫn đứng sừng sững, không có dấu hiệu sụp đổ.
"Rốt cuộc... phải oanh kích bao nhiêu lần nữa đây!" Vân Triệt thở hổn hển, huyền lực trong cơ thể đã tiêu hao hơn phân nửa, nhưng hắn vẫn không hề có ý định từ bỏ.
"Đừng phí sức vô ích nữa." Mạt Lị đột nhiên lên tiếng: "Ngươi thử dùng toàn bộ lực lượng, oanh kích vào một điểm duy nhất xem sao."
"Toàn bộ lực lượng?" Vân Triệt khựng lại một chút, chợt hiểu ra: "Ý ngươi là, tập trung lực lượng vào một điểm?"
"Không sai." Mạt Lị nói: "Lực lượng phân tán, cho dù có oanh kích thêm ngàn lần vạn lần, cũng chỉ là phí công. Ngươi cần tập trung toàn bộ lực lượng vào một điểm, mới có thể tạo thành đột phá mang tính then chốt."
Vân Triệt nghe vậy, trong mắt sáng lên. Hắn hít sâu một hơi, điều chỉnh hơi thở, sau đó hai tay nắm chặt Long Khuyết, toàn bộ huyền lực cùng khí tức thiên địa đều ngưng tụ vào một điểm trên mũi kiếm.
"Diệt Thiên Tuyệt Địa!"
Vân Triệt quát lớn một tiếng, Long Khuyết mang theo lực lượng kinh khủng, oanh kích mạnh mẽ vào một điểm trên cửa đá!
RẦM!!!!!!!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, toàn bộ sơn động đều chấn động kịch liệt, bụi đá bay mù mịt. Vân Triệt cảm nhận được một cỗ lực phản chấn khổng lồ truyền đến, khiến hắn phun ra một ngụm máu tươi, cả người bay ngược ra sau, nặng nề đập vào vách tường phía sau.
Nhưng khi bụi đá tan đi, Vân Triệt lại nhìn thấy, trên cửa đá, tại điểm hắn vừa oanh kích, đã xuất hiện một lỗ hổng nhỏ!
"Thành công rồi!" Vân Triệt mừng rỡ như điên, hắn bất chấp thương thế trên người, bước nhanh đến trước cửa đá, nhìn chằm chằm vào lỗ hổng nhỏ kia, trong mắt lóe lên vẻ hưng phấn tột độ: "Ta đã phá vỡ được cửa đá rồi!"
"Đừng vội mừng." Mạt Lị nhàn nhạt nói: "Lỗ hổng này vẫn còn quá nhỏ, muốn chui ra ngoài, e rằng còn cần phải mở rộng thêm rất nhiều."
"Không sao!" Vân Triệt cười to: "Chỉ cần có thể phá vỡ, vậy thì ta sẽ từng chút từng chút mở rộng nó! Mỗi lần một chút, cuối cùng ta nhất định có thể mở ra một lỗ hổng đủ lớn để ta chui ra ngoài!"
Dứt lời, Vân Triệt lại lần nữa vận chuyển huyền lực, Long Khuyết lại lần nữa oanh kích lên cửa đá...
RẦM!!!!!!!
RẦM!!!!!!!
RẦM!!!!!!!
Từng tiếng oanh kích lại vang vọng không ngừng trong sơn động, Vân Triệt giống như một cỗ máy không biết mệt mỏi, không ngừng oanh kích lên cửa đá. Mỗi một lần oanh kích, lỗ hổng trên cửa đá lại lớn thêm một chút, những vết nứt cũng không ngừng lan rộng ra xung quanh.
Không biết qua bao lâu, Vân Triệt đã oanh kích không dưới trăm lần nữa, lỗ hổng trên cửa đá đã lớn đến mức đủ để một người chui lọt. Nhưng lúc này, huyền lực trong cơ thể Vân Triệt cũng đã tiêu hao gần như cạn kiệt, cả người run rẩy, suýt nữa không đứng vững.
"Chỉ... chỉ còn một chút nữa thôi..." Vân Triệt cắn răng, miễn cưỡng chống đỡ thân thể, Long Khuyết trong tay lại lần nữa giơ lên.
"Để ta giúp ngươi." Mạt Lị đột nhiên lên tiếng, một cỗ lực lượng ôn hòa từ trong cơ thể nàng truyền vào người Vân Triệt, giúp hắn khôi phục một chút huyền lực.
"Cảm ơn ngươi, Mạt Lị!" Vân Triệt cảm kích nói, sau đó hít sâu một hơi, toàn bộ lực lượng còn lại đều ngưng tụ vào Long Khuyết.
"Diệt Thiên Tuyệt Địa!"
RẦM!!!!!!!
Một tiếng nổ kinh thiên vang lên, lỗ hổng trên cửa đá cuối cùng cũng bị oanh kích đến mức hoàn toàn sụp đổ, xuất hiện một lỗ hổng đủ lớn để một người chui lọt!
"Thành công rồi!" Vân Triệt mừng rỡ như điên, hắn nhìn chằm chằm vào lỗ hổng trước mắt, trong mắt lóe lên vẻ hưng phấn tột độ: "Ta cuối cùng cũng có thể rời khỏi nơi quỷ quái này rồi!"
Hắn bước nhanh về phía lỗ hổng, nhưng vừa mới bước được hai bước, đột nhiên cảm nhận được một cỗ nguy hiểm mãnh liệt!
"Vân Triệt, cẩn thận!" Mạt Lị kinh hô lên.
Vân Triệt theo bản năng nghiêng người sang một bên, một đạo hắc quang sắc bén xẹt qua bên tai hắn, mang theo một cỗ khí tức tử vong nồng đậm!
"Là ai?!" Vân Triệt quát lớn một tiếng, Long Khuyết trong tay giơ lên phòng thủ, ánh mắt cảnh giác nhìn về phía bóng đen đột nhiên xuất hiện trước lỗ hổng.
Một thân ảnh chậm rãi từ trong bóng tối bước ra, trên người tản ra khí tức âm lãnh, trong mắt lóe lên vẻ tàn khốc: "Không ngờ ngươi lại có thể phá vỡ được cửa đá này, xem ra ta đã đánh giá thấp ngươi rồi."
"Ngươi là ai?!" Vân Triệt nhíu mày, cảnh giác nhìn chằm chằm vào người trước mắt.
"Ta là ai không quan trọng." Người nọ cười lạnh một tiếng: "Quan trọng là, hôm nay ngươi phải chết ở đây!"
Dứt lời, người nọ đột nhiên lao về phía Vân Triệt, một cỗ sát khí kinh khủng bao phủ toàn bộ sơn động!
——————————————————————
[Thật ra thì... trong thiết lập ban đầu, Long Khuyết bị Dạ Tinh Hàn dùng Nhật Nguyệt Kiếp chém đứt, nhưng ở chương mà bị Dạ Tinh Hàn ép vào tuyệt cảnh, ta lại quên mất chuyện này!! Cho nên chỉ đành để nó đứt ở đây...]